Chương 17: Đếch phải lỗi của tao
Ba ngày trôi qua.
Cái nạng gỗ trở thành vật bất ly thân của tôi. Chân tôi đã bớt sưng, nhưng những vết thương không nhìn thấy bằng mắt thường thì đang mưng mủ, thối rữa từ bên trong.
Giao kèo "nước sông không phạm nước giếng" được thiết lập lại một cách gượng gạo.
Đại lao đầu vào công việc. Gã nhận độ chế hai chiếc xe phân khối lớn cùng lúc, làm việc thâu đêm suốt sáng ngoài xưởng, tiếng máy mài rít lên từng hồi chát chúa. Gã lấy sự ồn ào đó để lấp liếm đi cái sự im lặng nghẹt thở giữa chúng tôi.
Chiều thứ Sáu, thằng Long vác một thùng bia Tiger và hai con mực nướng sang.
Nó bước vào phòng khách, mình trần, mồ hôi nhễ nhại, cười hô hố.
— Cậu Thuần! Ra làm vài lon với anh em cho giãn gân cốt coi! Ngồi ru rú trong phòng máy lạnh hoài hèn gì nhìn mặt cậu xanh như đít nhái thế kia!
Tôi đang ngồi trên sofa, tay lướt chuột làm dở cái logo, nghe nó nói thì ngước lên lườm một cái sắc lẹm.
— Tôi đang uống thuốc kháng sinh. Không bia rượu. Với lại, anh ăn nhậu thì ra ngoài xưởng mà nhậu. Đem vào đây ám mùi hết đồ của tôi.
— Gớm, cái nhà này toàn mùi mồ hôi, thêm tí mùi mực nướng thì nhằm nhò gì! Cậu cứ làm quá! — Thằng Long chép miệng, rồi quay sang gọi với ra xưởng.
— Đại ca! Vào đây! Xong việc chưa?
Đại bước vào, trên tay cầm cái giẻ đen ngòm đang lau dở mỡ bò. Gã nhìn thấy tôi ngồi trên sofa, ánh mắt hơi khựng lại. Nửa giây sau, gã quay sang thằng Long, giọng cộc lốc:
— Mang mẹ ra ngoài cửa mà nhậu. Mày lôi vào đây làm đéo gì?
Thằng Long ngớ người, gãi gãi đầu:
— Ủa mọi khi anh em mình vẫn nhậu ở đây mà? Ngoài kia muỗi nhiều vãi lồn, ngồi trong này bật quạt cho mát.
— Tao bảo ra ngoài! Điếc à? — Đại gắt lên, trừng mắt.
— Nó đang ốm, mày hút thuốc, uống bia ồn ào trong này nó lại gào cái mồm lên bây giờ. Xách thùng bia ra xưởng nhanh!
Thằng Long lấm lét nhìn gã Đại, rồi nhìn sang tôi, ra chiều đéo hiểu cái mẹ gì đang xảy ra. Bình thường Đại là thằng hay kiếm chuyện chọc tức tôi nhất, hôm nay lại đi đuổi bạn nhậu ra ngoài để giữ yên tĩnh cho tôi?
— Lạ lồn nhỉ… Nay đại ca uống nhầm thuốc à… — Thằng Long lầm bầm, xách thùng bia đi ra cửa xếp.
Đại đi theo nó, trước khi bước qua cửa, gã liếc mắt nhìn tôi một cái. Cái nhìn tối sầm, mang theo một thứ áp lực vô hình khiến tim tôi đập thịch một nhịp. Tôi lập tức dán mắt vào màn hình máy tính, vờ như không thấy.
Đêm đó, tàn cuộc nhậu, thằng Long ngật ngưỡng đi về.
Tôi khát khô cổ, chống nạng lết ra bếp rót nước. Vừa mở cửa tủ lạnh, ánh đèn vàng hắt ra soi rõ bóng một người đang ngồi thu lu ở góc bàn ăn.
Tôi giật bắn mình.
Đại ngồi đó, trong bóng tối. Trước mặt gã là ba lon bia rỗng không bẹp dúm. Gã cởi trần, chống khuỷu tay lên bàn, hai bàn tay vò rối mái tóc. Không gian nồng nặc mùi cồn và mùi thuốc lá.
— Làm cái đéo gì ngồi như ma xó thế? — Tôi nhăn mặt, cố kìm nén sự run rẩy trong giọng nói, rót vội ly nước lạnh.
Đại từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt gã đỏ ngầu, dại đi vì men rượu.
— Thuần. Lại đây. — Giọng gã khàn đặc, ra lệnh.
— Không rảnh. Khuya rồi, đi ngủ.
Tôi quay lưng, định vịn nạng lết về phòng. Tôi đéo ngu mà đứng lại nói chuyện với một thằng say, nhất là thằng say đã từng cưỡng bức tôi trên chính cái sofa kia.
— Tao bảo LẠI ĐÂY!
"RẦM!"
Gã đập mạnh tay xuống bàn, âm thanh chát chúa vang lên giữa đêm khuya làm tôi giật bắn người, cái nạng tuột khỏi tay rơi lạch cạch xuống đất. Tôi mất thăng bằng, phải vịn chặt lấy thành tủ lạnh.
Đại đứng bật dậy, sải những bước dài lảo đảo tiến về phía tôi.
Gã dùng một tay tóm lấy cổ tay tôi, giật mạnh tôi về phía bàn ăn, ép tôi phải ngồi xuống chiếc ghế nhựa.
— Bỏ ra! Đụ má mày ngáo rượu rồi à? — Tôi gào lên, cố rút tay về nhưng bị gã nắm như gọng kìm.
Đại kéo một chiếc ghế khác, ngồi phịch xuống đối diện tôi. Gã áp sát mặt vào tôi, hơi thở nồng nặc mùi bia phả thẳng vào mặt tôi làm tôi buồn nôn.
— Tao đéo ngáo. Tao đang rất tỉnh. — Gã nói, từng chữ nhả ra chậm rãi, nặng trịch.
— Mấy hôm nay mày diễn giỏi lắm. Mặt lạnh tanh, câm như hến. Mày nghĩ tao không biết mày đang khinh tao trong lòng à?
— Biết rồi thì tránh xa tao ra! — Tôi trừng mắt, ngửa cổ thách thức.
— Tao với mày đã thỏa thuận rồi! Chó dại cắn! Quên mẹ nó đi! Mày muốn lật lọng à?
— Quên?
Đại cười khẩy, nụ cười méo xệch, thảm hại. Gã vớ lấy một lon bia chưa mở trên bàn, bật nắp cái "phạch", tu ừng ực. Nước bia trào ra hai bên khóe miệng, chảy dọc xuống cằm, trượt qua yết hầu đang giật lên từng chập. Gã đập mạnh lon bia xuống bàn.
— Mày tưởng nói quên là quên được à? Ba đêm nay, đéo đêm nào tao nhắm mắt ngủ được! Cứ nhắm mắt lại là tao lại thấy cái cảnh tao đè mày ra đụ tung lồn trên cái sofa kia!
Ngôn từ thô bỉ, dơ bẩn của gã như một cái tát giáng thẳng vào mặt tôi. Tôi đỏ mặt tía tai, nhục nhã ê chề.
— CÂM CÁI MỒM CHÓ CỦA MÀY LẠI! MÀY ĐIÊN RỒI! — Tôi hét lên, định vung tay tát gã.
Nhưng Đại bắt được tay tôi, ấn mạnh xuống bàn. Gã chồm người tới, mắt trợn ngược.
— Tao đéo câm! Tao phải nói cho rõ rành rành ra! Mày lúc đéo nào cũng tỏ ra mình là nạn nhân cao quý bị chà đạp! Mày khinh tao là thằng súc sinh, thằng phản bội chị mày! Nhưng mày nghe cho kỹ đây Thuần…
Gã khựng lại một nhịp, lồng ngực phập phồng.
— Đêm đó… đếch phải lỗi của một mình tao!
Tôi sững người. Hai mắt mở to nhìn gã trân trân.
— Mày… mày sủa cái gì?
— Tao bảo đếch phải lỗi của tao! Ít nhất là đéo phải lỗi của riêng tao! — Đại gầm lên, cố gắng dùng âm lượng để lấp liếm đi sự hèn nhát đang tuôn trào trong từng câu chữ.
— Mày nghĩ tao tự dưng lao vào mày chắc? Mày bước ra khỏi nhà tắm, quấn độc cái khăn, trần truồng cọ xát vào người tao! Mày rên rỉ vào tai tao! Mày xịt cái thứ nước hoa chết tiệt rồi lượn lờ trước mặt tao hàng ngày!
— MÀY BỊ THẦN KINH À?! ĐÓ LÀ TAI NẠN! TAO BỊ NGÃ! — Tôi gào lên trong tuyệt vọng.
— TAI NẠN CÁI LỒN! — Gã hất tung lon bia trên bàn, nước bia văng tung tóe lên mặt tôi.
— Ngã thì nằm im đi! Sao lúc tao đè mày ra trên sofa, mày đéo lấy sức mà đạp tao ra? Mày gầy nhưng mày là đàn ông cơ mà! Sao mày lại rên? Sao cái lồn què đó của mày lại cứng lên hùa theo tao? HẢ?
Gã vừa nói, vừa lấy ngón tay chọc liên tục vào ngực tôi, xuyên qua lớp áo thun mỏng manh. Mỗi cái chọc là một sự sỉ nhục tận cùng.
— Mày cũng thèm khát tao đéo kém gì tao thèm mày! — Đại rít lên.
— Mày thèm cái thứ mồ hôi dơ bẩn này của tao! Mày thèm bị tao đụ! Đừng có đổ hết tội lỗi lên đầu tao! Tao đéo chịu nổi cảm giác mang tội với chị Trâm một mình đâu, mày hiểu không thằng đạo đức giả?!
Câu nói cuối cùng của gã vỡ nát.
Tôi đóng băng hoàn toàn. Cả cơ thể run lên bần bật.
Thì ra là vậy.
Đây không phải là một lời buộc tội tôi. Đây là một lời bao biện. Lời bao biện hèn nhát, đê tiện nhất của một gã đàn ông tồi tệ.
Gã đang bị cảm giác tội lỗi cắn rứt đến mức phát điên. Gã biết gã vừa phản bội người vợ đã bán mạng làm culi để trả nợ cho mình. Gã biết gã là một con súc vật. Nhưng cái tôi của một gã không cho phép gã nhận hết tội ác đó.
Gã sợ hãi cái bản án lương tâm, nên gã phải lôi tôi xuống bùn cùng gã.
Gã phải chứng minh rằng tôi cũng dơ bẩn, cũng là một kẻ phản bội, để gã thấy mình bớt khốn nạn đi một chút.
— Khốn nạn…
Tôi thì thầm, nước mắt trào ra nơi khóe mi. Nước mắt của sự khinh bỉ tột cùng.
— Mày hèn vãi lồn Đại ạ.
Đại hơi sững lại. Ánh mắt tôi nhìn gã lúc này không còn sự tức giận bốc hỏa nữa, mà là một sự lạnh lẽo thấu xương.
— Mày nói tao hèn? — Gã lầm bầm, cơ hàm giật giật.
— Ừ. Mày là thằng hèn nhất tao từng gặp. — Tôi nhả từng chữ một, như nhổ từng bãi nước bọt vào mặt gã.
— Dám đè em vợ ra cưỡng bức, nhưng đéo dám gánh vác hậu quả. Mày lôi cái phản ứng sinh lý dơ bẩn của một thằng đàn ông bị ép buộc ra để đổ lỗi? Mày đổ lỗi cho cái khăn tắm? Đổ lỗi cho nước hoa?
Tôi cười phá lên, tiếng cười chua chát vang dội trong bếp.
— Đụ má, thế nếu ngoài hẻm có con phò nào trần truồng đi ngang qua, xịt nước hoa thơm lừng, mày cũng nhảy vào hiếp nó rồi bảo "tại mày phơi hàng ra trước mặt tao" à? Mày sống bằng nửa thân dưới thôi đúng không thằng súc vật?
— CÂM MỒM!
Đại phát điên. Gã vung tay chộp lấy cổ áo của tôi, xách ngược tôi lên khỏi ghế. Lực tay gã mạnh đến mức cái ghế nhựa đổ ập ra sau. Gã ép tôi sát vào mặt tủ lạnh, hai mắt đỏ ngầu như sắp ứa máu.
— Mày dám so sánh mày với phò? — Gã rít lên.
— Tao đéo bao giờ đụng vào lũ phò ngoài kia! Tao chỉ phát điên vì mày thôi!
— Phát điên vì tao? Hay phát điên vì nhục nhã khi nghĩ tới chị Trâm? — Tôi không thèm vùng vẫy, ngửa cổ lên đối diện với con quỷ dữ trong gã.
— Mày đang sợ! Mày sợ cái bóng của Trâm trong căn nhà này! Nên mày ép tao phải nhận tội cùng mày để mày đỡ áy náy!
— ĐỤ MÁ MÀY!
"BỐP!"
Gã vung tay tát một cú trời giáng vào má tôi.
Cái tát của dân cơ khí làm tai tôi ù đi, nổ đom đóm mắt. Khóe miệng tôi lập tức rách toạc, máu tanh trào ra. Tôi rũ người xuống, trượt dọc theo cánh cửa tủ lạnh, ngã phịch xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Mặt mũi choáng váng. Tôi ôm một bên má nóng ran, đưa tay lên quệt vệt máu rỉ ra từ khóe miệng.
Đại đứng sừng sững phía trên. Gã nhìn bàn tay vừa tát tôi của mình, rồi nhìn tôi đang co ro dưới đất. Gã thở, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Gã đánh tôi.
Đây là lần đầu tiên gã thực sự ra tay đánh tôi kể từ ngày chị Trâm đi. Không phải vì bảo vệ, không phải vì cưỡng bức, mà vì tôi đã lột trần cái bản chất hèn nhát đê tiện của gã.
— Mày… mày giỏi lắm Thuần. — Gã lắp bắp, giọng run rẩy một cách kỳ lạ.
— Mày moi hết ruột gan tao ra mày chửi.
Tôi ngẩng mặt lên nhìn gã, cười gằn, để lộ hàm răng dính máu.
— Đánh nữa đi. Đánh chết tao đi để bịt miệng. Mày chỉ giỏi dùng nắm đấm để giải quyết sự bế tắc của mày thôi! Mày là một thằng thất bại toàn tập! Bám váy vợ, và bây giờ là hiếp dâm bạo hành em vợ!
Đại ôm đầu, lùi lại vài bước. Gã đá tung cái ghế nhựa văng vào tường vỡ nát.
— MÀY IM ĐI! TAO BẢO MÀY IM ĐI!
Gã gào thét như một con thú bị thương, rồi quay lưng chạy trối chết ra ngoài cửa xếp.
Gã nhảy lên chiếc CB400, không cần đội mũ bảo hiểm, đề máy nổ vang trời. Tiếng bô xe xé toạc màn đêm, lao vút vào cơn mưa lất phất ngoài hẻm, để lại đằng sau là sự im lặng.
Tôi ngồi một mình dưới sàn bếp lạnh lẽo. Nước mắt không trào ra nữa, chỉ còn lại sự trống rỗng tận cùng.
Tôi đã đâm nát lòng kiêu hãnh rách rưới của gã, nhưng tại sao tôi lại không thấy hả hê?
Tại sao khi nghe gã thốt lên câu "Tao chỉ phát điên vì mày thôi", trái tim của tôi lại lỡ đi một nhịp?
Gã đổ lỗi cho tôi để trốn tránh tội lỗi với chị Trâm. Gã hèn hạ, gã đê tiện. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn vặn vẹo của mình, tôi biết… gã nói không sai.
Đêm đó, trên cái sofa ấy, tôi đã không dùng hết sức để kháng cự. Tôi đã để mặc cho bóng tối và dục vọng nuốt chửng lấy lý trí của mình. Lỗi không thuộc về một mình gã. Sự phản bội này mang tên của cả hai thằng.
Tôi lết người lại gần cái bàn ăn, nhặt cái nạng lên, gượng đứng dậy. Trong gương phản chiếu, tôi thấy một thằng thanh niên gầy gò, mặt mày sưng vù, rỉ máu, ánh mắt vô hồn dơ bẩn y hệt cái gã giang hồ vừa bỏ chạy.
"Đếch phải lỗi của một mình tao."
Câu nói của Đại ám ảnh trong đầu tôi. Chúng tôi đều là tội đồ. Chỉ là thằng nào hèn hơn thằng nào trong việc đối mặt với bản án lương tâm mà thôi.