[Đông]
Rồi thằng Tuấn lao về phía tôi, được nửa chặng đường thì khựng lại. Nó quay đầu về phía sau nơi 4 người bạn nó và đang đứng ở đó. Ánh mắt nó hoang mang, mặt thì đơ cứng lại vì khó hiểu. Nó khẽ nói bằng chất giọng mềm mỏng thường ngày, cái giọng mà nó vẫn hay dùng để thuyết phục người khác.
Tuấn : chúng mày sao vậy, kẻ thù trước mắt sao lại không ra tay
Im lặng, im lặng, im lặng một khoảng không đầu tĩnh lặng. Chỉ có tiếng thở nặng nề từ thằng Tuấn, từng đợt hơi dài vang lên trong khoảng không. Mắt nó lúc này như lồi ra, đỏ bừng lên như nhưng máu. Nó bình thường rất đẹp, nhưng nó lúc này thì lại xấu đến điên người. Mặt nó như xuất hiện ba đạo hắc tuyến, nhìn u ám đến rợn lên.
Tuấn : cho tao biết lí do đi ( gầm lên )
Vẫn là một khoảng tĩnh lặng, tiếng nó gầm lên vang xa rồi vọng lại. Lúc này tôi và Kiệt mới bước ra chỗ Tuấn. Tiếng giày lọc cọc vang lên như từng hồi báo động trong tâm thần của Tuấn. Tôi cất giọng lên, ý vị trào phúng.
Tôi : ồ, chẳng ai dám giúp đỡ mày ư
Tuấn : mày đã làm gì chúng nó ( gầm thét )
Tôi : chập chập, khi trước mắt tao mù mới thấy mày đẹp
Tuấn : câm mồm đi
Tôi : sao lại nóng thế hỏ bạn Tứng, chúng ta cùng từ là bạn rất thân còn gì. Sao giờ bạn nỡ chửi túi nặng nề thế
Tuấn : thằng khốn nạn, vết nhơ đời tao là có đứa bạn cũ bede như mày
Tôi : bede thì sao, gay thì thế nào ít ra tao vẫn đàn ông hơn mày à và cả lũ kia nữa ( chỉ về phía 5 người phía sau tuấn )
Tuấn : đồ dơ bẩn, mày bị bede mà không thấy có lỗi với gia đình mày à. Có thứ con như mày thì bố mẹ mày đúng là có phước quá
” Chát, chát, chát ” ba tiếng chát vang lên liên tục. Mặt thằng Tuấn bị tôi vả nghiêng về một phía. Người nó cũng đổ về phía ấy như lẽ tự nhiên.
Tôi : chửi cho sướng mồm đi, vì sao này mày muốn chửi tao cũng chẳng có cái gan ấy nữa đâu
Tôi ngoắc tay gọi 4 đứa đang đứng nhìn ở phía sau tới. Chúng nó cũng đi tới, đứng sừng sững phía sau thằng Tuấn.
Tôi : cởi đồ ra
Thằng Tuấn ngước mắt nhìn chằm chằm lên tôi. Vẻ không hiểu, nó cứ nghĩ câu nói đó là tôi nói với nó. Nhưng những tiếng loạt soạt phía sau nó đã làm nó chú ý. Nó quay lại phía sau nhìn, và thứ nó nhìn thấy đã làm nó cứng người. Cảnh tượng bốn thằng con trai, bốn đứa bạn nó đang lục tục cởi đồ trên người ra. Đứa thì cởi áo, đứa lại cởi quần, có đứa đã cởi cả quần lẫn áo. Sau gần một phút thì bốn đứa nó đã cởi sạch chẳng còn gì.
Tuấn : chúng mày, chúng mày chuyện này là sao trả lời tao đi
Tôi : quỳ xuống
Chỉ một tiếng của tôi, bốn bóng người đã quỳ sụp xuống chẳng dám hó hé tí gì. Ánh mắt chúng nó đầy vẻ sợ hãi, đưa ánh mắt cầu xin về phía tôi. Sợ cũng đúng vì chỉ cần một bấm của tôi chúng nó sẽ phải chịu sự tra tấn chẳng hề nhẹ.
___________________________________________
[Đông] [Một ngày trước đó]
Tôi nhắn cho bốn con chó tập trung lại tại một địa điểm bí mật. Ở trong phòng quan sát, nhìn qua cam tôi thấy đứa đầu tiên tới là thằng Bảo. Nó đứng ở đó nhìn qua ngó lại chắc là tìm thân ảnh của tôi. Rồi bóng người thứ hai bước vào, từng bước rón rén nhẹ nhàng lướt đi. Là thằng Thành, và rồi ánh mắt 2 thằng chạm nhau. Vẻ ngờ vực, hoang mang, bất ngờ va thêm chút hoảng loạn hiện ra trông mắt cả hai. Nhưng vẫn là sự im lặng, chẳng có gì cũng chẳng có ai cắt tiếng nói, chúng nó cứ thế cứ đứng đó nhìn nhau. Hai tiếng bước chân khác nhau lại vang lên từ xa. Hai bóng người đi vào, đó là Sơn Và Long đang bước vào.
Bốn đứa mặt đối mặt, nhìn nhau chẳng nói gì. Lúc này tôi mới cùng Kiệt bước ra để công bố chút chuyện. Vì sao có Kiệt ư vì một mình tôi sợ không khống chế nổi bốn đứa chúng nó. Tôi cần hai thì được chứ bốn thì chỉ có nước chịu đòn thôi.
Tôi : chào, lũ chó ngu
Sơn : chuyện này là sao
Long : phải chuyện này là sao
Chỉ có hai thằng Sơn và Long tỏ ý thắc mắc. Bảo thì đã chấp nhận làm chó của tôi, lại mắc tôi một khoản không nhỏ nào dám lên tiếng. Còn thằng Thành, ba ngày huấn luyện của tôi làm sao nó quên được. Ba ngày đó nó như sống không bằng chết, ám ảnh đến giờ vẫn chẳng nguôi ngoai.
Tôi : haha thông báo cho chúng mày, mày ( chỉ về phía Bảo ) mày ( chỉ về phía Thành ) mày và cả mày ( về về hai người còn lại ) đều là chó của tao
Sơn : cái gì
Tôi : ý trên mặt chữ, chúng mày đều là chó của tao. Đây là tao thông báo, chúng mày không có quyền được thắc mắc. Hiểu chứ lũ chó ngu dốt, tao là chủ là chủ hiểu không
Kiệt : em cho chúng nó uống đi ( đưa cho tôi bốn viên thuốc )
Tôi : uống đi ( thẩy bốn viên thuốc ấy xuống đất )
Thằng Bảo và Thành liên lập tức quỳ xuống lượm một viên để uống. Hai đứa còn lại vẫn cố kháng cự, đứng yên ở đó không nói cũng chẳng động.
Tôi : bạn ơi nó không chịu uống, bán ảnh hai đứa nó cho tôi
Kiệt : được, chờ tôi chút bạn
Chúng nó kiên quyết chẳng được bao lâu, theo từng thao tác của Kiệt mà phải run sợ.
Kiệt : bạn bấm nút đăng bán không nè
Theo câu nói ấy, hai thằng nó khụy xuống ngay lập tức. Tay bất giác lượm lấy một viên thuốc trên đất và uống. Rồi chúng nó đều ngất hẳn đi, vậy là bước một của hôm này đã thành công rồi.
Kiệt : vậy giờ làm gì tiếp bạn
Tôi : tôi với bạn thay khoá cho chúng nó rồi trang bị thêm chút đồ cho chúng nó đi
Kiệt : được
Rồi chúng tôi trước hết là cởi hết đồ ra rồi mới cởi hết khoá đang được khoá trên người chúng nó ra. Từng cái từng cái một được tháo ra, mấy con cu cũng từ từ cương lên vì lâu chẳng được bắn. Ngủ rồi cũng cương được, lũ chó dâm đãng này. Loại khoá mới này là hàng cao cấp mới. Khoá cặc điện tử, ngoài chức năng khoá cặc ra còn có hai công năng nữa. Một là kích điện và hai là rung, ngoài ra khoá con tích hợp bộ lưu trữ năng lượng. Một tuần mới cần nạp một lần và chỉ cần nạp 2 tiếng là xong.
Chúng tôi đeo khoá mới cho chúng nó, hơi khó khăn chút nhưng sau một lúc cũng thành công. Bốn cái khoá được xâu thành chuỗi rồi gắn vào vòng tay tôi. Tiếp theo là tôi cùng Kiệt treo chúng nó lên. Trước hết là treo cao tay chúng nó lên, để chúng nó ở dạng đứng thẳng. Tiếp đến là treo hai chân chúng nó lên để háng chúng nó banh rộng ra. Rồi cuối cùng là cố định cho chân chúng nó không khép lại được.
Hừm thuốc này thời lượng 3h lận nên chúng tôi cũng đi ăn nghỉ rồi sẽ quay lại sau.
Sau 3h chúng nó lần lượt tỉnh lại, tôi và Kiệt cũng quay lại để tiếp tục với công việc của mình. Như thường thì chúng tôi cho mỗi đứa nốc một viên sổ. Lần này dùng loại có công hiệu trong 2h. Ừ thì cảnh tượng tiếp theo là gì thì chắc ai cũng hình dung chút chút rồi. Đoạn đó tạm bỏ qua đi, sau khi chúng nó chẳng còn có thể đi ra gì nữa thì tôi và Kiệt bắt đầu dùng vòi nước bơm nước vào trong chúng nó. Chu vi ống chỉ 4cm thôi nên dễ dàng đút vào trong. À lần này vì trời lạnh nên nước được bơm vào là nước ấm. Bơm vào rồi chúng nó xả ra trên dưới 30 lần mới hoàn toàn dừng lại. Món trang bị tiếp theo thì là một loạt plug đặc biệt mới mua được. Nó có dạng như một con cặc giả lại cũng giống như ống nước. Nhưng mà dài tới khoảng 30cm, chất liệu silicon mềm có tính dẻo dai. Nên khi cắm vào thì sẽ trườn đi từ lồn theo trực tràng lên đại tràng. Tính năng khác là có thể bơm hơi vào bên trong vì bên trong là khoảng trống. Độ giãn tối đa khoảng dưới 40cm, khi bơm đầy hơi sẽ căng ra lấp đầu hoàn toàn bên trong. Nghe tôi đã thấy sướng điên người rồi, cảm giác bị thâm nhập, bên trong căng đầy mà chẳng thể ra được sẽ khó chịu lắm đây.
Trang bị tiếp theo là một bộ vòng cổ, tay, chân. Mặt vòng khoảng 2cm, bền dày khoảng hơn 1cm. Vòng cổ có chất liệu chính là da, bề mặt tiếp xúc với da người có mười điểm nhỏ hình tròn bằng kim loại. Ở chính giữa có một bộ lưu trữ, phát điện. Bên ngoài có lớp chống nước, cách nhiệt siêu bền. Đây coi như thủ đoạn bảo mệnh của tôi đi, lỡ may cái khoá hư thì may ra còn có vòng cổ. Treo chúng nó thêm lúc cho hết hẳn công hiệu của thuốc rồi chúng tôi hạ nó xuống.
Tiếp đến là quá trình tắm rửa cho lũ chó ngu. Một bồn tắm lớn rộng 4m², sâu 50cm đã được chuẩn bị. À nói chút thì đây là nơi tôi sẽ nuôi nhốt lũ chó ngủ này. Một khu nhà ở cực kì xa nội thành và ẩn sâu sau nhiều lớp thông lớn. Nước ấm đã được bơm đầy, từng làn hơi nước bốc lên. Thật ra thì phòng này cũng có hệ thống sưởi nên cũng chẳng lạnh như bên ngoài.
Tôi : bước vào đi ( ý bảo bốn đứa Bảo, Thành, Sơn, Long )
Rồi chúng nó bước vào bồn nước, vẻ mặt chúng nó giãn ra sau khi được ngâm mình trong làn nước ấm. Bốn đứa nó nói gì với nhau tôi kệ, bàn luận gì cũng chẳng sao. Vì dù sau chúng nó cũng đều là chó của tôi. Ngâm mình, tắm rửa khoảng 20p thì chúng nó bước ra. Tôi đưa chúng nó qua phòng bên cạnh để sấy khô cơ thể. Tôi không thích lũ chó ngu này dơ bẩn, tôi thích chúng nó thơm tho sạch sẽ.
Phải nói là đám này thật ngoan ngoãn, dễ bảo như lúc trẻ lớp một. Cô bảo gì trò nghe đó, gọi dạ bảo vâng thật dễ thương. Sau đó là đến công việc phổ cập kiến thức. Tôi hắng giọng lại rồi bất ngờ nói lớn giọng uy nghiêm.
Tôi : chúng mày ngồi vào bàn đi, khoanh tay lại cho tao
Tôi nói gì chúng nó nghe đó, chắc sợ bị kích điện. Tại lúc mới lắp trang bị tôi cũng test một chút. Vì sao để chúng nó được ngồi trên bàn ghế ư, gu tôi không phải là cái đám ngu dốt mất não. Mặc dù hay chửi chúng nó ngu, gu tôi vẫn là những thiếu niên tinh tế, ngoan ngoãn gì cũng biết làm. Thật ra thì chỉ có thằng Tuấn mới sẽ bị tôi biến thành một con đĩ vô dụng. Còn mấy đứa còn lại vẫn phải ra xã hội mà cống hiến chứ. Riêng thằng Nhật sẽ đóng vai trò quản lí lũ ngu còn lại.
Tôi : bây giờ sẽ là phổ cập lại luật lệ của tao. Một : chủ nhân là trên hết
Hai : chủ nói gì phải nghe đó
Ba : phải xưng con gọi cậu
Bốn : khi đám lời thì phải dạ hoặc vâng
Năm : phải luôn giữ mình sạch sẽ
Sáu : khi ở với chủ phải ở trạng thái quỳ hoặc bò
Bảy : mỗi ngày phải báo cáo với chủ ba lần sáng trưa tối bằng hình ảnh
Tám : đi đâu phải báo cáo, xin phép
Chín : mỗi tuần phải tụ họp đến đây trong 2 ngày thứ 7 và chủ nhật
Mười : ngoan ngoãn sẽ có thưởng, hư sẽ bị phạt
Tôi : đây là luật mà chúng mày phải thuốc, nhưng mà sau này sẽ có những điều luật mới được đưa ra. Chúng mày không cần hỏi, chỉ cần nghe và làm theo là được
___________________________________________
[Đông]
Sau khi thấy đám bạn mình đều nghe lời tôi, Tuấn đã hoàn toàn tắt hẳn đi chút hy vọng cuối cùng. Mặt nó xanh trắng lẫn lộn nhưng đều rất khó coi.
Tuấn : không ngờ mày thâm sâu, độc ác đến vậy
Đông : thì sao nào, mày rồi sẽ như chúng nó. Và thậm chí sẽ còn đau khổ hơn chúng nó nữa. Vì đứa tao hận nhất chính là mày đấy thằng khốn
Tuấn : mày muốn làm gì tao
Đông : chúng mày cho nó uống viên thuốc này cho tao
Rồi tôi thẩy một viên thuốc ngủ xuống đất. Bốn đứa kia ba đứa tóm lấy thằng Tuấn đang có ý định chạy. Đứa còn lại thì đi lượm viên thuốc lăn lóc ở dưới đất. Mọi sự đã được thằng Nhật thu vào mắt. Có lẽ nó cũng bất ngờ lắm, nhưng mà bất ngờ hay tức giận hay bất kì cảm xúc nào của nó thì ảnh hưởng gì đến tôi.
Sau khi thằng Tuấn ngủ rồi, tôi liền đưa mắt nhìn về thằng Nhật đang bị trói ở một góc. Tôi đi về phía nó, ánh mắt từ trên nhìn xuống cao cao tại thượng cất giọng nói.
Tôi : Nhật, mày là bạn cũ của tao cũng như là người tao từng khá thích. Từng có một đoạn kí ức đẹp đẽ thời cấp hai. Vì vậy tao không muốn này như chúng nó. Tao muốn mày vẫn phủ phục dưới chân tao, nhưng mà sẽ trên đám kia một bậc. Sẽ giúp tao quản lí lũ kia, mày sẽ có sự tự do hơn đám kia. Nếu đồng ý thì tốt, còn nếu không ( mặt tôi đanh lại, giọng cùng trầm đi ) thì mày sẽ bị ném xuống tầng đáy là súc vật chẳng còn cơ hội ngẩng đầu lên nữa đâu
Nhật : tao được quyền lựa chọn sao, vậy tao thuận theo ý mày là được đúng chứ
Tôi : haha, vậy thì tốt bạn thật biết điều
Nhật : từ bao giờ này biến thành thế này vậy
Tôi : trước cả khi tao tán tỉnh mày cơ, nhưng mà bộc phát gần đây thôi
Nhật : um, nếu lúc đó tao đồng ý làm bạn người yêu mày thì sao
Tôi : chẳng sao cả, chuyện cũ qua rồi đừng nhắc lại nữa
Kiệt : được rồi bạn tôi, cần gì phải nói nhiều đến thế. Tiếp tục công việc kế tiếp đi
Tôi : được bạn, bạn xăm lên bụng dưới thằng Tuấn trước đi. Một hình thể hiện bản ngã dâm dục, cũng là biểu trưng cho thân phận slave dog của nó. Đám người còn lại thì không cần, tiện thì thay luôn khoá mới cho nó để sau này dễ quản lí hơn
Kích cỡ khoá là loại bé nhất. Riêng thằng này plug dài hơn hẳn mấy đứa kia trạng thái bình thường là 40 tối đa là trên dưới 50cm. Sau này nó chẳng còn cơ hội về lại với thân phận người nữa rồi.
Tôi : Nhật, mày cũng phải đeo nhưng là loại khoá kim loại thông thường, kích cỡ cũng là loại khá vừa vặn thậm chí còn rồng hơn hơn để mày thoải mái hơn. Plug thì là loại dài 10cm ở trạng thái thông thường, tối đa cũng chỉ là 20cm
Nhật : cảm ơn
Tôi : không có gì, đây là đãi ngộ cấp cao nhất. Chịu khổ cũng sẽ đỡ hơn những người khác, nhận phần tốt cũng nhiều hơn người khác
Nhật : um
Tôi : bạn rất tốt, sau này tương lai bạn sẽ sáng lạng hơn lũ súc vật bên kia