Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Anh rễ của tôi
  3. Chương 13
Prev
Next

Chương 13: Trượt ngã trong nhà tắm

Bầu không khí trong cái nhà này suốt ba ngày qua giống hệt như một hầm mộ.

Kể từ cái đêm Đại ném sự thật về món nợ khổng lồ của chị Trâm vào mặt tôi, mọi thứ bị đảo lộn hoàn toàn. Tôi không còn dám cao giọng chửi gã là "đồ bám váy đàn bà" nữa.

Tôi câm lặng. Gã cũng lầm lì. Chúng tôi tránh mặt nhau như tránh tà. Gã ngủ hẳn ngoài ghế võng ở xưởng, còn tôi trốn tịt trong phòng. Ngay cả bữa cơm, tôi nấu xong dọn ra bàn rồi cũng bê phần của mình vào phòng ăn, để mặc gã ăn ngoài đó.

Sự kiêu ngạo của tôi bị đập nát, nhưng thay vào đó là một thứ cảm xúc tồi tệ hơn: Cảm giác mang nợ và sự giằng xé nội tâm điên cuồng.

Tôi ghét gã, nhưng tôi không thể chối bỏ sự thật gã đã cứu gia đình tôi. Và kinh tởm hơn cả, cơ thể tôi đã bắt đầu ghi nhớ cái thứ mùi hương gai góc và những lần đụng chạm của gã.

Tối thứ ba.

Sài Gòn lại đổ một cơn mưa rào. Cái nóng hầm bị ép xuống, tạo ra một thứ nhớp nháp đến mức da thịt cứ rít lại.

Mười một giờ rưỡi đêm, nghe tiếng máy mài ngoài xưởng đã tắt, tôi đoán gã Đại đã đi nhậu hoặc đi ngủ. Tôi xách quần áo, quấn cái khăn tắm ngang hông, lững thững đi vào nhà vệ sinh.

Tôi vặn vòi sen, để dòng nước lạnh xối thẳng từ đỉnh đầu xuống, cố gắng gột rửa cái sự nhớp nháp của thời tiết và sự tù túng trong đầu óc.

Chết tiệt thật. Tôi quên mang theo xà phòng tắm của mình.

Tôi đưa tay quờ quạng lên kệ nhựa. Chỉ có cục xà bông màu đỏ quen thuộc của gã Đại nằm chỏng chơ trong khay, nhão nhoét vì ngâm nước.

Mọi khi tôi thà tắm nước lạnh không chứ đéo bao giờ xài chung đồ với gã. Nhưng hôm nay, người tôi dính đầy mồ hôi.

Tôi cắn môi, nhặt cục xà bông lên, chà xát vào tay rồi xoa lên ngực, lên đùi.

Cái mùi hương hăng hắc bốc lên. Mùi của gã. Mùi hương đã bám chặt lấy tôi trong cái đêm cúp điện. Tôi nhắm nghiền mắt lại, hơi thở đột nhiên trở nên gấp gáp một cách vô cớ.

"Mày điên thật rồi Thuần."

Tôi tự rủa xả mình, vội vã vặn nước xối sạch lớp bọt trên người.

Tắm xong, tôi với tay định lấy cái khăn lau người vắt trên thanh inox. Nhưng thanh inox cao quá, tôi phải kiễng gót chân lên.

Đúng lúc đó, thảm họa xảy ra.

Sàn gạch vốn đã trơn, cộng thêm lớp nước xà phòng chưa trôi hết đọng lại tạo thành một vũng nhầy nhụa. Chân phải tôi trượt dài một đường.

Tôi mất trọng tâm, cả người ngã ngửa ra phía sau.

"Oạch!"

— Á! ĐỤ MÁ!

Tôi gào lên thảm thiết. Lưng và mông tôi đập đánh "rầm" một phát xuống nền gạch cứng ngắc. Cơn đau thấu trời xanh truyền từ xương đít lên tận đỉnh đầu, làm tôi tối sầm mặt mũi. Cổ chân trái bị gập xuống, trẹo hẳn sang một bên.

