Nội dung truyện
Hoa Diệc Khê thờ ơ lạnh nhạt, Đao khách tán bộ dạng gì cùng y không qua hệ, y chính là không thích có người mắng Tiêu Lạc Ngọc thôi. Ngón tay giật giật, đã bị Tiêu Lạc Ngọc kéo lại.Tiêu Lạc Ngọc cảm thấy vào lúc này không thích hợp xảy ra sự tình gì, liền kéo lại Hoa Diệc Khê.Một đêm vô miên, sáng sớm ngày hôm sau, mọi người dậy rửa mặt chải đầu, sau tiếp tục tìm kiếm, có một ngày trước làm ví dụ, tất cả mọi người không chịu tản ra, tám người cùng đi, tốc độ vô tình giảm xuống rất nhiều.”Có thể không ở trên núi hay không.” Lý Thú nói. Lung Bình lắc đầu “Cái này khó nói, Tàng Kiếm sơn trang lớn như vậy, muốn tìm thật sự rất khó.”Tiêu Lạc Ngọc chỉ lo ôm Hoa Diệc Khê đi phía trước, Dịch Hồi nói ở trong này, bảo tàng hẳn chính là ở trong này. Canh Tinh bên cạnh lười biếng bò đến bò đi, ngẫu nhiên đi đâu đó bắt một con chuột ăn luôn.”Đây là …” Canh Tinh lại tìm được cái gì ăn, Hoa Diệc Khê cũng không lo lắng, Canh Tinh tóm lại là sẽ không trúng độc, y kinh nghi chính là trên người Canh Tinh không biết ở nơi nào cọ trúng bột phấn vàng kim.Tiêu Lạc Ngọc cũng chú ý tới, theo Hoa Diệc Khê ngồi xổm xuống. Trên người Canh Tinh là một tầng kim phấn tinh tế, gió thổi qua liền phiêu tán. Hoa Diệc Khê nói “Xem ra bảo tàng ngay gần đây.”Tiêu Lạc Ngọc gật đầu, “Hẳn là vậy.” Tiêu Lạc Ngọc biết rõ, đồ vật này không phải trọng điểm, trọng điểm là bảo đồ cất giấu kia. Những người khác không biết, hắn thì biết rõ, bên trong bảo tàng tuy rằng không ít, nhưng vẫn không đủ để khiến nhiều người giang hồ mơ ước như vậy.Một phần, chính là vì tiền triều năm đó. Bị tổ tiên Tàng Kiếm sơn trang giấu đến nơi này. Dễ dàng bị tìm được, Tiêu Lạc Ngọc cũng bất giác kinh ngạc.Hoa Diệc Khê sờ sờ cái đầu to của Canh Tinh, Canh Tinh lắc lắc cái đuôi, tránh thân mình hướng rừng trong núi chui vào. Tiêu Lạc Ngọc ôm Hoa Diệc Khê đuổi kịp, những người khác cũng đi theo hai người.Canh Tinh đi một hồi, vào một triền núi, nó vèo một cái tóm được một con chuột trong động, thực nhanh lại bò ra, miệng ngậm một con chuột.