Chương 18: Mày thích thì tao chiều!
Ba ngày trôi qua kể từ cái đêm tôi ăn trọn cú tát nổ đom đóm mắt của Đại.
Vết bầm trên má tôi đã chuyển sang màu vàng ệch, ấn vào vẫn còn nhức. Cái chân bong gân đã có thể đi cà nhắc mà không cần nạng.
Ba ngày đó, Đại sống hẳn ngoài xưởng. Gã ngủ trên cái ghế võng, ăn cơm hộp thằng Long mua, tắm rửa bằng cái vòi nước xịt xe ngoài sân. Gã trốn tránh tôi như trốn tà, trốn tránh cái sự thật dơ bẩn mà tôi đã lột trần đêm đó. Gã hèn nhát rúc đầu vào đống dầu mỡ để khỏi phải đối mặt với lương tâm.
Nhưng gã không biết rằng, chính cái cú tát của gã đã đập vỡ lớp đạo đức cuối cùng trong tôi.
Tôi đã khóc cạn nước mắt vì nhục nhã, rồi tôi nhận ra một sự thật còn kinh tởm hơn: Tôi đéo muốn quay lại làm thằng Hoàng Ngọc Thuần thanh cao, sạch sẽ ngày xưa nữa. Cái ảo tưởng về sự trong sạch đã bị thứ mùi cục súc của gã thợ sửa xe bôi đen rồi.
Nếu gã đã đổ lỗi cho tôi quyến rũ gã, nếu gã đã bảo tôi là nguyên nhân khiến gã phản bội chị Trâm… vậy thì tôi sẽ làm cho tới cùng. Cùng nhau xuống địa ngục đi.
Một giờ chiều thứ Bảy. Cái nóng của Sài Gòn phả xuống mái tôn xưởng như muốn thiêu đốt mọi thứ.
Tôi mặc một chiếc quần đùi ngắn cỡn màu đen và cái áo ba lỗ trắng khoét nách sâu, cố tình xịt nước hoa vào sau gáy. Tôi đẩy cửa bước ra xưởng.
Đại đang cởi trần, nhễ nhại mồ hôi, ngồi xổm dưới đất cặm cụi tháo lốc máy của một chiếc Ducati màu đỏ chót. Tiếng cờ-lê lách cách.
Nghe tiếng bước chân, gã khựng lại, liếc mắt nhìn tôi rồi lập tức cúi gằm mặt xuống.
— Ra đây làm đéo gì? Vào nhà đi. Nóng vãi lồn. — Giọng gã cộc lốc, tránh ánh mắt tôi.
Tôi không quay vào, lững thững bước tới, đứng ngay sát lưng gã.
— Trốn kỹ thế? Sợ đối mặt với tôi hay sợ đối mặt với cái lương tâm giẻ rách của anh? — Tôi nhếch mép, buông lời châm chọc.
Đại siết mạnh con ốc, gân xanh nổi đầy trên cánh tay. Gã rít qua kẽ răng:
— Mày chưa chừa cái thói mỏ nhọn à Thuần? Muốn ăn thêm cái tát nữa đúng không? Tao đang bận, cút vào trong!
Tôi cười khẩy, bước lách qua người gã, đứng chắn ngay trước mũi chiếc Ducati. Tôi khoanh tay trước ngực, nhìn từ trên xuống cái bộ dạng lấm lem của gã.
— Hôm nọ anh bảo tôi dụ dỗ anh cơ mà? Anh bảo tại tôi cứ lượn lờ trước mặt anh, xịt nước hoa thơm lừng nên anh mới không kiềm chế được, phải đè tôi ra cưỡng bức. Đúng không?
Đại ngẩng phắt mặt lên, đôi mắt vằn tia đỏ trừng trừng nhìn tôi. Yết hầu gã giật liên tục.
— Mày muốn nói cái đéo gì?
— Anh thích đổ lỗi cho tôi chứ gì?
Tôi từ từ khụy một bên đầu gối không bị đau xuống, quỳ ngay trên nền xi măng nhớp nháp dầu nhớt, đối diện trực tiếp với phần hạ bộ của Đại.
— Vậy thì tôi chiều anh. Hôm nay, tôi dụ dỗ anh cho anh xem. Để xem anh giữ cái mác "nạn nhân bị cám dỗ" được bao lâu.
Đại trợn tròn mắt, hơi thở của gã lập tức trở nên nặng nhọc.
— Mày điên rồi Thuần! Đứng lên! Đụ má, ngoài đường người ta nhìn vào bây giờ! — Gã gắt lên hoảng hốt, định đứng dậy lùi lại.
Nhưng tôi đã nhanh hơn. Hai tay tôi vươn ra, túm chặt lấy cạp quần jean bẩn thỉu của gã, kéo giật gã ngồi phịch trở lại nền xi măng.
— Kéo cửa xuống rồi, không ai nhìn đâu. Anh sợ cái gì hả anh Đại? Sợ chị Trâm trên trời có mắt nhìn thấy người chồng bám váy mình đang đú đởn với em trai à? — Tôi thì thầm, giọng nói mang theo nọc độc của loài rắn.
— CÂM ĐI! — Đại gầm lên, vung tay định hất tôi ra.
Nhưng thay vì né tránh, tôi trực tiếp dùng cả hai tay kéo phăng cái khóa quần jean của gã xuống. "Xoạch!" một tiếng.
Đại cứng đờ người như bị điểm huyệt.
Bên trong lớp vải jean, cái buồi của gã dù chưa cương cứng nhưng đã to lớn, gân guốc, nằm chễm chệ dưới lớp quần lót cộc cỡn.
Tôi ngước mắt nhìn lên khuôn mặt đang biến dạng vì sốc của gã, nở một nụ cười lả lơi đê tiện nhất mà tôi có thể nặn ra.
— Đừng giãy. Anh mà giãy là tôi la lên cho cả xóm biết bây giờ.
Tôi dùng những ngón tay trắng trẻo của dân văn phòng, kéo tuột lớp viền quần lót của gã xuống. Cái buồi đàn ông khổng lồ bừng bừng sức nóng bật nảy ra ngoài không khí.
Mùi hương nam tính, mùi mồ hôi trộn lẫn xộc thẳng vào khứu giác tôi. Đáng lẽ tôi phải buồn nôn. Đáng lẽ căn bệnh sạch sẽ của tôi phải gào thét. Nhưng không. Khốn nạn thay, bụng tôi quặn thắt lại vì một thứ khoái cảm vặn vẹo.
Tôi vươn tay, nắm trọn lấy dương vật của Đại.
Cứng, nóng hổi, và những đường gân xanh nổi cộm lên dưới lòng bàn tay tôi.
Đại bật ra một tiếng rên rỉ nghèn nghẹn trong cổ họng. Gã ngửa cổ ra sau đập đầu vào lốc máy xe, hai tay gã bấu chặt lấy thành lốp xe tải bên cạnh đến mức móng tay rỉ máu.
— Đụ má mày… Thuần… dừng lại… tao giết mày bây giờ…
Gã chửi thề, nhưng cái giọng run rẩy, vỡ nát của gã đã bán đứng sự khao khát điên cuồng đang thiêu đốt bên trong.
— Giết tao đi. — Tôi nhếch mép.
Rồi tôi cúi gầm mặt xuống. Dùng chiếc lưỡi mềm mại, ẩm ướt của mình, liếm một đường dài từ gốc lên đến đỉnh cặc đang rỉ ra chút dịch nhờn trong suốt.
— Á… ĐỤ MÁ!
Đại rống lên, cơ bắp trên bụng gã giật nảy liên hồi.
Tôi ngậm trọn phần đầu khấc vào trong miệng. Vị mặn chát của mồ hôi, mùi vị hoang dã của đàn ông tàn phá vị giác của tôi.
Tôi ngậm sâu hơn một chút, để đầu khấc chạm vào cuống họng, rồi từ từ rút ra với một tiếng "chụt" ướt át. Ánh mắt tôi ngước lên nhìn Đại, đầy khiêu khích và đê tiện.
Không dừng lại ở thân cặc, tôi cúi thấp mặt xuống hơn, dí mũi vào gốc buồi nóng hổi, hít sâu mùi mồ hôi nam tính nồng nặc. Tôi thè lưỡi, liếm dọc theo hai hòn bi nặng trịch, căng mọng vì dục vọng.
— Ử… đéo… mày làm cái gì vậy Thuần… — Đại rên rỉ khàn đặc, cơ bụng co giật.
Tôi không trả lời. Miệng tôi ngậm lấy một hòn dái to lớn, mút mạnh một cách dâm đãng, lưỡi quấn quanh xoay vòng, hút nhẹ nhàng rồi mạnh dần. Vị mặn chát, hơi hôi của mồ hôi và mùi đàn ông tràn đầy khoang miệng. Tôi chuyển sang hòn dái bên kia, liếm láp, ngậm cả hai hòn vào miệng một lúc, mút chụt chụt ướt nhẹp.
Đại cong người, hai tay bấu chặt tóc tôi đến đau điếng. Cái buồi khổng lồ của gã giật giật điên cuồng ngay trên mặt tôi, rỉ ra từng giọt dịch nhờn trong suốt nhỏ giọt xuống tóc và trán tôi.
— Đụ má… mày dâm vãi lồn… Mút mạnh nữa… Đúng rồi… liếm sạch hột dái của tao đi con đĩ…
Gã vừa chửi vừa rên, hông gã vô thức đẩy về phía trước. Tôi ngoan ngoãn làm theo, dùng lưỡi liếm dọc khe giữa hai hòn dái, rồi ngậm một hòn sâu hơn, mút mạnh đến mức má tôi hóp vào. Tay tôi vẫn không ngừng vuốt ve thân cặc đang cứng ngắc như sắt, bóp nhẹ nhàng theo nhịp.
Miệng tôi liên tục phát ra những tiếng chụt chụt dâm đãng, nước dãi trào ra lênh láng, làm hai hòn bi của Đại bóng nhẫy. Tôi ngẩng mặt lên nhìn gã, môi sưng đỏ, nước miếng chảy dài từ cằm xuống, rồi lại cúi xuống tiếp tục mút hòn bi như một con thú đói.
Tiếp tục. Tôi dùng môi bú mút, dùng lưỡi đảo vòng quanh rãnh khấc, rồi từ từ nuốt sâu hơn, để cái buồi khổng lồ đó nong rộng cuống họng mình.
— Ưm… ư…
Tiếng rên rỉ của tôi hòa với tiếng thở của gã. Tôi dùng cả hai tay luồn xuống phía dưới, nâng niu, xoa nắn hai khối tinh hoàn nặng trịch của gã. Mọi động tác của tôi đều chứa đựng sự khiêu khích trắng trợn.
Tao là thằng bệnh hoạn đấy. Tao đê tiện đấy. Mày nhìn cho kỹ đi Đại. Đây là thằng em vợ thanh cao mà mày căm ghét đây!
Tôi ngước mắt lên nhìn gã trong khi vẫn đang mút mát ngấu nghiến dương vật của gã.
Khung cảnh này phản chiếu trong mắt Đại, chắc chắn là một thứ bùa ngải dâm đãng nhất. Thằng con trai da trắng bóc, môi sưng đỏ, nước dãi chảy ròng ròng trên cằm, quỳ dưới nền xi măng đầy mỡ bò để phục vụ gã.
Lý trí của Đại chính thức đứt phăng. Cái sự hèn nhát, sợ hãi tội lỗi bị thổi bay hoàn toàn bởi nhục dục.
Gã gầm lên một tiếng, hai bàn tay đầy mỡ bò của gã vươn ra, túm chặt lấy mái tóc của tôi, ép đầu tôi ấn sâu vào cái buồi của gã, bắt đầu thúc hông mạnh mẽ vào miệng tôi.
— Ực… ứm… oẹ… — Tôi bị nghẹn, nước mắt trào ra, nhưng tôi không đẩy gã ra, cắn răng nuốt trọn những cú nắc điên cuồng đó.
— Mày dâm lắm Thuần ạ! Mày là đồ đĩ lăng lơ! — Đại rít lên, mắt đỏ ngầu, nhịp nắc hông ngày càng nhanh bạo.
— Mày thích chơi trò sa đọa đúng không? Mày ép tao đúng không?!
Đột nhiên, gã rút mạnh cái buồi ướt đẫm nước dãi ra khỏi miệng tôi.
Tôi ho sặc sụa, chưa kịp thở thì gã đã xốc nách tôi, nhấc bổng cơ thể gầy gò của tôi lên không trung bằng một sức mạnh kinh người.
Gã xoay người, ném ạch tôi nằm ngửa lên chiếc yên bọc da của con Ducati đang bị tháo tung phần vỏ.
Lưng tôi đập vào lớp da cứng, đùi cọ xát vào khung sườn sắt lạnh toát dính đầy mỡ bò.
— Mày thích khiêu khích tao? Mày thích đóng vai ác? — Đại lao tới, đứng kẹp giữa hai đùi tôi. Hai tay gã xé toạc cái quần đùi mỏng manh của tôi vứt toẹt xuống đất.
— Vậy thì hôm nay tao cho mày toại nguyện! Đéo có tai nạn cái lồn gì ở đây hết! Là tao muốn đụ mày! Là tao thèm khát mày!
Sự thừa nhận trần trụi của gã khiến toàn thân tôi run rẩy lên vì hưng phấn tột độ.
Đại nắm lấy eo tôi, nhấc bổng mông tôi lên khỏi yên xe, và đâm thẳng cái buồi khổng lồ, cứng ngắc của gã vào sâu trong lỗ đít khít rịt tôi.
— ÁAAAA!
Tôi hét lên, ngửa cổ ra sau. Khung sắt của chiếc Ducati cấn vào lưng tôi đau nhói. Sự xâm nhập quá thô bạo, quá sâu khiến ruột gan tôi như bị lộn tùng phèo.
Nhưng cùng với cơn đau xé rách đó, một dòng điện khoái cảm vặn vẹo chạy giật tung dây thần kinh.
— Đụ má… mày rên to lên! — Đại gầm gừ, bắt đầu đụ như điên dại.
Từng cú nắc lút cán "Bạch! Bạch! Bạch!" dội thẳng vào lỗ đít của tôi.
Gã không nương tình, mà trút toàn bộ sự thù hận, sự bế tắc, và cả thứ nhục dục bệnh hoạn lên cơ thể tôi. Lốc máy xe kêu răng rắc dưới sức nặng và nhịp làm tình kinh hoàng của hai thằng đàn ông.
— Ư… á… mạnh nữa… đâm tao đi!
Tôi gào thét, móng tay cào cấu điên cuồng lên vòm ngực trần đẫm mồ hôi của gã. Mỡ bò từ tay gã bôi nhem nhuốc lên hai bên hông tôi, lên đùi tôi, tạo thành những vết bẩn dơ dáy, tục tĩu.
— Mày hết thuốc chữa rồi Thuần! Thằng điếm này! — Đại há miệng, cắn ngập răng vào bả vai tôi, vừa đâm cặc vừa chửi rủa.
— Có phải mày thèm cái cặc của tao lắm rồi không hả?! Của tao to hơn hay của mấy thằng đồng nghiệp mày to hơn?! Nói!
— Của mày… á… của mày làm tao sướng điên lên…
Tôi khóc nấc lên, hòa mình vào màn đối thoại dâm loạn, bẩn thỉu. Cái tôi kiêu ngạo của một nhân viên thiết kế đồ họa đã chết ngóm dưới nền xưởng này rồi. Giờ phút này, tôi chỉ là một con thú cái đang khát cầu con đực của nó.
— Đâm nát tao ra đi Đại… Cho tao thành rác rưởi giống mày đi…
Tôi rên rỉ, hai chân quặp chặt lấy vòng eo săn chắc của gã, chủ động ưỡn hông lên đón nhận từng cú địt vào sâu trong lỗ đít.
— Mày vốn dĩ đã là rác rưởi giống tao rồi! Đéo cần phải đợi tao đâm! — Đại gầm lên đáp trả.
Gã luồn hai tay xuống dưới lưng tôi, xốc bổng tôi lên, ép sát toàn bộ thân hình tôi dính chặt vào cơ thể gã. Trong tư thế treo lơ lửng, gã nắc ngược từ dưới lên trên. Tuyến tiền liệt của tôi bị chà xát dữ dội.
Mắt tôi trợn trắng, khoang miệng há hốc ra nhưng đéo thể phát ra tiếng rên nào nữa.
Quá sâu.
Quá sướng.
Sự khoái cảm này mang theo nọc độc, ăn mòn toàn bộ nhân tính.
Mồ hôi của gã nhỏ tong tong xuống mặt tôi, vị mặn chát.
Chúng tôi đang đụ nhau trên một đống sắt thép, đụ nhau trên đống nợ của chị Trâm, đụ nhau trên sự đổ nát của luân thường đạo lý.
— Tao ra… tao ra mất… Đại… á…
Tôi run rẩy bần bật, cái buồi phía trước cương cứng rỉ nước của tôi liên tục cọ xát vào bụng gã.
— Bắn ra! Cùng lúc với tao! — Đại rống lên, cơ bắp cuồn cuộn gồng lên hết cỡ, đụ mười nhát cuối nhanh như một cái máy khâu.
Nhát đụ cuối cùng lút sâu đến tận gốc. Gã ghì chặt lấy hông tôi, cả cơ thể gã run lên bần bật.
"Á… ứ… hự…"
Tôi vỡ òa, dòng tinh dịch trắng đục bắn vọt ra, dính nhầy nhụa lên bụng tôi và dính cả vào ngực của gã. Cùng lúc đó, một dòng tinh dịch khác đặc sệt, nóng hầm phun trào mãnh liệt vào tận sâu bên trong lỗ đít tôi.
Cảm giác trướng căng, lấp đầy tuyệt đối khiến tôi sụp đổ hoàn toàn.
Tôi ngửa đầu ra sau yên xe, há miệng thở hồng hộc. Mắt tôi hoa lên, không nhìn rõ trần nhà dơ bẩn của cái xưởng nữa.
Đại gục đầu xuống ngực tôi. Tiếng thở của gã vang vọng, lồng ngực phập phồng đè nặng lên tôi.
Đại thở hổn hển, nhưng con cặc của gã vẫn còn cứng ngắc, đang ngập sâu bên trong tôi, giật giật từng nhịp. Gã ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn đỏ ngầu dục vọng.
— Chỉ một lần thế này chưa đủ đâu Thuần… Mày chọc tức tao cả tuần rồi.
Gã rút cặc ra một phát mạnh, tinh dịch trắng đục trào ra lênh láng từ lỗ đít tôi xuống yên xe. Tôi chưa kịp thở thì Đại đã lật người tôi nằm sấp trên yên Ducati, hai chân tôi chạm đất, mông hếch cao lên.
— Đứng yên! — Gã gầm lên, tát mạnh hai cái vào mông tôi "Bốp! Bốp!" khiến da thịt đỏ ửng.
Gã không cho tôi kịp phản ứng, dí thẳng con cặc vẫn dính đầy tinh dịch và máu của lần trước vào cửa hậu tôi, rồi đâm một phát lút cán.
— ÁÁÁÁ! Đại… đau… chậm đã…
Tôi hét lên, hai tay bấu chặt vào bình xăng xe. Cơn đau mới sau khi vừa xuất tinh khiến tôi run bần bật. Nhưng Đại càng hứng chí, nó túm tóc tôi kéo ngược mạnh, ép lưng tôi cong lại, rồi bắt đầu địt như điên.
— Đụ! Đụ! Đụ! — Mỗi nhát là một tiếng chửi thề kèm theo tiếng da thịt va chạm chan chát. Gã địt mạnh, sâu và nhanh đến mức cái yên xe rung lắc dữ dội.
— Mày la to nữa đi! Để cả xóm nghe tiếng con đĩ em vợ của tao bị đụ! — Đại vừa nói vừa tát mạnh thêm mấy cái vào mông tôi.
Tôi cắn môi rỉ máu, nước mắt trào ra, nhưng miệng lại rên rỉ dâm đãng không kiềm chế được:
— Á… á… mạnh nữa… anh địt mạnh nữa đi… em là con đĩ của anh…
Đại cười man rợ, nó kéo tôi đứng hẳn dậy, ôm sát sau lưng, một tay bóp mạnh ngực tôi, tay kia luồn xuống nắm lấy cặc tôi đang cứng ngắc lần nữa, sục mạnh theo nhịp địt.
Tư thế đứng doggy trên nền xưởng đầy dầu mỡ khiến tôi hoàn toàn mất kiểm soát. Mỗi cú nắc từ phía sau đều đâm thẳng vào tuyến tiền liệt, khiến tôi run lẩy bẩy, tinh dịch trong suốt rỉ ra liên tục từ đầu khấc.
— Nói to lên! Mày là cái gì của tao? — Đại gầm vào tai tôi, cắn mạnh vào gáy.
— Em… em là con phò… con đĩ của anh Đại… anh đụ em nát đi… aaaahhh!!!
Đại tăng tốc điên cuồng, hai tay gã siết chặt eo tôi như muốn bẻ gãy. Tiếng "bạch bạch bạch" vang vọng khắp xưởng. Gã địt đến mức tôi phải kiễng chân, toàn thân chỉ còn biết run lên vì khoái cảm quá mạnh.
— Lần này tao bắn đầy ruột mày! — Đại rống lên, đâm mấy nhát cuối cùng cực mạnh rồi ghim chặt hông tôi, bắn thêm một dòng tinh dịch nóng bỏng, đặc sệt vào sâu bên trong.
Tôi cũng không chịu nổi, cong người lên bắn tinh lần hai, văng tung tóe xuống nền xi măng nhớp nháp.
Cả hai gục xuống, Đại vẫn đè tôi từ phía sau, cặc vẫn ngập sâu không rút ra. Mồ hôi, tinh dịch và dầu mỡ bôi bẩn khắp người chúng tôi.
Gã không rút cặc ra, mà cọ cằm đầy râu ria lởm chởm lên mảng ngực đầy mồ hôi và tinh dịch của tôi.
Xung quanh chúng tôi là ngổn ngang ốc vít, mỡ bò, lốp xe và cái khung sắt của con Ducati. Bộ dạng tôi lúc này thảm hại đéo tả nổi: áo ba lỗ nhàu nát, da thịt trắng bóc lấm lem những vết bùn đất, dầu mỡ do tay gã nhào bóp.
Sự tĩnh lặng từ từ bao trùm. Tiếng quạt máy chạy rè rè trên cao.
— Thỏa mãn chưa thằng ranh? — Đại thì thầm, giọng gã vang lên sát bầu ngực tôi.
Tôi khép hờ mắt, ngón tay luồn vào vuốt mớ tóc húi cua đẫm mồ hôi của gã, một hành động vuốt ve đầy bệnh hoạn.
— Thỏa mãn. Còn anh?
— Tao… — Đại hừ một tiếng trong cổ họng, gã từ từ rút cái buồi vẫn còn bán cương của mình ra khỏi cơ thể tôi.
Tiếng ma sát ướt át vang lên khiến tôi đỏ mặt. Tinh dịch hỗn hợp trào ra khỏi lỗ đít, chảy dọc xuống khe mông, rớt xuống yên xe.
Đại đứng thẳng người lên, kéo khóa quần lại. Gã rút bao thuốc lá, châm lửa, rít một hơi sâu rồi phả thẳng khói vào mặt tôi. Ánh mắt gã lúc này không còn sự trốn tránh hay hèn nhát nữa. Nó là sự chấp nhận lạnh lẽo, tàn nhẫn của một con thú đã nếm mùi máu tươi và quyết định sẽ ăn thịt con mồi.
— Từ giờ trở đi. — Gã nhả từng chữ, dùng ngón tay cái quệt đi vệt mỡ bò dính trên gò má tôi.
— Mày đéo còn là em vợ tao nữa Thuần ạ. Mày là con phò của tao. Và tao sẽ đụ mày bất cứ khi nào tao muốn.
Tôi nhìn gã, khẽ nhếch mép cười. Một nụ cười vỡ nát, thê thảm nhưng đéo còn đường lui.
— Tùy anh. Nhưng bước xuống khỏi cái yên xe này, anh vẫn là người chồng hèn của chị tôi thôi, anh Đại ạ.
Trò chơi địa ngục, chính thức bắt đầu.