Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Anh rễ của tôi
  3. Chương 16
Prev
Next

Chương 16: Chửi thề và lảng tránh

Tôi mở mắt ra.

Cảm giác đầu tiên ập đến là một cơn đau xé rách từ nửa thân dưới truyền thẳng lên não.

Xương chậu ê ẩm như vừa bị một chiếc xe tải mười tấn cán qua rồi nghiền nát. Lỗ hậu phía sau truyền một cảm giác rát buốt, sưng tấy mỗi khi tôi khẽ nhúc nhích. Và cái chân bong gân thì giật từng cơn nhức nhối.

Tôi đang nằm trên giường của mình.

Trên người tôi mặc một chiếc áo thun ba lỗ rộng thùng thình, không phải đồ của tôi, mà là áo của Đại. Cái mùi xà bông trộn với mùi thuốc lá lại xộc thẳng vào mũi, đánh thức toàn bộ ký ức kinh hoàng của đêm qua.

Cơn bão trên sofa. Tiếng sấm chớp. Máu, mồ hôi, tinh dịch và sự cưỡng đoạt đê hèn.

Tôi đã rên rỉ dưới thân gã. Tôi đã bắn ra trên ngực gã. Tôi đã để gã… đâm vào tận cùng sự kiêu ngạo của mình.

Cơn buồn nôn cuộn trào lên tận cổ. Tôi lồm cồm bò dậy, vơ lấy cái nạng gỗ dựng cạnh giường, lết từng bước khó nhọc ra ngoài.

Phòng khách trống trơn. Chiếc sofa da đã bị lột sạch tấm thảm lót, trơ trọi và sạch sẽ một cách giả tạo. Mùi hương của tội lỗi dường như đã bị gió cuốn bay, nhưng trong tâm trí tôi, nó vẫn đặc quánh đến nghẹt thở.

Từ ngoài xưởng, tiếng cờ-lê lách cách vang lên.

Đại đang ở đó.

Gã đang cúi người tháo bánh một chiếc Exciter. Vẫn cởi trần, vẫn mặc cái quần jean ống rộng, nhưng trên tấm lưng màu mật ong của gã chằng chịt những vệt xước đỏ chót, rướm máu. Có vệt đã đóng vảy, có vệt vẫn còn rỉ nước vàng. Đó là dấu móng tay của tôi cào cấu trong cơn cực khoái điên loạn đêm qua.

Nghe tiếng nạng gỗ gõ lộc cộc xuống nền gạch, Đại khựng tay lại. Gã từ từ quay đầu nhìn tôi.

Đôi mắt gã thâm quầng, vằn đỏ, chứng tỏ gã cũng đéo ngủ được phút giây nào. Khóe môi gã sưng vều, vết cắn của tôi làm nó đóng một cục vảy đen sì.

Chúng tôi nhìn nhau chằm chằm. Không gian im ắng đến mức nghe rõ cả tiếng còi xe từ phía xa vọng vào. Sự ngượng ngùng, nhục nhã, thù hận và cả một thứ cắn rứt lương tâm bệnh hoạn đan xen vào nhau.

Tôi nghiến răng, mở miệng trước, giọng khàn đặc và lạnh lẽo tột độ:

— Ai cho anh lột đồ tôi? Ai cho anh tự ý thay áo cho tôi?

Đại ném cái cờ-lê vào thùng đồ nghề "keng" một tiếng. Gã lấy cái giẻ lau lau tay, đứng thẳng người dậy. Gã không né tránh ánh mắt của tôi, mặt câng câng.

— Chứ mày muốn tao để nguyên cái bộ dạng trần truồng, dính đầy tinh dịch trên người mày, cho khách khứa vào xem à?

— ĐỤ MÁ ANH! CÂM CÁI MỒM LẠI!

Tôi gào lên, vung cái nạng đập mạnh vào cánh cửa sắt, âm thanh chát chúa vang dội. Máu nóng dồn thẳng lên não. Sự thật bị nói toạc ra một cách thô bỉ làm tôi phát điên.

— Tao nói sai cái đéo gì mà mày gào lên? — Đại sải bước đi vào phòng khách, đứng cách tôi ba mét. Gã chống nạnh, hất hàm.

— Đêm qua làm thì cũng làm mẹ rồi. Giờ giả vờ trinh tiết thanh cao cái lồn gì nữa?

— Mày là thằng hiếp dâm! Mày là súc vật! — Tôi chỉ thẳng tay vào mặt gã, toàn thân run rẩy vì uất hận.

— Mày chuốc rượu vào rồi đè tao ra. Mày hủy hoại tao rồi thằng khốn nạn!

Đại cười gằn, nụ cười méo xệch, mang theo sự tàn nhẫn của một gã giang hồ đã quen cắn xé. Gã bước lên một bước, ép tôi phải lùi lại, lưng tựa vào tường.

— Hiếp dâm? Ồ, nghe to tát vãi lồn nhỉ. — Gã nghiêng đầu, đôi mắt tối sầm lại.

— Hiếp dâm mà cái chân què của mày quặp chặt lấy eo tao à? Hiếp dâm mà lúc tao đâm vào, mày rên rỉ bảo tao "đâm sâu nữa đi" à? Hiếp dâm mà mày bắn phọt cả lên ngực tao à Thuần?

— CÂM ĐI! TAO BẢO MÀY CÂM!

Tôi nhào tới, vung nắm đấm tát thẳng vào mặt gã. Nhưng Đại dễ dàng bắt gọn lấy cổ tay tôi, siết mạnh. Lực tay của gã khiến tôi đau điếng, nước mắt trào ra.

— Mày nghe cho rõ đây thằng ranh! — Giọng Đại trầm xuống, rít qua kẽ răng.

— Đêm qua, tao đéo ép mày. Là cơ thể mày tự động hùa theo tao. Sự khốn nạn này chia đều cho cả hai thằng. Đừng có tỏ ra mình là nạn nhân bị chà đạp ở đây!

— Tao là nạn nhân! Mày cậy khỏe mày ép tao! — Tôi khóc nấc lên, vùng vằng rút tay lại nhưng không được.

— Tao tởm mày! Mày biết làm thế này là có tội với chị Trâm không hả thằng súc sinh?!

Câu nói của tôi đánh trúng tử huyệt của Đại. Bàn tay đang siết cổ tay tôi khẽ run lên. Gã nghiến răng trèo trẹo, cơ hàm bạnh ra, một tia đau đớn xẹt qua đôi mắt. Gã hất mạnh tay tôi ra, lùi lại hai bước, thở.

— Đừng lôi Trâm ra dọa tao. — Gã lầm bầm. — Chuyện đêm qua đéo liên quan gì đến bả.

— Đéo liên quan? — Tôi cười phá lên, một nụ cười điên dại, nước mắt đầm đìa.

— Chồng ngủ với em trai ruột của vợ mà đéo liên quan? Mày đứt mẹ dây thần kinh nhục nhã rồi à Đại? Mày nghĩ đéo ai biết thì đéo có tội chắc?

— Thế mày muốn sao? — Đại quát lớn, hai tay gã vò rối bù mái tóc.

— Báo công an à? Đi mà báo! Báo cho cả xóm này biết thằng Thuần sạch sẽ bị thằng Đại sửa xe đụ lòi kèn trên sofa! Gọi điện sang Đài Loan cho chị mày, kể rành rọt từng tiếng rên của mày cho bả nghe đi! CẦM ĐIỆN THOẠI LÊN MÀ GỌI!

Gã vớ lấy cái điện thoại của tôi trên bàn, ném thẳng vào ngực tôi. Tôi luống cuống chụp lấy, cái điện thoại đập vào xương sườn một cái đau nhói.

Tôi đứng trân trân nhìn cái màn hình đen ngòm. Bàn tay tôi run bần bật.

Gọi cho Trâm? Nói với Trâm thế nào? "Chị ơi, chồng chị cưỡng bức em, nhưng em lại lên đỉnh vì ổng"? Không. Tôi thà chết còn hơn để người chị gái đã hy sinh cả tuổi thanh xuân, gánh đống nợ ba trăm triệu phải nghe sự thật dơ bẩn này.

Gã biết tôi hèn nhát. Gã biết tôi đéo bao giờ dám mở miệng.

— Sao? Không gọi à?

