Nội dung truyện
Thằng bé đặt miếng gỗ xuống chân cột nhà, rồi nhanh chóng biến mất vào bóng tối, như một bóng ma.
Páo ngồi đó, trong bóng tối, toàn thân lạnh toát. Cậu ta có thể giả vờ như không biết gì. Cậu ta có thể nằm xuống, trùm chăn lại và giả vờ ngủ.
Nhưng rồi hình ảnh của A Tủa lại hiện lên trong đầu. Đôi mắt lạnh lẽo. Nụ cười quỷ quyệt. Và lời đe dọa không lời trong cái siết vai. Cậu ta biết, nếu cậu ta không đến, thì ngày mai, địa ngục sẽ không chỉ dành cho một mình cậu. Nó có thể sẽ lan sang cả Mỷ, cả gia đình cậu. A Tủa là một con quỷ, và hắn ta có đủ quyền lực để làm điều đó.
Cậu ta không có lựa chọn.
Cậu ta hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh nhịp tim đang đập điên cuồng. Cậu ta từ từ, cẩn thận, bước xuống giường. Mỗi tiếng kẽo kẹt của sàn gỗ dưới chân cậu giờ đây nghe như một tiếng sấm. Cậu ta đi qua chỗ cha mẹ đang ngủ, nín thở, không dám gây ra một tiếng động nào. Cậu ta cảm thấy mình như một tên trộm, đang lén lút trong chính ngôi nhà của mình.
Cậu ta thành công ra khỏi cửa. Gió đêm lạnh buốt thổi vào cơ thể, khiến cậu ta rùng mình. Ngôi làng về đêm thật yên tĩnh và thanh bình. Nhưng đối với Páo, nó lại đầy rẫy những con mắt vô hình đang quan sát, đang phán xét tội lỗi của cậu. Cậu ta đi, men theo những bóng tối, từ gốc cây này sang bụi rậm khác, như một con thú bị săn đuổi.