Từ đoạn đó, hai thằng tôi không dừng lại được.
Lần đầu tiên ấy chỉ là mở đầu, vụng về, run run, nhưng từ hôm sau trở đi, cái tò mò về cơ thể con trai nó như ngấm vào máu. Đêm nào cũng vậy, miễn là trời tối, sông nước yên ắng, hai thằng lại rủ nhau ra chõng tre ngoài hiên nhà thằng Lực, hoặc đôi khi lẻn vô giường trong nhà tôi khi mẹ đi ngủ sớm.
Những ngày sau, tụi tôi hay làm vậy cho nhau hoài. Ban đầu chỉ sờ sờ, vuốt vuốt như lần đầu, nhưng dần dần quen tay, quen cảm giác. Thằng Lực ham muốn nhiều hơn tôi hẳn. Nó hay là người mở lời trước.
– Ê mày… hôm nay muốn quá, mày làm cho tao coi…
Nó hay chủ động nằm sát tôi hơn, kéo tay tôi đặt ngay lên cặc nó khi nó đã cứng ngắc từ lúc chưa kịp nói hết câu. Cơ thể thằng Lực hồi đó rắn rỏi, da thì ngâm đen vì nắng sông, cặc nó cong cong một chút, đầu cu hồng hồng mỗi khi cứng, nước nhờn rỉ ra nhiều và nhanh lắm. Tôi vuốt cho nó, siết chặt từ gốc lên đầu, ngón cái xoa vòng vòng cái chỗ nhạy cảm nhất, nó hay rên khẽ, người thì cong lên, dái co lại trong lòng bàn tay tôi.
Có hôm nó ham quá, nằm ngửa ra, hai chân dang rộng, bảo tôi vuốt nhanh hơn, mạnh hơn, đến khi nó run bần bật, tinh dịch bắn tung tóe lên bụng đen nhẻm của nó, nóng hổi, nhớp nháp.
Còn tôi thì… cũng khoái, nhưng hay ngại hơn. Thằng Lực biết vậy nên nó hay chủ động làm cho tôi trước. Tay nó thô thô nhưng nó khéo lắm, tay siết cặc tôi vừa đủ, xoa nhẹ đầu cặc mỗi khi nước nhờn tôi rỉ ra, cái cảm giác nước nhờn nóng ấm, nhớp nháp lan ra da lúc đó vẫn lạ lẫm với tôi, như cơ thể mình đang tiết ra thứ bí mật chỉ hai thằng biết. Nó hay cười khẽ khi thấy cặc tôi giật giật trong tay nó:
– Cặc mày thẳng đẹp quá mày ơi…
Rồi nó vuốt nhanh hơn, siết chặt hơn, cho tới khi tôi không nhịn được, người run lên, tinh dịch phun ra từng đợt. Xong rồi hai thằng nằm thở dốc, lau chùi qua loa bằng cái khăn cũ, cười ngượng ngùng với nhau như chuyện này đã quen thuộc với hai đứa lắm rồi.
Nhưng cũng từ những lần khoái cảm đó tôi có để ý thằng Lực, nó hay nhìn tôi lâu hơn một chút, ánh mắt nó có gì đó ngộ ngộ, không còn tinh nghịch như hồi nhỏ.
Có bữa tôi bị vấp, suýt ngã sấp mặt, nó vội vàng với tay đỡ lấy, nắm chặt tay tôi một chút rồi mới buông, miệng cười cười.
– Coi chừng chứ mày, có sao không?
Tôi chỉ cười trừ, nhưng thật sự cảm thấy nó khác khác sao.
Tối đến, hai thằng vẫn hay nằm chung ở ngoài hiên. Thằng Lực giờ hay chủ động kéo tôi sát hơn. Không phải lúc nào cũng sờ soạng ngay, mà có khi chỉ nằm im, tay nó đặt nhẹ lên bụng tôi, tay còn lại nó để tôi gối đầu, ngón tay khẽ vuốt ve theo vòng tròn. Có đêm trời se lạnh, nó lặng lẽ lấy cái áo cũ của mình đắp lên người tôi nữa, giọng thì thầm:
– Lạnh không? Đắp thêm chút đi.
Tôi nằm yên, không nói gì, chỉ thấy tim mình đập hơi nhanh hơn bình thường.
Rồi tới bữa làng làm đám cưới cho anh Tư. Ảnh lớn hơn tụi tôi hai tuổi, mà từ nhỏ hay lẫn vô đám tụi tôi chơi hoài, nhà lại ở đầu xóm nên thân.
Đám cưới quê thì cũng vậy, không có gì cầu kỳ. Sân nhà trước quét sạch, kê mấy cái bàn tre, phủ tấm bạt xanh đã sờn mép. Đèn màu giăng ngang, gió thổi là lập lòe chớp tắt. Cái loa cũ treo trên cây cột, phát mấy bài bolero nghe buồn buồn mà vẫn xôm lắm. Người ra kẻ vô, nói cười xôn xao, mùi đồ ăn thì bốc lên thơm lừng cả một góc vườn.
Tụi tôi cũng bận đồ đàng hoàng, áo sơ mi trắng, quần tây ống suông, thường ngày nhìn lắm lem bùn đất vậy chớ cũng lên đồ cho có với người ta.
Suốt buổi, thằng Lực kéo ghế ngồi sát bên tôi. Hai đứa vừa ăn vừa nói chuyện tào lao với mấy thằng bạn cùng xóm. Mà lạ, tôi để ý nó cứ lẳng lặng gắp đồ bỏ qua chén tôi. Miếng cá ngon, miếng thịt không có mỡ, toàn lựa kỹ rồi mới gắp. Nó làm vậy hoài mà không nói tiếng nào, cứ như chuyện đương nhiên.
Ăn xong, tôi ngồi dựa lưng ra sau, nghe nhạc, lâu lâu chen vô vài câu cho có. Còn nó thì uống vài ly rượu với mấy anh lớn hơn, cứ đung đưa theo nhịp nhạc mà chẳng biết là nó say hay tỉnh nữa, lâu lâu nhìn nó thì chỉ thấy nó cúi đầu nghịch nghịch cái chén trước mặt.
Một lát, nó khều vai tôi.
Tôi quay qua, thấy nó đẩy cái chén hạt dưa qua bên tôi. Hạt nào cũng đã cắn sẵn, vỏ tách ra gọn gàng, chỉ còn lại mấy hạt nguyên nằm lẫn ở dưới. Nó không nhìn tôi, chỉ cười khẽ, rồi quay mặt ra sân như không có chuyện gì.
Tôi cầm chén lên, tự nhiên thấy trong lòng mình mềm xuống một cái, như đất gặp mưa đầu mùa.
Tôi liếc qua nó. Nó đang nhìn ra khoảng sân trước, nơi đèn màu chớp tắt liên hồi, nhưng khóe miệng lại nhếch lên chút xíu, mặt đỏ ngầu, chắc say rồi mới làm mấy chuyện mắc cỡ kiểu này.
Tôi không nói gì. Chỉ cúi đầu, ăn mấy hạt dưa nó đưa, giòn giòn, béo béo, còn hửi được cả mùi rượu…?
Đêm đó, tôi dìu nó về nhà, trời lâm râm mưa. Mưa rơi lộp độp trên mái lá, nghe riết thành quen tai.
Hai đứa nằm trên chõng tre, sát rạt như mọi khi.
Thằng Lực trở mình, tay vòng qua ôm ngang bụng tôi. Không phải kiểu quấn quýt như mấy bữa trước, mà lần này nó ôm chặt lắm.
Hơi thở nó nóng hổi phà ra, vẫn còn nồng mùi rượu, nhưng nhìn nó tỉnh hơn một chút rồi. Một hồi lâu, nó mới nói, giọng nhỏ xíu, gần như tan vô tiếng mưa:
– Nay vui ha mày… Không biết chừng nào tới lượt mình.
Tôi nằm im, mắt nhìn lên mái nhà tối om. Nghe tim mình đập rõ mồn một.
Một lúc sau, tôi mới lên tiếng, cũng nhỏ như nó:
– Mày… có thích ai chưa? Ý tao là… con gái á.
Nó im một hồi, rồi buông tay ra, chống khuỷu lên chõng, nghiêng đầu qua nhìn tôi. Ánh đèn dầu leo lét ngoài góc nhà hắt vô, đủ để thấy mắt nó đang cười.
– Chưa…
Nó nói thêm, giọng nhẹ hều:
– Mà chắc tao không thích ai đâu. Mấy đứa con gái trong làng… tao thấy hổng có hảo lắm.
Nó nói xong thì cười, cái kiểu cười lưng lửng, không rõ chê thiệt hay chỉ kiếm cớ nói cho qua nữa.
Tôi ừ một tiếng, cổ họng nghèn nghẹn. Trong đầu thoáng qua một câu gì đó, mà chưa kịp thành lời thì đã tự nuốt lại. Không hiểu sao lúc đó, tôi lại sợ mở miệng.
Nó nhìn tôi thêm một chút, như đang dò coi tôi nghĩ gì. Rồi nằm xuống lại, quay mặt vô trong, giọng nhỏ xíu, tưởng như nói chơi:
– Phải chi… tao cưới mày được thì hay.
Tôi khựng lại.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi lộp bộp trên mái lá. Con ếch đâu đó kêu dội từ mương lên, nghe rõ mồn một trong đêm.
Tôi không trả lời.
Chỉ thấy tay mình nằm im bên cạnh, mà tim thì đập lệch một nhịp.
Một lát sau, tôi mới khẽ trở mình, quay lưng lại phía nó. Không biết là để né, hay để giấu.
Thằng Lực im lặng một hồi. Rồi tôi nghe tiếng chõng tre kêu cọt kẹt khi nó xích lại gần hơn. Tay nó vòng qua từ phía sau, ôm lấy eo tôi, siết nhẹ. Hơi thở nóng ấm phả vào gáy tôi, mang theo mùi rượu và mùi da thịt quen thuộc của nó.
– Mày hỏng thích hả? – nó hỏi nhỏ.
Tôi lắc đầu, nhưng không quay lại.
Nó im thêm một chút, rồi nhẹ nhàng kéo vai tôi, xoay người tôi nằm ngửa ra. Trong bóng tối, mắt nó nhìn tôi chằm chằm, không cười nữa. Ánh mắt nó lúc này khác hẳn, vừa mềm… vừa run run.
Nó cúi xuống chầm chậm. Môi nó chạm vào môi tôi, ban đầu cứng ngắc, chỉ chạm khẽ như sợ va mạnh quá. Tôi cũng cứng người, không biết phải làm gì. Hai thằng con trai, ai mà biết hôn kiểu gì cho đúng. Nó dí môi sát hơn tí, rồi hé miệng ra, nhưng hai hàm răng va nhẹ vào nhau, kêu cạch một cái nhỏ.
– Ây da!!
Nó kêu lên, ngẩng lên một chút, mặt đỏ bừng. Giọng nó ngượng ngùng lắm
– Tao… tao không biết hôn sao nữa. Mày cũng hé miệng thử coi…
Tôi cười khúc khích vì mắc cỡ, tim thì đập thình thịch. Nhưng vẫn thử hé môi ra. Lần này môi nó chạm vào môi tôi mềm hơn, ướt át vì nước miếng. Nó dí lưỡi thử chạm vào lưỡi tôi, lớ ngớ lóng ngóng, hai thằng cùng hơi thở hổn hển. Lưỡi nó chạm lưỡi tôi một cái rồi rụt lại ngay, như kiểu sợ quá.
– Được không mày? – nó thì thầm, giọng run run, hơi thở nóng phả vào miệng tôi.
– Tao thấy… lạ lạ mà thích quá…
Tôi không trả lời được, chỉ gật đầu nhẹ, rồi cũng dí môi đáp lại nó. Hai thằng hôn nhau ngượng nghịu, lúc thì răng đụng răng, lúc thì mũi chạm mũi, lúc thì chỉ chạm môi mà không biết làm gì tiếp. Nhưng càng hôn, hai thằng càng quen dần, môi siết chặt hơn, lưỡi chạm nhau lâu hơn một chút. Mùi rượu nhè nhẹ lẫn với mùi hơi thở quen thuộc của nó làm tôi quay cuồng.
Hôn một hồi, thằng Lực mới rời ra, trán nó tựa nhẹ vào trán tôi, thở dốc. Mặt nó đỏ ửng, miệng cười ngượng:
– Hôn… hôn kiểu này được hông mày? Tao thấy tim tao đập muốn rớt ra luôn…
Tôi cũng cười, mặt nóng bừng, giọng lạc hẳn:
– Được… được mà. Nhưng mà… hai thằng con trai mà hôn nhau, người ta mà biết người ta cười cho thúi mặt luôn…
Nó không trả lời, chỉ cúi xuống hôn nhẹ lên môi tôi thêm một cái nữa, lần này ngắn hơn, ngọt hơn. Rồi nó ôm tôi chặt, thì thầm ngay sát tai:
– Ai cười thì cười đi… Tao chỉ biết thích hôn mày, ở bên cạnh mày vậy thôi…
Hai thằng nằm yên như vậy, ôm nhau trong tiếng mưa rơi. Không nói thêm gì nữa. Nhưng từ đêm ấy, cái khoảng cách giữa hai đứa như mỏng manh hơn, gần hơn, và cũng ngọt ngào hơn rất nhiều.
Những tháng ngày sau đó trôi qua nhanh như nước sông cuồn cuộn. Tôi quyết định đi làm xa. Ba má bàn với nhau, nói ở quê làm ruộng mãi cũng không đủ ăn, nên gửi tôi lên thành phố theo người quen. Tôi đồng ý. Lúc đó tôi hai mươi tuổi, trong lòng đầy háo hức với cuộc sống mới, nhưng cũng đau đáu vì phải xa quê… xa thằng Lực.
Buổi sáng tôi đi, trời mưa lất phất như hôm nào. Xe máy chở tôi và cái túi xách cũ kỹ dừng lại trước ngã ba đầu xóm. Lúc nó nghe tin tôi đi, nó không nói gì hết, chỉ nghe xong cúi đầu chạy về nhà, nó cũng không gặp tôi mấy ngày sau đó, tôi tìm thì nó tránh. Cho tới hôm nay, thằng Lực đứng đó từ sớm, tay đút túi quần, mặt tối sầm lại. Nó không cười, không nói gì nhiều. Chỉ đứng im nhìn tôi thu xếp hành lý.
Tôi bước lại gần, cố cười:
– Tao đi nè. Mày ở nhà giữ sức nghe. Có gì thì gọi cho tao.
Nó không đáp. Chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt giận giận, buồn buồn, như thể tôi đang phản bội nó. Môi nó mím chặt, hai tay siết mạnh trong túi quần. Tôi thấy mắt nó đỏ hoe, nhưng nó cố không cho nước mắt rơi.
– Thôi… tao đi đây.
Tôi nói khẽ, giọng lạc đi.
Thằng Lực vẫn đứng yên. Không gật đầu, không vẫy tay, không nói một lời tạm biệt. Nó chỉ nhìn tôi, ánh mắt ấy như muốn giữ tôi lại, như trách tôi sao lại bỏ nó một mình ở cái xóm quê tẻ nhạt này, như kiểu cuộc sống của nó ở đây chỉ có mỗi tôi bầu bạn làm niềm vui của nó vậy.
Tôi quay người bước lên xe. Khi xe nổ máy, tôi ngoảnh lại lần cuối. Thằng Lực vẫn đứng nguyên tại chỗ. Rồi đột nhiên, nó quay phắt người, chạy biến vào con đường nhỏ dẫn ra đồng, không ngoảnh đầu lại. Cái dáng chạy lom khom quen thuộc ấy dần khuất sau hàng dừa nước và màn mưa mỏng.
Tôi ngồi trên xe, gió lạnh táp vào mặt, mà lòng nặng như đá. Đó là lần cuối cùng tôi thấy thằng Lực, không phải cái ôm, không phải nụ hôn vụng về, chỉ là một ánh mắt giận dữ đầy nuối tiếc và cái bóng lưng chạy mất hút trong mưa.
Chớp mắt một cái mà đã mấy năm sau. Tôi nhấp ngụm bia cuối cùng, lon đã cạn. Mưa ngoài hiên vẫn rơi đều, sông nước vẫn đục ngầu cuồn cuộn. Thằng Lực… nó ở đây, mãi ở đây. Còn tôi, dù đi xa bao nhiêu, mỗi lần mưa về, mỗi lần ngồi trên chiếc chõng tre này, là lại nhớ về những ngày tháng ấy. Nhớ thằng bạn thân, nhớ cái tuổi mười tám ngây ngô, nhớ cái tình bạn miền Tây sông nước… vừa ngây thơ, vừa đậm đà, vừa ngọt ngào khó quên.
B viết hay lắm á, tui hóng bộ này với đụ trai làng chàiiii
Ủa s có 3 chương v