Chương 12: Mày nhìn cái chó gì mà nhìn?
Lưng tôi đập mạnh xuống đống phông bạt. Trước khi tôi kịp kêu lên một tiếng, sức nặng của gã thợ máy khổng lồ đã ập xuống, đè nghiến tôi ra.
Một tay Đại kẹp chặt hai cổ tay tôi dập ngược lên đỉnh đầu, tay kia điên cuồng xé toạc nốt những chiếc cúc áo còn sót lại. Lồng ngực trắng bóc của tôi phơi trần ra trong không khí lạnh.
— ĐỤ MÁ! BUÔNG RA! ANH BỊ ĐIÊN RỒI ĐẠI!
Tôi gào lên, hai chân đạp loạn xạ, vùng vẫy như một con thú bị dồn vào chân tường.
— Nằm im! Câm cái mỏ lại!
Đại gầm gừ, đầu gối gã chen thô bạo vào giữa hai đùi tôi, ép chặt xuống. Hơi thở sặc mùi bia rượu và khói thuốc của gã phả thẳng vào mặt tôi.
— Mày giãy nữa tao xé luôn cái quần mày bây giờ!
— Súc sinh! Đồ cặn bã! Cứu! Cứu với… Ưm!
Tôi chưa kịp thét lên tiếng thứ hai thì một nụ hôn dơ bẩn đã giáng thẳng xuống môi tôi. Gã cắn xé, bú mút, đẩy cái lưỡi nồng vị khói thuốc vào sâu trong khoang miệng tôi.
— Ưm… khốn… khiếp…
Tôi nghiến răng, cố cắn gã, nhưng Đại đã có kinh nghiệm từ lần trước.
Gã bóp chặt hai bên xương hàm tôi, ép miệng tôi phải mở tung ra đón nhận cái lưỡi của hắn. Tay còn lại luồn xuống thắt lưng tôi, giật mạnh cái khóa quần.
Tiếng khóa kéo rít lên "xoạch" một cái trong bóng tối làm tôi rợn tóc gáy.
— Đừng! Đại! Tao xin mày… Đừng…
Nỗi sợ hãi tột độ cuối cùng cũng phá vỡ lớp vỏ bọc kiêu ngạo của tôi. Nước mắt tôi trào ra, nóng hổi, lăn dài xuống thái dương rồi hòa vào đống bạt cao su dơ bẩn. Lời xưng hô cũng loạn hết cả lên.
Bàn tay đầy vết chai của gã luồn vào trong lớp quần lót của tôi. Ngón tay gã vừa chạm vào vùng kín, cả cơ thể tôi giật nảy lên như bị điện giật.
Và khốn nạn thay, phản ứng sinh lý đê hèn của một thằng đàn ông bị kích thích đã phản bội tôi. Tôi cương lên ngay dưới bàn tay đầy dầu mỡ của gã.
Đại khựng lại. Nụ hôn bạo dâm trên môi tôi đột ngột dừng lại.
Gã ngóc đầu lên thở, lồng ngực của gã cọ xát vào ngực tôi. Trong bóng tối, tôi thấy đôi mắt vằn tia đỏ của gã trợn trừng nhìn xuống đũng quần tôi, rồi lại nhìn lên đôi mắt đẫm nước của tôi.
— Mày… — Giọng Đại khàn đặc, vỡ vụn. — Mày khóc cái lồn gì?
— Rút tay ra… đồ súc vật… — Tôi nấc lên, cả người run bần bật vì nhục nhã và uất ức.
— Anh hiếp dâm tôi đi… Hiếp xong ngày mai tôi báo công an cho anh đi tù. Cho chị Trâm biết bộ mặt thật của thằng chồng bám váy vợ là như thế nào…
Nghe đến tên Trâm, người Đại cứng đờ. Bản năng dã thú đang bốc hỏa trong đầu gã dường như bị một gáo nước lạnh dội thẳng vào.
Gã từ từ rút tay ra khỏi quần tôi.
"Mẹ kiếp!"
Đại chửi thề một tiếng, hất mạnh tôi ra. Gã lùi lại, ngồi phịch xuống một cái lốp xe tải cũ vứt lăn lóc gần đó.
Gã vò đầu bứt tai, tiếng thở nghèn nghẹn trong cổ họng.
Tôi lồm cồm bò dậy, co rúm người lại vào góc tường. Hai tay tôi run rẩy kéo hai vạt áo sơ mi che kín ngực, khuy quần đã bung ra cũng vội vàng kéo lại. Tôi ngồi bó gối, trừng trừng nhìn cái bóng đen to lớn đang ngồi gục đầu trước mặt.
Không gian trong xưởng đặc quánh lại. Chỉ có tiếng quạt thông gió chạy rè rè trên trần nhà.
Đại thò tay vào túi quần, móc ra một bao thuốc lá bẹp dúm. Gã rút một điếu, châm lửa. Tia lửa từ chiếc bật lửa bùng lên, soi rõ khuôn mặt đen nhẻm, nhễ nhại mồ hôi và đôi mắt đục ngầu của gã.
Gã rít một hơi thuốc thật dài, phả khói ra không trung, rồi quay sang nhìn tôi.
— Mày nhìn cái chó gì mà nhìn? — Gã gắt lên, giọng khàn khàn đầy bực dọc.
— Nhìn một con chó điên. — Tôi cắn răng, nhả từng chữ một cay độc.
— Một thằng đàn ông hèn hạ không có chỗ trút giận, phải lôi em vợ ra làm trò đồi bại.
Đại cười khẩy. Nụ cười vặn vẹo trong bóng tối.
— Ừ, tao là chó điên. Còn mày? Mày là cái đéo gì? Chó cảnh à? — Gã hất hàm, dùng ánh mắt khinh miệt quét từ đầu đến chân tôi.
— Mở miệng ra là chửi tao dơ bẩn, súc vật, nhưng lúc tao đưa tay vào quần mày, tao thấy mày cũng cứng ngắc lên đấy thôi? Cái thứ đạo đức giả nhà mày mới tởm lợm làm sao Thuần ạ.
Máu nóng dồn thẳng lên não tôi. Tôi gào lên:
— PHẢN ỨNG SINH LÝ ĐÉO NÓI LÊN CÁI GÌ CẢ! Bị đụng chạm thì cơ thể phản ứng, đó là khoa học! Đéo phải là tui thích anh!
— Khoa học cái lồn! — Đại đứng phắt dậy, đá văng cái cờ-lê dưới chân văng vào tường đánh "keng" một tiếng.
— Mày tự lừa mình lừa người vừa thôi! Mày khinh cái mùi mồ hôi của tao, khinh cái nghề sửa xe rách này, nhưng mày lại đéo bao giờ đẩy tao ra quyết liệt!
— Mày cắn tao xong mày lại để yên cho tao hôn! Mày nghiện tao chạm vào mày rồi đúng không thằng ranh?
— ĐỤ MÁ MÀY BỊ ẢO TƯỞNG À ĐẠI?!
Tôi đứng bật lên, không thèm xưng hô "anh – tôi" nữa. Lòng tự trọng bị giẫm đạp khiến tôi mất trí.
— Tao thà đi làm phò cho thiên hạ còn hơn để một thằng rác rưởi như mày đụng vào người! Tối nay tao đi pub với đồng nghiệp, tao ôm con gái đấy! Tao thích phụ nữ! Mày nghe rõ chưa thằng biến thái?
Đại tiến lên hai bước, khoảng cách giữa chúng tôi lại bị thu hẹp. Khói thuốc từ miệng gã phả thẳng vào mặt tôi.
— Thích phụ nữ? — Gã nhếch mép, ghé sát mặt vào tôi.
— Thế con nào? Con nặc nô xức cái mùi nước hoa nồng nặc trên áo mày đó hả? Mày ngủ với nó chưa?
— Rồi đấy! Thì sao? Liên quan đéo gì tới mày!
Tôi nói dối không chớp mắt, cốt chỉ để chọc tức gã, để đập nát cái ảo tưởng kiểm soát của gã.
"Bốp!"
Đại vung tay, đấm thẳng vào bức tường ngay sát màng nhĩ tôi. Tiếng tôn mỏng kêu cái rầm làm tôi giật thót, co rúm người lại. Vài giọt máu từ khớp ngón tay gã tứa ra.
— Liên quan! — Đại gầm lên, hơi thở hổn hển.
— Mày đang ở trong nhà tao! Mày ăn cơm tao nấu, mày uống nước nhà tao! Tao đéo cho phép trên người mày có mùi của bất cứ con nào hay thằng nào khác! Mày hiểu chưa?
— Mày lấy tư cách gì?! — Tôi hét lên, ngửa cổ thách thức ánh mắt điên dại của gã.
— Mày lấy tư cách gì mà cấm tao? Tư cách anh rể à? Anh rể đéo ai đè em vợ ra hiếp dâm cả! Mày chỉ là một thằng ở đậu trên cái mặt bằng mà chị Trâm tao trả tiền thôi! Mày là đồ bám váy đàn bà!
Tôi biết mình lại vừa chạm vào vảy ngược của gã. Nhưng tôi không quan tâm nữa. Tôi muốn đâm cho gã đau như cái cách gã làm nhục tôi.
Đại khựng lại. Cơ hàm gã bành ra. Nhưng lần này, gã không xông vào bóp cổ tôi hay xé áo tôi nữa.
Gã từ từ lùi lại, nhìn tôi bằng một ánh mắt cực kỳ phức tạp. Đó là sự pha trộn giữa giận dữ, bất lực, và một nỗi bi ai hèn mọn của một thằng đàn ông dưới đáy xã hội.
Gã rít một hơi thuốc cuối cùng, ném tàn thuốc xuống đất, dùng chân di nát.
— Mày nói đúng. — Giọng Đại đột nhiên trầm xuống.
— Tao là thằng bám váy đàn bà. Đéo có chị mày, tao giờ này chắc đang đi hút hầm cầu hay vá xe đạp vỉa hè rồi.
— Biết thân biết phận thì tránh xa tao ra. — Tôi nuốt nước bọt, hai tay nắm chặt lấy vạt áo.
— Ngày mai chị Trâm gọi điện về, mày liệu hồn mà cư xử cho đàng hoàng.
Đại cười nhạt. Gã lững thững đi về phía chiếc tủ lạnh mini ngoài xưởng, rút ra một lon bia Tiger, bật nắp đánh "phạch". Nước bọt trào ra, sủi bọt trắng xóa.
Gã tu ừng ực một nửa lon rồi quệt miệng.
— Mày tưởng chị mày sướng lắm à Thuần? — Gã đột ngột lên tiếng, ánh mắt hướng ra ngoài con hẻm tối đen.
Tôi cau mày.
— Mày có ý gì?
— Mày lúc nào cũng lấy Trâm ra để chà đạp tao, để bảo vệ mày. — Đại xoay lon bia trong tay.
— Mày nghĩ Trâm đi xuất khẩu lao động bên Đài Loan chỉ để kiếm tiền cho tao mở xưởng à?
— Chứ còn cái đéo gì nữa? Chị ấy phải làm culi xứ người để nuôi cái ước mơ giẻ rách của anh! — Tôi cắn môi.
— Ngu. — Đại phun ra một chữ gọn lỏn. — Mày học đại học mà mày ngu vãi lồn Thuần ạ.
— Anh cái gì?
— Mày đéo biết chị mày vay nặng lãi ba trăm triệu trước khi lấy tao à? — Đại quay lại nhìn tôi, đôi mắt gã trống rỗng, không còn chút dục vọng hay giận dữ nào.
Tôi đứng chết trân. não bị giật một cú mạnh.
— Vay nặng lãi? Ba… ba trăm triệu? Chị Trâm á? Anh bịa chuyện gì đấy?
Tôi lắp bắp. Chị Trâm của tôi là người phụ nữ hiền lành, tiết kiệm từng đồng, sao có thể dính vào tín dụng đen?
Đại nhếch mép, tu nốt ngụm bia rồi ném cái lon rỗng vào góc xưởng.
— Hồi ba mày ốm nằm viện vì ung thư giai đoạn cuối, tiền thuốc thang đứt đoạn. Mày thì đang học năm nhất đại học, học phí thì trên trời. Trâm đéo có cách nào xoay tiền, phải vay giang hồ khu này. Lãi mẹ đẻ lãi con. Lúc ba mày mất, nợ lên mẹ nó năm trăm triệu.
Chân tôi mềm nhũn ra. Tôi lùi lại, tựa lưng vào tường tôn để không bị ngã.
— Không… Không thể nào… Chị ấy bảo tiền chữa bệnh là tiền bảo hiểm…
— Bảo hiểm cái lồn! — Đại gắt.
— Đéo có tao đứng ra gánh vác, đéo có tao bảo kê cho chị mày ở cái xóm này, bọn giang hồ nó xách cổ chị mày bán cho mấy ổ bia ôm bên Cam rồi.
— Mày tưởng cái mặt bằng xưởng này là tiền của Trâm thật à? Là tiền tao bán rẻ máu mủ, đi chém mướn, đòi nợ thuê để tích cóp từng đồng mở ra đấy. Trâm đi Đài Loan là để kiếm tiền trả nốt phần gốc cho bọn nó, để tao ở nhà làm ăn lương thiện.
Tôi há hốc miệng, không thốt lên được lời nào. Toàn bộ thế giới quan của tôi, sự kiêu ngạo của tôi, cái lý lẽ "anh rể bám váy em vợ" mà tôi dùng làm vũ khí đâm gã bao lâu nay… vỡ vụn thành từng mảnh.
— Sao… sao chị ấy không nói cho tôi biết? — Tôi nghẹn ngào, hốc mắt cay xè.
— Nói cho mày thì giải quyết được cái đéo gì? Để thằng công tử bột như mày bỏ học đi làm trả nợ à? — Đại bước tới, đứng cách tôi một sải tay.
— Trâm nó thương mày nhất trên đời. Nó thà đi làm culi, thà để mày chửi tao là thằng vô dụng, còn hơn để mày biết sự thật dơ bẩn của cái nhà này.
Sự im lặng bao trùm lấy không gian. Chỉ có tiếng thạch sùng tắc lưỡi trên trần nhà.
Tôi trượt người xuống, ngồi bệt trên nền nhà. Hai tay tôi ôm lấy đầu. Khóc không thành tiếng. Sự thật này quá tàn nhẫn. Tôi đã sống sung sướng, mặc áo hàng hiệu, xịt nước hoa đắt tiền trên đống nợ máu và mồ hôi của chị gái, và của cả… cái thằng giang hồ mà tôi luôn khinh bỉ này.
— Thế… — Tôi ngẩng lên, hai mắt đỏ hoe, giọng vỡ nát.
— Thế tại sao anh lại đối xử với tôi như thế? Nếu anh yêu chị Trâm, nếu anh hy sinh vì chị ấy… tại sao anh lại lôi tôi ra đây định hiếp tôi? Anh đéo thấy anh khốn nạn à?
Đại nhìn tôi chằm chằm. Ánh mắt gã lúc này không có sự hung hăng, mà chỉ là một vùng lầy, tuyệt vọng và bệnh hoạn.
— Tao đéo biết. — Gã nói chậm rãi, từng từ như vắt ra từ cuống họng.
— Tao biết tao khốn nạn. Tao biết tao có lỗi với Trâm. Nhưng từ cái ngày đầu tiên mày bước chân vào cái nhà này, mày giương cái bản mặt khinh khỉnh, sạch sẽ đó lên nhìn tao… tao đã muốn xé nát mày ra rồi.
— Anh bị điên rồi, Đại. Anh là một con quỷ…
— Ừ, tao là quỷ. Và mày đang đánh thức con quỷ đó dậy đấy Thuần ạ. — Đại khom người xuống, vươn tay nâng cằm tôi lên. Lực tay gã rất nhẹ, không thô bạo như mọi khi.
— Cái mùi của mày, cái giọng chửi ngoa ngoắt của mày, cả cái cơ thể gầy gò ẻo lả này của mày… nó làm tao phát điên. Tao đéo kiểm soát được con cặc của mình khi ở gần mày. Mày hiểu chưa?
Lời thú tội tục tĩu nhưng lại mang theo sự thành thật đến gai người.
Gã đang thừa nhận gã nghiện tôi. Một sự nghiện ngập bệnh hoạn, sai trái với luân lý. Và điều kinh khủng nhất là… tôi biết, sâu thẳm bên trong, tôi cũng đang dần bị kéo xuống cái vũng bùn dơ dáy đó cùng gã.
Tôi gạt tay gã ra, lồm cồm đứng dậy. Quần áo xộc xệch, mặt mày tèm lem nước mắt.
— Tránh xa tôi ra. — Tôi thều thào. — Đừng đụng vào tôi thêm một lần nào nữa. Nếu không… tôi không biết mình sẽ làm gì đâu.
— Mày sẽ làm gì? Báo công an à? — Đại cười nhạt, đứng thẳng người dậy.
— Tôi sẽ giết anh. Rồi tôi sẽ tự sát. — Tôi nhìn thẳng vào mắt gã, giọng nói không hề run rẩy, lạnh lẽo đến rợn người.
— Đừng ép tôi làm khổ chị Trâm thêm nữa.
Đại hơi sững người. Gã nhìn thấy sự quyết tuyệt trong mắt tôi. Gã biết tôi không đùa.
Gã lùi lại một bước, nhường đường cho tôi.
Tôi túm chặt vạt áo sơ mi, bước lảo đảo qua những vũng dầu, đi thẳng vào nhà. Khóa chặt cửa phòng.
Đêm đó, tôi ngồi bó gối trên giường cho đến sáng. Bên ngoài, tiếng bật lửa lách cách vang lên liên tục, ánh lửa lập lòe qua khe cửa sổ, kèm theo mùi khói thuốc nồng nặc không tản đi đâu được.
Chúng tôi, một thằng kiêu ngạo giả tạo và một gã giang hồ cục súc, đều đang đứng trên mép vực của sự phản bội.
Chỉ cần một cơn gió nhẹ đẩy qua, cả hai sẽ cùng rơi xuống vũng bùn dục vọng muôn đời không rửa sạch.