Tôi nằm co quắp dưới vòi sen vẫn đang chảy xối xả, hai tay ôm lấy mắt cá chân, đau đến ứa nước mắt, không thể thốt lên lời nào nữa ngoài tiếng rên rỉ nghẹn trong cổ họng.

"RẦM! RẦM!"

Tiếng đập cửa nhà tắm vang lên như sấm rền, lấn át cả tiếng nước chảy.

— Mày làm trò đéo gì trong đấy mà rầm rầm thế hả Thuần?! — Giọng Đại oang oang từ bên ngoài vọng vào. Gã chưa ngủ.

— Đừng… á… đừng có vào! — Tôi cố nén đau, gào vọng ra, ý thức được rằng mình đang trần truồng như nhộng.

— Đéo vào để mày chết trương thây trong đấy à? Rên như chó đẻ thế kia! Tránh xa cái cửa ra tao đạp đây!

— Không! Cửa méo khóa! Đợi tui… á… mặc đồ…

Nhưng không kịp nữa rồi. Đại không có khái niệm kiên nhẫn. Gã vặn chốt, đẩy mạnh cánh cửa nhôm kính bật mở.

Đại đứng sừng sững ở cửa. Gã mặc một cái quần đùi thể thao mỏng, cởi trần, miệng còn ngậm nửa điếu thuốc lá đang cháy dở.

Đập vào mắt gã là cảnh tượng tôi nằm sõng soài dưới vòi sen, không mảnh vải che thân, người ướt sũng, co rúm lại vì đau đớn. Nước từ vòi sen bắn tung tóe lên cả đôi chân trần của gã.

Đại khựng lại.

Điếu thuốc trên môi gã rơi tõm xuống vũng nước dưới sàn, xèo một tiếng rồi tắt ngúm.

Đôi mắt gã dán chặt vào cơ thể trần trụi trắng bóc của tôi đang run rẩy dưới nước. Yết hầu gã giật nảy lên một cái rõ to.

— Nhìn cái chó gì! Quay mặt đi chỗ khác! Cút ra ngoài!

Tôi ôm lấy đầu gối để che chắn phần dương vật, mặt đỏ rần vì nhục nhã, cố sức hét lên dù giọng đã run lẩy bẩy.

Đại sực tỉnh.

Gã chửi thề một tiếng rõ to, mặc kệ bộ dạng trần truồng của tôi, sải bước đạp lên vũng nước xà phòng đi thẳng vào trong. Gã với tay khóa vòi sen lại, không gian đột ngột tĩnh lặng chỉ còn tiếng rên của tôi.

— Cút ra cái lồn! Đứng lên còn đéo vững bày đặt chửi! — Đại gắt, ngồi xổm xuống bên cạnh tôi.

Gã đưa tay định đỡ tôi dậy.

— Đừng đụng vào tôi! Tôi tự đứng được!

Tôi vung tay gạt mạnh tay gã ra, cắn răng chống hai tay xuống sàn định lồm cồm bò dậy.

Nhưng cổ chân trái vừa chống xuống chịu lực, một cơn đau buốt óc nhói lên. Tôi kêu "Á" một tiếng, chân nhũn ra, cả người đổ ập xuống lần nữa.

Nhưng lần này, tôi không đập mặt xuống gạch. Đại đã vươn tay ra đón lấy tôi.

Bởi vì sàn nhà quá trơn, lại phản xạ nhanh đỡ lấy tôi với một trọng lượng lớn đổ ụp xuống, chính gã Đại cũng bị trượt chân.

— Đụ má!

Gã chửi thề. Để giữ thăng bằng cho cả hai, gã ngã khuỵu một gối xuống, tay phải vòng qua nách tôi xốc mạnh lên, còn tay trái… theo bản năng quờ quạng, tóm chặt lấy bất cứ điểm tựa nào có thể.

Và điểm tựa đó, chết tiệt thay, lại là bờ mông trần trụi, trơn tuột, ướt đẫm nước của tôi.

Bàn tay cứng như sắt của gã bóp chặt lấy một bên mông tôi để kéo người tôi đứng thẳng lên, áp sát vào ngực gã. Bốn ngón tay của gã bấu sâu vào lớp da thịt mềm mại, trong khi ngón tay cái, vô tình hay cố ý, trượt thẳng vào khe lỗ đít, miết nhẹ qua vùng da non nớt ở sát đùi.

Tôi cứng đờ toàn thân. Máu trong người như đông đá, rồi lập tức sôi trào lên đỉnh đầu.

— Anh… Đại… rút tay ra… — Tôi thều thào, lồng ngực phập phồng ép chặt vào lồng ngực trần của gã.

Đại cũng cứng đờ. Gã không buông tay ra ngay.

Trong cái không gian chật hẹp, nồng nặc mùi xà phòng, chúng tôi dính chặt vào nhau. Một thằng trần truồng hoàn toàn, một thằng mặc độc cái quần đùi ướt sũng.

Tôi cảm nhận rõ ràng từng đốt ngón tay đầy chai sạn của gã đang in hằn trên mông mình. Sự tiếp xúc giữa làn da của dân lao động và làn da nhạy cảm của tôi tạo ra một thứ ma sát chết người. Nó vừa đau, vừa thô thiển, lại vừa mang theo một luồng điện xẹt thẳng xuống cơ thể tôi.

— Rút tay ra cái đéo gì?

Giọng Đại khàn đặc, rung lên bần bật. Gã cúi gầm mặt xuống, hơi thở nóng hổi phả thẳng vào vành tai ướt át của tôi.

— Tao buông ra để mày ngã vỡ sọ à? Mày đứng còn đéo vững, ôm chặt lấy cổ tao!

— Tôi tự đứng được! Đồ biến thái! Thả tôi ra! — Tôi vùng vẫy, hai tay đẩy mạnh vào ngực gã.

Nhưng gã không nhúc nhích. Trái lại, bàn tay đang bóp mông tôi càng siết chặt hơn, kéo nửa thân dưới của tôi ép sát, dính rịt vào đùi gã.

— Đứng im! — Gã gầm lên, giọng nói khản đặc sự bức bối. — Mày cựa quậy nữa, nó trượt mẹ tay tao vào tận trong bây giờ, lúc đấy đừng có gào!

Câu nói thô tục của gã đánh thẳng vào não tôi. Tôi sợ cứng người, không dám cựa quậy nữa, đành phải vòng hai tay ôm lấy bờ vai rộng của gã để giữ thăng bằng trên một cái chân không bị bong gân.

Nhưng việc đứng yên áp sát vào nhau như thế này còn kinh khủng hơn.

Nước từ trên tóc tôi nhiễu xuống vai gã. Nhiệt độ cơ thể của gã nóng như một cái lò. Và điều tồi tệ nhất là, qua lớp vải quần đùi thể thao mỏng dính đã ướt sũng của gã, tôi cảm nhận vô cùng rõ ràng một khúc thịt cứng ngắc, nóng hổi đang từ từ trỗi dậy, cọ xát mạnh bạo vào vùng bụng của tôi.

Dương vật của gã đang cương cứng. Cương cứng một cách thô thiển và không giấu giếm ngay khi ôm lấy tôi.

— Anh… anh đang làm cái đéo gì vậy hả, đồ súc vật? — Tôi nghẹn giọng, nước mắt ứa ra vì nhục nhã. — Anh lên cơn nứng ngay cả lúc tôi bị ngã sao?

Đại hít một hơi thật sâu, yết hầu gã giật liên tục. Gã hơi ngửa cổ ra sau, ánh mắt vằn tia đỏ nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm nước của tôi.

— Tao là đàn ông, đéo phải khúc gỗ! — Gã rít qua kẽ răng.

— Mày trần truồng nhào vào người tao, nước nôi nhễ nhại, da thịt dính sát vào nhau thế này… mày bảo tao đéo phản ứng thì tao là thằng liệt dương à?

— Cút! Ra ngoài cho tôi! Tôi không cần anh động vào người tôi!

Tôi cố sức đẩy gã ra, nhưng bàn tay gã trên mông tôi đột ngột di chuyển. Ngón tay của gã miết mạnh một đường theo dọc đùi của tôi, mang theo sự chiếm hữu đầy dâm dục.

— Ưm… á… — Tôi không kiềm chế được, buột miệng phát ra một tiếng rên rỉ yếu ớt, ngửa cổ ra sau.

Cái âm thanh chết tiệt đó vừa phát ra, tôi thấy cặp mắt của Đại co rút lại. Cơn thú tính trong mắt gã bùng lên dữ dội. Gã dùng một lực cực mạnh, nhấc bổng cơ thể tôi lên, ép tôi dán chặt vào bức tường lạnh toát của nhà tắm.

Lưng tôi áp vào tường, nhưng mặt trước lại bị cơ thể rực lửa của gã khóa chặt. Chân trái đau nhói buộc tôi phải co lên, vòng qua hông gã để không bị chúi xuống.

Tư thế lúc này… dâm đãng đến mức đéo thể bào chữa bằng chữ "tai nạn" được nữa.

— Mày lại rên nữa rồi Thuần. — Đại thì thầm, giọng gã trầm xuống, ma mị và tăm tối. Gã áp sát khuôn mặt góc cạnh vào cổ tôi, cắn nhẹ lên vết bầm tím từ đêm trước.

— Mỗi lần tao đụng vào mày, cái miệng mày thì chửi súc vật, nhưng cái cơ thể mày thì lúc đéo nào cũng thành thật.

— Tao đéo có… bỏ ra… — Tôi cắn chặt môi đến rớm máu, lắc đầu tuyệt vọng.

— Đéo có? — Đại cười gằn. Bàn tay đang ôm eo tôi đột ngột trượt xuống phía trước, tóm gọn lấy dương vật của tôi.

Tôi giật nảy mình, mở trừng mắt, thở hổn hển.

Giống hệt cái buồi của gã, nó đã dựng đứng lên từ lúc nào không hay.

— Nhìn xem. — Đại bóp nhẹ một cái, đủ làm tôi run rẩy đến tận chân tóc.

— Mày bảo mày ghét tao. Mày bảo mày kinh tởm tao. Thế sao chỗ này của mày lại sưng tấy lên vì tao thế này? Hả thằng đạo đức giả?

— Đừng… Đại… tao xin mày… đừng làm thế này…

Tôi khóc nấc lên. Lý trí của tôi sụp đổ hoàn toàn trước sự bóc trần tàn nhẫn của gã. Tôi hận gã, hận sự lưu manh của gã, nhưng tôi càng hận chính bản thân mình hơn vì đã không thể khống chế được khoái cảm đê hèn này.

Sự im lặng bao trùm lấy không gian nhà tắm, chỉ có tiếng thở hổn hển của hai thằng đàn ông quấn lấy nhau.

Đại nhìn những giọt nước mắt trào ra từ khóe mi tôi. Đôi mắt sắc lẹm của gã thoáng qua một tia giằng xé phức tạp. Gã từ từ rút tay khỏi hạ bộ của tôi, nhưng vẫn ép sát tôi vào tường.

— Mày khóc vì nhục nhã đúng không? — Giọng gã chua chát, mang theo một nỗi bi ai hèn mọn.

— Mày thấy nhục vì mày đang phát dục với một thằng giang hồ sửa xe cặn bã. Mày sợ nếu mày để tao đụ mày, mày sẽ biến thành thứ rác rưởi giống tao. Phải không?

— Anh… anh là anh rể của tôi mà… — Tôi thều thào, hai mắt nhắm nghiền. Đó là lý lẽ duy nhất tôi còn có thể bấu víu vào giữa lúc tuyệt vọng.

— Còn chị Trâm thì sao? Anh làm như vậy… anh có xứng đáng với sự hy sinh của chị ấy không?

Câu nói của tôi như một nhát dao đâm trúng tim đen của gã. Cái tên "Trâm" một lần nữa như bùa chú trói buộc con quỷ trong người gã lại.

Đại cứng đờ người. Gã nhìn chằm chằm vào tôi, hơi thở đầy đau đớn.

— Tao thèm mày quá Thuần ơi… — Gã bất ngờ thốt lên, giọng nói nghẹn ngào, nứt toác.

— Đụ má nó, tao thèm mày đến phát điên rồi. Mùi của mày, da thịt mày… tao đéo biết tao chịu đựng được bao lâu nữa đâu…

Đó không phải là một lời đe dọa. Đó là một lời thú tội. Lời thú tội của một kẻ khát nước đi trên sa mạc, biết rõ vũng nước trước mặt có độc nhưng vẫn muốn lao vào uống cạn.

Tôi cắn môi, không dám trả lời. Tim tôi đập thình thịch liên hồi.

Đại đột ngột buông tôi ra, lùi lại một bước. Gã quay mặt đi, lấy tay vuốt ngược mái tóc ướt sũng.

— Đứng dựa vào tường đi. Tao lấy khăn cho quấn vào. — Gã nói cộc lốc, giọng lạnh băng trở lại.

Gã kéo cái khăn tắm của tôi vắt trên giá, ném thẳng vào người tôi.

Tôi vội vàng chụp lấy cái khăn, quấn chặt quanh hông, che đi bộ dạng đáng xấu hổ của mình. Chân trái vẫn đau nhức, tôi phải đứng một chân, dựa lưng vào tường.

Đại không thèm nhìn tôi thêm một lần nào nữa. Gã bước tới, luồn một tay qua lưng tôi, một tay bế xốc tôi lên khỏi mặt đất theo kiểu bế công chúa.

— Bỏ tôi xuống! Anh làm cái quái gì vậy? Tôi tự đi được! — Tôi hoảng hốt vùng vẫy.

— Im mồm! Mày lò cò té gãy mẹ cổ thì ai đền? Ở đó mà gào! — Đại gắt lên, ôm chặt tôi đi ra ngoài.

Gã ném tôi xuống giường trong phòng tôi cái "bịch". Không nhẹ nhàng, mà cực kỳ thô lỗ. Gã mở tủ thuốc, ném tuýp thuốc giảm đau xuống nệm.

— Tự xoa đi. Đéo gãy xương đâu mà lo. Tao mà xoa cho mày, tao lại đéo kiềm chế được mà xé nát mày ra đấy.

Nói rồi, gã quay gót bước nhanh ra ngoài, dập cửa lại một cái "Rầm".

Tiếng bước chân nặng trịch của gã nhỏ dần rồi mất hút ngoài xưởng. Lát sau, tôi nghe tiếng pô chiếc mô tô phân khối lớn nổ vang trời, xé toạc màn đêm rồi lao vút đi.

Gã bỏ trốn.

Tôi nằm trên giường, cả người còn ướt sũng, quấn độc cái khăn tắm, lồng ngực phập phồng.

Tôi đưa tay lên, chạm vào chỗ đùi vẫn còn in hằn cái cảm giác, nhám xì từ ngón tay gã.

Đêm đó, cơn đau ở cổ chân không làm tôi mất ngủ bằng cái hơi ấm đê tiện mà gã đàn ông tồi tệ đó vừa để lại trên da thịt tôi.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 13"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz