Nội dung truyện
Cơ thể của Slave, đô con vạm vỡ, làm biết bao người ngoài kia thèm khát, cuối cùng cũng chỉ để trâu làm ngựa cho Boss. Ngay lối ra vào căn hộ, Slave nằm sấp, áp sát mặt xuống sàn nhà như một tấm thảm biết thở để Boss bước những đôi giày da, những đôi boots đầy bùn đất từ ngoài đường lên lưng, lên mông mà lau sạch sẽ trước khi bước vào thảm sạch. Khi Boss ngồi xem tivi hay đọc sách, Slave lại co người thành chiếc ghế vuông vắn để Boss gác đôi chân mỏi lên suốt nhiều giờ liền và còn được đeo hàm thiếc, xích sắt để bò rạp kéo chiếc xe tự chế chở Boss dạo quanh khuôn viên biệt thự, rồi sau đó lại đổ gục xuống làm chiếc ghế cho Boss ngồi nghỉ mát dưới bóng râm.
Đỉnh cao của sự nhục nhã mang lại khoái cảm lớn nhất chính là khi Slave trở thành một phần của kiến trúc trong căn nhà, một món đồ chơi bày biện công khai. Giống như một vật trang trí phòng khách, Slave bị xích cổ vào chân bàn, trần trụi và được viết vẽ đầy chữ, những câu chửi rủa, nhục mạ trên người để khi có người nhìn vào thì cũng tự biết đó là chó của ai, giữ nguyên tư thế quỳ chổng mông làm chiếc bàn trà nhỏ để Boss đặt ly rượu vang lên lưng khi tiếp khách. Hoặc như một thứ đồ chơi rảnh tay khi Boss đang mải mê bàn công việc hoặc bấm điện thoại, tay còn lại của ngài sẽ thọc sâu vào miệng Slave, móc ngoáy, kéo rách mép hoặc ấn mạnh xuống cuống họng để nghe tiếng Slave nôn khan như một thú vui tiêu khiển vô thức.