Đại cười khẩy, nhưng giọng điệu gã chứa đầy sự chua chát mệt mỏi. Gã móc bao thuốc lá trong túi quần ra, run rẩy châm lửa.

— Đéo gọi được đúng không? Vì mày biết chị mày mà biết chuyện này, bả sẽ tự tử bên đó mất.

— Mày cũng biết sợ bả tự tử cơ à? — Tôi gạt nước mắt, rít lên từng chữ cay độc.

— Tao sẽ dọn đi. Ngày hôm nay tao gom đồ cút khỏi cái nhà này. Tao đéo thể hít chung một bầu không khí với thằng bệnh hoạn như mày nữa!

Đại đang hít một hơi thuốc, nghe tôi nói vậy, động tác của gã khựng lại. Luồng khói kẹt trong phổi làm gã ho sặc sụa. Gã vứt điếu thuốc xuống đất, dùng gót chân đạp nát, rồi sải bước tiến tới, áp sát mặt tôi.

— Mày nói cái gì? Mày thử bước nửa bước ra khỏi cái xưởng này tao xem? — Mắt gã trợn ngược lên, một sự chiếm hữu điên cuồng và hoang dại bùng nổ.

— Tao đi! Tao sẽ thuê nhà trọ khác! Ở lại đây để mày thú tính lên mày lại lôi tao ra hiếp tiếp à? — Tôi đẩy mạnh vào ngực gã, nhưng gã đứng sừng sững như bức tường thành.

— Mày lấy lý do đéo gì nói với Trâm? Hả? — Đại bóp chặt lấy hai bả vai tôi, lắc mạnh khiến cái chân đau của tôi nhói lên rợn người.

— Chị mày gửi mày cho tao lo. Mày đùng đùng xách vali đi, chị mày hỏi tao biết trả lời thế nào? Mày muốn Trâm nghi ngờ, muốn Trâm bỏ việc bay về Việt Nam điều tra hả?

— Tao sẽ bảo tao xích mích với mày! Tao ghét mày đéo sống chung được!

— Xích mích bao nhiêu năm nay đéo dọn đi, tự dưng bây giờ què chân lại đòi dọn? Mày nghĩ chị mày ngu à Thuần? — Gã ép tôi sát vào tường, hơi thở phả vào mũi tôi.

— Ở yên đây! Đéo đi đâu hết!

— Buông ra! Quyền đéo gì mày giam lỏng tao? — Tôi giãy giụa, đấm thùm thụp vào lưng gã. — Tránh xa tao ra!

— Tao đéo tránh! — Đại gầm lên, bất ngờ vùi đầu vào cổ tôi. Gã hít một hơi thật sâu cái mùi đang hòa quyện trên da thịt tôi.

— Mày là của tao rồi. Đêm qua mày là của tao rồi. Mày đéo thoát được đâu.

Sự trơ trẽn và thú tính của gã làm tôi sợ hãi tột độ. Tôi cắn mạnh vào bả vai gã một nhát nữa, đúng vào vết xước đêm qua.

Đại gầm lên đau đớn, hất tôi ra. Gã lùi lại, ôm vai, máu lại rỉ ra kẽ ngón tay.

Tôi thở, dựa hẳn người vào cái nạng, chĩa nó về phía gã như một thứ vũ khí phòng vệ cuối cùng.

— Nghe cho kỹ đây Nguyễn Đình Đại. — Tôi cắn đứt môi, máu tanh lại trào ra, gằn từng chữ một, lạnh lẽo và tuyệt tình.

— Đêm qua tao say. Mày cũng ngáo rượu. Hai thằng đàn ông bị nhốt chung, sinh lý bốc lên làm liều. Cứ coi như tao xui xẻo bị một con chó dại cắn.

Đại trừng mắt nhìn tôi, lồng ngực phập phồng.

— Chó dại cắn? Mày định rũ bỏ dễ thế à?

— Chứ mày muốn sao? — Tôi cười gằn, nước mắt đã khô cong lại thành những vệt rát buốt trên má.

— Muốn tao công nhận tao yêu mày à? Ảo tưởng vừa thôi! Hay mày muốn tao quỳ xuống xin mày đụ tao mỗi đêm? Đéo có đâu! Chuyện đêm qua là một tai nạn tởm lợm. Kể từ hôm nay, nước sông không phạm nước giếng.

