Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Next
  1. Home
  2. Anh rễ của tôi
  3. Chương 1
Next

Chương 1: Tiễn bà chị lên máy bay

Sân bay Tân Sơn Nhất ga quốc tế lúc mười giờ đêm sặc mùi máy lạnh, mùi nước hoa xen lẫn mùi mồ hôi của hàng chục gia đình chen chúc nhau đi tiễn người thân.

Tôi đứng dựa lưng vào cột trụ, khoanh tay trước ngực, bực dọc nhìn mũi giày sneaker trắng tinh của mình vừa bị một bà thím đẩy xe đẩy cán qua. Vết bẩn đen ngòm chình ình trên mặt da trắng. Chết tiệt!

— Mày nhăn nhó cái gì đấy Thuần? Cái mặt mày không tươi lên được một chút à?

Tiếng bà Trâm lèo nhèo bên tai khiến tôi phải ngước lên. Chị gái tôi, Hoàng Ngọc Trâm, đang sụt sùi chấm nước mắt, vai đeo cái balo to sụ, tay ôm khư khư cái túi giấy đựng xôi.

— Chị khóc từ nhà ra đến đây chưa chán à? — Tôi đẩy gọng kính, càu nhàu.

— Đi Đài Loan làm quản lý xưởng chứ có phải đi lưu đày đâu mà làm như sinh ly tử biệt.

— Tổ sư thằng ranh con, mày thì biết cái quái gì! — Trâm trừng mắt, rồi lại rơm rớm.

— Tao đi rồi, mày ở nhà lo mà tự chăm sóc bản thân. Ăn uống cho tử tế, đừng có cắm mặt vào máy tính thâu đêm suốt sáng. Và quan trọng nhất…

Bà chị tôi ngập ngừng, đưa mắt nhìn sang gã đàn ông đang đứng cách đó ba mét. Gã đang hờ hững tựa lưng vào lan can kính, miệng phì phèo điếu thuốc lá, mặt câng câng nhìn mấy cô tiếp viên hàng không kéo vali đi ngang qua.

Nguyễn Đình Đại. Anh rể tôi. Khắc tinh của đời tôi.

— Quan trọng nhất là… mày với anh Đại liệu hồn mà sống hòa bình cho tao. — Trâm hạ giọng, nghiến răng rít qua kẽ môi.

— Tao ở giữa làm bao cát cho hai đứa bay ba năm nay là quá đủ rồi. Tao đi rồi, không ai can đâu. Cấm có đánh nhau sứt đầu mẻ trán, nghe chưa?

Tôi xì một tiếng, liếc xéo gã anh rể. Gã mặc một cái áo phông đen đã sờn cổ, quần jeans rách gối lấm tấm vài vết dầu chưa giặt sạch, chân xỏ đôi dép tông lào. Cả người gã toát ra cái vẻ giang hồ chợ búa, rặc mùi dầu nhớt, khói thuốc và mồ hôi.

Trái ngược hoàn toàn với tôi là áo sơ mi ủi phẳng lì, quần âu, xịt nước hoa Le Labo. Đứng cạnh nhau, không ai tin nổi chúng tôi lại là người một nhà. À thì thực ra có cùng huyết thống quái đâu.

— Chị đi mà dặn chồng chị ấy. — Tôi gắt.

— Kêu anh ta bớt cái thói ném quần sịp lung tung đi, em không rảnh đi dọn rác cho ảnh.

— Mày vừa sủa cái gì đấy thằng kia?

Đại đã nghe thấy. Gã đút tay túi quần, lững thững bước tới, nhả một luồng khói có vị dưa hấu thẳng vào mặt tôi. Tôi nhăn mặt, ho sặc sụa, vung tay phẩy phẩy trong không khí.

— Anh điếc à? Hay màng nhĩ bị chọc thủng rồi? — Tôi lườm gã.

— Tôi bảo anh ăn ở cho sạch sẽ vào. Chị Trâm không có nhà, đừng hòng tôi hầu hạ.

Đại nhếch mép, để lộ cái sẹo mờ ở đuôi lông mày trái. Gã giơ ngón tay trỏ đầy những vết bẩn ăn sâu vào móng chỉ thẳng vào trán tôi, chọc nhẹ một cái.

— Á à, ranh con. Mày tưởng tao thèm vào cái sự hầu hạ của mày chắc? Cái ngữ mọt sách ẻo lả như mày, đụng vào cái cờ-lê còn không xong, tao thèm vào. Nhà tao tao ở, tao ỉa tao đái đâu là quyền của tao. Không ở được thì cút ra gầm cầu.

— Nhà này chị Trâm trả một nửa tiền thuê! — Tôi hất tay gã ra. — Anh bớt ảo tưởng đi!

— Thôi! Hai cái đứa này! — Trâm gắt lên, chen vào giữa.

— Đã bảo rồi, có tin tao xé vé tao đéo đi nữa không?

Cả tôi và Đại đều im bặt, nhưng hai đôi mắt vẫn gườm gườm ném dao vào nhau. Trâm thở dài thườn thượt, nắm lấy tay Đại.

— Chồng ở nhà ráng làm ăn, gom vốn mở cái tiệm lớn hơn. Em sang bên kia ổn định sẽ gửi tiền về phụ mình. Còn thằng Thuần…

Trâm quay sang nhìn chồng, ánh mắt vừa thương vừa van lơn.

— Tính nó sạch sẽ, hay cằn nhằn, nhưng nó là em ruột em. Mình làm anh lớn, nhường nó một tí. Đừng có hở ra là động chân động tay, nó gầy như que củi, mình đấm một cái là nó nằm viện đấy.

Đại gãi gãi mái tóc húi cua lởm chởm, tặc lưỡi.

— Biết rồi, khổ lắm, nói mãi. Vợ yên tâm, anh đéo giết nó đâu mà sợ. Trừ phi nó leo lên đầu anh ngồi.

— Mình hứa đi! — Trâm gặng.

— Rồi, hứa! Đụ má, đi xuất khẩu lao động mà làm như đi đầu thai không bằng. — Đại càu nhàu, nhưng tay vẫn đưa lên vỗ vỗ vai vợ.

Loa phát thanh vang lên tiếng gọi hành khách chuyến bay đi Đài Bắc. Trâm ôm lấy tôi, dặn dò thêm chục câu lắt nhắt nữa rồi mới xách balo đi về phía cửa hải quan. Tôi đứng nhìn theo bóng bà chị gái khuất sau dòng người, tự dưng thấy lồng ngực trống hơ trống hoác. Vậy là bắt đầu từ đêm nay, cái lá chắn duy nhất của tôi trong căn nhà đó đã biến mất. Chỉ còn lại tôi, và con dã thú cục súc đang đứng ngáp vặt bên cạnh.

— Nhìn cái đéo gì? Chị mày đi rồi, không ai bảo kê đâu. Ra lấy xe.

Đại vứt toẹt một câu rồi quay lưng đi thẳng ra bãi gửi xe. Tôi nghiến răng, lùi lũi đi theo.

Đại chạy chiếc Honda độ chế nát bét, tiếng pô nổ to như tiếng sấm, đi đến đâu người đi đường chửi đến đó. Tôi cực kỳ ghét cái xe này. Yên xe thì được vát nhỏ xíu, gồ ghề, ngồi nhức hết cả mông. Đã thế, ngồi sau lưng gã, tôi luôn phải chịu trận cái mùi mùi mồ hôi.

Chiếc xe lao vun vút trên đường Phạm Văn Đồng, luồn lách qua hàng dài ô tô. Gã chạy xe như thằng điên trốn nợ.

— Chạy chậm thôi cái thằng chó này! Anh muốn chết thì chết một mình đi! — Tôi gào lên qua tiếng gió ù ù.

— Mày sủa to lên! Gió tạt đéo nghe thấy gì! — Đại ngoái đầu lại hét trả.

— Tôi bảo chạy chậm lại!

— Sợ à? Sợ thì ôm chặt vào! Rớt xuống đường xe tải nó cán nát bét cái mặt thư sinh của mày tao đéo chịu trách nhiệm đâu!

— Ôm cái mả mẹ anh! Cứ chạy thế đi, tôi có chết làm ma tôi cũng ám anh!

Gã bật cười hô hố, một điệu cười khàn khàn ngạo nghễ, rồi cố tình vít ga mạnh hơn. Chiếc xe chồm lên, lực quán tính giật ngửa tôi ra sau khiến tôi hoảng hồn chồm tới. Ngực tôi đập mạnh vào tấm lưng rộng, cứng như đá của gã. Phản xạ tự nhiên, hai tay tôi vòng ra trước, bấu chặt lấy hai bên eo gã.

Eo gã rắn chắc, nóng hầm xuyên qua lớp áo phông mỏng.

— Đấy! Bảo ôm từ đầu đéo nghe! — Giọng Đại đắc ý vang lên lẫn trong tiếng bô xe.

Tôi nghiến răng cái rắc, mặt nóng bừng vì tức giận. Tôi vội vàng buông tay ra ngay khi chiếc xe lấy lại thăng bằng, lùi hẳn ra sau, chỉ hận không thể đâm cho gã một nhát sau lưng. Cả quãng đường về, tôi cắn chặt môi, không thèm nói với gã thêm nửa lời.

Căn nhà nằm trong một con hẻm lớn trên đường Nơ Trang Long, Bình Thạnh. Mặt trước rộng rãi được Đại tận dụng làm tiệm sửa xe kiêm độ xe máy. Ngổn ngang lốp xe, phụ tùng, đồ nghề bám đầy mỡ bò đen kịt. Phía sau là không gian sinh hoạt chung gồm một phòng khách nhỏ thông với bếp, và hai phòng ngủ.

Vừa đẩy cửa bước vào khu vực phòng khách, cơn tăng xông của tôi đã dội lên đến đỉnh đầu.

Trên chiếc thảm nỉ màu xám tôi mới mua tuần trước để lót dưới sofa, chình ình một đôi giày thể thao rách mũi dính đầy sình đất. Kế bên là cái áo khoác Jean bốc mùi chua ném vật vờ trên tay vịn ghế. Trên bàn trà, ba lon bia Tiger uống dở ruồi bu đen ngòm, bên cạnh là hộp cơm hộp ăn thừa từ hôm qua đang bốc mùi thiu.

Đại đi vào sau tôi, vừa huýt sáo vừa tiện tay cởi luôn cái áo phông đang mặc ném toẹt xuống sàn. Nửa thân trên của gã phơi trần, mồ hôi bóng nhẫy lăn trên những múi cơ vạm vỡ, ngang dọc vài vết sẹo mờ do tai nạn nghề nghiệp.

Tôi đứng trân trân, chỉ tay vào bãi chiến trường trên bàn.

— Cái mẹ gì đây?

Đại ném chìa khóa lên kệ, với tay gãi bụng, hờ hững liếc nhìn.

— Cơm hộp thằng Long mua hôm qua tao ăn đéo hết. Sao?

— Sao trăng cái gì? — Tôi rít lên, cảm thấy gân máu trên thái dương giật bần bật.

— Anh có biết mùi thiu nó bốc khắp cái nhà này rồi không? Cả đôi giày của anh nữa, tôi đã bảo bao nhiêu lần là vào nhà thì cởi giày để ngoài giá cơ mà! Mắt anh để dưới đít à?

Đại nhíu mày, bước tới sofa, đưa chân đá đôi giày sang một bên, văng luôn lên tường, để lại một vệt bùn.

— Càu nhàu cái lồn. Đi làm cả ngày mệt bỏ mẹ, hơi sức đâu mà nhớ mấy cái quy củ rách việc của mày. Chướng mắt thì tự đi mà dọn.

— Tôi là osin của nhà anh à?

— Thế mày là cái thá gì? Chị mày đi rồi, tao đéo phải nể nang nữa đâu con ạ. — Đại chỉ ngón tay đầy dầu mỡ thẳng vào mặt tôi, mặt gã sát lại gần. Mùi thuốc lá hôi rình phả thẳng vào mũi tôi.

— Tao nói cho mày biết, nhà này tao trả tiền điện tiền nước, tiền mặt bằng tao cũng gánh một nửa. Mày chỉ là thằng ăn nhờ ở đậu. Đừng có đứng đó mà lên giọng mẹ thiên hạ với tao.

— Ăn nhờ ở đậu? — Tôi cười khẩy, vuốt vuốt lại cổ áo sơ mi, không hề lùi bước.

— Anh nhầm rồi anh Đại. Tiền thuê cái nhà này là tôi và chị Trâm đóng. Tiền mặt bằng phía trước anh cũng dùng tiền của chị Trâm để trả, đúng chưa?

— Mở miệng ra là anh rể, là đàn ông trụ cột, mà tháng nào làm đéo đủ tiền độ xe cũng phải ngửa tay xin tiền vợ. Anh lấy tư cách gì dạy đời tôi?

Mặt Đại tối sầm lại. Mấy lời của tôi đã chọc đúng vào sự tự ái. Gã nghiến răng, cơ hàm bạnh ra, một tay túm lấy cổ áo của tôi, xách ngược lên. Gã cao hơn tôi một cái đầu, lực tay lại như gấu, khiến tôi hơi kiễng chân lên.

— Mày chán sống rồi đúng không thằng chó? — Gã gầm lên.

Trái tim tôi đập thịch một cái, nhưng cái tôi cao ngất ngưởng của thằng sinh viên thiết kế mới ra trường không cho phép tôi cụp đuôi. Tôi trừng mắt nhìn thẳng vào đôi mắt vằn tia đỏ của gã, hơi thở của chúng tôi va vào nhau bức bối.

— Đánh đi. — Tôi nhếch mép, thách thức.

— Anh giỏi thì đánh chết tôi đi. Để tôi chụp ảnh gửi qua Đài Loan cho vợ anh xem, xem chị ấy cắt cái nguồn viện trợ của anh như thế nào. Đồ bám váy đàn bà.

Đại thở hắt ra một hơi thô bạo. Tay gã run lên. Tôi biết gã rất muốn đấm nát mặt tôi. Với cái sức vóc đó, một đấm của gã đủ cho tôi ăn cháo nửa tháng. Nhưng gã khựng lại. Vài giây căng thẳng trôi qua, bầu không khí đặc quánh lại, ngột ngạt đến khó thở.

"Rầm!"

Đại hất mạnh tôi ra. Tôi mất đà, loạng choạng ngã phịch xuống chiếc sofa phía sau.

— Mẹ kiếp! — Gã chửi thề một tiếng chói tai, đá mạnh vào cái bàn kính khiến mấy lon bia rỗng đổ lăn lóc.

Gã xoay người, bước nhanh vào bếp, lôi từ trong tủ lạnh ra một chai nước suối lạnh ngắt, tu ừng ực. Nước chảy tràn qua khóe môi, trượt xuống yết hầu đang chuyển động lên xuống, lăn qua khuôn ngực trần rồi thấm vào cạp quần lót thò ra khỏi chiếc quần jean trễ nải. Tôi nuốt nước bọt, vội quay mặt đi, tự dưng thấy khó chịu với cái ánh nhìn vô thức của chính mình.

Tôi đứng dậy, phủi phủi quần áo, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể.

— Kể từ ngày mai, chia ranh giới. Khu vực phòng khách và bếp, ai xài xong người đó dọn.

— Đồ ăn của ai người đó để riêng trong tủ lạnh. Quần áo giặt riêng, cấm có vứt sịp chung vào thau của tôi như trước. Rác ai người nấy đổ. Anh đồng ý thì ở, không đồng ý thì dọn cái xưởng của anh đi chỗ khác, tôi tìm người ghép trọ.

Đại quẹt ngang miệng, vứt chai nước rỗng vào thùng rác cái "bộp". Gã chống hai tay lên bàn ăn, nghiêng đầu nhìn tôi như nhìn một sinh vật lạ ngoài hành tinh.

— Mày bị bệnh hoang tưởng à? — Gã cười khẩy.

— Ở chung một nhà mà đòi chia ranh giới? Mày kẻ vạch ra nhà đi tao xem nào?

— Tôi không nói đùa. Anh bẩn thỉu, tôi sạch sẽ. Nước sông không phạm nước giếng.

— Được. — Đại gật gù, bước tới gần tôi, nhặt cái áo phông dưới đất lên vắt lên vai. Gã nhún vai.

— Để tao xem cái sự "sạch sẽ" của mày trụ được bao lâu ở cái xưởng xe này. Nhưng tao cảnh cáo trước, đồ đạc của tao, từ cái cờ-lê đến cái quần lót, mày tốt nhất đừng có động vào. Động vào tao chặt tay.

— Có cho tiền tôi cũng đéo thèm đụng vào thứ vi khuẩn nhà anh.

Tôi đáp trả, rồi quay lưng bước thẳng về phía phòng ngủ của mình.

— Đêm nay ngậm cái miệng lại, tao đang sửa dở con xe cho khách, ồn thì ráng mà lấy bông gòn bịt lỗ tai vào! — Đại gắt lên từ phía sau.

— Lại cái tật làm đêm. — Tôi quay đầu lại, nhíu mày.

— Mai làm không được à?

— Mai khách lấy rồi, đéo làm thì cạp đất mà ăn à? Tiền thuê nhà mày nghĩ từ trên trời rơi xuống chắc? — Gã hất hàm.

— Đi mà bôi nước hoa đi ngủ đi thằng ẻo lả.

Tôi dập mạnh cánh cửa phòng ngủ lại thay cho câu trả lời. Tiếng bản lề kêu cái rầm làm rung cả bức tường.

Vừa ném người xuống nệm, chưa kịp thở hắt ra thì tiếng máy mài kim loại chói tai, rít lên từng hồi ghê rợn từ ngoài xưởng dội vào. "Rèeeee… rèeeee…". Âm thanh xuyên thủng màng nhĩ, cào xé mảng không gian yên tĩnh hiếm hoi.

Tôi vớ lấy cái gối, úp chặt lên mặt, gào lên trong cổ họng.

— Đụ má anh thằng chó Đại!

Ngày đầu tiên vắng bóng bà chị gái, cuộc chiến giữa thằng thiết kế mắc bệnh sạch sẽ và gã thợ sửa xe cục súc chính thức bắt đầu. Và lúc đó, tôi không thể ngờ được rằng, cái ranh giới "nước sông không phạm nước giếng" mà tôi vừa kiêu ngạo vạch ra, chẳng bao lâu sau sẽ bị chính chúng tôi giẫm nát, xé nát, cào nát trên chiếc giường chật này.

Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 1"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz