Cơn bão đi qua để lại cho vùng biển miền Trung một bầu trời cao vút nhưng mặt biển thì vẫn ngầu bọt đục ngầu, sóng dồn dập vỗ vào những chân cọc bê tông của cầu cảng số 3. Sau đêm giông bão ở chòi gác đê chắn sóng, tôi quay trở lại hàng ngũ với một cơ thể đã hoàn toàn cắt sốt, nhưng tâm trí thì không cách nào phẳng lặng trở lại được nữa.
"Toàn tiểu đội 2, chú ý! Nội dung sáng nay: Tiếp cận và kiểm tra hệ thống van xả mạn của tàu tuần tra hạm đội. Yêu cầu trang bị đầy đủ quần áo bảo hộ chống hóa chất, kính bơi dã chiến và túi dụng cụ sửa chữa!"
Tiếng của tiểu đội trưởng vang lên, kéo tôi ra khỏi những suy nghĩ mông lung. Tôi siết chặt chiếc thắt lưng có móc khóa an toàn bằng thép, cúi xuống kiểm tra lại đôi ủng cao su đang bám đầy cát mịn. Bên cạnh tôi, Bảo "Béo" đang vật lộn với chiếc khóa kéo của bộ đồ bảo hộ dính đầy dầu mỡ, mặt mũi méo xệch:
"Thiện ơi, cứu tớ! Cái khóa này bị kẹt vào lớp vải lót rồi, kéo lên không được mà hạ xuống cũng không xong. Tí nữa Thiếu tá Phong mà đi ngang qua thấy tớ luộm thuộm thế này, chắc anh ấy cho tớ lặn tự do không bình khí quá!"
Tôi thở dài, bước lại gần, dùng những ngón tay thô ráp luồn vào mép khóa kéo, khéo léo gỡ lớp vải lót bị kẹt ra rồi kéo một mạch lên tận cổ áo cho cậu bạn:
"Đã bảo bao nhiêu lần rồi, làm cái gì cũng phải cẩn thận từ bước chuẩn bị trang bị. Ở đây anh ta không đùa với chúng ta đâu."
"Anh ta" mà tôi nhắc đến, không ai khác chính là Thiếu tá Nguyễn Tấn Phong. Kể từ đêm ở phòng trực ban, tôi đã tự đặt ra cho mình một nguyên tắc: Tuyệt đối giữ khoảng cách điều lệnh trước mặt mọi người. Tôi xưng "tôi", gọi anh bằng chức vụ, cố tình biến mình thành một học viên lạnh lùng, mẫn cán và không có bất kỳ điểm sơ hở nào để người khác có thể bàn tán. Tôi không muốn thứ tình cảm vừa nhen nhóm này trở thành cái cớ để người ta dị nghị về tính nghiêm minh của anh, và tôi lại càng không muốn bản thân mình trở thành kẻ yếu thế dựa dẫm vào đặc quyền của chỉ huy.
Từ phía boong tàu tuần tra HQ-271, một bóng người cao lớn bước xuống cầu thang sắt. Gót giày đinh của Phong gõ xuống mặt boong nghe "bôm bốp" khô khốc. Hôm nay anh không mặc bộ đồ lặn nữa, mà mặc bộ quân phục công tác màu xanh sẫm của sĩ quan hạm đội, chiếc mũ bọc phù hiệu hải quân đội ngay ngắn trên đầu. Nắng sớm chiếu rọi lên gương mặt góc cạnh, ngăm đen và đôi mắt sâu thẳm của anh.
Phong bước đến trước hàng quân của tiểu đội tôi. Anh đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt lướt nhanh qua một lượt các học viên. Khi đi ngang qua tôi, bước chân anh hơi chậm lại một nhịp rất nhỏ, ánh nhìn sắc bén của anh dừng lại trên bả vai tôi – nơi vết sưng do đeo ba lô cát hôm trước nay đã giảm đỏ. Tôi đứng nghiêm, mắt nhìn thẳng vào chiếc cúc áo trên ngực anh, cơ mặt căng ra không một chút biểu cảm.
"Nội dung huấn luyện kỹ thuật mạn tàu hôm nay đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối." Giọng Phong trầm, vang dội và mang theo cái uy lực bẩm sinh của một người chỉ huy đứng đầu sóng ngọn gió. "Nước dưới gầm tàu rất tối, lại có nhiều vệt dầu loang từ buồng máy xả ra. Các đồng chí phải bám sát dây an toàn, tuyệt đối không được tự ý rời vị trí khi chưa có lệnh của chỉ huy khu vực. Đồng chí Thiện!"
"Có!" Tôi hét lớn, sống lưng thẳng tắp.
"Đồng chí dẫn đầu tổ 1, tiếp cận mạn phải tàu. Thực hiện đúng quy trình kiểm tra van số 4. Rõ chưa?"
"Rõ!" Tôi đáp, giọng nói phẳng lặng như mặt hồ không một chút gợn sóng.
Tôi nhận thấy trong đôi mắt đen của Phong thoáng qua một tia dao động rất khẽ khi nghe thấy cái giọng điệu xa cách, công sự hóa của tôi. Anh mím chặt môi, khẽ gật đầu rồi quay lưng đi về phía đài chỉ huy bến cảng. Tôi nhìn theo bóng lưng thẳng tắp, vững chãi của anh, lòng bàn tay siết chặt lấy chiếc cờ-lê bằng thép lạnh ngắt. Tôi tự nhủ, tôi sẽ hoàn thành bài tập này một cách xuất sắc nhất, để anh thấy rằng tôi xưng "tôi" với anh không phải vì tôi sợ hãi, mà vì tôi có đủ năng lực để đứng ngang hàng với kỷ luật của anh.
Nước biển dưới gầm tàu tuần tra HQ-271 lạnh hơn tôi tưởng rất nhiều. Do mạn tàu che khuất ánh mặt trời, không gian bên dưới này tối tăm và ngột ngạt, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn pin chống nước gắn trên mũ bảo hộ của tôi vạch ra một lối đi nhỏ giữa làn nước đục. Mùi dầu diesel nồng nặc váng vất trên mặt nước, bám vào lớp kính bơi khiến tầm nhìn của tôi bị hạn chế đáng kể.
Tôi dùng hai chân đạp nước đều đặn, một tay bám vào sợi dây mồi căng dọc mạn tàu, tay kia dùng cờ-lê để siết lại con ốc hãm của van xả số 4. Từng nhịp thở của tôi qua ống thở nghe "ùng ục" nặng nề dưới nước.
"Thiện… bên này… xong chưa… tớ sắp hết hơi rồi…" Tiếng của Bảo "Béo" truyền qua ống nghe định vị dã chiến nghe méo mó, đứt quãng. Cậu chàng đang phụ trách giữ túi dụng cụ ở phía sau tôi, người cứ nổi lên dập xuống như một chiếc phao hỏng.
"Sắp xong rồi, giữ chắc vị trí đi!" Tôi trả lời qua mic bộ đàm gắn ở cổ áo.
Đúng lúc tôi đang dùng lực cánh tay để cố định vòng ren cuối cùng, một đợt sóng ngầm mạnh mẽ từ ngoài khơi bất ngờ tràn vào bến cảng. Chiếc tàu tuần tra khổng lồ nặng hàng trăm tấn khẽ chao nghiêng, mạn tàu ép mạnh vào phía hàng cọc bê tông giảm chấn. Sự thay đổi áp lực nước đột ngột khiến sợi dây mồi mà tôi đang bám vào bị kéo căng ra như một sợi dây đàn, rồi "phựt" một tiếng, mối nối khóa đồng ở đầu dây bị đứt gãy.
Mất đi điểm bám, cơ thể tôi ngay lập tức bị dòng nước xoáy dưới gầm tàu cuốn mạnh ra phía chân vịt phía sau. Tệ hơn nữa, một vệt dầu máy dày đặc từ ống xả mạn bất ngờ tuôn ra, phủ kín lên mặt kính bơi của tôi, khiến toàn bộ thế giới xung quanh tôi lập tức chìm vào một màu đen ngòm, chát chúa.