— Nước sông đéo không phạm nước giếng? Mày nghĩ ngủ với nhau xong rồi chùi mép là coi như chưa có gì à? — Đại cười phá lên, tiếng cười chua chát vang vọng trong phòng khách.

— Đúng! Đéo có gì hết! — Tôi hét lên, cố gắng bám víu vào cái vỏ bọc kiêu ngạo cuối cùng để không sụp đổ hoàn toàn.

— Mày giữ mồm giữ miệng vào. Đừng để chị Trâm biết. Tao cũng không dọn đi, tao sẽ ở lại đây để chị Trâm yên tâm kiếm tiền. Nhưng mày cấm được đụng vào tao dù là một cọng tóc. Đụng vào tao tao cầm dao đâm chết mày rồi tao tự tử!

Đại nhìn tôi chằm chằm. Trong đôi mắt sâu của gã, sự điên cuồng dần lắng xuống, thay vào đó là một sự chấp nhận cay đắng, xen lẫn một thứ toan tính nham hiểm của loài dã thú biết thu nanh vuốt chờ thời cơ.

Gã lấy tay quệt máu trên môi, gật gù.

— Được. Chó dại cắn. Tai nạn tởm lợm. — Gã nhả từng chữ, lặp lại lời tôi.

— Mày thích đóng kịch người dưng nước lã, tao diễn cùng mày. Giữ mồm giữ miệng, bảo vệ gia đình êm ấm cho chị ruột. Nhất trí.

Gã quay lưng, đi về phía kệ bếp, mở tủ lạnh lôi ra một chai nước tu ừng ực.

Tôi thở phào, một hơi thở nặng nề như trút được trên lưng. Cuối cùng gã cũng chịu buông tha. Cuối cùng thì cái ranh giới khốn nạn này cũng được thiết lập lại.

Nhưng tôi đã nhầm.

Đại quăng chai nước rỗng vào thùng rác, quay lại nhìn tôi. Nụ cười nửa miệng lưu manh lại vắt ngang khuôn mặt đen nhẻm của gã.

— Nhưng mà Thuần này… — Gã nói, giọng khàn khàn, ma mị vang lên trong không gian.

— Cẩn thận đấy. Chó dại cắn người một lần là nó sẽ nhớ mùi máu. Một khi đã nếm được vị đó rồi, nó sẽ luôn muốn cắn thêm lần nữa. Mày giữ mình cho kỹ vào, đừng có hớ hênh cởi trần lượn lờ trước mặt tao nữa. Tao đéo hứa tao giữ được cái lý trí rẻ rách này mãi đâu.

Sống lưng tôi lạnh toát. Lời cảnh cáo của gã đâm xuyên qua lớp áo của tôi.

Gã biết thừa tôi đang đóng kịch.

Gã biết tôi sợ hãi sự thật rằng cơ thể tôi đã bắt đầu ghi nhớ gã.

Sự lảng tránh của tôi ngày hôm nay chỉ là một giải pháp tạm thời, một liều thuốc giả tạo để che đậy vết thương đang mưng mủ.

— Cút ra ngoài xưởng của mày đi! — Tôi gắt, quay mặt đi, kéo lê cái nạng gỗ lết về phía phòng ngủ.

"Rầm!"

Cửa phòng đóng lại, khóa chốt ba vòng.

Tôi trượt dài theo cánh cửa, ngồi phịch xuống nền gạch, ôm lấy hai đầu gối. Cơn đau từ nửa thân dưới lại truyền đến dữ dội. Trong đầu tôi văng vẳng tiếng rên rỉ dâm đãng của chính mình đêm qua, xen lẫn tiếng sấm chớp và tiếng thở của gã đàn ông đó.

Chửi thề. Lảng tránh. Thỏa hiệp trong sự dơ bẩn.

Cuộc sống "chó mèo chung một lồng" đã kết thúc, mở ra một địa ngục mới, nơi cả hai chúng tôi đều tự nguyện bị nhốt chung, mang theo bí mật tởm lợm phản bội lại người ruột thịt duy nhất.

Đêm qua là khởi đầu. Và tôi biết, với thứ bản năng thú vật của gã, nó tuyệt đối không phải là kết thúc.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 16"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz