Chiều mưa, tôi ngồi ngoài hiên, chân duỗi thẳng trên chiếc chõng tre đã ngả màu, tay lơ đãng cầm lon bia lạnh buốt, vừa nhấp một ngụm đã thấy cái vị đắng len dần nơi đầu lưỡi.
Con sông trước nhà hôm nay đục ngầu, nước dâng lên lưng lửng, xâm xấp mé bờ, như chỉ chực tràn vào sân. Trong nhà vọng ra tiếng ếch nhái kêu ran ngoài vườn sau, hòa cùng tiếng mưa rơi rả rích không dứt. Cái mùi ẩm ướt quen thuộc của đất, của nước, của cỏ cây… bất chợt kéo tôi trôi tuột về một khoảng thời gian xa lắc, đã hơn mười năm rồi.
Năm đó, đám nhóc trong làng tầm cỡ mười hai mười ba. Lúc đó chỗ này chưa có nhiều điện như bây giờ.
Ban ngày, sau bửa cơm trưa, tôi hay rủ thằng Lực ra sông tắm cho mát, tôi với nó là anh em chí cốt hồi còn nhỏ lận, đi đâu làm gì thì cũng phải có cả đôi vậy mới có hứng. Lội ao, tắm sông, mò cua bắt cá.
Mà nói thiệt, hồi đó tụi tôi nghèo rớt mồng tơi, nhưng cái kiểu nghèo mà lúc nào cũng cười hề hề, chứ không có nghĩ ngợi gì nhiều. Chắc vì tụi tôi là con nít chưa kịp lớn, ngày nào cũng có cơm mẹ nấu cho ăn, giường được trải sẵn cho ngủ, sướng muốn chết.
Thằng Lực thì đen nhẻm, người ốm nhom mà lanh như cá quẫy. Mỗi lần lội xuống sông là y như rằng nó lặn một hơi mất tiêu, lát sau trồi lên hù tôi một cái giật mình.
Chiều nào cũng vậy, tắm sông chán chê thì hai đứa nằm dài trên bãi cỏ ven bờ, để mặc cho nắng hong khô người. Trời xanh ngắt, mây trôi lững lờ, gió từ sông thổi lên mát rượi.
Có bữa, nó quay qua hỏi tôi, giọng tỉnh queo:
– Ê, sau này mày tính làm gì?
Hồi đó có biết gì đâu mà tính, mà tự nhiên nghe nó hỏi vậy tôi cũng chưng hửng. Nghĩ một hồi, tôi mới nhớ tới mấy người hàng xóm gần nhà có vài người cũng đi làm xa kiếm tền, trong thoáng chốc tôi trả lời ngày.
– Thì… Chắc đi xa, kiếm tiền như người ta dậy đó.
Nó ừ một tiếng, rồi im luôn. Một lúc sau mới nói, nhỏ xíu:
– Vậy chắc tao không đi đâu. Tao ở đây.
Tôi quay qua nhìn nó. Mặt nó vẫn vậy, không cười, không buồn, chỉ nhìn ra con sông trước mặt, nước lấp lánh dưới nắng chiều.
Tôi hỏi: – Ở đây chi?
– Ở đây có sông, có ruộng, tao thấy vui… với lại… nó ngập ngừng, rồi cười hề: – Có mày nữa.
Tôi bật cười, lấy tay huých nó một cái:
– Xàm. Mai mốt tao đi thiệt đó.
– Nói vậy thôi chứ mày đi đâu được
Nó trả lời tỉnh bơ như chắc chắn rằng tôi chỉ hù nó cho vui.
Nhưng mà hồi đó tôi cũng nghĩ vậy thiệt. Nghĩ là đời mình chắc cũng quanh quẩn ở cái xóm nhỏ này, lớn lên rồi lấy vợ, sinh con, sống một cuộc đời như cha mẹ, làm ruộng làm đồng, đầu tắt mặt tối cả ngày.
Ai có dè…
Một tiếng sấm nổ đùng đâu đó kéo tôi giật mình trở về hiện tại. Lon bia trên tay đã vơi đi quá nửa lúc nào không hay.