"Thiện! Sợi dây mồi đứt rồi! Thiện ơi!" Tiếng hét hoảng loạn của Bảo vang lên trong bộ đàm rồi nhanh chóng bị tiếng nhiễu sóng "rè rè" nuốt chửng.
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, buông rơi chiếc cờ-lê để giải phóng hai tay, thực hiện động tác quạt nước để nổi lên. Nhưng trong bóng tối hoàn toàn, tôi không thể định hướng được đâu là mặt nước, đâu là đáy tàu bằng thép dày cộp. Đầu tôi va mạnh vào một thanh dầm ngang dưới mạn tàu, một cảm giác đau nhói truyền đến khiến tôi suýt chút nữa thì há miệng nuốt phải ngụm nước nhiễm dầu. Sự ngột ngạt và nỗi sợ hãi nguyên thủy khi bị giam cầm dưới gầm một khối thép khổng lồ bắt đầu xâm chiếm lấy tâm trí tôi. Khí oxy trong lồng ngực tôi cạn dần, hai lá phổi nóng rát như muốn nổ tung.
"Đứng im! Không được hoảng loạn!"
Một bàn tay to lớn, mạnh mẽ đến mức thô bạo bất ngờ chộp lấy cổ áo bảo hộ của tôi từ phía sau. Sức lực từ cánh tay đó vững chãi như một chiếc cần cẩu, dứt khoát kéo mạnh thân hình đang chao đảo của tôi ra khỏi vùng nước xoáy nguy hiểm dưới gầm tàu. Người đó dùng một cánh tay vòng qua eo tôi, giữ chặt tôi vào lồng ngực rộng lớn của mình, rồi dùng những sải chân dẻo dai xé nước đưa cả hai chúng tôi nổi lên mặt nước.
"Khụ! Khụ! Khụ!"
Ngay khi đầu nhô lên khỏi mặt nước, tôi lập tức giật phắt chiếc kính bơi đầy dầu máy ra, ho sặc sụa để tống khứ cái mùi khét lẹt của dầu diesel ra khỏi cổ họng. Ánh nắng chói chang của buổi trưa chiếu vào mắt khiến tôi chảy nước mắt cay xè.
"Thiện! Cậu có sao không?! Nhìn tôi này!"
Giọng nói trầm thấp nhưng đầy vẻ hoảng hốt, lo lắng của Tấn Phong vang lên ngay sát bên tai. Tôi chớp mắt vài lần, nhìn thấy khuôn mặt anh chỉ cách tôi chưa đầy gang tấc. Chiếc mũ sĩ quan của anh đã rơi mất tự lúc nào, mái tóc ba phân sũng nước bết vào trán, và trên gương mặt ngăm đen của vị Thiếu tá lúc này không còn một chút vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị nào thường ngày nữa. Đôi mắt anh đỏ hoe, tràn ngập sự sợ hãi và hối hận tột cùng khi nhìn thấy những vệt dầu đen bám trên má và cổ tôi.
Anh không màng đến việc xung quanh có hàng chục học viên và các hạ sĩ quan trợ lý đang đứng trên cầu cảng nhìn xuống. Phong dùng chiếc khăn tay màu xanh ô-liu quen thuộc, cuống cuồng lau đi lớp dầu máy đang dính trên mắt và mũi tôi, bàn tay anh run lên bần bật:
"Tôi xin lỗi… là tôi chủ quan… tôi không nên để cậu dẫn đầu tổ lặn khi dòng nước chưa ổn định… Thiện, nói gì đi em!"
Từ "em" đột ngột thốt ra từ miệng vị Thiếu tá gắt gao khiến toàn bộ không gian xung quanh tôi như ngừng đọng. Tôi nhìn vào đôi mắt đang dao động dữ dội của anh, cảm nhận được cái siết tay siết chặt đến mức đau điếng ở eo mình. Sự thù ghét, sự bướng bỉnh và cả bức tường phòng thủ kiên cố mà tôi tự dựng lên bấy lâu nay, trong khoảnh khắc nhìn thấy sự hoảng loạn chân thành này của anh, bỗng chốc tan chảy như một tảng băng gặp lửa.
Tôi hít một hơi thật sâu, đưa bàn tay còn dính chút váng dầu nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay đang run của anh, gạt chiếc khăn ra. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, xưng "tôi" nhưng tông giọng đã mềm đi rất nhiều, chứa đựng một sự thỏa hiệp từ tốn:
"Báo cáo Thiếu tá, tôi không sao. Chỉ là nuốt phải chút vị mặn của biển thôi. Anh… buông tôi ra được rồi, mọi người đang nhìn."
Phong khựng lại một giây. Anh nhìn quanh, nhận ra những ánh mắt kinh ngạc của cánh tân binh trên bờ. Vị Thiếu tá nhanh chóng lấy lại vẻ trầm ổn, anh buông tay khỏi eo tôi nhưng vẫn giữ chặt một bên vai tôi để dìu tôi bám vào bậc thang sắt của cầu cảng.
"Tổ quân y! Mang nước ngọt và bông gạc sạch lại đây!" Phong hét lớn lên bờ, giọng nói đã lấy lại cái uy lực của một chỉ huy, nhưng ánh mắt anh nhìn tôi khi tôi bước lên bậc thang thì vẫn tràn ngập một thứ tình cảm dồn nén, từ tốn nhưng đã sâu đậm đến mức không thể che giấu được nữa.
Buổi chiều hôm đó, sau sự cố dưới gầm tàu, tôi được lệnh nghỉ ngơi tại phòng nội vụ, không phải tham gia vào giờ tăng gia sản xuất. Đến giờ ăn tối, hội bạn tân binh đi ăn về, Bảo "Béo" lén mang vào cho tôi một khay cơm chứa đầy thức ăn ngon hơn ngày thường, kèm theo một hũ sữa chua quân nhu:
"Thiện ơi, cậu đúng là có số hưởng nhé. Hôm nay Thiếu tá Phong đích thân xuống bếp đại đội kiểm tra khẩu phần ăn, rồi chính tay anh ấy gắp thêm hai miếng thịt nạc này vào khay của cậu đấy. Mà tớ thấy dạo này ông Phong lạ lắm, lúc cậu bị ngạt nước trưa nay, mặt ông ấy tái mét như người không còn giọt máu. Tớ chưa bao giờ thấy ông ấy sợ hãi như thế."
Tôi nhìn khay cơm, nhìn hai miếng thịt nạc được xếp ngay ngắn ở góc khay, trong lòng dâng lên một thứ cảm xúc phức tạp, vừa ngọt ngào lại vừa có chút xót xa. Tôi cầm thìa lên, chậm rãi xúc từng miếng cơm. Sự từ tốn trong cách quan tâm của Phong – không ồn ào, không phô trương nhưng lại luôn xuất hiện đúng vào những lúc tôi yếu lòng nhất – đang từng ngày, từng giờ phá vỡ sự kiên cường giả tạo của tôi.
"Cộc, cộc."
Tiếng gõ cửa phòng đột ngột vang lên vào lúc 8 giờ 30 phút tối, đúng vào giờ sinh hoạt văn hóa của đại đội. Bảo "Béo" và mấy cậu bạn cùng phòng đã lên hội trường xem tivi, trong phòng chỉ còn một mình tôi.
Tôi đứng dậy mở cửa. Tấn Phong đứng đó, trên tay cầm một chiếc túi nilon nhỏ chứa một vài quả cam sành và một tuýp thuốc mỡ sát trùng mới. Anh đã thay bộ thường phục áo thun xanh và quần tây đơn giản, trông anh bớt đi vẻ uy nghiêm của một sĩ quan nhưng lại thêm phần gần gũi, ấm áp của một người đàn ông trưởng thành.
"Tôi vào được không?" Phong hỏi, giọng anh trầm thấp, có chút ngập ngừng.
"Báo cáo Thiếu tá, mời vào." Tôi đứng nép sang một bên, xưng "tôi" theo đúng bổn phận.
Phong bước vào phòng, anh không ngồi xuống giường sắt của tôi mà đứng tựa lưng vào mép chiếc bàn học chung ở giữa phòng. Anh đặt túi cam xuống bàn, ánh mắt nhìn chăm chú vào vệt bầm nhỏ trên trán tôi do cú va chạm trưa nay.
"Trán còn đau không?" Phong hỏi, bàn tay anh khẽ động đậy như muốn đưa lên chạm vào vết thương của tôi, nhưng rồi anh lại kiềm chế hạ xuống.
"Báo cáo, không sao ạ. Da thịt con trai rách chút không chết được." Tôi đứng khoanh tay trước ngực, cố giữ khoảng cách.
Phong thở dài một tiếng, một tiếng thở dài chứa đựng quá nhiều sự bất lực và dung túng:
"Thiện này, cậu định dùng cái giọng điệu khách sáo, xưng 'tôi' gọi 'chỉ huy' này với tôi đến bao giờ nữa? Tôi biết cậu ghét sự độc tài của tôi trên bãi tập, tôi cũng biết cậu hận sự im lặng của tôi mấy tuần qua. Nhưng trưa nay… khi thấy sợi dây mồi đứt, khi thấy cậu chìm xuống gầm tàu… tôi đã nghĩ nếu cậu có mệnh hệ gì, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình."
Tôi nhìn Phong, lồng ngực khẽ phập phồng theo từng nhịp thở của anh. Bức tường phòng thủ trong lòng tôi lúc này đã xuất hiện những vết nứt không thể hàn gắn. Tôi bước tới một bước, đứng cách anh chưa đầy nửa mét, ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh:
"Thiếu tá, anh có biết tại sao tôi lại xưng 'tôi' với anh không? Vì tôi sợ. Tôi vừa bị một người ở đất liền bỏ rơi vì khoảng cách sáu tháng không gặp mặt. Tôi vào đây, anh là người duy nhất cho tôi cảm giác ấm áp, nhưng rồi chính anh lại là người dùng sự lạnh nhạt tàn nhẫn nhất để đẩy tôi ra xa. Tôi không muốn mình lại trở thành một trò đùa trong mắt người khác. Nếu anh thực sự coi tôi là một học viên bình thường, xin anh hãy giữ nguyên sự xa cách đó."
Phong nhìn tôi, đôi mắt anh đỏ lên vì những cảm xúc dồn nén bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa. Anh không kiềm chế nữa, bước tới một bước dài, đưa hai bàn tay to lớn, vững chãi của mình nắm chặt lấy hai bờ vai tôi, kéo mạnh tôi vào lòng. Anh siết chặt vòng tay, ôm lấy tôi như muốn khảm toàn bộ thân hình của tôi vào cơ thể anh, giọng nói khàn đặc bên tai tôi:
"Không phải trò đùa, Thiện ạ. Tôi thề có danh dự của một người lính biển, tình cảm tôi dành cho cậu là thật. Tôi xa cách cậu vì tôi bối rối, vì tôi sợ kỷ luật quân đội sẽ làm hại cậu. Nhưng tôi sai rồi. Kể từ bây giờ, tôi không trốn tránh nữa. Cậu muốn xưng 'tôi' cũng được, muốn ghét tôi cũng được, nhưng xin cậu… đừng gạt bỏ sự quan tâm của tôi dành cho cậu."
Nằm trong vòng tay siết chặt, ngửi thấy mùi hương trầm ấm quen thuộc và lắng nghe nhịp tim đập dồn dập như gõ trống trận của Phong, tôi từ từ nhắm mắt lại. Hai tay tôi buông thõng bên hông, tuy chưa đưa lên ôm đáp lại anh, nhưng tôi đã không còn đẩy anh ra nữa. Sự từ tốn, kiên trì của vị Thiếu tá này rốt cuộc đã chiến thắng sự bướng bỉnh của tôi. Tôi hít một hơi thật sâu hơi ấm của anh, để mặc cho trái tim mình một lần nữa chao đảo theo từng nhịp sóng của tình yêu nơi quân trường lộng gió.