Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Tự Biến Bản Thân Thành Bọt Biển
  3. Chương 14
Prev
Next

Thời tiết mùa này thật là, hôm qua vừa mưa hôm nay lại nắng đến vỡ đầu luôn rồi. Phương Viễn dắt Khuyển Tử ra sân, bắt đầu phơi đồ. Hôm nay cậu không lên lớp đọc truyện, cả ngày sẽ rảnh rỗi lắm đây. Khuyển Tử đang nằm lim dim, chợt đánh hơi thấy có người đến, nó dựng đứng tai lên, bắt đầu nhe răng. Phương Viễn không hay biết gì, vừa phơi đồ vừa nói:

– Khuyển Tử, tao không biết may đồ, đến mùa đông mày phải làm sao đây?

– Khuyển Tử, mày sẽ đẻ mấy đứa nhỉ?

Khuyển Tử nãy giờ vẫn ừ hử đáp lại, giờ lại im lặng khiến cậu lấy làm lạ, dừng tay lại:

– Khuyển Tử?

Con chó vẫn nhe răng dọa kẻ mới đến kia, hình như nó không sủa vì sợ làm Phương Viễn hoảng hốt. Cậu ngồi xuống, xoa đầu nó:

– Khuyển Tử, làm sao vậy?

Người đứng đó ánh mắt nhìn cậu vừa buồn bã ảm đạm vừa có chút hi vọng lé loi. Khuyển Tử cuối cùng cũng không nhe răng nữa, quay qua vẫy đuôi với chủ của nó. Một chủ một chó cứ vậy chơi đùa rồi đi vào nhà. Người kia chính là Phương Thụy chứ ai, anh đứng đó một lúc rồi mới vào theo. Cả đêm không ngủ, gần sáng đã lái xe đến đây, khuôn mặt anh có chút mệt mỏi.

Phương Viễn đi vào nhà ăn, Phương Thụy đi theo tìm bàn ngồi xuống, nhìn Phương Viễn đang cho Khuyển Tử ăn. Cậu đã cười nhiều hơn rồi, nhìn cậu như vậy thật ấm áp làm sao, anh cứ lẳng lặng ngắm mãi mà không chán. Cả một ngày cứ thế trôi qua, nếu để vẽ lại bằng một bức tranh, thì Phương Thụy chính là một cái bóng không màu lặng lẽ, chỉ có thể đứng một bên nhìn hai vệt màu sinh động kia vui đùa.

Đêm nay có lẽ trăng sáng lắm, Phương Viễn nằm, nghĩ cũng sắp đến rằm rồi còn gì. Nhưng thực ra ngoài trời lúc này đang tối thui, một ngôi sao cũng không thể nhìn thấy. Cậu nằm chán rồi lại quay mặt vào tường, bắt đầu ngủ. Khuyển Tử không được nằm trong này, giám đốc kiếm cho nó một ngôi nhà gỗ nhỏ đặt ở ngoài sân.

Cánh cửa gỗ bị ai đó mở ra, ở đây mọi người không hay khóa cửa. Phương Viễn vẫn nằm im không động, người vừa vào đến gần chiếc giường nhỏ rồi ngồi xuống bên cạnh, ván giường khẽ kêu cót két.

– Phương Viễn?

Không có tiếng trả lời, Phương Thụy im lặng một lúc mới nói khẽ:

– Ngày mai anh sẽ rời khỏi đây… Hôm nay là lần đầu cũng là lần cuối anh đến thăm em. Anh đã dặn Nhâm Đình rồi, nếu cần gì thì cứ gọi, cậu ta sẽ giúp ngay.

Phương Viễn mở mắt, thần tình có chút mất mát. Phương Thụy không thấy được, vẫn tiếp tục nói:

– Anh sẽ không bao giờ từ bỏ đâu. Cho dù cả đời về sau em có hận anh đến tận xương tận tủy đi chăng nữa, thì người duy nhất Phương Thụy này yêu cũng chỉ có mình em thôi. Anh biết mình đã sai đến không thể cứu vãn được nữa, chỉ mong em có thể hạnh phúc…

Phương Thụy còn ngồi một lúc lâu rồi mới đứng dậy. Nhưng anh chưa kịp quay đi, Phương Viễn đã mở miệng:

– Anh gọi cái gì là sẽ không từ bỏ?

Phương Thụy hoảng hốt quay đầu.

– Anh còn muốn ở bên tôi không?

Phương Viễn vẫn không chịu quay người lại, giọng đều đều chất vấn. Một nỗi nghẹn ngào dâng lên trong đáy mắt Phương Thụy, anh đáp chắc nịch:

– Đương nhiên là muốn!

Phương Viễn thở ra một hơi:

– Vậy thì tốt…

Phương Thụy sau đó không biết mình đã làm thế nào, nhưng khi tỉnh lại thì thấy trời bên ngoài nắng vàng đã trải dài, Phương Viễn đang nằm trong lòng anh, mắt nhắm nghiền. Anh khẽ mỉm cười, hạnh phúc thực sự là đây sao? Là được ôm chặt lấy người mình yêu thương, mỗi ngày thức dậy đều sẽ ấm áp như vậy?

Phương Viễn khẽ cựa mình, chậm chạp tỉnh dậy. Đôi mắt tuy không thấy gì nhưng vẫn cảm nhận được người đang ôm mình hẳn đang rất hạnh phúc, nhịp tim của anh đang đập rất nhanh và của cậu cũng thế.

Phương Thụy đặt lên môi cậu một nụ hôn, bao ngày qua anh đã khổ sở lắm rồi, hôm nay là một ngày thực sự rất đẹp, vô cùng tươi sáng. Phương Viễn cau mày đẩy anh ra, tay sờ lên mặt anh, hỏi:

– Anh để râu sao?

Phương Thụy giật mình, cũng đưa tay lên sờ, rồi bật cười:

– Hình như đã mấy ngày rồi anh quên không cạo.

– Vì sao lại quên được?

– Vì anh bận chuẩn bị đi khỏi đây.

Phương Viễn lúc này mới nhớ ra lý do đêm qua cậu chịu lên tiếng nói chuyện với anh, là vì anh nói sẽ rời đi. Cậu cúi đầu:

– Anh sẽ đi đâu?

Phương Thụy ngoác miệng ra cười, giả sử mà Phương Viễn thấy được nụ cười này thì hẳn là sẽ rất tức giận.

– Anh đâu có đi đâu đâu, lừa em đó.

Phương Viễn tròn to mắt:

– Anh… anh sao… lại…Ưm…!

Phương Viễn chưa kịp phẫn nộ thì đã bị hôn đến xây xẩm mặt mày. Phương Thụy giống như bị bỏ đói lâu ngày, vồ vập đè cậu xuống, còn không quên buông một câu:

– Anh đã nói với giám đốc hôm nay em không đi làm!

Phương Viễn thầm than khổ trong lòng, thừa biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo rồi.

(CácnàngcómuốnxemHhơm? ∩__∩ )

Phương Thụy chính là bị bỏ đói quá lâu nên mới có chút vội vã, xoẹt xoẹt vài cái đã lột sạch toàn bộ quần áo của con cừu non Phương Viễn lúc này vẫn đang nằm ngơ ngác vì bị hôn quá sâu. Đến lúc cậu nhận thức được thì tay đã đang đặt lên một thứ vừa thô to vừa nóng. Mặt cậu đỏ bừng, muốn rút tay lại mà không được. Phương Thụy thở dốc:

– Em làm như chưa bao giờ cầm lấy nó vậy.

Rồi anh lại cúi sát bên tai cậu mà đưa đẩy thân dưới:

– Nó nhớ em chết đi được!

Phương Viễn lần này quyết không chịu đựng nữa, cậu nghiến tay một cái.

– Á ~~

Phương Thụy vừa hốt hoảng vừa thoải mái:

– Em phế anh rồi thì sau này không ai làm cho em sung sướng được đâu!

Phương Viễn mím môi:

– Toàn nói bậy bạ.

Phương Thụy cười tà, hôn lên tai cậu:

– Anh chỉ bậy bạ với mình em thôi…

Đầu lưỡi anh nhanh chóng ve vãn lên một bên má ửng hồng của cậu, rồi lại xâm nhập vào bên trong cái miệng nhỏ nhắn, đi tìm cái lưỡi cũng nhỏ nhắn bên trong, bắt đầu chơi trò đuổi bắt. Phương Viễn có chút theo không kịp, liền bị cuốn lấy, quên mất tay mình vẫn đang đặt lên bộ vị đã trướng to đùng của ai đó.

Phương Thụy sau khi đã hôn cho đã rồi thì liền lôi trong túi ra một lọ nhỏ. Mùi hương quen thuộc bay đến mũi, Phương Viễn mắng nhỏ:

– Lúc nào cũng mang thứ đó theo sao? Biến thái!

– Anh phải chuẩn bị sẵn chứ!

Phương Viễn bặm môi, rõ ràng tên này đã dự đoán trước được cậu sẽ mủi lòng! Nhưng không để cho cậu kịp ai oán tiếp, Phương Thụy đã cúi xuống ngậm lấy hạ bộ của cậu, tay thì không hề rảnh rỗi, một cái xoa nắn núm vú hồng nhạt, một cái trượt xuống thám thính động huyệt phía sau. Chân Phương Viễn gác lên vai anh, tư thế không nhìn cũng biết vô cùng dâm đãng. Nhưng cậu làm gì được cơ chứ, miệng lưỡi kẻ kia quá "xảo quyệt", khiến đầu óc cậu điên đảo đến tê dại.

Phương Thụy cười khẽ, đầu lưỡi liên tục đảo quanh đỉnh "cây nấm nho nhỏ" của Phương Viễn, khiến cậu phải bật lên một tiếng rên rỉ đầy mị hoặc. Sau đó chưa đầy mười phút, cậu cong lưng bắn hết ra trong miệng anh. Phương Thụy đem nuốt hết xuống rồi vươn người hôn cậu một cái thật mạnh. Một mùi tanh tanh ngai ngái xộc vào miệng khiến cậu nhăn mặt lại. Phương Thụy thì lại liếm mép:

– Ngon quá!

Phương Viễn đẩy anh ra, xấu hổ quay đi, đưa tay lên lau miệng. Phương Thụy cầm tay cậu kéo xuống, nhẹ giọng thủ thỉ:

– Sau này mỗi ngày em phải cho anh ăn một lần đấy nhé?

Phương Viễn khó chịu vặn vẹo thân mình:

– Anh còn nói linh tinh nữa thì đi về đi.

Phương Thụy cười , không trêu chọc cậu nữa, bắt đầu làm vào chuyện chính. Phương Viễn đã khỏe hơn rất nhiều rồi, nên lần này anh quyết định sẽ làm cậu đến khi nào chán thì thôi. (Cầmthú! ●︿● )

Phương Viễn đương nhiên không biết suy nghĩ trong đầu của Phương Thụy, vẫn nằm yên cho anh đưa ngón tay vào trong cơ thể mình. Vì lâu ngày không làm nên có chút khó chịu, Phương Thụy đã cố gắng nhẹ nhàng hết sức, nhưng Phương Viễn vẫn toát mồ hôi hột.

Sau một hồi chịu đựng, cuối cùng Phương Thụy cũng có thể thoải mái tiến nhập cậu em trai vào bên trong Phương Viễn. Anh đương nhiên vẫn nhớ vị trí mẫn cảm của cậu, liền cố ý thúc mạnh một cái. Phương Viễn cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng mình, miệng không kìm được một tiếng rên rỉ nghe mà não lòng. Phương Thụy hít sâu một hơi, gập người hôn lên môi cậu, đem tất cả những tiếng rên đó nuốt vào bụng.

Đưa đẩy một lúc, Phương Viễn không thở nổi nữa, cố đẩy mặt Phương Thụy ra. Nhưng anh lại không chịu ngừng, chuyển hướng tấn công lên vành tai cậu, gặm gặm. Xúc cảm nhột nhạt làm Phương Viễn bật cười khanh khách, tiếng cười trong trẻo dễ nghe vô cùng. Phương Thụy thấy vậy càng hăng máu, thân dưới càng lúc càng hoạt động với tần suất nhanh hơn. Phương Viễn gần như chịu không nổi nữa, mặt đỏ bừng, tay túm lấy ga giường, hơi thở như bị nghẽn lại. Phương Thụy ôm lấy cậu, miệng không ngừng cắn lên cái cổ trắng nõn. Cái giường đơn đã cũ cứ kêu cọt kẹt mãi, dường như rất bất mãn.

Sau cùng, khi cảm nhận được cậu đã đuối lắm rồi thì anh mới di chuyển chậm lại, buông tay ra ngắm nhìn đôi đồng tử màu xám của cậu, nhẹ nhàng hôn lên cái nốt ruồi son nhỏ xíu nơi khóe mắt:

– Phương Viễn, em đẹp quá.

Phương Viễn vừa thở vừa đáp lại:

– Lại nói linh tinh cái gì đấy?

Phương Thụy cười tà, nâng cậu dậy, ôm vào lòng:

– Nằm úp xuống nhé?

Phương Viễn không phản đối, để mặc anh đặt mình xuống rồi lại nằm đè lên. Phương Thụy không kìm được, đặt tay lên mông cậu, nhéo một cái. Phương Viễn gật mình, cáu:

– Còn không mau làm cho xong đi? Nghịch cái gì mà nghịch?

Sao Viễn của anh có thể đáng yêu vậy chứ, Phương Thụy nghĩ, tay lại không an phận xoa bóp cái mông trắng trắng tròn tròn của cậu. Cậu em đang bừng bừng khí thế của anh cạ cạ lên mông cậu vài cái mới chịu đi làm nhiệm vụ của mình. Đầu tiên Phương Thụy chỉ đong đưa nhè nhẹ, dù sao nghe nói tư thế này sẽ khiến người bên dưới thấy hơi khó chịu. Quả nhiên, Phương Viễn vừa tiếp nhận được một nửa đã rên rỉ:

– A… đau quá!

Phương Thụy xót lòng, bèn nâng lưng cậu dậy, để cậu trụ bằng đầu gối, rồi mới tiếp tục, miệng còn không quên hôn lên tấm lưng trơn nhẵn của cậu. Bên trong Phương Viễn cực kì chật chội, thỉnh thoảng vì không chịu nổi mà siết lại một cái, khiến Phương Thụy anh như đang trên thiên đường vậy. Sau vài lần đong đưa, anh thở dốc hỏi:

– Anh đẩy nhanh lên nhé?

Phương Viễn lúc này đang úp mặt vào chăn, khó chịu "ừm" một tiếng… Ngay lập tức, Phương Thụy như con thú đến mùa động dục, thúc như giã gạo vào người cậu. Phương Viễn hét ầm lên:

– Á…! Chậm lại… ưm… hư… Phương Thụy chậm lại, đau quá!

Phương Thụy không còn nghe thấy gì nữa, chỉ biết cố gắng thúc vào điểm nhạy cảm của cậu, tay thì càng lúc càng siết chặt lấy cái hông nhỏ. Phương Viễn vừa rên rỉ vừa nấc nghẹn, mắt cậu đong đầy nước, vật nhỏ bên dưới nhanh chóng bắn ra một lần nữa. Gần như kiệt sức rồi mà cái tên cầm thú kia cứ hết lần này đến lần khác cố ý đẩy vào điểm nhạy cảm của mình, Phương Viễn thấy khổ sở vô cùng.

Chợt…

"Rắc!"

Mọi tiếng động sau đó đều đình chỉ…

… … …

Xong… gãy giường rồi ~~

Phương Viễn mở to mắt, thấy người mình đang trượt về một bên, Phương Thụy nhanh chóng bắt lấy cậu, kéo lại.

Cả hai đều ngơ ngác, Phương Viễn còn ngờ nghệch hỏi cái kẻ chưa kịp rút vũ khí ra khỏi người mình:

– Có chuyện gì vậy?

Phương Thụy nhìn cái giường cũ sập sệ kia một cái, rồi híp mắt nhịn cười:

– Không có gì cả.

Anh xuống khỏi giường, lấy chăn quấn cậu lại, bế lên đi về phía cửa. Phương Viễn hốt hoảng:

– Anh đi đâu đấy? Đi tắm sao?

Phương Thụy cười khà khà:

– Chưa làm xong, tắm cái gì?

– Vậy đi đâu?

– Nói khẽ thôi…

Bên ngoài không có ai, giờ này các giáo viên đều đi dạy cả rồi. Anh ôm cậu chạy về phòng mình. Phương Viễn cúi đầu:

– Đây là đâu?

– Bên cạnh phòng em.

– Phương Thụy.

– Ừ?

– Anh có mặc gì không thế?

– Anh thì cần gì, chỉ cần em không bị lộ là được.

– Tuần trước nơi này có trộm.

– Vậy sao?

– Họ mới lắp camera ở ngay trước cửa phòng em…

~~ Im lặng ba giây ~~

Mười phút sau ~

– Giám đốc, tôi thấy chất lượng phòng ở của giáo viên ở đây tệ quá. Tôi sẽ đầu tư một chút, hi vọng bà có thể huy động thêm để sửa chữa lại.

Phương Thụy mặt nghiêm túc đề nghị với giám đốc. Bà vẫn áy náy vì giường của Phương Viễn đột nhiên bị gãy, lúc này lại được người cho tiền, thật là quá tốt. Phương Thụy thì vẫn tiếp tục:

– Tôi thấy có camera gắn ở hành lang?

– A? À à, là do khu giáo viên gần đây hay bị mất trộm.

– Tôi muốn xem băng ghi hình được không?

– Để làm gì vậy?

– Có việc!

Phương Viễn ngồi bên cạnh bụm miệng cười. Ban nãy Phương Thụy cuống cả lên, quên cả việc chính (biết là gì rồi đấy) mà vội vàng nói phải đi gặp giám đốc ngay.

Phương Thụy không cười, tìm xong băng ghi hình rồi hỏi:

– Sao không có của hôm nay?

– Buổi sáng không bật, tiết kiệm điện. – Giám đốc cười trả lời. – Có chuyện gì sao?

Phương Thụy trợn mắt nhìn ai kia đang cố nén cười, vai run cả lên. Lúc này mới nhớ ra, ban nãy anh còn chưa làm xong!

~~~~~~~~~~~

Sau khi tạm biệt giám đốc và mọi người trong trung tâm, Phương Thụy và Phương Viễn cùng nắm tay nhau trở về. Phương Viễn cả đoạn đường cứ buồn buồn, Khuyển Tử ngồi phía sau thò đầu lên, dụi dụi vào cậu, ý muốn an ủi. Phương Thụy đưa tay qua cầm lấy tay cậu:

– Đừng buồn nữa, anh sẽ đưa em về đây thăm mọi người thường xuyên mà.

Phương Viễn gật đầu, quay sang cười một cái, rồi nói:

– Em muốn ngủ một chút.

Phương Thụy gật đầu, dừng xe lại ven đường, lấy ở ghế sau một cái gối nhỏ, kê vào bên mặt kính cho cậu dựa vào đó ngủ. Khuyển Tử cũng ngáp rồi lăn quay ra ghế sau, nhắm mắt.

Phương Thụy mỉm cười, tiếp tục lái xe trở về nhà.

Nhâm Đình đương nhiên là người đầu tiên nhận được tin mừng, liền bận rộn chuẩn bị một bữa cơm thịnh soạn ngay tại nhà Phương Thụy. Trương Tiếu Vũ vừa nghe y sai vặt vừa ăn vụng. Trịnh Na thì mua về một đống bia, nói hôm nay không say không về. Mọi người đều háo hức chờ hai nhân vật chính trở về.

Phương Thụy dừng xe trong gara, Phương Viễn cũng đã tỉnh, liền dắt Khuyển Tử theo anh lên nhà.

– Em có thấy mệt không?

Phương Viễn cười khẽ:

– Người mệt phải là anh chứ?

Phương Thụy ghé sát vào tai cậu mà nói:

– Ý anh là… ban nãy em bắn tận hai lần… giờ có mệt ko?

Phương Thụy mặt phừng đỏ, kéo Khuyển Tử:

– Khuyển Tử, cắn anh ta!

Khuyển Tử nghe lời Phương Viễn nhất, liền nhảy bổ lên người Phương Thụy, gầm gừ. Cả hai đều không ngờ nó sẽ làm thật, dù sao thì Phương Thụy cũng đã kết thân với nó rồi mà. Cuối cùng, khi cánh cửa nhà mở ra, mọi người chỉ thấy một tên cao to áo quần đắt tiền nhưng đã rách bươm cùng một cậu trai nhỏ nhắn xinh xắn mặt mũi trắng bệch dắt theo một con chó xấu không tả nổi.

Một nhà ba người cứ thế đi vào phòng ngủ, mặc kệ mấy kẻ trong nhà đang há hốc mồm không ngậm lại được. Phương Viễn không biết trong nhà có người, chỉ lo Phương Thụy ban nãy bị cắn, đến mức hốc mắt hồng cả lên. Khuyển Tử chỉ là xé áo của anh ra thôi, chứ nó làm gì dám cắn người, Phương Thụy đi tắm xong ra lại ngời ngời tỏa sáng ngay, râu cũng đã được cạo sạch. Nhưng Phương Viễn vẫn áy náy sờ lên mặt anh xem có sao không, anh liền được đà đè cậu ra hôn lấy hôn để.

Lúc này Nhâm Đình chợt gõ cửa:

– Ăn cơm thôi!

Phương Viễn giật mình đẩy anh ra, mặt bối rối sợ hãi. Phương Thụy kéo tay cậu lại, ôm vào lòng:

– Có gì phải ngại? Bên ngoài kia chẳng phải đều biết chúng ta yêu nhau sao?

Phương Viễn cúi đầu:

– Ừm…

Nhìn cậu như vậy, Phương Thụy biết có một thứ gì đó vẫn đang ở bên trong khiến cậu không dứt ra được. Sau này phải làm sao đây, liệu cậu có thôi lo sợ để ở bên anh mãi mãi không?

~~~~~~~~~~

Ài, chuyệnsắphếtrồiđó… buồnhơm?

Tuiđangviếtmộttruyệnmới… hi vọng cácbạncóthểtheo dõi nhé ⊙▽⊙

Xin lỗi vìchươngnàychưachỉnh sửa nhiềunênsẽhơi … ╮(╯_╰)╭  cógìsai sót haykhóhiểuthìcứ cmt nhé, tuisẽsửa.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 14"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz