Nội dung truyện
Bác Cổ bắn ra chiêu thức bí mật của ông ta về phía em ấy, chắc hẳn ông đã hiểu ra sự nguy hiểm của em là cao nhất trong ba chúng tôi vào giờ phút này.
Tôi dùng số sức lực còn lại mà lao về phía em, cho dù lý trí chưa kịp hiểu thì bản năng đã khiến tôi làm vậy. Dùng lưng mình chắn cho em ấy, cảm giác đau đớn mà lâu lắm rồi tôi mới phải nếm trải lại khi mũi thép xuyên thủng lồng ngực tôi.
“không…không…em…” Giọng em lấp bấp, nước mắt đang tuôn ra trong mắt em, tôi cảm nhận được em đang đau lòng đến dường nào. Có lẽ nếu người bị thương là em thì tôi cũng sẻ đau lòng đến vậy nhỉ.
Chẳng biết từ khi nào, cái hình ảnh em một thân một mình tìm cách thoát khỏi chổ đó để rồi bị tôi chặn lại, dáng vẻ kiên cường của em khi bị tôi bóp cổ. Nên tôi mới đề xuất cho em ở chung phòng với tôi, nhìn ngắm thân hình nhỏ bé nằm gọn trong lồng ngực tôi, nhăn mặt khi ngủ vì những gì phải trải qua với thí nghiệm đau đớn cả về thể xác và tâm hồn em. Một tâm hồn ngây thơ đang bị nơi đen tối này ô nhiễm dần.