Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Thầy Thể Dục Đen Tối
  3. Chương 3
Prev
Next

Chương 1: Chiếu Mới Ra Mắt

Thi gạt chân chống chiếc Exciter 150, tháo vội cái mũ bảo hiểm 3/4 quăng lên yên xe. Thi vuốt ngược mái tóc ướt đẫm mồ hôi, để lộ vầng trán cao và cặp chân mày rậm rì mọc lộn xộn. Nhìn lên tấm biển mạ vàng sáng choang khắc dòng chữ "Trường THPT Chuyên Quốc gia Trí Đức", Thi khạc một bãi nước bọt xuống nền, lẩm bẩm.

— Mẹ kiếp, trường với chả lớp. Rộng thênh thang mà cái bãi gửi xe nắng đéo có chỗ chui.

Hôm nay là ngày đầu tiên Thi đi nhận việc. Hai mươi ba tuổi, vừa cầm cái bằng Cử nhân Sư phạm Thể dục Thể thao loại Khá, thân hình mét tám với múi bụng chia múi nào ra múi nấy nhờ năm tháng cày cuốc ở phòng gym. Thi tự tin vỗ ngực xưng tên mình là thằng đàn ông thẳng tắp, ngon nghẻ, sát gái nhất cái đất Thủ Đức này. Thi xốc lại cái áo ôm sát cơ thể, tròng thêm chiếc áo khoác gió đồng phục của giáo viên thể dục rồi xách balo đi về phía phòng bảo vệ.

Ông bảo vệ già đang ngồi nhịp đùi nghe cải lương, thấy bóng một thằng thanh niên da ngăm đen, mặt mày bặm trợn bước vào thì nheo mắt nhìn.

— Cháu tìm ai? Học sinh trường nào qua đây quậy phá hả?

Thi cười nhạt, móc trong túi quần cái thẻ giáo viên vừa được cấp hôm qua, đập cái cạch xuống bàn.

— Cháu chào bác. Cháu là Thi, giáo viên Thể dục mới về trường. Bác cho cháu hỏi Phòng Giáo viên Thể chất đi hướng nào?

Ông già đẩy gọng kính lão, nhìn cái thẻ rồi lại nhìn Thi, ánh mắt tự dưng đổi một nét kỳ lạ, vừa thương hại vừa buồn cười.

— À… thầy giáo mới. Cứ đi thẳng qua dãy nhà A, rẽ trái vào đường hầm dưới khu nhà C. Phòng Thể chất nằm cuối hành lang. Mà này…

— Sao hả bác?

— Tướng tá ngon lành đấy. Vào trường này ráng mà giữ mình nha cậu trai trẻ. Nước trong quá thì không có cá, mà nước đục quá… thì coi chừng cá sấu nó nhai xương.

— Bác cứ khéo đùa. Cỡ cháu mà gặp cá sấu, cháu lột da nó làm thắt lưng luôn.

Thi cười hô hố rồi xách balo quay đi. Mấy lời sấm truyền của ông già làm Thi đếch quan tâm. Với Thi, trường học thì chỉ có học sinh mất dạy và mấy bà cô già khó tính, chứ làm đéo gì có giang hồ mà phải sợ cá sấu với chả cá mập.

Đi vòng vèo qua hai dãy nhà khang trang, Thi đẩy cửa bước vào Phòng Giáo viên Thể chất. Có một gã thanh niên trạc tuổi Thi, mặc đồ thể thao xộc xệch đang gác chân lên bàn, phì phèo điếu 3 số. Thấy Thi vào, gã ném điếu thuốc xuống sàn, lấy mũi giày di di.

— Chào người anh em! Trần Hoàng Thi đúng không? Nghe danh đã lâu.

— Chào anh. Tôi là Thi. Anh là…?

— Tôi là Tùng. Cũng giáo viên Thể dục, vô đây trước Thi một năm. Gọi tiếng anh em cho thân mật. Cứ quăng đồ lên ghế đi.

Thi lôi balo vứt phịch xuống ghế sofa da, ngó quanh căn phòng bừa bộn.

— Má, trường chuyên chuẩn quốc gia mà cái phòng giáo viên như cái ổ chuột thế này?

— Chuẩn mẹ gì thì Thể dục cũng chỉ là môn phụ thôi em trai. — Tùng cười khẩy, rót cho Thi một cốc nước trà đá lạnh ngắt.

— Uống đi. Tí nữa lão Chức, Hiệu phó phụ trách cơ sở vật chất xuống kiểm tra đấy. Lão đó hắc ám vãi lồn, cậu liệu mà nịnh nọt.

— Việc đéo gì phải nịnh? Tôi đi dạy, ăn lương nhà nước chứ có ăn xin của lão đéo đâu.

— Chậc, trẻ trâu. — Tùng tặc lưỡi, ném cho Thi một chùm chìa khóa gỉ sét.

— Dù sao thì Thi cũng là chiếu mới. Nhiệm vụ đầu tiên của Thi: Đi xuống cuối khu nhà D, mở cái kho lưu trữ cũ, bê ba thùng bóng chuyền mới lên nhà đa năng. Tuần này trường có hội thao.

— Kho cuối khu nhà D? Nãy ông bảo vệ bảo tôi khu đó đang niêm phong sửa chữa mà?

— Thì vì niêm phong nên mới cất đồ trên đó cho khỏi mất trộm. Nhanh cái chân lên, chìa khóa tôi đưa rồi đấy. Tôi còn phải ra sân chỉ đạo tụi lớp 11 chạy bền.

Nói rồi Tùng đứng dậy, vỗ cái đét vào vai Thi rồi chuồn thẳng. Thi chửi thề một tiếng trong họng. Mẹ nó, ngày đầu tiên đi làm chưa kịp chào hỏi ai đã bị bắt làm culi bốc vác. Thi lầm bầm, xỏ vội đôi giày thể thao rồi xách chùm chìa khóa lê bước ra khỏi phòng.

Khu nhà D nằm khuất sau sân bóng rổ, ngăn cách bởi một hàng cây bàng. Nơi này vốn là dãy phòng thí nghiệm cũ, giờ đang chờ tháo dỡ nên im lìm, vắng ngắt. Càng đi sâu vào trong hành lang, cái nóng ngột ngạt của mùa hè càng bị thay thế bởi luồng không khí lạnh lẽo, sặc mùi nấm mốc.

Thi vừa đi vừa tung hứng chùm chìa khóa. Hành lang tối om vì hệ thống đèn led đã bị cắt điện. Thi bật đèn pin điện thoại soi đường.

— Kho chứa đồ… Phòng số 4…

Thi lẩm nhẩm, đếm từng cánh cửa gỗ đã tróc sơn. Một… Hai… Ba…

Đột nhiên, Thi khựng lại. Tai Thi giật giật.

Giữa cái không gian tĩnh lặng như tờ của dãy nhà bỏ hoang, có một âm thanh rất lạ lọt vào tai Thi. Tiếng thở dốc. Tiếng sột soạt của vải vóc cọ xát. Và cả tiếng… nhóp nhép lờ mờ phát ra từ phòng số 4 ở ngay trước mặt.

Thi nhíu mày, tắt vội đèn pin điện thoại.

— Đù má… Giờ này học sinh cúp tiết ra đây chịch nhau à? Ranh con bạo gan thật.

Bản tính tò mò của một thằng trai 23 tuổi cộng với máu "bắt quả tang" nổi lên, Thi rón rén bước lại gần. Thi nín thở, áp sát tai vào lớp cửa gỗ xù xì. Cánh cửa phòng số 4 không khóa chặt, hé ra một khe hở nhỏ cỡ hai đốt ngón tay, đủ để ánh sáng mờ mờ.

Âm thanh bên trong lúc này rõ mồn một. Không phải là tiếng rên rỉ non nớt của tụi học sinh, mà là tiếng đàn ông trưởng thành. Một giọng ồm ồm, khàn khàn đang thở hồng hộc.

— Ưm… Ngài… Ngài Khang… Sâu quá… Tôi nghẹn…

Một giọng khác cất lên. Lạnh lùng, uy quyền, mang âm sắc trầm đục đầy tính kiểm soát.

— Nghẹn thì nuốt xuống. Tao trả tiền cho cái miệng của mày để mày than vãn hả Chức? Quỳ cho đàng hoàng, cong cái lưng lên!

Thi đứng như trời trồng ngoài cửa. Não Thi mất đúng năm giây để load thông tin. Khang? Chức? Chẳng phải đó là tên của ông Hiệu trưởng và lão Hiệu phó của cái trường này sao? Hôm qua xem trên website trường, hai lão đó còn mặc vest chỉnh tề, đạo mạo đứng phát biểu dưới cờ cơ mà?

Tim đập thình thịch như trống bỏi, tay Thi run run bấu chặt vào mép cửa. Thi nhắm một con mắt, con mắt còn lại dán chặt vào khe hở tối om.

Cảnh tượng bên trong đập vào mắt khiến máu trong người Thi chạy ngược lên não, toàn thân sởn gai ốc.