Mưa vẫn chưa dứt, nước ngoài sông dâng thêm một chút, đục ngầu, cuộn chảy. Tôi khẽ thở ra, mắt vẫn dán vào con nước.
Thằng Lực… cuối cùng cũng không đi đâu hết.
…Năm đó, tụi tôi mười tám.
Cái tuổi không còn là con nít, mà cũng chưa hẳn là người lớn. Người thì cao lên, vai rộng ra, giọng nói trầm trầm bể bể, nhưng đầu óc thì vẫn còn lơ ngơ, nhiều khi nghĩ chuyện gì cũng thấy ngại ngại, tới cái tuổi mà biết mắc cỡ, biết tò mò.
Thằng Lực với tôi lúc đó không còn ốm nhom như hồi nhỏ nữa. Cả hai rắn rỏi hẳn, da vẫn đen, nhưng cái kiểu đen bóng vì nắng gió, nhìn vô là biết dân sông nước.
Hai đứa vẫn vậy, ban ngày thì đi phụ việc nhà, rảnh rảnh lại rủ nhau ra đồng, ra sông. Mò cua, bắt ốc, giăng lưới. Có hôm dầm nước từ trưa tới chiều, về người lạnh run, da tay thun lại hết trơn, mà hễ nhìn nhau một cái là mắc cười.
Tối đến, ăn cơm xong, nhiều bữa tôi không về nhà liền đâu, mà kéo nhau ra chõng tre ngoài hiên nhà nó, hai thằng nằm đó, nhìn trời.
Đêm quê yên ắng lắm. Xa xa chỉ có tiếng dế kêu, tiếng nước vỗ bờ lạch tạch. Trời đầy sao, gió thổi nhẹ qua mấy hàng dừa nghe xào xạc.
Tôi nhớ có bữa, đang nằm, thằng Lực tự nhiên xoay qua hỏi:
– Ê… mày có thích ai chưa?
Tôi đang ngậm cọng cỏ xỉa răng, nghe xong suýt sặc.
– Hỏi gì kỳ vậy cha nội?
Nó quay qua, chống tay nhìn tôi, mặt tỉnh bơ:
– Thì hỏi thiệt. Tao thấy tụi trong xóm có mấy đứa quen rồi kìa, tụi nó mới khoe tao với mày hồi chiều đó không nhớ hả!?
Tôi im một chút, rồi ậm ừ:
– Ờ… Nhưng mà tao không biết thích sao? Thấy kì kì…
Nó hừ một tiếng, rồi nằm ngửa ra lại, hai tay gác sau đầu.
– Tao cũng vậy.
Hai thằng im lặng một hồi. Gió vẫn thổi, sao vẫn lấp lánh trên đầu.
Một lúc sau, nó lại lên tiếng, giọng nhỏ hơn:
– Ê… mày có bao giờ… nghĩ mấy chuyện kia chưa?
– Tôi quay qua:
– Chuyện gì?
Nó ngập ngừng, rồi nói lí nhí, mắt cong lên thấy rõ, nó khoái chí cười nhỏ:
– Thì… chuyện đàn ông đàn bà đó…
Nghe tới đó, tự nhiên mặt tôi nóng lên, mắc cỡ:
– Mày… hỏi chi vậy?
– Thì… tao cũng không biết nữa…
Nó gãi đầu
– Tự nhiên tao nghĩ tới thôi.
Tôi không trả lời liền. Chỉ nhìn lên trời, thấy sao như nhiều hơn bình thường.
– Chắc… cũng có nghĩ…
Tôi nói nhỏ xíu, vô thức quay mặt ra chỗ khác.
Nó cười khẽ:
– Ờ, tao cũng vậy á… Mà… Tao hỏi cái này…
– Cái gì nữa…
Nó vừa nói, vừa nằm xích lại gần tôi chút, cho tới khi da thịt hai đứa chạm vào nhau, người nó cũng nong nóng, vừa chạm vào làm tôi giật mình một cái, cái chõng tre kêu lên cọt kẹt làm nó bật cười.
– Thằng này, mày yếu bóng vía dữ vậy? Tao có làm gì đâu.
– Mày á, tự nhiên lù lù lại gần tao làm gì làm tao hết hồn.
Nó ghé sát lại người tôi rồi thì thầm nói nhỏ.
– Cái chuyện này phải nói nhỏ, không người ta nghe thì kì cục lắm…
Nó dừng một chút rồi nói tiếp, giọng nó hơi ngượng ngùng như kiểu đang cố làm ra vẻ bình thường:
– Mày… mày có… thử… sờ cặt mày không, kiểu sục lên sục xuống ấy!
Tôi giật mình thêm lần nữa, tim đập thình thịch. Hồi đó tụi tôi chưa biết gì nhiều, chỉ nghe mấy thằng lớn trong xóm kể chuyện con gái con trai. Tôi cũng chỉ cười rồi tự tưởng tượng trong đầu mình vài cái viễn cảnh người ta gần gũi nhau, giọng cũng run run:
– Có… Có chứ. Mày cũng hả?
Nó nghe xong thì quay ra thở cái phù, như kiểu trút được vài phần ngại ngùng mắc cỡ của mình.
– Hên quá, tao tưởng có mình tao là hay làm mấy cái kì kì này chứ, mà tao làm thấy sướng, mày thì sao…
Thiệt tình là nghe xong mấy câu của nó, tôi như bị á khẩu không nói được thêm câu gì, hai hàm răng như dính chặt vô nhau, ậm ừ một lúc mới bập bẹ nói…
– Tao..cũng thấy sướng!
Nó nghe xong thì ngóc đầu lên, chống tay nằm nghiêng qua tôi, nói nhỏ.
– Hồi nhỏ, tao với mày ở chuồng tắm sông quài, hai thằng cũng thấy của nhau hết trơn rồi… Ê, hông ấy tụi mình xem lại đi, coi nó lớn cỡ nào rồi, tao nghe nói mỗi thằng dài cụt khác nhau đó mày… Mày muốn so hông?
Tôi nuốt nước miếng cái ực. Cảm thấy gió mát cũng không làm dịu được cái nóng bức hiện tại. Tôi quay qua nhìn nó, thấy mặt nó cũng đỏ.
Tôi cũng vậy, mặc dù mắc cỡ nhưng cũng tò mò lắm chứ, kệ đi, cũng có mất gì đâu mà sợ… Tôi nghĩ vậy xong cũng nói nhỏ nhỏ như sợ ai nghe.
– Thì… tao với mày coi thử coi…
Nói xong, hai thằng ngồi dậy, kéo quần đùi tụt xuống một cái. Không khí ngượng chín mặt, nhưng tò mò quá. Tôi nhìn của nó, nó nhìn của tôi.
Cặc nó màu nâu nâu, tôi cũng vậy nhưng trắng hơn chút, nó ngắm nghía xong cười hề hề.
Ban đầu hai thằng còn mềm mềm, buông thõng giữa hai đùi, da hơi nhăn nhăn vì gió đêm thổi qua.
Cặc thằng Lực hơi cong cong, đầu nhỏ xíu, nằm im thin thít như đang ngủ say. Còn của tôi cũng mềm lũn. Nhưng chỉ nhìn nhau một chút, mắt dán chặt vào nhau, không khí nóng lên từng giây, máu bắt đầu dồn xuống dưới.
Tôi thấy cặc nó khẽ giật giật, từ từ ngóc đầu lên, da căng ra, mạch máu nổi nhẹ dưới lớp da mỏng. Nó cứng dần, từ mềm chuyển sang hơi cứng, rồi cương hẳn, đầu cặc phồng lên đỏ au, thân cặc thẳng tắp, gân xanh nổi rõ. Thằng Lực cũng nhìn cặc tôi, mắt nó long lanh. Của tôi cũng vậy, ban đầu còn xìu xìu, nhưng chỉ vài giây sau khi nhìn thằng Lực là nóng ran lên, máu dồn ào ào, nó ngóc đầu mạnh hơn, cứng ngắc luôn, to hơn lúc mềm nhiều, đầu cặc bóng nhẫy.
Nó cười khẽ, giọng run run:
– Ủa… mày… cứng nhanh quá ha… gần bự bằng tao luôn…
Tôi cũng cười gượng, mặt nóng bừng:
– Mày cũng vậy mà… cứng ngắc hết trơn rồi…
Rồi không ai bảo ai, tuy là đứa mắc cỡ nhiều hơn nhưng trong vô thức tay tôi đưa ra trước, thằng Lực cũng không né, lúc tôi chủ động chạm vào cặc nó thì thấy mặt nó kiểu tận hưởng lắm, hình như nó khoái.
Tay tôi chạm nhẹ vào cặc nó, nóng ran, da mịn lắm, vừa mịn vừa cứng như gỗ. Tôi sờ thử từ gốc lên đầu, vuốt nhẹ dọc thân cặc, cảm nhận từng gân nổi, rồi xoa nhẹ đầu tròn tròn, rồi rỉ ra cái nước gì nhờn dính nhớp vào lòng bàn tay, tôi giật mình nhưng không rút tay lại, nghiêng đầu nói nhỏ.
– Mày đái hả?
Nó bật cười, cười tới nỗi ôm bụng nhưng mà gáng kềm lại.
– Thằng này, có thiệt là mày cũng tự sục cặc mày rồi hông dậy? Tao hông biết nó là gì, nhưng mà lúc tao thấy sướng nó tự chảy ra đó, chứ tao đái đâu.
Mà công nhận thằng Lực mấy chuyện này nó rành hơn tôi rõ luôn, tôi mắc cỡ chỉ ừ ừ làm như mình cũng hiểu hiểu xong rồi xoa đều cái nước nhờn đó toàn bộ thân cặc, có cái nước nhớp này, sục mượt hơn hẳn luôn, tôi bắt đầu di chuyển bàn tay lên xuống chầm chậm.
Thằng Lực rên khẽ một tiếng, người nó giật giật. Nó cũng đưa tay nắm lấy cặc tôi, siết nhẹ, ngón cái xoa vòng vòng quanh đầu cặc tôi, làm tôi run lên khoái cảm lạ lùng…
Hai thằng ngồi sát nhau trên chõng tre, tay đưa qua đưa lại, sờ nắn đủ thứ. Tôi cầm cu nó, vuốt lên vuốt xuống chậm rãi, thử siết chặt hơn tí xem nó rên sao. Nó cũng làm theo, tay siết cặc tôi mạnh hơn, ngón tay lùa xuống dưới sờ nhẹ hai hòn dái, lăn lăn trong lòng bàn tay. Da nóng ran, mồ hôi túa ra, mùi thân quen của da thịt hai thằng làm không khí càng lúc càng ngột ngạt.
– Ê… sờ đầu cặc tao nữa coi… khoái lắm mày ơi… Có người sục kiểu này khoái hơn lúc tự làm luôn.
Nó thở dốc, giọng khàn khàn.
Tôi làm theo, xoa mạnh hơn. Hai thằng cùng rên khẽ, tay nhịp dần nhanh. Rồi tôi cảm nhận rõ ràng một cái gì đó lạ lắm, lần đầu tiên trong đời. Cặc tôi đang cứng ngắc, đột nhiên một giọt nước nhờn trong suốt, nóng ấm bắt đầu rỉ ra, nhớp nháp, tay thằng Lực di chuyển lên xuống cũng không còn bị rít nữa. Cảm giác cặc mình nằm gọn trong lòng bàn tay nó, tụt lên tụt xuống vừa lạ vừa khoái.
– Mày cũng rỉ ra rồi nè… Sục sướng hơn hẳn đúng hông…
Khoái cảm dâng lên từng đợt, hai thằng nhìn nhau, mắt long lanh, không nói gì thêm, chỉ biết sờ nắn, vuốt ve nhau như muốn khám phá hết cái bí mật lạ lùng này của cơ thể hai thằng con trai mà không ai nói cho tụi tôi biết.
B viết hay lắm á, tui hóng bộ này với đụ trai làng chàiiii
Ủa s có 3 chương v