Nội dung truyện
Phương Thụy điên thật rồi, anh không chịu được, vì sao Phương Viễn cứ nhắm mắt như vậy không thèm nhìn anh chứ? Hay là cậu cố tình trốn tránh?
Phương Viễn vì chưa hạ sốt, cả người nặng nề khó chịu vô cùng nên không dựng nổi mi mắt dậy. Ăn xong một cái tát thì cũng mơ hồ tỉnh tỉnh, nhưng có cố thế nào cũng không mở mắt ra được. Thân thể cậu đau lắm, đau còn hơn cả khi bị tai nạn lần trước. Phương Viễn thấy như mình đang bị người ta cán qua cán lại, không kìm được mà bật lên tiếng rên rỉ.
Phương Thụy sau khi dùng đủ mọi cách không được thì đã bỏ đến ngồi lên sofa, nghe tiếng cậu thì lập tức đứng dậy. Phương Viễn mở hé mắt, thấy trước mắt một màu xam xám mơ hồ thì lại muốn nhắm mắt lại. Mắt của cậu không tốt lắm, Nhâm Đình từng nhờ một chuyên gia về mắt đến xem giúp cậu, ông ta nói cơ thể cậu tiếp nhận đôi mắt mới này khá chậm, dù nhìn được nhưng rất dễ bị hỏng nếu không chú ý giữ gìn. Hiện tại trong phòng cũng hơi tối, nhưng cũng không đến mức chẳng thấy gì, vậy mà cậu lại chỉ thấy một màu xám.