Giữa căn phòng đầy bụi bặm và đống hồ sơ ngổn ngang, một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, quần âu ủi phẳng lì đang đứng thẳng lưng, dựa hông vào một cái kệ sắt. Đó là Hiệu trưởng Khang. Tuy đã ngoài bốn mươi nhưng gã ta có một vóc dáng săn chắc, khuôn mặt chữ điền đeo kính toát lên vẻ tri thức, sang trọng. Khóa quần của gã đang mở toang.

Nhưng điều kinh dị nhất không phải là Khang. Mà là kẻ đang quỳ dưới sàn nhà bằng lạnh buốt.

Lão Hiệu phó Chức!

Cái lão già hói đầu, bụng bia vượt mặt mà Tùng vừa dặn Thi phải "nịnh nọt". Lúc này, lão Chức đang ở trong một tư thế nhục nhã nhất mà một thằng đàn ông có thể tưởng tượng ra. Lão ta bị lột sạch áo trên, để lộ tấm lưng đầy mỡ. Lão quỳ bằng hai đầu gối, hai tay bám chặt vào bắp đùi của Khang, cái đầu hói liên tục gật gù lên xuống, vùi sâu vào giữa hai chân của gã Hiệu trưởng.

Tiếng nước bọt lép nhép vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mốc.

— Ngậm cho sâu vào! Thằng chó già vô dụng! — Khang gầm gừ, tay túm chặt lấy túm tóc lơ thơ trên đỉnh đầu lão Chức, giật mạnh ra sau.

— Khụ… khụ… Ngài Khang… Xin ngài… Tha cho tôi… Việc quỹ trường… khụ… tôi sẽ bù vào…

Lão Chức ngước mặt lên, khóe miệng nhễ nhại chất lỏng trắng đục, đôi mắt lờ đờ van vỉ hèn mọn.

Thi ở ngoài cửa cảm thấy buồn nôn. Thằng thẳng nam từ trong trứng nước như Thi chưa từng chứng kiến cái trò tởm lợm và bệnh hoạn này ở ngoài đời thực, lại còn là giữa hai gã đàn ông lớn tuổi, có địa vị cao nhất cái trường chuẩn quốc gia này.

— Bù? Mày lấy cái mạng chó của mày ra bù à? — Khang cười khẩy, buông tay khỏi đầu lão Chức, giáng một cái tát nảy lửa vào mặt lão. Chát!

Lão Chức ngã chúi mũi xuống sàn đất đầy bụi. Khang không dừng lại, gã bước tới, dùng mũi giày bóng lộn đạp thẳng lên cái bụng phệ của lão, ấn mạnh xuống.

— Tao đã cảnh cáo mày đừng đụng vào tiền của tao và lũ daddies ngoài kia. Mày tưởng mày làm cái chức Hiệu phó quèn này thì muốn dắt khách nào vào trường cũng được hả?

— Á… Đau… Tôi chừa rồi… Ngài Khang… Xin ngài cho tôi phục vụ ngài… Tôi làm chó cho ngài cũng được…

Lão Chức hèn hạ đến mức bò lại, ôm lấy giày của Khang mà liếm láp như một con chó khát nước. Khang nhếch mép, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống như nhìn một đống rác. Gã từ từ đưa tay xuống, kéo khóa quần lên, chỉnh lại thắt lưng cho ngay ngắn.

— Hôm nay tao mất hứng. Cái miệng thối của mày làm tao tởm. Chiều nay chuẩn bị sẵn một thằng sinh viên thực tập sạch sẽ mang tới phòng tao. Đừng để tao nhắc lại. Nếu không, tao cắt mẹ cái "của nợ" của mày cho chó ăn. Rõ chưa?

— Dạ… Dạ… Rõ rồi thưa ngài… Tôi sẽ làm ngay…

Thi nuốt nước bọt cái ực, rồi lùi lại một bước, cảm thấy như mình vừa đạp trúng một bãi mìn. "Đù má… Trường chuẩn quốc gia hay cái động gay kín tống tiền thế này? Dắt khách? Daddies? Lão Khang là trùm cái động này sao?"

Hàng tá câu hỏi xẹt qua đầu Thi. Thi biết mình phải rời khỏi đây ngay lập tức. Biết được bí mật tày trời của đám tay to mặt lớn này, mạng của Thi một khi bị lộ chắc đéo bằng con kiến.

Thi xoay người định rón rén bước đi. Nhưng xui xẻo thay, mồ hôi ướt đẫm lòng bàn tay khiến chùm chìa khóa gỉ sét trơn tuột.

Xoảng!

Chùm chìa khóa rơi thẳng xuống nền hành lang vắng lặng, âm thanh vang vọng xé toạc không gian. Kèm theo đó, cái còi thể dục bằng inox đeo trên cổ Thi cũng vung vẩy, đập vào mép cánh cửa tạo ra một tiếng Cạch rõ to.

Không khí trong phòng số 4 đông cứng lại ngay tức khắc. Tiếng rên rỉ hèn hạ của lão Chức tắt ngấm.

— Kẻ nào ở ngoài đó?!

Giọng nói của Khang vang lên sắc lạnh như dao, gầm lên xuyên qua cánh cửa.

Thi chết đứng mất một giây. Trong đầu Thi vang lên còi báo động đỏ rực: "CHẠY! CHẠY NGAY THẰNG NGU!".

Thi mặc xác chùm chìa khóa, quay đầu vắt chân lên cổ mà cắm đầu chạy như một vận động viên điền kinh Olympic. Tiếng giày thể thao ma sát với nền tạo ra những âm thanh kin kít chói tai. Phía sau lưng, Thi nghe tiếng cửa phòng số 4 bị đá tung bần bật.

— Chức! Đuổi theo bắt thằng ranh đó lại cho tao! Kéo cổ nó về đây! — Tiếng Khang gào lên đầy thịnh nộ.

— Đứng lại! Thằng kia! Đứng lại!

Lão Chức dù bụng phệ nhưng đang lúc hoảng loạn sợ bị lộ cũng cố sống cố chết lao ra hành lang đuổi theo, tiếng chân lịch bịch rầm rầm.

Thi thề là Thi chưa bao giờ chạy nhanh như thế trong đời. Thi quẹo phải, quẹo trái qua các ngóc ngách của khu nhà D, dùng tốc độ của sức trẻ hai mươi ba lách qua những đống gạch đá ngổn ngang. Hành lang tối tăm và lắt léo đã cứu mạng Thi. Tiếng thở dốc yếu ớt và tiếng chửi thề của lão Chức xa dần ở phía sau. Lão già đó làm sao đọ lại sức bền của một dân gym chính hiệu.

Thi lao vụt ra khỏi khu nhà C, chạy hộc về phía sân vận động ngoài trời, nơi ánh nắng chói chang đang đổ xuống. Thi lao vào giữa đám học sinh đang khởi động, cố gắng hòa vào đám đông, lồng ngực đánh trống liên hồi, mồ hôi tuôn ra như tắm.

Thi gập người xuống, chống hai tay lên đầu gối, há miệng thở dốc.

— Thầy ơi, thầy bị sao vậy? Sao thầy chạy thục mạng thế? — Một nam sinh lớp 11 lại gần tò mò hỏi.

Thi xua xua tay, cố gắng gặn ra một nụ cười khó nhọc, mặt tái mét.

— Đéo… à không… Thầy… Thầy đang test thử tốc độ chạy cự ly ngắn thôi… Các em… cứ tập tiếp đi…

Đợi đám học sinh tản ra, Thi mới đứng thẳng người lên, vuốt mặt một cái lấy lại bình tĩnh. Chút xíu nữa là toang mẹ nó rồi. Thi vỗ vỗ ngực trấn an.

Nhưng bỗng dưng, tay Thi khựng lại ở giữa ngực. Trống không.

Thi vội vàng sờ lên cổ. Không có sợi dây dù màu đen. Không có cái vật nhỏ bằng inox lạnh lẽo.

Cái còi thể dục. Cái còi phiên bản giới hạn mà Thi mới mua trên Shopee hôm qua, có khắc lồng hai chữ cái "H.T" (Hoàng Thi) ở mặt sau. Nó đã đứt dây lúc Thi va đập vào cánh cửa và rơi lại chỗ hành lang phòng số 4.

Sắc mặt Thi chuyển từ tái nhợt sang xanh lè.

— Đệch mợ cuộc đời… Báo thủ rồi Thi ơi…

Ở phía cuối khu nhà D tối tăm, Khang đang đứng khoanh tay trước cửa phòng số 4. Khang nhìn lão Chức đang ôm ngực thở dốc vì chạy không kịp. Khang nhếch mép, cúi người xuống nhặt một vật thể bằng kim loại sáng lấp lánh dưới ánh sáng mờ nhạt.

Khang đưa cái còi lên ngang tầm mắt, ngón tay miết nhẹ qua hai chữ "H.T" được khắc tinh xảo. Một nụ cười quỷ quyệt, đầy hứng thú và dâm tà nở rộ trên môi gã Hiệu trưởng đạo mạo.

— Hoàng Thi… Giáo viên Thể dục mới à? Thú vị lắm. Thi bé ngoan, cá đã vào rọ thì cưng đừng hòng thoát khỏi tay tao.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 3"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz