Chương 2: Mũi Tiêm Của Bác Sĩ Minh
Buổi chiều trôi qua trong sự thấp thỏm tột độ của Thi. Đứng giữa sân bóng rổ, còi mượn tạm của Tùng trên miệng, mắt Thi cứ láo liên nhìn về phía dãy nhà Ban Giám Hiệu. Đầu óc Thi trống rỗng, chốc chốc lại đưa tay sờ lên khoảng cổ áo trống hơ trống hoác.
Mẹ kiếp, cái còi khốn nạn. Tên rành rành trên đó, lão Khang mà nhặt được thì đời thằng Thi coi như tàn.
Đúng lúc Thi đang bồn chồn đá văng hòn sỏi trên sân, hệ thống loa phát thanh rè rè của trường đột ngột vang lên, giọng một nữ sinh viên ban truyền thông dõng dạc:
— Alo, alo. Xin thông báo, mời thầy Trần Hoàng Thi, giáo viên Thể dục mới, vui lòng xuống Phòng Y Tế khu B để kiểm tra sức khỏe định kỳ đầu vào. Xin nhắc lại…
Thi sững người. Sống lưng lạnh toát. Kiểm tra sức khỏe cái đéo gì vào lúc ba rưỡi chiều?
Tùng đang gập bụng đằng kia nghe thấy, ném chai nước suối về phía Thi, nhếch mép cười đầy ẩn ý.
— Tới công chuyện rồi em trai. Đi lẹ đi, bắt bác sĩ Minh chờ là ổng tiêm cho sưng đít đấy.
— Bác sĩ Minh? Là ai? — Thi cau mày, nhặt chai nước lên.
— Bác sĩ y tế học đường. Đẹp trai, body mlem, nhưng dâm ngầm vãi cả lồn. Thi xuống đó nhớ giữ chặt cái quần, không là bị lột sạch đấy.
Thi chửi thề một câu, quăng trả chai nước cho Tùng rồi hậm hực đi về phía khu B. Trong bụng Thi đang đánh lô tô, nhưng cái tôi của một thằng đàn ông cơ bắp không cho phép Thi chùn bước. Cùng lắm thì đấm bỏ mẹ thằng nào dám đụng vào người mình.
Phòng Y Tế nằm im lìm ở tầng trệt. Thi gõ cửa ba tiếng. Không có ai thưa, nhưng cửa không khóa. Thi đẩy nhẹ cánh cửa bước vào.
Căn phòng rộng rãi, có vách ngăn kéo rèm che lại khu vực giường bệnh. Máy lạnh phả ra hơi buốt giá.
— Bác sĩ Minh có ở đây không? Tôi là Thi, giáo viên Thể dục mới. — Thi hắng giọng, cố làm ra vẻ cứng cỏi.
Từ sau tấm rèm trắng, một người đàn ông bước ra. Thi khẽ nhướng mày. Đó là một gã trai tầm hăm sáu, hăm bảy tuổi. Tóc uốn xoăn nhẹ lãng tử, làn da trắng bóc đối lập hoàn toàn với vóc dáng săn chắc, ngực nở nang. Gã mặc quần âu đen ôm sát vòng ba, bên trên là chiếc áo blouse trắng khoác hờ… đéo thèm cài lấy một cái cúc nào, để lộ bộ ngực trần với hai đầu vú khiêu khích.
Minh vừa lau tay bằng khăn cồn, vừa dùng cặp mắt sắc như dao quét từ đỉnh đầu xuống đũng quần của Thi, khóe môi nhếch lên một nụ cười.
— Trần Hoàng Thi. Hai mươi ba tuổi. Chiều cao một mét tám mươi hai. Cân nặng bảy mươi lăm ký. Vừa tốt nghiệp loại Khá. Tướng tá… ngọt nước phết.
— Khám sức khỏe hay điều tra lý lịch hả anh trai? Bày trò gì thì làm lẹ đi, tôi còn tiết trên sân. — Thi khoanh tay trước ngực, giọng cộc lốc.
Minh cười thành tiếng, vứt cái khăn vào thùng rác. Gã bước chậm rãi về phía cửa chính, cạch một tiếng, chốt khóa an toàn được gài lại. Minh kéo luôn tấm rèm cửa sổ sập xuống, biến căn phòng chìm vào thứ ánh sáng mờ ảo.
— Mày làm cái đéo gì đấy? Khám bệnh phải khóa cửa à? — Thi lùi lại một bước, cơ bắp toàn thân căng cứng, thủ thế.
— Sợ à, cậu bé?
Minh dựa lưng vào cửa, đưa tay vào túi áo blouse, chậm rãi rút ra một vật sáng lấp lánh bằng inox, để thõng nó lủng lẳng trên ngón tay trỏ.
— Tao nghe nói chiều nay có một thằng ngu đi lạc vào khu nhà D. Trùng hợp thay, lại rớt lại cái món đồ chơi này.
Đồng tử Thi co rụt lại. Chữ "H.T" khắc trên cái còi đập thẳng vào võng mạc Thi.
— Đưa nó đây! — Thi gầm lên, định lao tới giật lại.
Nhưng Minh nhanh như cắt thụt tay lại, lách người sang một bên. Gã vớ lấy ống nghe y tế trên bàn, vụt mạnh phần dây cao su vào ngực áo Thi nghe cái chát.
— Hỗn. Chó con phải biết nghe lời thì chủ mới thưởng xương. Mày tưởng mày giật được của tao mà bước ra khỏi cái cửa này à?
— Mày muốn cái đéo gì? Tiền bịt miệng? Tao đéo có tiền! Còn nếu mày định tống tiền tao bằng cái thứ đó thì nhầm người rồi. Tao ra trình báo công an, xem cái động gay của bọn mày có sập không!
Minh cười phá lên như nghe chuyện hài hước nhất thế kỷ. Gã bước lại gần, dí sát mặt vào mặt Thi. Hơi thở phả thẳng vào mũi cậu thanh niên trẻ.
— Báo công an? Mày ngây thơ hay bị ngu bẩm sinh vậy Thi? Mày nghĩ ông Khang làm Hiệu trưởng trường này chục năm mà đéo có thế lực chống lưng à? Mày ra khỏi cổng trường, chưa kịp thấy mặt công an là xe tải nó tông mày nát sọ rồi con ạ.
— Vậy bọn mày muốn gì ở tao? Lão Khang sai mày gọi tao xuống đây để giết diệt khẩu à?
Giọng Thi đã có chút nghẹn lại vì áp lực, nhưng ánh mắt vẫn trợn trừng không khuất phục.
— Giết mày thì phí của trời quá. Hàng họ ngon lành thế này, băm ra cho chó ăn thì uổng. — Minh đưa tay vuốt dọc theo cơ ngực nổi cộm sau lớp áo thun ba lỗ của Thi.
— Lão Khang giao mày cho tao. Lão bảo: "Dạy dỗ thằng nhãi này lại. Dạy cho nó biết cách cúp đuôi làm chó, trước khi tao trực tiếp dùng đến nó".
— Đụ má, bỏ cái tay dơ bẩn của mày ra! Bố mày là trai thẳng! Tao đéo có đâm đít đàn ông! — Thi gạt phắt tay Minh ra, nghiến răng chửi thề.
— Trai thẳng? Thẳng mà nãy đứng rình xem sếp tao dập thằng hói đến mức ướt mẹ cả đũng quần à? Tao ngửi thấy mùi hứng tình của mày từ lúc mày bước vào cái phòng này rồi Thi ạ.
Câu nói của Minh như đâm trúng tim đen. Sự thật là chiều nay, cái cảnh tượng dị hợm và quyền lực tà dâm của lão Khang đã kích thích một thứ bản năng thú tính nào đó ngủ quên trong Thi. Thi không muốn thừa nhận, nhưng thằng em bên dưới lúc đó thực sự đã ngóc đầu dậy.
Thấy Thi im lặng, lồng ngực phập phồng, Minh biết mình đã nắm thóp. Gã bất ngờ túm lấy cổ áo Thi, giật mạnh về phía trước, áp sát đôi môi mình vào tai Thi.
— Nghe cho rõ đây thằng nhãi. Mạng mày, sự nghiệp mày, kể cả gia đình mày ở quê đang nằm trong tay lão Khang. Còn bây giờ, cái mạng mày nằm trong tay tao. Mày muốn sống, muốn yên ổn dạy học ở đây… thì hôm nay phải ngoan ngoãn phục vụ tao. Tao là ải đầu tiên mày phải lết qua.
— Phục vụ mày? Làm đĩ đực cho mày à? — Thi rít qua kẽ răng.
— Tùy mày gọi. Nhưng hôm nay, tao muốn mày đâm tao. Tao thích những thằng nhãi thẳng nam cố chấp như mày. Càng gồng… bẻ càng sướng!
Nói xong, Minh không để Thi kịp phản ứng. Gã lùi lại, vắt sợi dây ống nghe y tế lên cổ, rồi bất ngờ tháo nốt chiếc thắt lưng quần của mình ra. Quần Minh trễ xuống, để lộ ra cặp đùi trắng trẻo và chiếc sịp lưới màu đen khêu gợi. Minh leo tót lên chiếc giường khám bệnh trải ga nilon trắng, ngả người ra sau, hai chân dang rộng.
— Lên đây. Lột đồ ra. Bằng không, tao gửi tin nhắn báo lão Khang là mày bất hợp tác. Chiều nay giang hồ sẽ xuống tận nhà trọ mày chặt một ngón tay.
Thi đứng chết trân tại chỗ. Tay Thi siết chặt thành nắm đấm đến mức nổi gân xanh. Não Thi gào thét bảo hãy đấm nát mặt thằng bác sĩ dâm đãng này rồi phá cửa bỏ chạy. Nhưng phần lý trí còn sót lại réo lên cảnh báo về thế lực đen tối đang bủa vây mình.
"Mẹ kiếp… Đâm một thằng đàn ông… Nhục nhã vãi lồn…"
— Nhanh lên Thi! Sự kiên nhẫn của tao đéo có nhiều đâu! Mày có bản lĩnh đàn ông thì lôi cặc ra đây chứng minh! Hay mày là đồ yếu sinh lý? — Minh nằm trên giường, dùng chân cọ quậy vào thành giường khiêu khích.
Sự tự ái đàn ông bị chạm nọc. Cơn tức giận, nỗi sợ hãi, và một thứ dục vọng đen tối kỳ lạ trộn lẫn vào nhau, sôi sục trong mạch máu Thi.
Thi nghiến răng trèo kèn kẹt, vung tay cởi phăng cái áo khoác ném xuống sàn. Tiếp theo là chiếc áo thun bị lột ngược qua đầu, vứt sang một bên. Cơ thể nam tính, rắn chắc, nước da ngăm đen bóng loáng mồ hôi hiện ra trọn vẹn dưới ánh đèn.
Minh liếm môi, ánh mắt rực lửa thèm khát. Gã với tay lấy chai gel bôi trơn y tế trong khay inox cạnh giường.
— Lại đây, chó cưng.
Thi bước tới, đôi mắt vằn lên những tia máu. Thi thò tay túm lấy cổ chân Minh, kéo giật mạnh gã xuống mép giường.
— Á! Đau tao thằng chó! — Minh giật mình kêu lên.
— Mày thích chơi bạo lực đúng không? Thích bẻ trai thẳng đúng không? — Thi chồm lên, đè nghiến Minh xuống đệm. Âm thanh da thịt va chạm và tiếng ga nilon sột soạt vang lên đầy thô bạo.
— Hôm nay bố mày đâm cho mày tàn phế, cho mày đéo lết xuống giường được luôn!
— Giỏi thì làm đi! Nói mồm đéo ai sợ!
Minh dù bị đè ngửa nhưng vẫn cười lẳng lơ, hai tay gã vòng lên, quấn sợi dây ống nghe y tế quanh hai cổ tay Thi, xiết hờ lại. Một hành động BDSM nhằm thỏa mãn thú tính của gã.
Thi mặc kệ trò mèo của Minh. Thi dùng một tay giật bung chiếc sịp lưới của tên bác sĩ, tay kia tháo khóa quần thun thể thao của mình, giải phóng cho thằng em đã cương cứng vì nghẹn ức nãy giờ.
Minh nhìn cái buồi gân guốc của Thi, mắt gã sáng rực lên. Gã bóp một đống gel lạnh ngắt vào tay, luồn xuống phía dưới lỗ đít của mình, tự nong rộng một cách dâm đãng trước mặt Thi.
— Nào… Cho tao xem sức của giáo viên Thể dục đi… Ưm… Nhét nó vào đi Thi…
Thi không chờ đợi thêm. Thi chộp lấy hông Minh, canh chuẩn vị trí và đâm một nhát lút cán.
— AAAAA! Đụ má… Đau! Từ từ! — Minh cong người lên như con tôm luộc, móng tay bấu chặt vào lưng Thi, cào rách một đường rướm máu.
— Đau? Đau à? Nãy mày to mồm lắm mà thằng đĩ?
Thi gầm gừ, đôi mắt hằn lên sự tàn nhẫn. Thi bắt đầu đụ, những cú đụ mạnh bạo, thô lỗ, mặc kệ tiếng la hét của Minh.
— Tao thẳng! Tao đéo biết dạo đầu cho bọn bê đê chúng mày! Chịu đéo được thì ngậm mồm lại!
Chiếc giường khám bệnh bằng sắt bắt đầu rung lên bần bật. Tiếng kêu kẽo kẹt của lò xo hòa cùng tiếng da thịt va đập bạch bạch bạch đanh gọn trong căn phòng kín mít.
— Ư… Á… Đụ tao đi… Mạnh nữa lên!
Minh từ trạng thái đau đớn nhanh chóng chuyển sang khoái cảm tột độ. Cái lỗ nhỏ bé của Minh bị nong căng bởi cái buồi to thô bạo của chàng trai trẻ. Minh rên rỉ dâm đãng, nước mắt ứa ra nơi khóe mắt.
— Đâm nát tao ra… Đâm chết tao đi thằng nhãi!
— Con đĩ dâm loàn! Có phải cả cái trường này đều là chỗ cho bọn mày xả đụ không? — Thi vừa nắc điên cuồng, vừa nghiến răng chửi thề. Mồ hôi từ trán Thi nhỏ giọt xuống ngực Minh, nhễ nhại.
— Đúng… Á… Ưm… Lão Khang… lão đụ tao nát bấy chỗ này… Mày… mày ngon hơn lão già đó… Hưm… Sâu quá… Trúng điểm G rồi!
Mỗi lời nói tục tĩu của Minh như đổ thêm dầu vào lửa dục vọng trong người Thi. Cảm giác chinh phục, cảm giác bạo hành một kẻ vừa mới đe dọa mạng sống của mình mang lại cho Thi một sự thỏa mãn méo mó. Thi nắm lấy mái tóc xoăn của Minh, giật ngược đầu gã ra sau, bắt gã phải nhìn thẳng vào mắt mình.
— Tao làm cho mày sướng, thì mày phải trả lại cái còi cho tao! Nghe chưa thằng lồn!
— Trả… Tao trả… Ưm… Nắc sâu vào trong tao đi… Bắn mẹ hết vào trong đi!
Minh gào lên, hai chân quấn chặt lấy eo Thi, cái lỗ hậu không ngừng co thắt, cắn mút lấy cái buồi của chàng giáo viên thể dục đang ra vào trong lỗ đít của mình.
— Đụ má mày! Bố mày cho mày ngập ngụa luôn!
Thi gầm lên một tiếng rống của loài thú hoang. Thi tăng tốc độ đụ lên mức tối đa. Chiếc giường y tế như muốn sập xuống. Âm thanh nhóp nhép của gel bôi trơn trộn lẫn với dịch ruột trở nên dâm tà hơn bao giờ hết.
Chỉ mười phút sau, với một cú địt sâu tận cùng, Thi gồng cứng toàn bộ cơ bắp, hai trứng dái săn lại. Thi ấn chặt hông vào người Minh, phóng thích toàn bộ tinh trùng nóng hổi thẳng vào sâu bên trong lỗ đít của tên bác sĩ dâm đãng.
Minh cũng bật cong người, bắn tinh dịch trắng đục lên chính bụng mình, miệng há hốc thở hắt ra những tiếng rên rỉ thỏa mãn tột đỉnh.
Cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của hai gã đàn ông.
Thi chống hai tay lên đệm, từ từ rút buồi ra. Một dòng dịch trắng đục pha lẫn chút tia máu chảy dọc xuống đùi Minh. Thi vuốt mặt, cảm thấy một sự tởm lợm và trống rỗng bao trùm. Thi giật phăng sợi dây ống nghe đang quấn ở tay, ném thẳng xuống sàn, lùi lại nhặt quần áo lên mặc vào.
— Đưa cái còi đây. Đụ xong rồi, sòng phẳng đi. — Giọng Thi khàn đặc, lạnh lùng.
Minh nằm bẹp trên giường, cả cơ thể nhũn ra như cọng bún. Gã đưa lưỡi liếm môi, ánh mắt lờ đờ nhìn Thi, cười khùng khục.
— Khá lắm… Không hổ danh dân thể thao… Dài, to, lại còn trâu bò. Tao chấm mày 10 điểm.
— Bớt lảm nhảm. Đưa cái còi đây rồi tao biến. Khỏi tìm tao nữa.
Minh cười nhạt, từ từ ngồi dậy, bất chấp cơn đau rát từ phía sau. Gã với lấy cái còi inox trên bàn, quăng trả về phía Thi. Thi chụp lấy, thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng xỏ dây đeo vào cổ giấu sâu vào trong áo.
— Mày tưởng lấy lại cái còi là xong nợ à? — Minh kéo vạt áo blouse che lại phần ngực trần, ánh mắt đột nhiên trở nên xảo quyệt.
— Mày vừa nói gì? — Thi dừng bước ở cửa, quay đầu lại trừng mắt.
— Cái còi chỉ là vật chứng. Còn sự thật là mày đã dòm trộm ngài Hiệu trưởng. Mày nghĩ tao có ngu đến mức không báo cáo lại với ngài ấy không?
— Đụ má mày lừa tao? Thằng chó này! — Thi xông lại, định tóm lấy cổ Minh.
— Đánh tao đi! Cứ đánh nát mặt tao đi nếu mày muốn mất xác dưới gầm cầu Sài Gòn vào tối nay! — Minh không hề né tránh, gã vểnh mặt thách thức.
— Tao đã nhắn tin cho lão Khang từ lúc mày bước vào phòng rồi. Lão ấy bảo: "Thử hàng xong thì bảo nó ngoan ngoãn chờ lệnh".
Thi đứng chết sững, nắm đấm khựng lại giữa không trung. Thi nhận ra mình đã sập một cái bẫy hoàn hảo. Bọn chúng không chỉ dập tắt sự phản kháng của Thi, mà còn kéo Thi rơi tọt xuống cùng một hố bùn đen với chúng.
Minh đứng lên, đi chân trần lại gần Thi. Gã đưa tay vuốt ve gò má cứng cáp của chàng trai trẻ, mỉm cười đầy ác ý.
— Chào mừng cưng gia nhập Tổ chức Cầu Vồng của trường Trí Đức. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu thôi, thầy giáo Thể dục ạ. Ngày mai… nếu ngứa ngáy, cứ xuống đây, phòng y tế luôn mở cửa chào đón "chồng yêu".
Thi hất mạnh tay Minh ra. Thi không nói thêm một lời nào, quay lưng, vặn khóa cửa và lao ra khỏi cái phòng y tế nặc mùi dục vọng bệnh hoạn ấy.
Đi dọc theo hành lang vắng lặng lúc chiều tà, Thi siết chặt tay thành nắm đấm, khớp xương kêu răng rắc.
"Được. Bọn mày muốn chơi tao? Thằng Thi này đéo phải dạng vừa. Cứ chờ đấy, tao sẽ cho cái trường tởm lợm này sáng nhất mạng xã hội!"
Cơn bão thực sự, bây giờ mới bắt đầu đổ bộ xuống cuộc đời Thi.