“Páo ơi… Cậu đến đón cháu về nhà đây…”
Giọng nói của A Tủa, được những vách đá của thung lũng khuếch đại, vang vọng như tiếng sấm từ địa ngục. A Páo bật dậy, khuôn mặt tái mét vì kinh hoàng. Cơn cực khoái nhục nhã vừa rồi đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của cậu, và giờ đây, cậu ta hoàn toàn không còn khả năng phòng vệ.
Gâu! Gâu! Gâu!
Tiếng chó săn vang lên từ phía sau lưng, mỗi lúc một gần. Cậu ta quay lại, thấy những bóng người đang lấp ló sau những lùm cây. Cậu ta nhìn lên vách đá, thấy A Tủa và vài kẻ khác đang đứng đó, nhìn xuống cậu như những con kền kền đang nhìn một cái xác chết. Phía bên kia sông, Lão Xá cũng đã xuất hiện, tay cầm một cây gậy gỗ to.
Bao vây. Hết đường rồi.
Một cơn hoảng loạn tột độ ập đến. Páo không suy nghĩ gì nữa. Cậu ta chỉ biết chạy. Cậu ta làm một hành động điên rồ cuối cùng: lao mình xuống dòng sông chảy xiết, hy vọng có thể dùng dòng nước để trốn thoát.
Dòng nước lạnh buốt như hàng ngàn mũi dao đâm vào da thịt cậu. Dòng chảy mạnh hơn cậu ta tưởng, nó cuốn cậu ta đi, nhấn chìm cậu ta xuống. Cậu ta uống mấy ngụm nước, cố gắng vùng vẫy để ngoi lên, nhưng cơ thể đã kiệt sức không còn nghe lời nữa.
Chết… mình sắp chết rồi…
Nhưng A Tủa sẽ không để cho con mồi của mình chết một cách dễ dàng như vậy.
Ngay khi Páo sắp lịm đi, một bàn tay thô bạo đã túm lấy tóc cậu ta từ phía sau, lôi đầu cậu ta lên khỏi mặt nước. Là Lão Xá và một gã tay chân khác. Chúng nó đã lội xuống sông, chờ sẵn ở phía hạ lưu.
“Mày định đi đâu, thằng ranh con?”
Lão Xá gầm gừ.
Páo, trong cơn hoảng loạn, vùng vẫy một cách yếu ớt. Nhưng đó là một sai lầm. Lão Xá ấn đầu cậu ta xuống nước, giữ chặt. Páo giãy giụa, nước sộc vào mũi, vào phổi, một cảm giác chết đuối kinh hoàng. Chỉ đến khi cậu ta gần như bất tỉnh, Lão Xá mới kéo đầu cậu ta lên.
“Hộc… hộc… khụ… khụ…!”
Páo ho sặc sụa, nôn ra cả nước.
Chúng nó không để cậu ta yên. Chúng nó lôi cơ thể mềm oặt của cậu ta lên bờ, quẳng cậu ta xuống bãi sỏi đá.
BỊCH!
Cú va chạm khiến cậu ta đau điếng. Lão Xá dùng chân, đá một cú trời giáng vào bụng Páo.
“Hự…!”
“Cho mày chừa cái tội làm phản này!”
Chúng nó bắt đầu màn đánh đập, những cú đấm, cú đá liên tiếp giáng xuống cơ thể đã không còn sức chống cự của Páo. Cậu ta chỉ có thể co người lại, ôm lấy đầu, chịu đựng.
Một lúc lâu sau, khi Páo đã chỉ còn là một đống thịt bầy nhầy, A Tủa mới ung dung đi xuống. Lão ta không vội vã. Lão ta đi như một vị vua đang đi xem xét chiến trường sau khi trận chiến đã kết thúc.
Lão ta đứng trên cao, nhìn xuống Páo, người đang nằm co quắp, run rẩy. Lão ta liếc nhìn chiếc quần vẫn còn đang xộc xệch của Páo, thấy được vệt tinh dịch dính trên đùi. Một tia sáng bệnh hoạn lóe lên trong mắt lão ta.
“Mày xem mày kìa,”
A Tủa nói, giọng nói lạnh lẽo, không một chút thương hại.
“Bẩn thỉu. Yếu đuối.”
Lão ta dùng mũi giày, lật người Páo lại.
“Mày nghĩ mày có thể thoát khỏi tao à?”
Páo chỉ có thể rên rỉ.
A Tủa nhìn ra dòng sông, rồi lại nhìn Páo. Một nụ cười tàn độc hiện ra.
“Mày không chỉ là một kẻ phản bội. Mày còn dùng sự dơ bẩn của mày làm ô uế cả dòng sông thiêng này.”
Lão ta quay sang Lão Xá và những kẻ khác.
“Chúng ta phải ‘rửa tội’ cho nó. Ngay tại đây.”
Lão Xá và đám tay chân nhìn nhau, rồi cười lên một cách man rợ. Chúng nó hiểu ý của A Tủa. Chúng nó bắt đầu cởi khóa quần của mình.
Páo, qua đôi mắt đã mờ đi vì đau đớn, nhìn thấy cảnh tượng đó. Một nỗi kinh hoàng còn lớn hơn cả cái chết ập đến. Cậu ta biết, màn trừng phạt thực sự, giờ mới bắt đầu.
A Páo nằm co quắp trên bãi sỏi đá ven sông, cơ thể bầm dập, tâm trí trống rỗng. Cậu ta nghe thấy lời phán quyết của A Tủa,
“Chúng ta phải ‘rửa tội’ cho nó,”
và một nỗi kinh hoàng còn lớn hơn cả cái chết bắt đầu dâng lên.
Lão Xá, với một nụ cười sadist trên khuôn mặt nhăn nheo, là kẻ đầu tiên hành động.
“Đúng vậy, phải rửa cho thật sạch,”
lão ta nói, và bắt đầu cởi phăng chiếc quần của mình ra. Gã tay chân tên Sính cũng làm theo.
Chúng nó không vội. Chúng nó đang thưởng thức. Lão Xá túm lấy tóc Páo, lôi cậu ta đến mép nước.
“Nó đã làm bẩn dòng sông. Giờ nó phải dùng chính cái miệng của mình để tạ lỗi với thần sông trước,”
Lão Xá nói, và ấn đầu Páo xuống dòng nước lạnh.
“Ự… ực… khụ… khụ…!”
Páo vùng vẫy, nước sộc vào mũi, một cảm giác chết đuối kinh hoàng.
Khi Páo đã gần như ngất đi, Lão Xá mới kéo đầu cậu ta lên.
“Đó là màn khai vị.”
Rồi, lão ta lật người Páo lại.
“Giờ đến món chính.”
Lão ta không chỉ địt. Lão ta dùng chính dòng sông để tra tấn. Lão ta đè Páo xuống, để cho mặt cậu ta ngập trong dòng nước chảy xiết, rồi từ phía sau, lão ta thúc vào.
“Ự… ỌC… GRHHH…!”
Páo không thể la hét. Cậu ta không thể thở. Cậu ta chỉ có thể vùng vẫy trong vô vọng, cảm nhận con cặc già nua của Lão Xá đang xé rách lỗ đít mình, và buồng phổi thì đang gào thét vì thiếu không khí. Mỗi cú thúc của Lão Xá lại ấn đầu cậu ta xuống sâu hơn trong nước.
“RÊN ĐI! RÊN CHO CÁ NÓ NGHE!”
Lão Xá gầm lên khoái trá.
“MÀY THÍCH CHỐNG ĐỐI LẮM ĐÚNG KHÔNG? HẢ?”
Sau khi đã hành hạ Páo chán chê, Lão Xá gầm lên một tiếng rồi bắn ra. Lão ta rút ra, rồi đạp Páo lăn sang một bên như một miếng giẻ rách.
“Đến lượt mày, Sính.”
Gã tay chân to con gầm gừ, tiến tới. Hắn ta không có sự biến thái như Lão Xá. Hắn ta chỉ có sức mạnh thuần túy. Hắn ta lôi Páo ra khỏi mép nước, quẳng cậu ta lên bãi bùn lầy.
“Chổng mông lên!”
Rồi hắn ta bắt đầu màn hủy diệt của mình.
“BỐP! BỐP! BẠCH! BẠCH!”
“Á Á Á Á! ĐỦ RỒI! GIẾT TÔI ĐI…!”
Páo gào lên, những tiếng gào giờ đây đã không còn sự phẫn nộ, chỉ còn sự tuyệt vọng. Lỗ đít của cậu ta, sau khi bị Lão Xá tra tấn, giờ đây lại phải hứng chịu sự vũ phu của một con trâu mộng.
“Rên đi, thằng cháu trời đánh!”
Lão Xá đứng bên cạnh, cười ha hả.
“Rên cho cậu mày nghe! Cho nó thấy mày hối hận như thế nào!”
Sính địt một cách điên cuồng, rồi cũng nhanh chóng bắn ra.
Páo nằm đó, bất động, chỉ còn thoi thóp thở. Cậu ta nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc.
Nhưng con quỷ đầu đàn vẫn chưa ra tay.
A Tủa, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát, lúc này mới từ từ đứng dậy. Lão ta ra hiệu cho hai kẻ kia lùi lại.
“Đến lượt tao.”
Lão ta bước tới, con cặc cong và dày của lão ta đã cương cứng. Lão ta không vội vàng. Lão ta quỳ xuống bên cạnh Páo, lật người cậu ta lại, bắt cậu ta phải đối mặt với mình.
“Mày thấy chưa, Páo?”
lão ta thì thầm, giọng nói lạnh lẽo, không một chút cảm xúc.
“Mày không thể trốn được. Dù mày có chạy đến đâu, mày vẫn là của tao.”
Lão ta cúi xuống, hôn lên đôi môi đang rỉ máu của Páo. Rồi lão ta lại thì thầm.
“Mày không phải là người hùng. Mày không phải là chiến binh. Mày là cái lỗ đít của tao.”
Lão ta lật người Páo lại một lần cuối, và bắt đầu màn chiếm hữu của mình.
Cú thúc của lão ta không nhanh, không mạnh, nhưng lại sâu và đầy quyền lực. Lão ta đang đóng dấu chủ quyền của mình lên một cơ thể đã tan nát.
“Nhắc lại đi, Páo,”
lão ta gầm gừ bên tai cậu.
“MÀY LÀ GÌ?”
Páo im lặng, nước mắt trào ra.
A Tủa thúc mạnh hơn, xoáy sâu vào bên trong.
“NÓI!”
“…Là… lỗ đít…”
Páo thì thầm, giọng nói vỡ vụn.
“LỖ ĐÍT CỦA AI?”
“…của… cậu…”
“TO LÊN!”
“LÀ LỖ ĐÍT CỦA CẬU!”
Páo gào lên trong sự suy sụp hoàn toàn.
Nghe thấy những lời đó, A Tủa mới gầm lên một tiếng thỏa mãn tột cùng. Lão ta thúc những cú cuối cùng, một cách điên cuồng, rồi bắn tất cả vào sâu bên trong Páo. Một dòng tinh dịch của sự chiến thắng, của quyền sở hữu tuyệt đối.
Màn “rửa tội” đã hoàn tất. Páo đã không chỉ bị hủy diệt về thể xác. Cậu ta đã bị buộc phải thừa nhận thân phận nô lệ của mình bằng chính miệng.
Sau cơn cực khoái của sự thống trị, A Tủa từ từ rút con cặc của mình ra. Lão ta đứng dậy, bình thản nhìn xuống A Páo.
Páo chỉ còn là một cái xác không hồn. Cậu ta nằm bất động trên bãi sỏi đá, cơ thể là một mớ hỗn độn của bùn đất, máu, tinh dịch và những vết bầm tím. Đôi mắt cậu ta mở to, nhưng trống rỗng, vô hồn, nhìn chằm chằm vào một điểm vô định nào đó trên bầu trời xám xịt. Cậu ta không còn khóc, không còn rên. Cậu ta đã chết từ bên trong.
“Xong việc rồi,”
Lão Xá nói, vừa kéo khóa quần vừa nhổ một bãi nước bọt xuống đất.
“Vác nó về thôi. Trông nặng gớm.”
Gã tay chân Sính bước tới, định vác Páo lên vai.
“Khoan đã.”
Giọng nói lạnh lẽo của A Tủa vang lên, ngăn chúng lại.
Lão ta chậm rãi bước tới, nhìn xuống Páo không phải bằng ánh mắt của một người chủ nhìn nô lệ, mà là ánh mắt của một thợ săn nhìn một con thú mà lão ta vừa thuần hóa được.
“Nó không còn là con người nữa,”
A Tủa nói, một nụ cười tàn độc hiện trên môi.
“Nó đã phản bội lại dòng dõi, phản bội lại lòng tin của ta. Nó đã hành động như một con chó hoang.”
Lão ta dừng lại, rồi giọng nói đanh lại, vang vọng khắp thung lũng.
“Mà thú… thì phải dắt đi.”
Lão Xá và Sính nhìn nhau, rồi cười lên một cách man rợ. Chúng nó hiểu ý của A Tủa.
A Tủa không vội. Lão ta lấy ra một sợi dây thừng gai từ trong túi đồ đi săn của mình. Lão ta, bằng những ngón tay chai sạn của một thợ săn, bắt đầu thắt. Không phải là một nút thắt bình thường. Mà là một cái thòng lọng. Một cái thòng lọng dùng để tròng vào cổ những con thú cứng đầu.
Khi đã làm xong, lão ta bước tới, quỳ xuống bên cạnh Páo. Lão ta không nói gì. Lão ta chỉ lẳng lặng, tròng cái thòng lọng đó vào cổ Páo, rồi siết chặt lại.
Sợi dây thừng thô ráp, gai góc cọ vào làn da cổ nhạy cảm, khiến Páo khẽ rùng mình, một phản ứng vô thức cuối cùng của một cơ thể vẫn còn sống.
A Tủa đứng dậy, tay cầm chắc đầu còn lại của sợi dây. Lão ta giật mạnh một cái.
“Dậy.”
Đó không phải là một lời nói. Đó là một mệnh lệnh dành cho một con vật.
Páo, như một cái máy, từ từ, khó khăn, chống tay xuống đất. Cậu ta không đứng dậy bằng hai chân. Cậu ta không còn là một con người để có thể đứng. Cậu ta chống cả hai tay và hai đầu gối xuống đất. Cậu ta đã ở trong tư thế của một con súc vật.
A Tủa, Lão Xá và Sính nhìn cảnh tượng đó, và cùng lúc bật cười ha hả. Tiếng cười của chúng nó vang vọng khắp núi rừng, man rợ và độc ác.
“Tốt,”
A Tủa nói.
“Về nhà thôi, con chó của ta.”
A Tủa, một tay cầm nỏ, một tay kéo sợi dây thừng, ung dung bước đi. Theo sau lão ta, là A Páo. Hoàn toàn trần truồng, cơ thể bầm dập, bê bết bùn đất và tinh dịch, đang phải bò bằng bốn chân trên con đường mòn đầy sỏi đá. Sợi dây thừng thít chặt vào cổ, buộc cậu ta phải ngẩng đầu lên, phơi bày ra khuôn mặt vô hồn và sự nhục nhã tột cùng của mình.
Cuộc đào thoát đã thất bại.
Kẻ nổi loạn đã bị biến thành một con súc vật thực sự.
Và hành trình trở về nhà, giờ đây, là một cuộc diễu hành của sự sỉ nhục.