Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Anh rễ của tôi
  3. Chương 11
Prev
Next

Chương 11: Ám ảnh

Sáng hôm sau, tôi thức dậy trước khi chuông báo thức reo.

Cả cơ thể tôi đau nhức, không phải vì tàn dư của trận sốt siêu vi, mà vì căng thẳng. Tôi bước vào nhà tắm, nhìn bóng mình trong chiếc gương ố mờ nước. Vết cắn đỏ chót trên xương quai xanh đã chuyển sang màu tím bầm. Khóe môi hơi sưng tấy.

Những dấu vết dơ bẩn của một đêm điên rồ.

Tôi vặn vòi nước, tát nước lạnh liên tục vào mặt, cố gắng gột rửa cái ảo giác về hơi thở nóng hổi nồng mùi khói thuốc vẫn đang lởn vởn quanh mũi.

Đêm qua, sau nụ hôn sâu mang tính cắn xé đó, cả hai chúng tôi đều như bị rút cạn sức lực.

Gã hất tôi ra, chửi thề một tiếng rồi bỏ ra ngoài xưởng hút thuốc đến sáng. Còn tôi, bỏ chạy về phòng, nhốt mình trong bóng tối, thở và khóc vì sự nhục nhã của chính bản thể mình.

Tôi sửa soạn thật nhanh, mặc chiếc áo sơ mi cài kín cổ để che đi vết bầm, xách cặp rón rén bước ra phòng khách.

Ngoài xưởng trống trơn. Chiếc xe của gã không có ở đó.

Chắc gã đi mua phụ tùng hoặc cà phê với thằng Long từ sớm.

Tôi thở phào một hơi nhẹ nhõm, dắt xe đi làm như chạy trốn.

Cả ngày hôm đó ở công ty, tôi như một thằng mộng du.

Màn hình máy tính toàn những dải màu thiết kế sặc sỡ, nhưng trong đầu tôi chỉ quẩn quanh một khung hình duy nhất: Vòm ngực bóng nhẫy mồ hôi, vết sẹo trăng khuyết ở đuôi lông mày, và cái cách yết hầu của gã chuyển động lên xuống khi gã nuốt nước bọt trước khi lao vào cắn xé môi tôi.

— Ê Thuần! Thằng Thuần!

Tiếng đập bàn cái "chát" của con Mai làm tôi giật bắn người, rớt cả con chuột máy tính xuống đất.

— Mày gọi hồn à? — Tôi nhăn mặt, vuốt ngực.

Mai kéo ghế sát lại, đôi mắt đánh eyeliner sắc lẹm nheo lại nhìn tôi chằm chằm. Cô ả đưa tay lên, định sờ vào khóe môi tôi.

— Né ra! Làm cái gì đấy? — Tôi vội ngả người ra sau.

— Mỏ bị ai cắn mà sưng vều lên thế kia? — Mai cười gian xảo, hạ giọng thì thầm.

— Đừng bảo với tao là qua cơn bạo bệnh, thiếu gia nhà ta đã quyết định "phá giới", ra ngoài kiếm em nào giải sầu rồi nhé?

— Ăn nói hàm hồ. Tối qua ăn mì tôm nóng quá nên nhiệt miệng thôi! — Tôi cắn răng nói dối, lảng mắt đi chỗ khác.

— Xạo lồn vừa thôi. Dấu răng rành rành ra kia. — Mai bĩu môi, rồi vỗ vai tôi cái đốp.

— Mà kệ đi, có người yêu hay có tình một đêm cũng tốt, xả stress. Chứ tao thấy mày dạo này tâm lý bất ổn lắm. Lát tan làm đi pub không? Nay cuối tuần, làm vài ly cho đời nó tươi.

Tôi định từ chối. Nhưng nghĩ đến việc phải về cái nhà đó, phải đối mặt với gã đàn ông cục súc kia trong một không gian chật hẹp, tôi rùng mình.

Tôi cần ở ngoài đường, cần chất cồn, cần bất cứ thứ gì để chứng minh rằng mình vẫn là Hoàng Ngọc Thuần của trước kia, một thằng đàn ông bình thường, thẳng thắn và bài xích sự dơ bẩn.

— Đi. — Tôi gật đầu cái rụp. — Tối nay tao bao. Uống cho say chết bỏ đi.

Mười hai giờ rưỡi đêm.

Sài Gòn về khuya se lạnh. Tôi đứng lảo đảo trước cửa pub, đầu óc biêng biêng vì ba ly Gin Tonic. Mai cũng say khướt. Cô nàng mặc chiếc váy hai dây mỏng dính, bám chặt lấy cánh tay tôi, ngả ngớn cười hinh hích.

— Cho tao ôm mày một cái coi! — Mai nhào tới, vòng hai tay ôm choàng lấy cổ tôi.

Cái mùi nước hoa nồng nặc, ngọt lịm từ người Mai xộc vào mũi tôi. Bộ ngực mềm mại của cô ấy cọ xát vào ngực tôi. Nếu là một thằng đàn ông thẳng bình thường, lẽ ra tôi phải tim đập chân run, hoặc ít nhất cũng có chút phản ứng sinh lý.

Nhưng không. Cơ thể tôi cứng đờ, trơ như khúc gỗ.

Tôi hít cái mùi nước hoa nữ tính ấy, và kỳ lạ thay, trong tiềm thức tôi lại tự động lấy nó ra so sánh với cái mùi trộn lẫn với mồ hôi và khói thuốc lá.

Cái mùi hương gai góc của gã thợ sửa xe ấy… nó bóp nghẹt mọi giác quan của tôi. Tôi nhận ra, mình bệnh thật rồi. Ám ảnh đến mức phát điên.

— Thôi, đứng vững đi bà nội. Tao gọi taxi cho mày về. — Tôi gỡ tay Mai ra, vẫy một chiếc Vinasun đang trờ tới.

Tống cổ được bà cô đồng nghiệp lên xe, tôi leo lên chiếc Vespa của mình, chạy chầm chậm về nhà. Gió đêm thổi vào mặt làm tôi tỉnh táo hơn đôi chút.

Về đến con hẻm, tôi thấy cửa cuốn của xưởng vẫn mở hờ lên một nửa. Ánh đèn bên trong hắt ra những vệt sáng lờ mờ xuống mặt đường.

Tôi luồn người, dắt xe chui vào.

Trong góc xưởng, Đại đang ngồi xổm trên mặt đất, dựa lưng vào bánh xe của một chiếc mô tô phân khối lớn. Bóng tối che khuất nửa khuôn mặt gã, chỉ có đốm sáng đỏ rực từ điếu thuốc lá trên môi gã lập lòe cháy. Gã cởi trần, mặc cái quần thun đen ống rộng.

Nghe tiếng động, gã không ngẩng lên, chỉ phả một luồng khói dài đặc quánh lên không trung.

— Mấy giờ rồi? — Giọng gã trầm đục, vang lên trong không gian tĩnh mịch, lạnh lẽo gai người.

— Anh không có đồng hồ à? Một giờ. — Tôi đáp cộc lốc, đá chân chống xe "cạch" một tiếng, xách cặp định bước nhanh vào nhà. Tôi không muốn dây dưa với gã lúc này.

Nhưng tôi vừa bước qua mũi xe, Đại đã vứt điếu thuốc xuống đất, dùng gót chân trần di nát nó. Gã đứng bật dậy.

Cái bóng to lớn của gã lù lù chắn ngang lối đi của tôi.

— Tránh đường. Tôi mệt, tôi cần đi ngủ. — Tôi cau mày, lùi lại nửa bước để giữ khoảng cách.

Đại không tránh. Gã hơi nghiêng đầu, hếch mũi lên, khịt khịt vài cái trong không khí. Sắc mặt gã vốn dĩ đã khó coi vì thiếu ngủ, nay đột nhiên tối sầm lại như một cơn dông.

— Mùi đéo gì đây? — Gã gằn giọng, sải bước tiến sát về phía tôi.

— Mùi gì là mùi gì? Mùi rượu! Tôi đi uống với đồng nghiệp. — Tôi khó chịu, đưa tay lên vờ vuốt tóc để che giấu sự chột dạ.

— Đéo phải mùi rượu.

Đại túm lấy cổ tay tôi, kéo giật tôi lại gần. Gã cúi gầm mặt, chúi mũi vào cổ áo sơ mi của tôi, hít một hơi thật sâu.

Lồng ngực gã phập phồng kịch liệt. Khí lạnh từ người gã tỏa ra sát khí.

— Nước hoa đàn bà.

Gã ngẩng phắt lên, đôi mắt vằn tia đỏ nhìn tôi trừng trừng, hệt như một con chó đánh hơi thấy kẻ lạ xâm nhập lãnh thổ của mình.

— Mày đi hú hí với con nào đến giờ này mới vác xác về?

— Quyền đéo gì anh quản tôi? — Tôi giật mạnh tay ra nhưng không được, gã siết chặt như gọng kìm. Lòng kiêu hãnh cồn cào khiến tôi ngẩng mặt lên thách thức.

— Tôi hai mươi hai tuổi, chưa vợ con. Tôi đi uống rượu, ôm ấp gái gú là chuyện bình thường của đàn ông! Buông tay ra!

— Bình thường? — Đại cười gằn, nụ cười méo mó vặn vẹo.

— Hôm qua mày vừa cong mông lên rên rỉ dưới thân tao, cắn rách cả môi tao. Hôm nay mày ra ngoài ôm ấp con khác rồi về đây giương cái bản mặt đó lên nói chuyện bình thường với tao à?

— ANH CÂM MỒM!

Tôi gào lên, mặt đỏ bừng vì nhục nhã. Cái cách gã dùng từ ngữ thô tục bóc trần sự thật khiến tôi phát điên.

— Tao đéo câm! — Đại quát lớn, dùng một tay đẩy mạnh tôi lùi lại.

Lưng tôi đập mạnh vào cánh cửa sắt kêu "rầm" một tiếng. Trước khi tôi kịp phản ứng, gã đã lao tới, ép sát toàn bộ cơ thể to lớn của gã lên người tôi.

Cánh cửa sắt lạnh ngắt sau lưng, nhưng cơ thể gã trước mặt lại nóng như thiêu như đốt.

Gã giơ hai tay lên, chống thẳng vào cửa sắt, nhốt chặt tôi ở giữa. Hơi thở phả ra nồng nặc mùi thuốc lá và sự tức giận.

— Khai mau. Con nào? Làm cái đéo gì rồi mà nước hoa ám nồng nặc lên áo thế này? Hả? — Gã gầm gừ, đầu gối gã chen vào giữa hai chân tôi, ép chặt.

— Anh bị thần kinh à Đại! — Tôi nhăn mặt vì đau, hai tay cố đẩy khuôn ngực trần của gã ra.

— Đồng nghiệp nữ! Ăn nhậu xong ôm chào tạm biệt nhau thì ám mùi là chuyện đương nhiên! Anh làm như ai cũng súc sinh động dục như anh chắc?

— Ôm một cái? — Đại nhếch mép, ánh mắt gã chứa đầy sự mỉa mai.

— Nó ôm mày thế nào? Như này à?

Nói rồi, gã vòng hai tay ôm chầm lấy tôi, siết chặt đến mức tôi cảm giác xương sườn mình sắp gãy. Vòm ngực đầy mồ hôi của gã cọ xát vào lớp áo sơ mi của tôi.

— Đụ má… Đại… buông… ngạt thở… — Tôi thều thào, giãy giụa như một con cá nằm trên thớt.

— Mày thích mùi của nó lắm đúng không?

Gã không buông, mà còn cúi đầu, vùi mặt vào cổ tôi, dùng cằm đầy râu ria lởm chởm cọ xát mạnh bạo vào vùng da nhạy cảm của tôi.

— Khắm vãi lồn! Tao ghét cái mùi này!

Gã như một con thú đang điên cuồng muốn tẩy sạch mùi của con thú khác trên đồ vật của mình. Gã dùng chính cơ thể đầy mồ hôi và mùi thuốc lá của mình để chà xát lên người tôi, bôi trát thứ mùi đặc trưng của gã lên từng thớ vải của tôi.

— Thằng điên… bỏ ra! Áo tôi dơ hết rồi!

Tôi khóc không ra nước mắt, cảm nhận rõ cái áo hàng hiệu của mình đang bị mồ hôi và có lẽ là cả mỡ bò từ người gã làm bẩn.

Nhưng kỳ lạ thay, cái cảm giác ghê tởm thường ngày biến mất. Thay vào đó, khi cái mùi của gã dần lấn át đi mùi nước hoa của Mai, tôi lại thấy… dễ thở hơn.

Sự nhận thức bệnh hoạn này làm tôi sợ hãi chính mình.

Đại đột nhiên buông eo tôi ra. Gã nắm lấy hai vạt áo sơ mi của tôi, giật phăng một cái thô bạo.

"Roạc!"

Lại một âm thanh xé vải quen thuộc. Hàng cúc áo bung bét văng xuống đất. Lồng ngực trắng trẻo của tôi phơi bày dưới ánh đèn lờ mờ của nhà xưởng.

— Anh làm cái trò gì đấy?! — Tôi hoảng hốt, lấy tay che ngực, co rúm người lại vào góc cửa sắt.

— Lột cái giẻ rách ám mùi con phò đó ra! — Đại gầm lên, tròng mắt đỏ ngầu.

— Đụ má, tao đéo cho phép trên người mày có mùi của đứa khác!

— Phò cái mả mẹ anh! Cấm anh xúc phạm bạn tôi! Với cả, tôi nhắc lại, ANH LẤY QUYỀN GÌ MÀ QUẢN TÔI?

Tôi hét lên, ngửa cổ thách thức gã. Sự phẫn nộ bùng nổ. Gã dựa vào cái gì mà ghen tuông? Gã dựa vào cái gì mà chiếm hữu tôi như một món đồ?

— Mày thích cãi lý với tao đúng không?

Đại gật gù, lùi lại một bước, nụ cười méo mó xuất hiện. Gã thò tay xuống cạp quần thun của mình.

Tôi trợn tròn mắt.

— Anh… anh định làm gì… — Giọng tôi bắt đầu run rẩy, bản năng mách bảo tôi sắp gặp nguy hiểm.

Đại không trả lời. Gã túm lấy cổ tay tôi, giật mạnh tôi ra khỏi cửa sắt, kéo lê tôi vào sâu bên trong xưởng, khuất sau những dàn xe và đống lốp xe phế liệu. Nơi bóng tối bao trùm hoàn toàn, không một ánh đèn đường nào hắt tới được.

Gã quẳng tôi ngã ngửa lên một đống phông bạt cao su dày. Tôi lồm cồm định bò dậy thì gã đã đè ụp xuống. Trọng lượng của một gã thợ máy gần tám mươi ký ép tôi tắc thở.

— Quyền gì à?

Đại thì thầm vào tai tôi, giọng đầy dục tính. Hai tay gã kẹp chặt hai cổ tay tôi dập xuống mặt bạt. Gã tách hai đùi tôi ra bằng đầu gối của gã.

— Đêm nay tao sẽ cho mày biết tao dùng quyền gì để quản mày, Thuần ạ.

— Buông ra! Anh hiếp dâm tôi tôi báo công an! Chị Trâm sẽ giết anh! — Tôi gào thét trong vô vọng, Nước mắt ứa ra vì sợ.

— Báo đi. — Gã nhếch mép, liếm láp phần môi bị tôi cắn rách hôm qua.

— Để tao xem lúc bị tao đâm vào, mày rên rỉ hay mày kêu cứu.

Nói rồi, tay gã luồn xuống phía dưới, một mồi lửa dục vọng sai trái, dơ bẩn và hoang dại nhất chính thức bùng nổ giữa cái xưởng sửa xe này.

Đêm nay, cái mác "anh rể – em vợ" sẽ bị gã xé nát bươm, không còn một mảnh vụn.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 11"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz