Chương 9: Lật Đổ Lão Hói
Chín giờ sáng. Phòng họp Hội đồng trường THPT Trí Đức ngột ngạt không một tiếng động. Máy lạnh bật số thấp nhất nhưng mồ hôi vẫn rịn trên trán của gần năm mươi giáo viên đang ngồi kín các dãy bàn.
Trên chiếc ghế chủ tọa, Khang khoanh tay, khuôn mặt vô hồn, thỉnh thoảng liếc mắt về phía góc phòng, nơi Thi đang ngồi vắt chéo chân, nhịp nhịp mũi giày thể thao một cách nhàn nhã. Kể từ đêm bị Thi chà đạp ở phòng làm việc, Khang giờ chỉ còn là một con rối bị giật dây.
Ngồi ghế khách mời VIP hôm nay là Dũng, Trưởng ban Hội phụ huynh. Dũng mặc vest bảnh bao, tay mân mê chiếc nhẫn kim cương, khóe môi nhếch lên nụ cười nửa miệng đầy ngạo mạn khi nhìn thấy Thi.
Và đứng ở bục phát biểu, không ai khác chính là lão Hiệu phó Chức.
Dù mới được Khang chi tiền bảo lãnh ra khỏi đồn công an trong đêm qua vì vụ bê bối chich bác bảo vệ, lão Chức không hề có vẻ hối lỗi. Ngược lại, đôi mắt tí hí của lão vằn lên những tia máu đỏ sọc như một con chó điên bị dồn vào đường cùng. Lão biết chiếc ghế Hiệu phó của mình đang lung lay, và lão quyết định tung đòn sát thủ để kéo kẻ thù chết chùm.
Bốp! Lão Chức đập mạnh một xấp ảnh xuống mặt bàn hội đồng, văng tung tóe.
— Kính thưa ngài Hiệu trưởng Khang, kính thưa anh Dũng đại diện phụ huynh, và toàn thể giáo viên! Hôm nay tôi yêu cầu triệu tập cuộc họp khẩn cấp này để làm sạch môi trường sư phạm của trường chúng ta! — Giọng lão Chức ồm ồm, khản đặc vang lên qua micro.
Cả phòng họp xôn xao. Tùng ngồi cạnh Thi, khều khều cùi chỏ, mặt tái mét.
— Đụ má… Hình mày kìa Thi! — Tùng rít lên khe khẽ.
Thi liếc mắt nhìn. Đó là những bức ảnh chụp lén từ camera an ninh hầm chung cư. Rõ mồn một cảnh Thi bị hai gã vệ sĩ xăm trổ ép quỳ xuống, và cảnh Thi bước vào băng ghế sau chiếc G63 của lão Dũng.
— Mọi người nhìn cho kỹ! — Lão Chức gân cổ lên, chỉ tay thẳng về phía góc phòng.
— Thầy Trần Hoàng Thi, giáo viên Thể dục mới vào trường chưa được một tháng, đã có hành vi suy đồi đạo đức nghiêm trọng! Nó mồi chài phụ huynh, đi làm đĩ đực, làm trai bao để đánh đổi lợi ích! Một kẻ cặn bã như vậy có xứng đáng đứng trên bục giảng không?!
Cả phòng họp ồ lên kinh ngạc. Những ánh mắt khinh bỉ, soi mói đổ dồn về phía chàng trai trẻ đang mặc chiếc áo thun. Vài nữ giáo viên bịt miệng xì xầm.
Lão Dũng ngồi trên ghế VIP cười khùng khục. Lão lấy điếu xì gà ra, thong thả châm lửa. Lão đéo sợ mấy tấm hình này, vì ở cái đất này, ai chả biết Dũng là dân chơi bóng kín. Lão chỉ đang khoái chí chờ xem thằng nhãi ngông cuồng Thi sẽ khóc lóc van xin thế nào khi bị bêu rếu trước toàn trường.
Khang ngồi im như tượng, không dám hé răng cản lão Chức, vì Khang đang chờ chỉ thị từ Thi.
— Tôi đề nghị Hội đồng kỷ luật đuổi việc ngay lập tức thằng ranh con này! Và báo cáo lên Sở Giáo dục tước luôn bằng Sư phạm của nó! — Lão Chức gào lên, nhổ bọt trắng xóa hai bên mép.
— Mày tưởng mày gài bẫy tao vụ ông bảo vệ là mày yên ổn à Thi? Mày đụng nhầm người rồi con chó!
Thi từ từ đứng dậy. Không một chút hoảng sợ, không một nét nhục nhã. Thi nhếch mép, vừa đi vừa vỗ tay lốp bốp. Âm thanh vỗ tay của Thi vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng khiến mọi người gai ốc.
— Hay. Bài phát biểu xúc động vãi lồn. Thầy Chức đi làm Hiệu phó uổng quá, thầy nên đi làm biên kịch phim cung đấu thì hơn. — Thi bước tới giữa phòng, nhặt một tấm ảnh lên xem rồi búng tay cái chóc.
— Ảnh nét đấy. Nhưng mà thầy cắt cúp hơi ẩu. Sao thầy không in luôn tấm hình lão Dũng mang theo súng và vệ sĩ ép tôi lên xe?
Dũng nhíu mày, điếu xì gà trên môi khựng lại.
— Mày nói bậy bạ cái đéo gì thế thằng ranh? — Dũng gầm gừ.
— Ông im mẹ mồm đi Dũng. Chuyện của tôi và ông, đêm nay giải quyết. Còn bây giờ, tôi đang hầu chuyện con chó phản chủ của ông. — Thi chỉ thẳng mặt lão tỷ phú, không nể nang một chút nào.
Cả phòng họp hít một ngụm khí lạnh. Thằng giáo viên quèn dám chửi thẳng mặt Trưởng ban phụ huynh? Nó chán sống rồi sao?
Lão Chức đắc ý, chỉ tay vào mặt Thi.
— Mọi người thấy chưa? Đây là bản chất lưu manh côn đồ! Ngài Khang, anh Dũng, lập biên bản đuổi cổ nó ngay!
— Đuổi tôi?
Thi cười phá lên, rút điện thoại từ trong túi quần ra, bước thẳng lên bục phát biểu, thô bạo xô ngã lão Chức văng sang một bên.
— Á! Thằng mất dạy! Mày dám đánh tao? — Lão Chức loạng choạng bám vào mép bàn.
Thi đéo thèm nhìn lão. Thi cắm cáp kết nối từ điện thoại của mình vào dàn âm thanh và máy chiếu của phòng họp.
— Thầy Chức thích xem hình, thì để tôi cho toàn thể Hội đồng xem phim. Phim có âm thanh, ánh sáng chân thực luôn. Đặc biệt, bộ phim này sẽ giải đáp thắc mắc cho anh Dũng về việc: 20 tỷ tiền quỹ phụ huynh năm ngoái… nó đã trôi đi đâu.
Câu nói của Thi như một quả bom ném vào giữa phòng. Dũng bật dậy, sắc mặt thay đổi 180 độ. Lão Dũng rửa tiền qua quỹ trường, và số tiền đó lão giao cho Khang và Chức quản lý. Giờ thằng nhãi này đang nói cái đéo gì vậy?
Thi mỉm cười ấn nút Play trên màn hình điện thoại.
Lập tức, máy chiếu rọi lên màn hình lớn hình ảnh phòng làm việc của lão Chức. Góc quay từ trên cao. Trong video, lão Chức đang mở két sắt, lấy ra từng cọc tiền polymer 500 ngàn xếp vào vali, miệng thì không ngừng chửi thề với một gã tay sai:
— "Mẹ kiếp, thằng trọc phú Dũng! Nó tưởng nó là sếp tao chắc? Ném cho tao vài đồng bạc lẻ rồi bắt tao làm tay sai! Mày giấu 5 tỷ này vào tài khoản vợ tao đi."
Trong video, gã tay sai ngập ngừng:
— "Sếp… ngài Khang và sếp Dũng mà biết mình bòn rút quỹ rửa tiền của họ thì tiêu đời…"
Lão Chức cười khả ố:
— "Biết cái lồn! Thằng Dũng não toàn tinh trùng, tao quẳng cho nó vài thằng giáo viên trẻ là nó sướng mờ mắt rồi! Hôm qua tao vừa quay lén cảnh nó nắc thằng sinh viên thực tập. Cùng lắm nó lật lọng thì tao tung clip cho vợ nó và công an xem, cho nó đi tù mục xương!"
Đoạn video kết thúc. Phòng họp im ắng đến mức nghe được tiếng mạch máu đập thình thịch.
Mặt lão Chức chuyển từ đỏ chét sang trắng bệch, không còn một giọt máu. Hai đầu gối lão run rẩy, đứng không vững.
Khang ngồi trên ghế chủ tọa nhắm nghiền mắt lại. Khang biết cuốn sổ đen Thi cầm đêm qua, nhưng gã không ngờ Thi lại có đoạn clip tàn độc này.
Và Dũng… Dũng đứng chết trân. Khói xì gà lượn lờ quanh khuôn mặt đang dần méo mó vì cơn thịnh nộ. Một thằng tỷ phú, một tên trùm xã hội đen giấu mặt, lại bị một con chó già hói đầu chửi là "não tinh trùng" và lén lút ăn chặn 5 tỷ, còn dọa tung clip tống tiền?
— Mày… mày… — Lão Chức lắp bắp, chỉ tay vào Thi.
— Đó là ghép! Là AI! Nó hãm hại tôi! Anh Dũng! Đừng tin thằng điếm đực đó!
Thi thong thả rút cáp điện thoại, vỗ vỗ lên vai lão Chức.
— AI cái mả cha nhà ông. Cuốn sổ đen bìa da ghi chép chi tiết mớ tiền ông ăn chặn, tôi đã gửi một bản photocopy hỏa tốc đến tận công ty của ông Dũng từ sáng sớm nay rồi. Sếp Dũng, ông mở điện thoại ra kiểm tra tin nhắn của thư ký đi kìa.
Dũng run rẩy rút điện thoại ra. Màn hình báo tin nhắn từ trợ lý:
"Sếp, có người gửi sổ sách mật của trường Trí Đức. Bị thất thoát 5 tỷ. Có chữ ký của lão Chức."
Cơn điên bùng nổ. Dũng đập nát chiếc điện thoại Vertu xuống sàn nhà vỡ tan tành. Gã gầm lên một tiếng, rồi lao lên bục phát biểu.
— Thằng chó đẻ phản trắc! Mày dám ăn tiền của tao? Mày dám quay lén tao? — Dũng túm lấy cổ áo lão Chức, nhấc bổng thân hình béo phệ của lão lên.
— Khụ… khụ… Anh Dũng… hiểu lầm… là thằng Thi nó…
Bốp!
Dũng vung tay đấm một cú nát mặt lão Chức. Máu mũi lão phun ra thành vòi, bắn cả lên bục gỗ.
— Đụ má mày! Tao nuôi mày như nuôi chó, mày lại cắn ngược chủ à? — Dũng tiếp tục giáng những cú đấm trời giáng vào cái đầu hói của lão Hiệu phó.
— Tao cho mày chết!
Cả phòng họp nháo nhào. Các giáo viên sợ hãi lùi dạt ra các góc tường. Không một ai dám xông vào can ngăn. Khang vẫn ngồi im phăng phắc, mồ hôi mẹ mồ hôi con chảy ròng ròng.
Dũng đánh chưa đã tay, gã lôi cổ áo lão Chức lết ra khỏi bục phát biểu. Lão Chức khóc lóc thảm thiết, quỳ lạy van xin.
— Ngài Khang! Cứu tôi! Khang ơi! Cứu!
Khang quay mặt đi chỗ khác.
Dũng rút điện thoại của vệ sĩ, bấm số gào lên.
— Tụi mày đứng ngoài cổng đúng không? Mang năm thằng vào đây cho tao! Ngay phòng họp lầu 2!
Chỉ chưa đầy hai phút sau, năm gã giang hồ mặt mày bặm trợn, tay lăm lăm tuýp sắt và mã tấu đẩy tung cửa phòng họp xông vào.
— Sếp! Chỉ đạo đi sếp! — Tên cầm đầu gằn giọng.
— Kéo con chó hói này ra sân sau! Chặt hai bàn tay nó cho tao! Chặt xong thì lột sạch đồ vứt nó ra bãi rác ngoại thành! — Dũng chỉ thẳng vào lão Chức đang nằm co quắp trên vũng máu mũi.
— Rõ sếp!
Đám giang hồ nhào tới, túm tóc và lôi xệch đôi chân của lão Chức. Lão kêu gào thảm thiết, tiếng móng tay cào xuống nền tạo ra những âm thanh rợn người.
— Ánh Dũng ơi tha cho tôi! Tôi trả tiền! Tôi sai rồi! ÁAAAA! Đừng chặt tay tôi!
Tiếng thét của lão Chức vang vọng dọc hành lang rồi nhỏ dần khi bị lôi ra khỏi tòa nhà A. Một vệt máu đỏ tươi kéo dài từ bục phát biểu ra tận cửa phòng họp, tanh tưởi và chói mắt.
Các giáo viên trong phòng run lẩy bẩy, có người đã bật khóc vì quá sợ hãi. Đây đéo phải là một ngôi trường nữa, đây là một chiến trường của xã hội đen.
Dũng vuốt lại mái tóc bù xù, lấy khăn tay lau vết máu dính trên mu bàn tay. Lão quay lại, trừng mắt nhìn Thi.
— Mày! Mày đừng tưởng mày khui chuyện này ra là tao đội ơn mày! Nợ này tao chưa tính sổ đâu!
Thi không hề nao núng, mà bước qua vũng máu của lão Chức, tiến thẳng đến trước mặt lão tỷ phú.
— Nợ nần cặc gì? — Thi cười gằn, dí mặt vào Dũng.
— Tôi nhắc lại cho ông nhớ. Cái ổ cứng chứa toàn bộ sổ sách rửa tiền của ông, cộng với clip ông nắc trai bao… tôi đang giữ bản gốc. Hôm nay tôi dùng nó để chặt tay con chó của ông. Nếu đêm nay ông không chuyển 50% lợi nhuận vào tài khoản tôi, thì ngày mai, cái đứa bị lôi ra bãi rác không phải là thằng hói kia đâu, mà là ông đấy, Daddy ạ!
Mắt Dũng trợn ngược. Lão nhận ra mình đã mắc bẫy. Thằng Thi mượn tay lão để giết Chức, và bây giờ nó quay lại chĩa súng vào đầu lão. Lão vừa ra tay tàn độc với Chức trước sự chứng kiến của năm mươi giáo viên, nếu Thi tung bằng chứng ra lúc này, lão chết chắc.
— Mày… Mày là quỷ! Thằng chó! — Dũng nghiến răng, cơ hàm giật giật nhưng đéo dám vung tay đánh Thi.
— Quỷ cái lồn. Tôi là thầy giáo Thể dục.
Thi chắp tay sau lưng, nụ cười ngạo nghễ của một kẻ bề trên hiện rõ trên khuôn mặt góc cạnh.
— Ông có ba mươi giây để cút khỏi cái trường này trước khi tôi đổi ý và gọi công an đến bắt ông vì tội cố ý gây thương tích. Mười… chín…
Dũng cắn nát môi, liếc nhìn Khang đang ngồi im lìm chịu trận, rồi nhìn thằng thanh niên 23 tuổi đứng sừng sững như một ngọn núi trước mặt mình. Lão biết mình đã thua toàn tập.
— Đụ má mày, chờ đấy!
Dũng ném mạnh cái khăn tay đẫm máu xuống đất, quay lưng bước nhanh ra khỏi cửa phòng họp như một con chó cụp đuôi.
Khi bóng Dũng khuất hẳn, cả phòng họp rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc.
Thi thong thả bước lên bục phát biểu. Thi dùng mũi giày gạt vệt máu của lão Chức sang một bên, rồi cầm micro lên. Giọng của Thi trầm ấm, rõ ràng, không còn vẻ côn đồ đường phố, nhưng lại tỏa ra một thứ áp lực khiến mọi người nghẹt thở.
— Kính thưa các thầy cô. Như mọi người vừa thấy, rác rưởi của trường chúng ta đã được dọn sạch. Ngài Hiệu trưởng Khang có đôi lời muốn thông báo với Hội đồng. — Thi quay sang, hất cằm về phía Khang.
— Phải không sếp Khang?
Khang nuốt nước bọt. Đôi chân run rẩy bước lên bục. Gã nhìn Thi bằng ánh mắt sợ hãi tột độ, rồi cầm lấy micro.
— Tôi… Thông báo… Kể từ hôm nay, thầy Trần Hoàng Thi sẽ chính thức đảm nhận chức vụ… Hiệu phó phụ trách Quản lý sinh viên và Cơ sở vật chất, thay thế cho ông Chức. Mọi… mọi quyết định trong trường, từ lịch học đến quỹ tài trợ… đều phải thông qua thầy Thi.
Cả phòng họp sững sờ. Nhưng không ai dám ho he phản đối. Họ vừa chứng kiến một cuộc thảm sát đẫm máu, và vị Vua mới của cái địa ngục này chính là thằng giáo viên Thể dục 23 tuổi kia.
Thi cười nhếch mép, giành lại chiếc micro từ tay Khang. Thi nhìn một vòng quanh phòng, ánh mắt dừng lại ở tên giám thị Long đang ngồi ở hàng ghế thứ hai, đùi khép chặt, mặt đỏ bừng, và thằng Tùng đang há hốc mồm kinh hãi.
— Cuộc họp kết thúc. Từ ngày mai, nội quy mới sẽ được áp dụng. Ai làm trái lệnh, hậu quả y như vũng máu dưới chân tôi đây. Giải tán!
Thi ném micro xuống bàn cái "cạch", vỗ vai Khang, rồi quay gót bước ra khỏi cửa. Một thế trận mới đã được thiết lập. Từ một "chiếu mới" bị mang ra làm đồ chơi, Trần Hoàng Thi đã nhuộm máu cái trường này và đạp đổ tất cả để leo lên ngai vàng. Đêm nay, sẽ là một đêm cấm túc dài vô tận dành cho những kẻ đã từng chà đạp Thi.