Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Novel Info
  1. Home
  2. Thằng Nhà Quê
  3. Chương 3
Prev
Novel Info

Cũng đã mấy năm trôi qua. Lần này tôi về quê nghỉ dài hạn, cũng được mấy ngày rồi.

Mặc dù vậy nhưng tôi không dám gặp thằng Lực. Sáng nào tôi cũng dậy sớm, ra sau vườn hái ít rau, giúp mẹ nấu cơm, rồi lủi thủi ngồi trong nhà hoặc ra sông một mình.

Mỗi lần nghe tiếng ai gọi từ ngoài đường, tim tôi lại thót lên. Tôi sợ là nó. Sợ nghe tiếng cười hề hề quen thuộc, sợ thấy cái dáng đen nhẻm, ốm nhom ngày xưa giờ chắc đã chắc nịch hơn vì làm ruộng làm đồng.

Nhưng tôi cũng sợ… nó không còn như ngày xưa nữa.

Tôi nhớ những lá thư đầu tiên tôi gửi về. Năm đầu lên thành phố, tôi viết gần như mỗi tháng một lá. Giấy trắng, chữ nguệch ngoạc vì ngồi trong xóm trọ chật hẹp. Tôi kể đủ thứ: công việc ở xưởng làm, tiền lương ít ỏi, bữa cơm khuya chỉ có mì gói với trứng, những đêm nhớ sông nhớ ruộng đến mức không ngủ được.

Cuối thư tôi luôn hỏi thăm nó, hỏi nó có khỏe không, có còn ra sông mò cua một mình không, có nhớ… những đêm nằm chung chõng tre không.

Thư gửi đi đều đặn. Nhưng chưa bao giờ có thư trả lời. Tôi cũng gọi điện. Lần đầu là vào cái tiệm điện thoại công cộng cách xưởng ba cây số. Tay run run bấm số điện thoại nhà nó mà tôi khó khăn lắm mới xin được. Tiếng chuông reo dài. Mẹ nó bắt máy, vui vẻ hỏi thăm tôi.

Tôi hỏi thăm thằng Lực, giọng cố làm ra vẻ bình thường. Mẹ nó bảo nó đang ở ngoài ruộng, bảo tôi để lại lời nhắn. Tôi chỉ nói “bảo nó khỏe nha cô”, rồi cúp máy.

Những lần sau cũng vậy. Có lần nó bắt máy. Giọng nó trầm hơn ngày xưa, ngắn gọn:

– Alo?

Tôi mừng đến mức tim đập thình thịch, gọi tên nó. Nhưng chỉ im lặng hai ba giây, nó đáp lại bằng một tiếng ừ, rồi im thin thít. Tôi hỏi han đủ thứ, nó chỉ trả lời bằng những tiếng một chữ, hai chữ. Cuối cùng nó nói “tao làm công chuyện”, rồi cúp máy.

Sau này, tôi tích góp mua được một cái điện thoại riêng, nhưng tôi lại không dám gọi nữa.

Mỗi lần về thăm nhà ngắn ngày, tôi cũng chỉ lén lút. Đi đường vòng, tránh lối đi ngang nhà nó. Có lần tình cờ thấy nó từ xa, đang còng lưng ngoài ruộng dưới nắng chiều. Lưng áo ướt đẫm mồ hôi, dáng người chắc khỏe hơn hồi mười tám, hai mươi rất nhiều. Tôi đứng sau bụi tre, nhìn nó một hồi lâu. Muốn chạy ra gọi tên, muốn hỏi nó còn giận tôi không, muốn xin lỗi vì đã bỏ nó lại một mình ở cái xóm này. Nhưng chân tôi như đóng đinh. Cuối cùng tôi chỉ lặng lẽ quay đi, nước mắt như muốn trào ra ngoài.

Mấy ngày nay về quê, tôi vẫn vậy. Hay ngồi ngoài hiên nhìn sông, nhìn mưa, nhìn con đường đất đỏ dẫn ra đồng. Mỗi lần nghe tiếng xe máy chạy ngang, tôi lại nín thở. Có hôm mẹ tôi vô tình nói:

– Sao về rồi mà không qua chơi với thằng Lực, tụi mày thân nhau lắm mà con?

Tôi chỉ cười gượng, nói cho có:

– Dạ… chắc chút nữa con qua.

Chiều hôm ấy, mưa cứ rơi lất phất. Tôi thì ngồi không yên, lòng cứ thấp thỏm. Cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, tôi lén lấy áo khoác lên người rồi rón rén đi theo con đường đất dẫn ra nhà thằng Lực.

Nhà nó không còn là cái nhà lá mái tôn cũ kỹ ngày xưa nữa. Đã được xây lại kiên cố, tường gạch sơn màu vàng nhạt, mái ngói đỏ, sân xi măng rộng ra một chút. Bên hông vẫn còn cái chõng tre cũ, nhưng giờ được kê sát dưới mái hiên, nhìn xuống con sông. Cái cổng sắt mới đóng chặt, mấy bụi chuối vẫn mọc um tùm như ngày nào.

Tôi đứng ngoài cổng một hồi lâu, mưa rơi lộp độp. Tay nắm chặt thanh sắt lạnh buốt, nhưng chân không bước nổi. Tim đập thình thịch. Muốn quay về quá. Muốn chạy mất dép về nhà, nằm co ro trong buồng như hai ngày nay. Tôi đứng đó, nhìn vào khoảng sân vắng hoe, nước mưa chảy thành dòng nhỏ trên mặt sân xi măng.

Đúng lúc tôi định quay người thì từ trong nhà vọng ra một giọng nói trầm, quen thuộc đến mức khiến tôi giật bắn mình:

– Qua rồi mà không vô đi thằng kia. Trời mưa mà không biết chạy vô nhà hả?

Tôi cứng đờ. Quay lại, thằng Lực đang đứng dưới hiên nhà, tay cầm cái khăn lau người, lau tóc. Chắc mới tắm xong, nó cởi trần, mặc mỗi cái quần cộc kaki màu da bò đứng nhìn ra cổng trước.

Nó cao hơn ngày xưa, vai rộng, ngực nở, cơ bụng phẳng lì nhưng da vẫn ngâm đen bóng vì nắng gió sông nước. Mặt mũi nhìn góc cạnh hơn, nhưng đôi mắt vẫn là đôi mắt ấy, kiểu vừa giận vừa buồn, vừa như trách móc, vừa như đang kìm nén điều gì đó.

Nó nhìn tôi chằm chằm, không cười, không bước ra. Chỉ đứng yên dưới hiên.

Tôi nuốt nước bọt, tay siết chặt vạt áo đã ngấm nước mưa.

Thằng Lực… cuối cùng cũng đứng trước mặt tôi sau ngần ấy năm chúng tôi xa nhau.

Và tôi, vẫn chưa biết phải nói gì với nó nữa…

Chỉ biết đứng đó, người thì ướt, tim đập loạn xạ, bất giác tôi rùng mình một cái. Chưa kịp suy nghĩ nên nói gì thì nó cong tay quăng cái khăn về phía tôi rồi nói.

– Lau đi, bệnh giờ. Mưa đầu mùa mà mày không biết hả, mà còn để ướt.

Tôi giật mình khi cái khăn bay tới, xíu nữa rơi xuống đất. Tay run run chụp lấy. Khăn còn ấm, mùi sữa lắm lẫn với mùi da thịt của thằng Lực phảng phất rõ ràng. Quen thuộc đến mức khiến tim tôi thắt lại, cái mùi mùi mồ hôi thoang thoảng, mùi của những đêm nằm chung chõng tre năm xưa hực lên trong tâm trí. Tôi vô thức đưa khăn lên lau mặt, hít một hơi sâu, mắt cay cay.

Nói xong, nó xoay người bước đến bộ bàn ghế gỗ bên hiên nhà. Tôi cũng lẽo đẽo bước theo ngồi xuống ghế đối diện. Không khí giữa hai thằng đột nhiên im lặng đến ngột ngạt. Chỉ còn tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn và tiếng nước mưa nhỏ giọt đâu đó vọng lại.

Nó cúi xuống rót hai ly trà nóng, xong rồi nó đẩy ly trà về phía tôi, không nói gì. Tôi cầm lấy, hơi ấm lan dần ra lòng bàn tay mà lòng tôi vẫn lạnh buốt. Hai thằng ngồi im một hồi lâu. Tôi không biết mở miệng sao, nó cũng không hỏi gì.

Một lúc sau, thằng Lực lên tiếng trước, giọng khàn khàn, mắt vẫn nhìn ra màn mưa.

– Rồi sao? Kiếm tao có chuyện gì không, nói đi.

Tôi giật mình, ngẩng lên nhìn nó. Nó vẫn không quay sang, chỉ siết chặt tay trên thành ghế.

– Tao… tao định qua – tôi lắp bắp

– Nhưng mà… không biết phải nói gì với mày nữa.

Nó cười khẩy một tiếng ngắn:

– Không biết nói gì thì đừng qua cũng được. Cứ như mấy lần trước đi, mày về rồi cũng đi, cũng có nói gì đâu, sao lần này bày vẻ vậy?

Câu nói nghe như đang giận lắm, nhưng tôi biết nó đang cố kìm nén. Tôi cúi đầu, giọng nhỏ xíu:

– Thôi… tao xin lỗi… hồi trước tao đi đột ngột quá. Vì không về thường xuyên nên mới gửi mấy lá thư với mấy cuộc gọi… mày mày không trả lời.

Thằng Lực im lặng. Nó đưa tay xoa mặt, rồi thở ra một hơi dài, nặng nề. Khi nó quay sang nhìn tôi, ánh mắt không còn giận dữ nữa, chỉ còn lại cái mệt mỏi và một nỗi buồn rất sâu, như kiểu nó không muốn giận vậy, giá mà hồi trước tôi nói với nó sớm hơn chút, để nó có thời gian chấp nhận sự thật.

– Rồi nào mày đi?

– Lần này tao về lâu, tao nghỉ làm ở chỗ cũ rồi, về chắc cũng vài tháng, không thì tao ở đây tìm chuyện gì đó làm luôn…

Thằng Lực nghe vậy, nó ngẩng đầu nhìn tôi một hồi lâu như kiểu không tin, xong rồi nó ậm ừ.

– Ừm…

– Mày còn giận tao hông?

– Giận muốn chết. Mày đi mà không nói trước, tự nhiên nói một câu tao đi làm xa rồi vài ngày sau mày cuốn gói đi…

Nó dừng lại, ngón tay gõ gõ lên thành ghế:

– Thư mày gửi về, tao có đọc. Đọc hết. Nhưng tao không biết viết gì trả lời. Viết “tao nhớ mày” hả? Viết “mày về đi” hả?

Tôi ngồi im, nghe nó nói, cảm thấy như giọng nó bắt đầu lạc đi, hơi run run nhưng nó kềm lại, tôi biết nó buồn nó giận lắm chứ.

– Mày… Mày đi kiếm tiền lo cho gia đình thì ai mà giận mày, nhưng mà… Mày giấu tao chi? Giận mày giấu tao. Giận mày coi tao như người ngoài.

Tôi thở dài;

– Tao biết. Tao hèn. Về mấy lần trước tao cũng muốn qua, nhưng chỉ dám đứng xa xa nhìn một hồi rồi lại quay về. Sợ mày đuổi, sợ mày không thèm nhìn mặt tao.

Thằng Lực quay sang, nhìn tôi chằm chằm. Đôi mắt nó đỏ hoe. Nó cố chớp nhanh mấy cái, rồi cúi gằm mặt xuống, đưa mu bàn tay quệt mạnh một cái lên mắt. Nhưng tôi vẫn kịp thấy. Một giọt nước mắt lăn dài trên má. Nó cố che bằng cách xoa mặt liên tục, giọng cộc cằn:

– Mắt tao bị bụi mưa vô… Má nó.

Tôi ngồi nhìn nó. Thằng Lực ngày xưa chưa bao giờ khóc trước mặt tôi. Dù giận, dù buồn, nó cũng chỉ im lặng hoặc quay mặt đi. Giờ nó ngồi đây, cố che giấu nhưng vai vẫn run run nhẹ.

Nhìn nó, tôi không chịu nổi nữa. Đứng dậy, bước qua khoảng cách ngắn giữa hai ghế. Tay tôi đặt lên vai nó, vỗ nhẹ hai cái. Da vai nó nóng ran, chắc nịch hơn ngày xưa rất nhiều.

– Lực…

Nó không ngẩng lên. Tôi không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng kéo nó đứng dậy rồi ôm lấy. Hai tay tôi vòng qua lưng nó, siết chặt. Thằng Lực cứng người một chút, rồi cũng đưa tay ôm lại tôi. Cái ôm ban đầu còn vụng về, mạnh đến mức tôi nghe rõ tiếng thở dốc của nó sát tai.

Mùi da thịt, mùi của thằng bạn chí cốt năm xưa ùa về hết thảy. Tôi cảm nhận được vai nó run lên, và hơi ấm của nước mắt thấm qua áo tôi.

– Đừng có để nước mũi mày dính vô người tao á… – tôi thì thầm, cố chọc cho nó vui, nhưng câu sau thì giọng lại lạc đi chút:

– Tao về rồi…

Thằng Lực không trả lời. Nó chỉ siết tôi chặt hơn, cằm tựa lên vai tôi, thở gấp. Mưa vẫn rơi lộp độp ngoài hiên, nhưng lúc này, bên tai tôi chỉ còn lại tiếng tim hai thằng đập loạn xạ và cái ôm chặt cứng sau nhiều năm xa cách.

– Thành?

Tôi giật mình, chợt nhận ra cũng lâu lắm rồi chưa được nghe lại giọng thằng Lực gọi tên mình.

– Hả?

Nó ậm ừ chút rồi nói nhỏ: – Đêm nay mày ngủ lại với tao nha?

Tim tôi đập mạnh thêm một nhịp. Tôi buông lỏng vòng tay một chút để nhìn vào mặt nó.

Tôi nuốt nước bọt, giọng hơi lạc:

– Ngủ lại… hả?

Nó gật đầu, tay vẫn không buông tôi ra:

– Ừ. Mưa lớn rồi, về chi cho ướt. Hay là… mày mắc cỡ?

Tôi im lặng một chút. Hình ảnh chiếc chõng tre cũ, những đêm hai thằng nằm sát nhau, những cái chạm tay vụng về, những nụ hôn ngượng ngùng… tất cả ùa về. Giờ đã nấy năm rồi, hai thằng đều lớn tồng ngồng, nhưng câu hỏi của nó vẫn làm tôi thấy ấm và lạ lạ y như ngày trước.

– Không… Nhưng mà… sợ phiền mày thôi.

Thằng Lực cười, cái cười hiếm hoi mà tôi thấy từ lúc gặp lại. Nó huých nhẹ vai tôi:

– Xàm. Hồi nhỏ ngủ chung hoài, giờ lớn hơn chút mà phiền gì? Hay là mày sợ tao… vẫn còn như hồi trước!?

Nói xong nó nhìn tôi, cái ánh mắt tinh nghịch của nó hồi xưa bất giác quay trở lại, làm tôi thấy vui trong lòng. Tôi không trả lời được, chỉ cười gượng, mặt nóng bừng.

Nó kéo tôi ngồi xuống ghế, giọng nhẹ hơn:

– Thôi, không ép mày đâu. Nếu mày muốn về thì tao chở về. Nhưng mà… tao muốn mày ở lại. Lâu lắm rồi tao không có ai nằm nói chuyện đêm hết.

– Ừ… tao ngủ lại.

Thằng Lực nhìn tôi chỉ khẽ gật đầu, khóe miệng hơi cong lên. Nó đứng dậy, vỗ nhẹ vai tôi một cái:

– Để tao vô dọn phòng, sẵn lấy đồ cho này mượn, ướt hết rồi.

Prev
Novel Info
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 19 21 Tháng 4, 2026
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 8 2 giờ ago
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026

Comments for chapter "Chương 3"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tui mê
Tui mê
22 giờ trước

B viết hay lắm á, tui hóng bộ này với đụ trai làng chàiiii

0
Trả lời
Skibidi
Skibidi
1 ngày trước

Ủa s có 3 chương v

1
Trả lời
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz