Chương 19
Sài Gòn bước vào những ngày chói chang nhất của mùa khô. Nắng hắt qua lớp kính của văn phòng luật sư, trải một lớp vàng ươm.
Trần Lê Minh Khoa xách hai ly Starbucks bước từ thang máy vào sảnh lễ tân. Kể từ ngày được sếp Dũng chính thức "ký hợp đồng" nâng lương lên ba mươi củ để dứt nợ giang hồ, phong thái của Khoa cũng chảnh chọe lên thấy rõ.
Khoa không thèm úp mì tôm hay uống cà phê vỉa hè nữa, sáng nào cũng phải ghé tiệm mua đồ xịn, tất nhiên là quẹt thẻ của sếp.
— Chào ngày mới nha anh Khoa! Dạo này nhìn anh mướt mát quá, da dẻ hồng hào hẳn lên! — Trang lễ tân cười tươi rói, đưa tay nhận lấy ly Macchiato mà Khoa mua cho. — Em cảm ơn phu nhân!
— Phu nhân cái mả cha mày! Ăn nói cho đàng hoàng kẻo khách nghe thấy!
Khoa lườm Trang, nhưng khóe miệng lại giật giật nhịn cười. Chửi thì chửi vậy thôi chứ trong lòng nghe chữ "phu nhân" cũng khoái vãi lồn.
— Dạ dạ, Trợ lý Khoa. — Trang lè lưỡi, rồi với tay lấy một xấp thư từ, bưu phẩm trên quầy đưa cho Khoa.
— Sáng nay bưu điện mới giao qua một mớ. Toàn là công văn của tòa án với giấy tờ từ mấy cơ quan thuế. À, có cái thiệp này nhìn lạ lắm, gửi đích danh sếp Dũng. Ghi chữ "Hỏa tốc" rành rành nè.
Khoa đón lấy xấp thư, liếc mắt nhìn bao thư nằm trên cùng.
Khác hẳn với những loại phong bì giấy bưu điện thông thường, đây là một chiếc phong bì màu đen nhám, chữ in nổi ép nhũ vàng. Sờ vào chất giấy cũng biết là loại hàng hiệu đắt tiền. Ở góc trái, logo một con đại bàng tung cánh dập nổi chễm chệ, bên dưới là dòng chữ: Tập đoàn Bất động sản Hoàng Tôn.
Khoa nhíu mày.
Hoàng Tôn? Cái tập đoàn phân lô bán nền, chuyên thu mua đất nông nghiệp giá rẻ rồi bùa phép giấy tờ để úp sọt mấy nhà đầu tư lướt sóng đó hả? Văn phòng Nguyễn Hoàng Dũng chuyên làm mảng án kinh tế, doanh nghiệp thật, nhưng xưa nay sếp Dũng cực kỳ ghét bọn làm ăn kiểu "lùa gà" như Hoàng Tôn.
Đéo bao giờ Dũng nhận hồ sơ của bọn này, dù trả phí cao đến mấy. Vậy chúng nó gửi thư hỏa tốc đến đây làm cái đéo gì?
— Được rồi, để tao mang vào cho ổng. Mày làm việc tiếp đi. — Khoa kẹp xấp thư vào nách, xách ly Americano đá đi thẳng vào phòng Giám đốc.
"Cạch." Khoa dùng chân đẩy cửa bước vào mà đéo thèm gõ. Cái đặc quyền này trong văn phòng chỉ duy nhất Khoa có.
Nguyễn Hoàng Dũng đang ngồi sau bàn làm việc, gọng kính trễ xuống sống mũi, hai mắt tập trung rà soát một bản báo cáo tài chính. Thấy Khoa vào, khóe môi hắn tự động cong lên.
— Mua cà phê tốn hết bao nhiêu thời gian mà đi lâu vậy? Anh đang định gọi công an báo mất tích. — Dũng trêu, vươn tay ra đón lấy ly Americano từ tay Khoa.
— Mất tích cái lồn. Kẹt xe ở ngã tư Nguyễn Đình Chiểu đó ba. Đụ má, Sài Gòn quy hoạch đường sá như cái mạng nhện, đi có một khúc mà nhích rát cả gót chân.
Khoa càu nhàu, thả phịch xấp công văn xuống mặt bàn trước mặt Dũng.
— Thư từ sáng nay của anh nè. Xử lý đi.
Dũng nhấp một ngụm cà phê đen đắng ngắt, gật gù hài lòng rồi đưa tay cầm xấp thư lên. Hắn lật lướt qua mấy cái công văn của tòa án, mặt không biến sắc.
Nhưng khi ngón tay Dũng chạm đến chiếc phong bì màu đen nhám của Tập đoàn Hoàng Tôn, động tác của hắn khựng lại.
Khoa đứng ngay bên cạnh, chuẩn bị báo cáo lịch trình, thì nhận ra sự thay đổi đột ngột của không khí trong phòng.
Mới một giây trước, Dũng còn đang cười cợt, tà dâm trêu ghẹo Khoa. Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy logo con đại bàng trên chiếc phong bì, toàn bộ cơ mặt của Dũng đanh lại. Nụ cười vụt tắt. Đôi mắt thường ngày giảo hoạt bỗng chốc tối sầm, lạnh lẽo và tản ra một luồng sát khí mà Khoa chưa từng nhìn thấy bao giờ.
Thậm chí, Khoa còn thấy đường gân xanh trên mu bàn tay đang cầm bức thư của Dũng giật giật nổi lên.
— Sếp… — Khoa ngập ngừng gọi.
— Thư của ai vậy? Tụi Hoàng Tôn gạ gẫm mình làm pháp lý cho dự án mới của tụi nó hả? Đụ má, bọn nó lùa gà úp sọt dân giang hồ mạng đầy ra, anh mà nhận…
Rẹc!
Khoa chưa kịp nói hết câu thì Dũng đã xé toạc chiếc phong bì đen một cách thô bạo. Hắn rút ra một tấm thiệp cứng cáp mạ vàng.
Dũng chỉ liếc mắt đọc đúng hai giây.
Sau đó, trước ánh mắt ngỡ ngàng của cậu trợ lý, Nguyễn Hoàng Dũng vo tròn tấm thiệp mời đắt tiền đó lại trong lòng bàn tay. Lực bóp mạnh đến mức các khớp ngón tay của hắn trắng bệch.
Bụp.
Dũng ném cục giấy nhàu nát đó thẳng vào thùng rác dưới chân bàn.
— Rác rưởi.
Dũng nhả ra hai chữ qua kẽ răng, giọng nói trầm đục, mang theo một sự khinh tởm tột độ. Hắn tháo kính xuống, ném cạch lên bàn, rồi đưa tay bóp chặt sống mũi, nhắm nghiền mắt lại.
Khoa đứng chết trân.
Khoa đã làm việc với Dũng nhiều năm, sống chung nhà, lăn lộn trên giường với hắn không biết bao nhiêu lần. Dũng là một luật sư cáo già. Dù đối mặt với những đối thủ chơi dơ bẩn nhất, những thằng khách hàng mất dạy nhất, Dũng cũng chỉ nở một nụ cười nhếch mép khinh bỉ rồi dùng luật đập cho chúng nó tơi bời.
Nhưng hôm nay, Dũng không bình tĩnh. Sự tức giận của hắn lúc này không phải là tức giận vì công việc, mà là một sự phản kháng đầy tính cá nhân, pha lẫn chút căm phẫn sâu sắc.
Khoa đéo phải loại trợ lý bánh bèo thấy sếp nổi nóng là sợ hãi lùi lại. Bản tính "con báo" của Khoa không cho phép Khoa ngó lơ khi người đàn ông của mình có biểu hiện bất thường.
Khoa lẳng lặng bước vòng qua bàn làm việc, cúi người xuống thùng rác, thò tay nhặt cục giấy vừa bị Dũng ném vào.
— Khoa, vứt nó đi. Đừng đụng vào. Dơ tay em. — Dũng mở mắt ra, gắt nhẹ một tiếng, định vươn tay giật lại.
Khoa lách người né bàn tay của Dũng. Khoa lùi lại một bước, dùng hai tay vuốt phẳng tờ thiệp mời đã bị vò nát. Đôi mắt sắc lẹm lướt nhanh qua những dòng chữ in nghiêng nắn nót.
"Kính mời: Thiếu gia Nguyễn Hoàng Dũng.
Trân trọng kính mời anh đến dự buổi tiệc mừng Thọ 60 tuổi của Chủ tịch Tập đoàn Bất động sản Hoàng Tôn. Ông Nguyễn Hoàng Tôn.
Sự hiện diện của Người thừa kế duy nhất là niềm vinh hạnh cho Tập đoàn."
Khoa đọc xong, hô hấp như ngừng trệ mất vài giây. Não Khoa load dữ liệu với tốc độ ánh sáng.
Nguyễn Hoàng Dũng. Nguyễn Hoàng Tôn.
Thiếu gia?
Người thừa kế duy nhất?
— Đụ má… — Khoa thốt lên, đôi mắt mở to hết cỡ nhìn chằm chằm vào gã đàn ông đang ngồi rũ rượi trên ghế Giám đốc.
— Sếp… anh… anh là con trai ruột của ông trùm phân lô bán nền đó hả?
Sự tĩnh lặng bao trùm căn phòng. Chỉ còn tiếng vo vo của máy lạnh.
Dũng không chối. Hắn thở hắt ra một hơi dài, ngửa cổ tựa vào lưng ghế da, ánh mắt nhìn lên trần nhà. Lớp vỏ bọc hoàn hảo của một luật sư tự thân lập nghiệp dường như vừa bị một tờ giấy rách xé toạc.
— Bất ngờ lắm đúng không? — Dũng cười nhạt, một nụ cười đầy tự trào.
— Sếp của em, người lúc nào cũng ra rả đạo lý về sự công bằng trên tòa án, thực chất lại mang trong mình dòng máu của một thằng tư bản máu lạnh, chuyên đi cướp đất của nông dân nghèo để làm giàu.
Khoa đứng ngây người.
Sự thật này quá sốc.
Trong giới kinh doanh Sài Gòn, ai cũng biết Nguyễn Hoàng Tôn là một tay giang hồ tẩy trắng. Lão ta đi lên từ nghề đòi nợ thuê, sau đó cấu kết với dân xã hội đen thu mua đất giá rẻ mạt của người dân, bùa phép quy hoạch rồi bán lại với giá cắt cổ. Bàn tay của lão Tôn dính đầy máu và nước mắt của những người phá sản, mất nhà cửa.
Vậy mà, người đàn ông quang minh chính đại, luôn dùng luật pháp để bảo vệ kẻ yếu đang ngồi trước mặt Khoa đây, lại chính là thái tử gia của cái tập đoàn "địa ngục" đó.
— Tại sao… tại sao anh lại tách ra mở văn phòng riêng? — Khoa hỏi, bước tới gần Dũng hơn, gác tờ thiệp mời lên mặt bàn.
Dũng ngồi thẳng dậy. Hắn vươn tay, kéo mạnh Khoa ngồi hẳn lên đùi mình. Hắn vòng hai tay ôm chặt lấy eo Khoa, úp mặt vào lồng ngực săn chắc của Khoa, như một đứa trẻ đang tìm kiếm điểm tựa cuối cùng sau khi bị lột trần mọi vết thương.
Khoa không giãy giụa. Khoa ngoan ngoãn ngồi im, hai bàn tay luồn vào mái tóc được vuốt keo của Dũng, nhẹ nhàng xoa.
— Mười năm trước, lúc anh vừa học xong Đại học Luật, ông ta bắt anh về làm pháp chế cho tập đoàn. — Giọng Dũng trầm đục, vang lên đều đều qua lớp áo sơ mi của Khoa.
— Vụ án đầu tiên ông ta giao cho anh, là tìm cách lách luật để cưỡng chế giải tỏa một xóm trọ nghèo ở Bình Chánh.
Khoa khẽ rùng mình khi nghe đến từ "xóm trọ nghèo".
— Anh xuống đó. Khảo sát. — Dũng kể tiếp.
— Anh thấy những người công nhân làm lụng cả đời tích cóp mua được mảnh giấy tay, bị đám giang hồ của ông ta ném đồ đạc ra ngoài đường giữa đêm mưa. Anh thấy một bà cụ ôm bức di ảnh của chồng quỳ lạy van xin. Anh quay về, bảo ông ta làm vậy là vi phạm pháp luật, là thất đức.
Dũng bật ra một tiếng cười chát chúa.
— Em biết ông ta nói gì không? Ông ta tát anh một bạt tai. Ông ta bảo: "Luật pháp là thứ viết ra để kẻ giàu thao túng người nghèo. Mày học luật để bảo vệ túi tiền của tao, chứ đéo phải để đi làm thánh nhân cứu thế."
Vòng tay của Dũng siết chặt eo Khoa hơn một chút.
— Đêm đó, anh gói ghém quần áo, vứt lại cái thẻ tín dụng, bước ra khỏi cái biệt thự khốn nạn đó. Anh thề đéo bao giờ dùng một đồng tiền dơ bẩn nào của Nguyễn Hoàng Tôn nữa. Mười năm nay, anh trầy da tróc vẩy, đi lên từ việc cãi thuê mấy vụ ly hôn cỏn con, để gầy dựng nên cái văn phòng này. Ông ta luôn tìm cách chèn ép, giật khách của anh, muốn ép anh phải gục ngã để quay về cầu xin ông ta.
Dũng ngẩng mặt lên. Đôi mắt sắc bén thường ngày giờ lộ rõ sự mệt mỏi và một chút tổn thương được giấu kín quá lâu.
— Nhưng mười năm rồi ông ta đéo ép được. Giờ sắp sáu mươi tuổi, sức khỏe yếu, công ty đang bị cơ quan chức năng sờ gáy vì mấy dự án sai phạm. Ông ta cuống cuồng gửi thiệp mời hỏa tốc, gọi anh là "Người thừa kế duy nhất" hòng bắt anh về gánh đống cứt do ông ta ị ra. — Dũng gằn giọng, ánh mắt lóe lên sự khinh miệt tột độ.
— Nằm mơ đi con chó già.
Khoa ngồi lặng im trên đùi Dũng, nghe xong toàn bộ câu chuyện. Não Khoa xử lý mọi thông tin. Không có kịch bản cãi vã, không có sự hiểu lầm "tổng tài nói dối". Dũng đã thành thật phơi bày vết sẹo kinh tởm nhất của gia đình mình cho Khoa xem.
Bất chợt, Dũng nhìn Khoa, ánh mắt ánh lên một tia bất an hiếm hoi:
— Khoa. Em… em có chê anh xuất thân từ cái chỗ dơ bẩn đó không? Em có thấy ghê tởm cái dòng máu đang chảy trong người anh không?
Khoa khựng lại một giây. Khoa nhìn thẳng vào mắt Dũng. Mẹ nó, cái tên sếp kiêu ngạo hô mưa gọi gió trên tòa án của Khoa, bây giờ lại đang dùng ánh mắt của một con cún bự sợ bị chủ bỏ rơi để nhìn Khoa?
Máu giang hồ mỏ hỗn trong người Trần Lê Minh Khoa lập tức bùng nổ.
Khoa vươn hai tay, áp chặt vào hai bên má của Dũng, ép hắn phải nhìn thẳng vào mình.
— Chê cái lồn! — Khoa gắt lên, giọng chát chúa nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh xoa dịu đáng kinh ngạc.
— Đụ má anh bị điên hả Dũng? Em chê anh cái đéo gì?
Dũng chớp mắt, ngơ ngác nhìn cái mỏ nhọn đang bắn liên thanh của vợ.
— Anh quên cha ruột của em là ai à? — Khoa nghiến răng.
— Ba em là một thằng nát rượu, đá gà, nợ giang hồ đầm đìa suýt bị chặt tay! Em là một thằng dưới đáy xã hội phải cày ngày cày đêm cạp đất mà ăn! Ba anh thì cướp đất người ta. Ba em thì phá hoại gia đình. Đụ má, xét về độ nát bét của gia phả, mình "môn đăng hộ đối" vãi lồn ra! Cùng rác rưởi như nhau, anh có cái đéo gì mà sợ em chê?!
Câu chửi bậy đậm chất "Sài Gòn thực tế" của Khoa như một nhát búa đập vỡ lớp kính u ám bao bọc lấy Dũng. Dũng mở to mắt, rồi bất thình lình, hắn bật cười.
Tiếng cười từ ngực phát ra, ban đầu nhỏ, sau đó lớn dần thành một tràng sảng khoái không kềm chế nổi.
Khoa vẫn không buông tha, Khoa xoa xoa gò má Dũng, tiếp tục "chửi dỗ":
— Mạng của anh là do anh quyết định. Tiền anh xài là tiền sạch do anh đổ mồ hôi sôi nước mắt trên tòa mà kiếm được. Còn lão già chó đẻ đó đéo có tư cách gì ép anh! Ông ta gửi thiệp mời? Được! Vứt mẹ nó vào bồn cầu xả nước cho trôi!
Khoa cầm cục giấy mạ vàng trên bàn lên, xé rẹt rẹt thành từng mảnh vụn ném thẳng vào sọt rác.
— Từ giờ trở đi, anh là người của Trần Lê Minh Khoa này. Cái văn phòng này là của tụi mình. Thằng nào dám đụng vào anh, dám bắt ép anh làm chuyện anh đéo thích, em đâm đơn kiện cho nó bóc lịch mọt gông! Đụ má, em mỏ hỗn nhưng em học luật đàng hoàng nha ba! Đéo ngán bố con thằng nào!
Nhìn dáng vẻ hùng hổ, xù lông nhím lên để bảo vệ mình của Khoa, tảng đá đè nặng trong lòng Dũng suốt mười năm qua bỗng dưng vỡ nát thành tro bụi.
Hắn từng nghĩ, gia thế dơ bẩn này là một vết nhơ mà hắn phải giấu kín cả đời. Hắn sợ nếu người khác biết, họ sẽ nhìn hắn bằng ánh mắt khác. Nhưng Khoa thì không. Con báo hoang này đéo quan tâm quá khứ của hắn là rác hay là vàng. Khoa chỉ quan tâm đến người đàn ông đang ôm mình ngay tại giây phút này.
Một người đàn ông "cờ xanh" không phải là người không có tì vết, mà là người biết tự tay dọn dẹp đống đổ nát của đời mình, và may mắn tìm được một người sẵn sàng đứng cạnh mình để chửi thẳng vào mặt bọn gây ra đống đổ nát đó.
— Đụ má… sao vợ anh ngầu vãi lồn vậy. — Dũng thì thầm, ánh mắt tràn ngập sự si mê và biết ơn tột độ. Hắn rướn người lên, áp chặt môi mình vào môi Khoa.
Nụ hôn không mang tính dục vọng càn rỡ như mọi khi. Nó là một sự trân trọng, một cái ôm siết chặt linh hồn. Dũng mút nhẹ môi của Khoa, liếm láp cẩn thận như đang thưởng thức một viên kẹo ngọt ngào nhất thế gian.
Khoa cũng nhiệt tình đáp lại, vòng tay siết chặt cổ Dũng, truyền tất cả sự kiên định của mình sang cho hắn.
Khi hai người rời nhau ra, trán vẫn chạm trán, Khoa thở dốc, cái mỏ lại bắt đầu giở chứng:
— Bớt sến lại đi. Khóc lóc yếu đuối đéo hợp với phong cách tư bản bóc lột của anh đâu sếp. Cà phê đá tan hết rồi kìa, uống lẹ đi rồi làm việc. Lát mười rưỡi có lịch họp với bên đối tác vận tải đó.
Dũng mỉm cười rạng rỡ, vỗ cái "bốp" vào mông Khoa.
— Rõ, thưa Vợ Sếp. Hồ sơ cuộc họp em chuẩn bị xong chưa?
— Xong từ tám đời rồi ba! Em làm việc chuyên nghiệp chứ đéo có tâm trạng trồi sụt như anh!
Khoa trèo khỏi đùi Dũng, chỉnh lại quần áo, đứng thẳng lưng lên. Khoa nhếch mép, buông lại một câu cực kỳ đắc ý trước khi ra khỏi phòng.
— Nhớ nha, chiều nay hết giờ làm mình đi ăn đồ nướng. Cày hộc máu mồm mà đéo cho ăn thịt bò là em cho anh ra sô-pha ngủ!
Cánh cửa khép lại.
Dũng ngồi lại một mình trong phòng. Hắn nhìn xuống thùng rác, nơi những mảnh vụn của tấm thiệp mời mạ vàng đang nằm lẫn lộn với vỏ ly cà phê rỗng.
Bức thư từ "Địa ngục" cuối cùng cũng không thể kéo hắn xuống vực sâu được nữa. Vì bên cạnh hắn, đã có một thiên thần mỏ hỗn, mang theo ánh sáng chói chang và thực tế nhất của Sài Gòn, kéo tay hắn đứng vững trên mặt đất này.