Chương 8: Nước Cờ Của Ông Trùm
Mười một giờ ba mươi đêm. Ngôi trường Trí Đức chìm trong bóng tối, tĩnh lặng như một nấm mồ khổng lồ.
Thi bước dọc theo hành lang khu nhà Giám hiệu, tiếng đế giày thể thao gõ nhịp nhàng xuống nền. Tay Thi đút túi quần, nơi cất giữ chiếc USB, cuốn sổ đen và cái ổ cứng tống tiền của lão Chức. Sáng nay, vụ bê bối "Hiệu phó đè bảo vệ" đã làm rúng động cả trường. Lão Chức bị công an phường còng tay lôi đi ngay trong tình trạng không mảnh vải che thân.
Nhưng Thi biết, nhổ được một cọng lông đéo có nghĩa là giết được con cọp. Tin nhắn từ số lạ gửi đến điện thoại Thi lúc mười giờ tối chỉ vỏn vẹn một dòng: "Phòng Hiệu trưởng. Đến nhận thưởng cho vở kịch sáng nay." Đứng trước cánh cửa chạm trổ tinh xảo, Thi hít một hơi thật sâu, không gõ cửa mà đẩy thẳng tay bước vào.
Căn phòng rộng gấp ba lần phòng giáo viên, trải thảm nhung đỏ thẫm. Khang đang ngồi thư thả trên chiếc ghế, tay lắc lắc ly vang đỏ. Dưới ánh đèn chùm, gã Hiệu trưởng trông vẫn đạo mạo, tĩnh ruồi, không có vẻ gì là hoảng loạn khi cánh tay phải của mình vừa xộ khám.
— Mày đến muộn năm phút. Tao không thích những kẻ trễ giờ, Thi ạ. — Khang cất giọng trầm đục, đụ một ngụm rượu.
Thi đi thẳng tới bàn làm việc khổng lồ, rút cuốn sổ bìa đen và cái ổ cứng, ném cái phạch xuống mặt kính.
— Kiểm tra hàng đi. Sổ ghi chép ăn chặn tiền quỹ Hội phụ huynh, clip quay lén ông và lão Chức dập nhau, cùng hàng tá clip lão Chức dắt gái, dắt trai bao vào trường. Ông nghĩ tôi đến đây để xin lỗi ông vì tội đi trễ à?
Khang liếc nhìn đống đồ trên bàn, rồi ngước lên nhìn Thi, bật cười thành tiếng. Tiếng cười vang vọng trong không gian tĩnh mịch, và đầy chế giễu.
— Mày nghĩ mấy thứ rác rưởi này đe dọa được tao sao?
— Tôi không đe dọa được ông, nhưng tôi gửi nó cho lão Dũng thì sao? Lão Dũng mà biết lão Chức và ông hùa nhau ăn chặn hàng tỷ bạc tiền "tài trợ" của lão, thì cái trường này có bị lão san bằng thành bình địa không? — Thi chống hai tay xuống bàn, chồm người tới, đôi mắt sắc lẹm găm thẳng vào Khang.
— Trò chơi kết thúc rồi, lão già. Ông viết giấy sa thải tôi đi, bồi thường hợp đồng đàng hoàng, tôi sẽ để lại đống này và rời khỏi cái động gay của ông.
Khang đặt ly rượu xuống, chậm rãi đứng dậy. Gã chỉnh lại vạt áo vest sọc, đi vòng qua chiếc bàn làm việc, tiến sát lại gần Thi.
— Ngu dốt. Mày có sức mạnh, có sự liều lĩnh, nhưng cái đầu của mày vẫn chỉ là của một thằng culi quê mùa. — Khang nhếch mép.
— Mày tưởng tao đéo biết Chức ăn chặn tiền của tao sao? Tao cố tình để cho nó ăn đấy. Một con chó muốn nó sủa tốt, phải ném cho nó khúc xương có nhiều thịt.
— Ông nói cái đéo gì?
— Sáng nay, khi thằng Tùng bỏ thuốc kích dục vào ly nước, tao đã đứng ở góc cầu thang nhìn mày gắn camera. Tao để mặc mày làm. — Khang đưa tay lên, dùng ngón trỏ vuốt nhẹ dọc theo yết hầu đang giật giật của Thi.
— Chức quá già, quá tham lam và đéo còn giá trị lợi dụng nữa. Tao đang cần một cái cớ để phế truất nó mà không làm phật lòng lão Dũng. Mày… đã làm thay tao việc dọn rác rất xuất sắc.
Sống lưng Thi lạnh toát. Mẹ kiếp, hóa ra màn kịch hoàn hảo của Thi chỉ là một nước cờ nằm trong sự tính toán của lão trùm này.
— Đừng chạm vào tôi! — Thi gạt phắt tay Khang ra, lùi lại. — Ông gài bẫy tôi?
— Không. Tao đang chọn người thừa kế. — Khang khoanh tay, đôi mắt rực lên một ngọn lửa tà dâm, quyền lực.
— Mày có gan tống tiền học sinh, có gan chơi xỏ Hiệu phó, có sức mạnh để đụ rách lỗ đít thằng giám thị Long. Thậm chí đêm qua… mày sống sót bước ra khỏi con G63 của lão Dũng mà vẫn còn ngông cuồng đứng đây sủa vào mặt tao. Mày là cực phẩm, Thi ạ.
— Cực phẩm cái lồn! Bố mày đéo làm trai bao cho tụi mày! Tôi thà chết còn hơn làm đĩ đực giống lão Chức!
— Ai bắt mày làm đĩ? — Khang bước tới, ép sát Thi vào cạnh bàn làm việc.
— Tao đang đề nghị mày làm Ông Hoàng. Thay thế vị trí của Chức. Cầm chìa khóa quỹ trường, thao túng đám giáo viên, đứng dưới một người nhưng đứng trên vạn người. Mày muốn trả thù lão Dũng vì chuyện đêm qua đúng không? Chỉ cần mày về phe tao, tao sẽ cho mày mượn dao để đâm thủng cuống họng lão ta.
Những lời của Khang như ma túy, đánh trúng vào lòng tham và sự thù hận đang sục sôi trong máu Thi. Thằng con trai 23 tuổi trót mang trên mình vết nhục đêm qua, nay được chìa ra một thứ quyền lực tối thượng.
— Đổi lại là cái gì? — Thi nghiến răng, giọng khàn đi.
Khang cười hắc ám. Lão đưa tay vỗ vỗ hai tiếng "bộp bộp".
Từ cánh cửa phòng nghỉ phía sau lưng Khang, một bóng người bước ra.
Là bác sĩ Minh.
Minh mặc độc một chiếc áo sơ mi trắng mỏng tang, dài đến ngang đùi, không cài cúc, để lộ toàn bộ phần ngực săn chắc và chiếc sịp lọt khe màu đỏ chói. Cổ Minh đeo một sợi dây xích chó bằng bạc, đầu xích lủng lẳng dưới ngực. Minh bước đi lả lơi, ánh mắt ướt át dán chặt vào những múi cơ cuồn cuộn sau lớp áo thun của Thi.
— Chào chồng yêu. Chúng ta lại gặp nhau rồi. — Minh liếm môi, cất giọng dâm đãng.
Thi cau mày, quay sang nhìn Khang.
— Ông mang con chó lẳng lơ này ra đây làm đéo gì?
— Bài kiểm tra năng lực.
Khang ung dung trở lại chiếc ghế da, ngồi vắt chéo chân, phong thái của một ông hoàng BDSM thực thụ. Khang chỉ tay xuống mặt bàn trống trơn.
— Tao thích xem phim sẽ trực tiếp. Mày muốn cái ghế Hiệu phó? Mày muốn quyền lực? Chứng minh cho tao thấy mày đủ thú tính để cai trị cái trường này. Đè thằng Minh ra bàn, đụ nó ngay trước mặt tao.
— Ông bị bệnh hoạn à, Khang? Tôi không phải diễn viên khiêu dâm! — Thi gầm lên, nắm tay cuộn tròn.
— Đéo làm thì cửa ở kia. Cầm đống rác của mày về, và ngày mai chuẩn bị nhận giấy báo tử cho bà già mày dưới quê đi. Lão Dũng đéo hiền như tao đâu, lão đã mua đứt mạng mày rồi đấy. — Khang lạnh lùng ném ra một lời đe dọa chí mạng.
Thi chết lặng. Thi không có đường lùi. Đêm qua bị Dũng chà đạp, hôm nay lại bị Khang dùng thế lực ép buộc. Bọn súc sinh này coi Thi như một món đồ chơi tiêu khiển. Nhưng Tùng nói đúng, "muốn giết sói thì phải thành sói". Thi phải tàn nhẫn hơn chúng nó.
Thi hít một ngụm khí lạnh, đôi mắt chuyển sang màu đỏ ngầu của dã thú. Thi từ từ cởi chiếc áo khoác ném xuống sàn, kéo tuột luôn chiếc áo thun ba lỗ qua đầu, phô bày cơ thể vạm vỡ, sáu múi săn chắc và những vết bầm tím từ đêm qua.
Thấy Thi cởi đồ, Minh sung sướng đến rên nhẹ một tiếng. Gã ngoan ngoãn bò lên chiếc bàn làm việc, gạt phăng đống giấy tờ rớt lả tả xuống sàn, chổng cao vòng ba tròn lẳn lên, hai tay chống xuống mặt bàn, quay đầu lại nhìn Thi khiêu khích.
— Lên đi giáo viên Thể dục… Hôm trước mày đụ tao chưa đã… Đâm hỏng tao trước mặt ngài Khang đi… Ưm…
— Mày thích thì tao chiều, con đĩ. — Thi gầm gừ, bước tới, hai tay tóm lấy hông Minh.
Thi thô bạo lột phăng chiếc sịp đỏ lọt khe của Minh ném vào góc phòng. Thi tháo khóa quần thể thao, lôi cái buồi đang rừng rực nóng của mình ra, nhắm chuẩn xác vào lỗ đít đang co rút mời gọi của tên bác sĩ, rồi đụ một cú lút cán.
— AAAAA! Đụ má… Sướng! Chết tao! — Minh gào lên thê thảm nhưng đầy khoái cảm, ngực ép sát xuống mặt gỗ lạnh lẽo.
— Rên to lên con chó! Bố mày sẽ đụ nát cái vách ruột của mày!
Thi nghiến răng, bắt đầu đụ. Những cú đụ mang sức mạnh của một vận động viên thể thao trút xuống cơ thể Minh như búa. Bạch! Bạch! Bạch! Âm thanh da thịt va đập chát chúa vang dội trong phòng Hiệu trưởng.
Khang ngồi trên ghế, mắt sáng rực, hơi thở bắt đầu dốc lên. Lão đưa tay tự xoa nắn đũng quần đang phồng cộm của mình, cất giọng ra lệnh đầy uy quyền.
— Đúng rồi. Mạnh nữa! Tát vào mông nó! Bóp cổ nó đi Thi! Cho tao thấy sự bạo lực của mày!
— Bóp cái lồn! Ông câm mõm lại và ngồi xem tôi làm việc! — Thi chửi thề thẳng mặt Khang. Sự sỉ nhục bị dồn nén bùng nổ, biến Thi thành một cỗ máy đụ hoang dại.
Thi giơ tay tát một cú nảy lửa vào cặp mông trắng hếu của Minh, in hằn năm ngón tay đỏ ửng.
— Chát! Mày sướng không đĩ? Cái trường này trả lương cho mày chỉ để mày nằm ỳ ra bàn cho giáo viên đụ đúng không?
— Đúng… Á… Tao là đĩ của trường… Đụ tao đi Thi… Ư… Nắc sâu vào điểm G đi!
Minh điên cuồng vặn vẹo, nước bọt chảy tràn ra mép. Sợi dây xích trên cổ Minh leng keng va đập vào mặt bàn.
Khang không chịu nổi nữa. Cảnh tượng một thằng trai thẳng cơ bắp đang cưỡng dâm tên sủng nam của mình ngay trên bàn làm việc kích thích thứ dục vọng bạo dâm trong Khang đến đỉnh điểm. Lão đứng phắt dậy, bước tới cạnh bàn. Lão tháo thắt lưng, lôi cái buồi gân guốc của mình ra.
— Há mồm ra, Minh. Ngậm của tao! Tao muốn thấy mày bị nhồi nhét cả hai đầu! — Khang ra lệnh, tay túm lấy tóc Minh kéo lên, nhét thẳng đồ vật của mình vào miệng tên bác sĩ.
— Ưm… Ực… — Minh trợn mắt, bị ép phải hầu hạ cả hai đầu, cổ họng phát ra những tiếng nghẹn ngào dâm tà.
Cảnh tượng threesome tởm lợm và cuồng loạn diễn ra. Thi ở phía sau nắc liên hồi, Khang ở phía trước thúc buồi vào miệng Minh. Ba cơ thể nam giới, mồ hôi nhễ nhại, mùi tinh dịch và mùi dục vọng hòa quyện làm không khí trong phòng trở nên ngột ngạt.
Nhưng Khang không dừng lại ở đó. Lão là một Dom thứ thiệt, lão muốn thao túng toàn bộ cuộc chơi. Vừa thúc buồi vào miệng Minh, Khang vừa thò tay ra sau, vuốt ve phần lưng đẫm mồ hôi và những rãnh cơ bắp cuồn cuộn của Thi.
— Cơ thể mày đẹp lắm, chó hoang. — Khang thì thầm vào tai Thi, giọng khàn khàn. Lão táo tợn luồn tay xuống dưới, định sờ soạn vào hai hòn dái của Thi đang va đập liên tục.
— Tốc độ tốt lắm. Nắc nó xong, mày sẽ phải quỳ xuống phục vụ tao…
Cái đéo gì? Phục vụ lão? Bố mày là con rối cho tụi mày đùa giỡn à? Đêm qua thằng Dũng đè tao, đêm nay mày lại mộng tưởng đè tao nữa sao?
— Cút mẹ cái tay bẩn của mày ra! — Thi gầm lên như một con sư tử nổi điên.
Thi rút cái buồi ra khỏi người Minh với một âm thanh rợn người. Minh hụt hẫng rên lên một tiếng yếu ớt, ngã gục xuống bàn.
Thi quay ngoắt lại, tung một cú đấm móc cực mạnh vào mạng sườn Khang.
— Hự!
Khang bất ngờ lĩnh trọn cú đấm, lùi lảo đảo ra sau, ôm sườn ho sặc sụa. Cái con cặc đang cương cứng của lão cũng xìu đi một nửa vì đau đớn.
— Thằng chó! Mày dám đánh tao? Mày muốn chết à? — Khang gầm lên, sát khí bừng bừng. Lão lao tới, định dùng kỹ năng võ thuật khóa tay Thi.
Nhưng Khang đã đánh giá thấp sức mạnh hoang dã của thằng giáo viên Thể dục. Thi chộp lấy cổ áo sơ mi của Khang, vật ngã nhào gã Hiệu trưởng xuống lớp thảm đỏ.
— Rầm!
— Mày tưởng mày là trùm hả Khang? Tao nói cho mày biết, tao đéo cần cái ghế Hiệu phó của mày! Tao cũng đéo làm đồ chơi cho thằng nào hết!
Thi chồm lên, đè nghiến Khang xuống sàn. Đầu gối của Thi chặn đứng ngay giữa hai chân Khang, sẵn sàng nghiền nát cặc dái của lão nếu lão dám nhúc nhích.
— Buông tao ra! Thằng ranh con phản trắc! — Khang vùng vẫy, nhưng cơ bắp của một lão già bốn mươi tuổi đéo thể đọ lại sức ép của một khối cơ bắp 75kg đang trong cơn cuồng nộ.
— Câm mồm! — Thi tát mạnh một cú vào mặt Khang.
Chát!
— Từ giờ phút này, luật lệ trong cái trường này do tôi định đoạt! Ông muốn sống yên ổn trên cái ghế Hiệu trưởng thì ngoan ngoãn làm con chó nghe lời tôi! Bằng không, cái ổ cứng kia tôi gửi thẳng lên Bộ Giáo dục, cho cả cái lò Cầu Vồng nhà ông đi tù mọt gông!
Khang trợn trừng mắt. Nửa mặt lão in hằn dấu tay đỏ chót. Từ một kẻ nắm quyền sinh sát, lão bị thằng culi đè bẹp dí dưới sàn, bất lực và nhục nhã. Nhưng điều kỳ lạ là, bị sự hung hãn, bạo lực và áp đảo tuyệt đối của Thi chà đạp, một phần sâu thẳm trong Khang… lại cảm thấy run rẩy vì khoái cảm. Kẻ bạo dâm lại bị chính sự bạo lực khuất phục.
— Mày… mày dám… — Khang thở dốc, ánh mắt từ thịnh nộ chuyển dần sang một sự khuất phục méo mó.
Thi không nương tay. Thi nhổm người dậy, tóm lấy chiếc cà vạt của Khang, giật mạnh lên như dắt một con chó. Thi kéo Khang đứng dậy, đẩy mạnh lão đập lưng vào chiếc bàn làm việc, ngay sát chỗ Minh đang nằm thở thoi thóp.
— Banh mắt ra mà nhìn tao. — Thi nhếch mép, nụ cười của một vị Vua mới lên ngôi. Khí chất Alpha bùng nổ, đè bẹp hoàn toàn hai kẻ biến thái.
Thi tiếp tục túm lấy hông Minh, đẩy thẳng cái buồi của mình vào lại bên trong tên bác sĩ. Minh rên la ầm ĩ. Lần này, Thi không nhắm mắt nắc điên cuồng nữa. Thi vừa thúc mạnh vào người Minh, vừa nhìn thẳng vào mắt Khang, tay trái vươn ra, bóp chặt lấy cổ ngài Hiệu trưởng quyền lực, ép lão phải chứng kiến.
— Nhìn cho rõ tôi đụ đồ chơi của ông này Khang. Ông thích xem đúng không? Tôi cho ông xem đến sáng!
— Ưm… Á… Thi… Đụ chết tao đi Thi ơi…
Minh điên loạn gào thét, tự tay vạch rộng hai mông để đón nhận từng cú đụ sâu tận gốc của Thi.
Khang bị bóp cổ đến mức mặt đỏ bừng, thiếu dưỡng khí. Lão nhìn sự dũng mãnh, điên cuồng của Thi, nhìn tên sủng nam của mình bị đụ đến mức lòi cả dịch ruột trắng xóa, cái buồi của lão bất giác cương cứng tột độ. Lão rên lên một tiếng hèn mọn, tay bám lấy cánh tay cuồn cuộn của Thi.
— Thi… Ngài Thi… Cho tôi… Bắn… — Khang thều thào, hoàn toàn đánh mất sự kiêu ngạo của một Dom.
— Thằng chó già hèn hạ. — Thi cười khẩy. Thi dồn toàn lực, đụ mười cú liên hoàn nhanh như chớp vào lỗ đít Minh.
— ÁAAAA!
Thi gầm lên, phóng thích dòng tinh dịch đặc sệt sâu vào tận cùng bên trong lỗ đít Minh. Cùng lúc đó, Thi buông tay khỏi cổ Khang, giáng một cú đấm vào bụng lão.
— Hự!
Khang đau đớn gập người, nhưng khoái cảm bệnh hoạn ập tới khiến lão xuất tinh ướt đẫm cả chiếc quần tây sang trọng ngay tại chỗ, ngã gục xuống cạnh chân Thi.
Phòng Hiệu trưởng tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng thở hỗn hển của ba gã đàn ông.
Thi rút buồi ra khỏi cơ thể Minh. Tên bác sĩ lả đi, trượt từ trên bàn xuống sàn nhà, nằm lết cạnh Khang. Thi vuốt mặt, lấy chiếc áo thun lau qua mồ hôi trên người rồi mặc lại quần áo. Thi bước tới, nhặt chiếc USB, cuốn sổ và ổ cứng bỏ lại vào túi.
Thi cúi xuống, nắm lấy mái tóc của Khang, giật ngửa mặt lão lên.
— Ngày mai, ông soạn quyết định bổ nhiệm tôi làm Trưởng phòng Quản lý. Tôi sẽ dọn dẹp lớp 11A8 cho ông. Đổi lại, mọi khoản ăn chặn từ thằng Dũng, tôi giữ 7 phần, ông 3 phần. Ông mở mồm phản kháng một tiếng, tôi đâm thủng cổ họng ông. Nghe rõ chưa, lão già?
Khang thở dốc, đôi mắt lờ đờ nhìn Thi, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười quy phục.
— Rõ… thưa Tân vương.
Thi buông tay, để đầu Khang rớt phịch xuống thảm. Thi xoay người, ung dung bước ra khỏi cánh cửa, bỏ lại hai con quái vật của Tổ chức Cầu Vồng đang phủ phục dưới chân mình.
Cái trường này đã có chủ mới. Giờ là lúc đi thanh toán nợ nần với lão phú ông tên Dũng.