Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Novel Info
  1. Home
  2. Ô Dục
  3. Chương 2
Prev
Novel Info

Tiếng còi xe giờ tan tầm ở ngã tư Nguyễn Thị Minh Khai vẫn văng vẳng vọng vào không gian quán cà phê ẩn mình trên một chung cư cũ ở Quận 1. Khác với sự ồn ào vội vã bên dưới, góc bàn sát cửa sổ của Khánh Dương và Hoài Bảo mang một bầu không khí có phần tách biệt.

 

Dương gác một bên chân lên ghế, ngón tay thon dài lướt nhanh trên màn hình điện thoại, điệu bộ vô cùng sốt sắng. Cậu vừa ngậm ống hút ly trà đào vừa lầm bầm:

“Thằng cha này dạo này đi cảng bận đến mức tắt cả thông báo hay sao vậy trời? Ông đợi tí để tui gọi trực tiếp cho nó.”

 

Bảo ngồi đối diện, chiếc sơ mi xanh nhạt cài kín cổ vẫn phẳng phiu không một nếp nhăn dù đã qua một ngày làm việc dài. Cậu chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, mái tóc dài rũ xuống che đi nửa bên mặt, thanh minh bằng chất giọng Hà Nội trầm lặng đặc trưng:

“Thôi, nếu Khoa bận quá thì thôi Dương. Tui tập đại mấy bài trên mạng cũng được mà, không nhất thiết phải phiền bạn ông đâu.”

 

“Phiền là phiền thế nào! Thằng Khoa là cái thằng nếu không có gym thì đời nó vô nghĩa luôn í. Giúp ông cũng là giúp nó có chỗ xả bớt đống cơ bắp thừa thãi kia thôi.”

 

Dương xua tay, vừa lúc đầu dây bên kia bắt máy. Tiếng nhạc xập xình và tiếng động cơ xe tải hạng nặng từ loa ngoài điện thoại dội thẳng vào tai hai người, kèm theo đó là giọng nói oang oang, hào sảng nhưng có chút mệt mỏi của Thanh Khoa:

“Alo Dương hả? Nghe nè mày, đang ở cảng Cát Lái kiểm tra nốt cái container hàng đông lạnh sang Nhật cho bên Logistics. Có chuyện gì mà gọi gấp dị?”

 

Dương bật cười, điệu bộ yểu điệu quen thuộc liền hiện ra, cậu chu môi nói vào điện thoại:

“Biết mày bận rồi, anh đẹp trai! Có nhớ buổi hẹn bữa nay hông vậy? Tao muốn nhờ mày chuyện đó á nhớ hông.”

 

Phía bên kia đầu dây im lặng một chốc, chỉ còn tiếng gió rít qua cửa kính xe ô tô. Thanh Khoa dường như đang đánh lái, một lát sau mới lên tiếng, giọng điệu có chút bất ngờ:

“À… Chuyện hôm trước nhắn cho tao á hả? Bạn thân mày á? Cái cậu Hoài Bảo mới chuyển vào phòng tao đúng không? Nghe mấy đứa dưới bãi nói dạo này phòng có người mới từ Bắc vào, mà tao đi khảo sát suốt hai tuần nay chưa có dịp chạm mặt.”

 

“Rồi rốt cục là sao, mày có tới hông chứ đợi nãy giờ rồi nè mà chưa biết mày có đồng ý không á?”

 

“Chuyện gì chứ chuyện gym gủng thì cứ để tao. Tầm ba mươi phút nữa tao giao biên bản xong sẽ chạy qua quán cà phê chỗ mày luôn.”

 

Cuộc gọi ngắt nhanh chóng đúng phong cách làm việc dứt khoát của một phó phòng điều hành thực địa.

 

Đúng ba mươi phút sau, sự xuất hiện của Thanh Khoa như làm cho cái góc quán cà phê nhỏ hẹp trở nên chật chội hơn hẳn. Khoa bước vào, dáng người cao 1m83 sừng sững, bả vai rộng dốc cứng cáp dưới lớp áo thun polo màu xanh đen tôn lên nước da hơi ngăm khỏe khoắn. Mái tóc cắt ngắn theo kiểu Ivy League vuốt ngược gọn gàng, để lộ vầng trán cao và gương mặt góc cạnh đầy nam tính. Hơi thở của cậu vẫn còn mang theo cái nóng hầm hập của nắng gió vùng cảng biển.

 

“Chào hai vị huynh đài. Xin lỗi vì để đợi lâu, đường Huỳnh Tấn Phát kẹt xe kinh khủng quá.”   Khoa kéo chiếc ghế gỗ, ngồi xuống cạnh Dương một cách vô tư, khiến chiếc ghế khẽ kêu lên một tiếng “két” tội nghiệp dưới sức nặng 85kg của cậu.

 

Dương đẩy ly trà đá sang cho Khoa, mắt híp lại cười:

“Không sao, đúng giờ là tốt rồi. Giới thiệu với mày, đây là Hoài Bảo. Bảo ơi, đây là Thanh Khoa, phó phòng bên ông đó, nhưng dạo này thằng này toàn ‘bán mình’ ngoài cảng thôi.”

 

Bảo hơi ngẩng đầu lên, chủ động chìa bàn tay gầy gò của mình ra, lịch sự mở lời:

“Chào anh Khoa. Rất vui được gặp anh. Nghe danh anh đã lâu ở phòng Logistics nhưng hôm nay mới có dịp gặp.”

 

Khoa nhìn bàn tay nhỏ nhắn, trắng trẻo của Bảo, rồi đưa bàn tay to lớn, đầy những vết chai chai sạn do tập tạ ra bao trọn lấy tay cậu, siết nhẹ một cái đầy thân thiện:

“Chào cậu. Kêu bằng Khoa được rồi, tụi mình bằng tuổi nhau mà. Dương nó nói cậu ốm, tôi nhìn qua thì thấy đúng là hơi thiếu cân thật, nhưng khung xương cậu đẹp đấy, vai thẳng. Tập tầm hai ba tháng là cơ lên nét ngay.”

 

Khoa là kiểu người có EQ không cao lắm, suy nghĩ thẳng tuột và luôn nhìn vạn vật dưới lăng kính của một người yêu thể thao. Cậu nhanh chóng rút điện thoại ra, lật mở lịch trình:

“Thế này đi, tôi sẽ kèm riêng cho Bảo vào mỗi thứ Ba và thứ Năm hằng tuần sau giờ làm. Những ngày còn lại tôi sẽ lên giáo án để cậu tự tập. Bạn tôi làm quản lý ở phòng gym C ngay trung tâm Quận 1, chỗ đó cơ sở vật chất tốt, lại kín đáo. Để tôi bảo nó làm cho Bảo một cái thẻ VIP, chi phí không cần lo, coi như quà ra mắt đồng nghiệp mới.”

 

Bảo hơi ngập ngừng, cậu định từ chối về phần chi phí nhưng Dương đã nhanh nhảu đạp nhẹ vào chân cậu dưới gầm bàn, nói đỡ:

“Cứ quyết định vậy đi! Mày cứ lo liệu cho Bảo đi. Mà nhớ là tập vừa sức thôi nhé, nhìn nó mong manh thế này, mày mà hành nó quá là thì coi chừng tao.”

 

Khoa cười ha ha, vỗ bành bạch vào vai Dương, cái vỗ tay lực điền khiến Dương suýt chút nữa thì sặc ngụm trà đào:

“Yên tâm đi, tao có tiếng là mát tay mà. Bảo cứ chuẩn bị tinh thần thứ Ba tuần sau bắt đầu nhé.”

 

Sau khi thống nhất xong lịch tập, Bảo tinh ý nhận ra ánh mắt của Khoa cứ chốc chốc lại dời về phía Dương, liền chủ động đứng dậy xin phép về trước với lý do phải dọn dẹp lại cái sleepbox chật hẹp của mình. Nhìn bóng lưng mảnh khẻ của Bảo khuất dần sau cánh cửa quán, Dương khẽ thở dài một tiếng. Cậu dựa lưng vào ghế, khuấy nhẹ ly nước của Dương đang uống đã tan gần hết đá mà nốc một hơi.

 

“Ơ cái thằng này!… Ly nước của tao đang uống mà…”

 

“Có sao?… Đó giờ uống chung hoài sợ gì, tao cũng đâu có bị hôi miệng hay gì đâu mà sợ?”

 

Dương đưa mạnh tay đẩy vai Khoa tỏ vẻ trách móc, mặt cau lại liếc anh rồi lại nhìn về hướng cửa mà Hoài Bảo vừa đi. Cái tính cách trầm lặng, khép kín hiện tại của Bảo làm sao qua được mắt một người đã đồng hành cùng cậu từ những năm tháng đại học như Dương. Cậu vẫn nhớ như in cái ngày đầu tiên họ gặp nhau tại trường Đại học V vào năm ba.

 

Năm mười tám tuổi, Khánh Dương khi ấy đã từng là một biểu tượng của con nhà người ta. Sinh ra trong một gia đình gia giáo, từ nhỏ đã được định hướng thi khối B để nối nghiệp ngành Y của cha, Dương đã có gần ba năm cấp ba sống như một cỗ máy lập trình sẵn. Nhưng ngay trước 6 tháng của kì thi đại học, cậu đột ngột thay đổi, không còn đến những lớp ôn thi mà ba mẹ đã đăng kí, nhưng buổi cúp học trên trường, những ngày đi chơi tận khuya mới về, Dương vứt bỏ tất cả tài liệu ôn thi Sinh – Hóa, một mình cắp bảng vẽ đi học thêm ở một lò luyện vẽ nhỏ, chấp nhận sự nổi giận lôi đình và những lời từ mặt của cha mẹ để thi vào ngành Thiết kế thời trang.

 

Và tại trường V, Dương gặp Bảo.

 

Lúc bấy giờ, Bảo là một sinh viên có hành tung khá kỳ lạ. Bằng tuổi Dương, nhưng Bảo lại nhập học muộn hơn và chọn ngành Logistics. Ngày Bảo đến casting vào DCs Crew – Câu lạc bộ Street Dance của trường nơi Dương đang làm phó chủ tịch   Bảo ngồi ở một góc hành lang, mặc chiếc áo hoodie rộng thùng thình xám xịt, mái tóc dài che khuất nửa khuôn mặt, trông mờ nhạt và u ám đến mức không ai muốn bắt chuyện.

 

Dương lúc đó còn thầm nghĩ: “Cái cậu này vào nhầm chỗ rồi chăng? Nhìn chẳng có tí năng lượng đường phố nào cả.” Xung quanh Dương lại tiếp tục vang lên những tiếng chào hỏi của các thí sinh ứng tuyển, trông có vẻ cậu rất nổi tiếng với họ.

 

Buổi tuyển chọn diễn ra một cách bình thường, các ứng viên năm nay khá tài năng hơn, về nhịp, bước duy chuyển và cả phần nhạc đều khá ổn, nói chung không thể đòi hỏi nhiều hơn so với một người mới. Thế nhưng, khi giai điệu dồn dập, nặng nề của bản nhạc Hip-hop nổi lên, và khi Bảo bước ra giữa sân khấu, cả khán phòng bỗng chốc lặng đi.

 

Chỉ thấy trước mặt Dương không còn là một cậu trai mang nét âm u và thiếu sức sống lúc nãy, khi phần tóc dài được buộc cao lên, vài lọng tóc mái được kéo sang hai bên để lệ rõ khuôn mặt thanh tú của cậu. Những bước chân dứt khoát, những cú xoay người, uốn hông dẻo dai, kết hợp với thần thái ngạo nghễ, sắc lẹm trong ánh mắt đã nâng độ tự tin của cậu lên mức cứ như một dancer có kinh nghiệm trong giới. Bảo không chỉ nhảy, cậu như đang dùng cơ thể của mình để thiêu rụi cái vẻ mờ nhạt ban ngày. Cả câu lạc bộ, bao gồm cả một Khánh Dương vốn có con mắt nghệ thuật khắt khe, đều phải há hốc mồm kinh ngạc.

 

Chính sự đối lập bùng nổ đó đã khơi dậy sự hứng thú mãnh liệt trong Dương. Cậu tìm mọi cách để làm thân với Bảo, bất chấp sự xa cách và những bức tường phòng thủ kiên cố mà Bảo dựng lên. Qua thời gian, sự chân thành, ấm áp của Dương đã làm Bảo mở lòng. Họ trở thành đôi bạn thân thiết, một người là “mannequin” (Việt súp là Mơ đơ căng á nha :3) hoàn hảo với tỉ lệ cơ thể thanh mảnh cho những bộ thiết kế độc đáo của Dương, một người là chỗ dựa tinh thần cho những ngày Bảo chao đảo vì những biến cố gia đình mà cậu chưa bao giờ dám kể hết.

 

Sau khi ra trường, Bảo chọn trở về Hà Nội. Dương cứ nghĩ cả hai sẽ cách xa, nhưng không khi cậu biết rằng Bảo đã ứng tuyển cùng một công ty với mình chỉ khác là cả hai làm việc ở bộ phần khác nhau và khác chi nhánh thêm nữa giờ đây khi nghe tin Bảo được điều chuyển gấp vào chi nhánh Hồ Chí Minh vì công ty đang thiếu hụt nhân sự, Dương đã vui đến mức mất ngủ cả đêm. Cậu tự hứa với lòng mình, lần này ở Sài Gòn, cậu sẽ bảo vệ và chăm sóc cho thằng bạn thân này thật tốt, giúp cậu ấy tìm lại chút ánh sáng đã mất từ những bóng ma quá khứ.

 

“Nè, nghĩ gì mà thẫn thờ ra thế?”

 

Giọng nói của Khoa cắt ngang dòng hồi tưởng của Dương. Cậu giật mình, thấy Khoa đang chống cằm nhìn mình, đôi mắt bồ câu to tròn của Dương khẽ chớp chớp:

“À, không có gì. Nghĩ về mấy chuyện cũ thôi. Mà thôi, Bảo về rồi, tao cũng về đây.”

 

Dương vừa đứng dậy định lấy túi xách thì Khoa đã nhanh tay chộp lấy cổ tay cậu. Bàn tay thô ráp, ấm nóng của gã lực điền siết nhẹ, kéo Dương ngồi xuống trở lại:

“Về cái gì mà về sớm dị bạn. Tui đi cảng hai tuần nay, vừa về là chạy qua đây liền, mày không tính bồi bổ gì cho tao à?”

 

“Bổi bổ đéo gì nữa thằng này?”

 

 

“Đi ăn kem đi, tao biết quán này ngon lắm.”

 

Dương nhìn cái điệu bộ nài nỉ nửa phần trẻ con, nửa phần bá đạo của gã bạn thân từ thời mẫu giáo, liền phì cười, không nỡ từ chối:

“Thôi được rồi, đi thì đi. Lớn đùng rồi còn đòi ăn kem.”

 

Quán kem nhỏ nằm trên đường bến Vân Đồn, lộng gió sông Sài Gòn. Dương gọi một ly kem dâu, còn Khoa gọi một phần kem chocolate cỡ lớn. Dương ăn kem rất từ tốn, đầu ngón tay khẽ vuốt lại mấy lọn tóc side part 6/4 đang bị gió thổi bay. Khi cậu đưa chiếc thìa nhỏ múc một miếng kem cho vào miệng, chiếc lưỡi hồng nhạt khẽ liếm một chút kem còn sót lại trên khóe môi mềm mại.

 

Khoa ngồi đối diện, tay cầm chiếc thìa xúc kem nhưng động tác bỗng chốc khựng lại. Ánh mắt gã dán chặt vào đôi môi của Dương. Chiếc lưỡi hồng liếm nhẹ kem trên muỗng, cậu liếm từ tốn nhưng cứ như muốn liếm sạch kem mà không chừa lại bất cứ thứ gì. Trong một khoảnh khắc, cái đầu óc vốn chỉ toàn cơ bắp và tạ nặng của Thanh Khoa bỗng nhiên chạy lệch đường ray. Hình ảnh ấy quá sức ám muội. Gã nhìn cái cần cổ trắng ngần, nhìn đôi môi mọng nước của Dương, rồi tự dưng nuốt nước bọt một cái khan, trong lòng dấy lên một cảm giác ngứa ngáy lạ lùng mà gã không thể gọi tên. Hơn cả tình bạn, đó là một sự thèm khát mang tính bản năng của một giống đực trước một sinh vật xinh đẹp và gợi cảm.

 

Để xua đi cái sự “không trong sáng” đột ngột trong đầu, Khoa hắng giọng một tiếng lớn, cố tình làm mặt ngầu:

“Nè… mày với cái cậu Hoài Bảo đó, thân nhau lắm à?”

 

Dương ngẩng đầu lên, mắt tròn xoe hiếu kỳ:

“Thì thân chứ sao. Bạn thân từ thời đại học mà, chia ngọt sẻ bùi với nhau bao nhiêu năm.”

 

Nghe đến đó, lông mày Khoa khẽ nhíu lại, trong lòng tự dưng dâng lên một ngọn lửa ghen tuông vô tri vô giác. Gã bĩu môi, giọng điệu đầy sự hậm hực:

“Thân hơn cả tao luôn à?

 

Nè tui với bạn quen nhau từ hồi mặc quần thủng đít, tính ra là hơn hai mươi năm rồi nhé mà dạo này mày toàn nhắc về cậu ta thôi.”

 

Dương bật cười lớn trước cái sự ghen tuông trẻ con của Khoa, cậu rướn người tới, dùng ngón tay gõ nhẹ vào trán gã:

“Cái thằng này, ghen tị cái gì không biết. Tui với bạn?…. Gớm quá

 

Dương ngừng lại liếc Thanh Khoa một tí rồi tiếp tục nói

 

“Mày là bạn nối khố, Bảo là bạn tri kỷ, hai cái đó khác nhau… Mà thôi, dù gì thì cũng cảm mơn vì đã nhận lời giúp Bảo. Mày nhiệt tình vậy tao cũng an tâm tí”

 

Khoa cười hừ một tiếng, nhân cơ hội này liền đưa ra điều kiện:

“Tính cảm ơn suông vậy thôi hả?”

 

“Vậy mày muốn cái gì? Bộ không phải chầu kem này tao bao rồi hả?”

 

“Chầu kem thì coi như trả bù thẻ tập free cho Hoài Bảo đi, còn cái công t đi kèm nữa, haizz bỏ công bỏ sức mà người ta xem nhẹ quá” – Khoa vừa nói vừa làm vẻ buồn rầu như bị bóc lột.

 

“Muốn gì sủa lẹ”

 

“Tuần sau tao hết bận rồi, có gì tuần sau mày nấu cho tui cái gì đó ngon ngon đi, lâu lắm rồi tao không có qua nhà mày chơi nữa, thích ăn món sườn xào chua ngọt ông nấu lắm á nha.”

 

Mỉm cười bởi yêu cầu vừa đơn giản với tông giọng trẻ con làm nũng Dương không mảy may nghi ngờ cái bẫy ngầm của gã bạn thân, cậu thoải mái gật đầu, nụ cười rạng rỡ như hoa mùa xuân:

“Ok chốt kèo. Tuần sau qua chõ tui rồi nấu cho trai đẹp ăn ha.”

 

Cậu đâu biết rằng, Thanh Khoa lúc này đang thầm mở cờ trong bụng, cái sự vô tư vô lo của gã EQ thấp này dường như đang bắt đầu bị nhuộm màu bởi một thứ tình cảm mà chính gã còn đang cố tình lấp liếm dưới danh nghĩa “anh em cạnh tranh”.

 

Cùng lúc đó, tại một căn hộ chung cư cao cấp ở khu Thảo Điền, Quận 2.

 

Không khí trong phòng ngủ rộng lớn rực lên một màu đỏ mờ ảo từ ánh đèn ngủ đặt ở góc tường. Tiếng điều hòa chạy rì rầm không thể khỏa lấp được những âm thanh nhớp nháp, trần trụi của một cuộc hoan lạc xác thịt đang diễn ra trên chiếc giường King-size đắt tiền.

 

Tấn Hạo ngồi tựa lưng vào thành giường gỗ, thân hình vạm vỡ 1m89 vững chãi như một pho tượng đúc đồng. Làn da màu lúa mạch của hắn bóng loáng dưới ánh đèn, những múi cơ ngực và cơ bụng gồng cứng theo từng chuyển động.

 

“Ư… ư… ưm…”

 

Phía trên thân hình khổng lồ đó, một cô gái có thân hình bốc lửa là Ly, trợ lý của một đối tác lớn mà Hạo vừa ký hợp đồng tuần trước, đồng thời cũng là khách hàng VIP thuê hắn làm PT riêng với mức giá đắt đỏ.

Ly đang quỳ trên người Hạo, chiếc eo thon uốn lượn, hai bầu ngực căng đầy đập vào mắt Hạo theo từng nhịp lên xuống đầy chủ động. Cô ta vừa rên rỉ những tiếng dâm đãng vừa cào nhẹ ngón tay sơn đỏ lên vòm ngực săn chắc của hắn:

“Ah… Anh Hạo… Anh mạnh quá… Thật sự chịu không nổi mà…”

 

Hạo đưa hai bàn tay to lớn, thô ráp của mình siết chặt lấy hông cô ta, giúp cô ta tăng tốc độ va chạm. Thanh củ cặc khủng bố 21cm của hắn đang cắm sâu vào nơi ẩm ướt của người phụ nữ, mang lại những cơn khoái cảm sinh lý đều đặn.

 

Thế nhưng, sâu trong đôi mắt sắc lẹm của Tấn Hạo lúc này lại không có một chút gợn sóng nào của tình yêu. Nó lạnh lùng, tĩnh lặng đến đáng sợ.

 

Đầu óc hắn, thay vì tận hưởng tiếng rên rỉ ngọt ngào và sự phục tùng của người phụ nữ xinh đẹp dưới thân, lại đang bị chiếm trọn bởi một hình bóng âm u, xa cách. Cái hình ảnh một tuần trước tại cái club dơ bẩn kia bỗng chốc hiện về, rõ mịt mù và chân thực đến mức khiến Hạo thấy nghẹt thở.

 

Hình ảnh đó lại tiếp tục chồng chéo lên hình ảnh cách đây vài hôm tại bữa ăn trưa công ty. Bảo ngồi lẳng lơ ăn phần cơm của mình, cái cổ áo sơ mi cài kín mít như một lời thách thức đối với bản năng săn mồi của Hạo.

 

Nhìn người phụ nữ trước mặt đang vừa la lối vừa chịu trận dưới sự thúc ép của mình, Tấn Hạo bỗng cảm thấy một sự tẻ nhạt đến tột cùng. Những người tình trước đây của hắn, hay cả cô gái này, đều chỉ biết làm một việc: nằm im và tận hưởng, hoặc cầu xin hắn một cách yếu đuối. Họ quá dễ đoán, quá nhàm chán.

 

“Im lặng tí đi…”

 

“Ưm… Sao mà được…. Em… Anh to vậy… Sao mà không… ưm ưm…”

 

Hạo thèm khát một thứ gì đó bạo liệt hơn. Hắn muốn nhìn thấy một kẻ dù bị hắn đè bẹp, bị hắn thô bạo thao túng, nhưng vẫn giữ được ánh mắt thách thức đó, vẫn có cái sự lẳng lơ, dâm mĩ bẩm sinh muốn giành quyền chủ động trong cuộc chơi. Hắn muốn bẻ gãy cái chủ động trong kí ức của cậu trai đó, muốn nhìn thấy làn da trắng sứ kia phải run rẩy và khóc lóc dưới thân hình khổng lồ của mình.

 

“Anh Hạo… Ah! Anh làm sao thế… Mạnh quá… Đau…”

 

Ly hét lên một tiếng đau đớn khi Tấn Hạo đột ngột lật ngược tình thế, thô bạo ép cô ta nằm rạp xuống giường, từng cú thúc như bản năng thú tính trỗi dậy. Hắn không nói một lời, gương mặt âm trầm, đôi mắt đỏ ngầu ghim chặt vào khoảng không.

 

Hắn đang bắn, nhưng trong đầu hắn, kẻ đang phải tiếp nhận thứ dịch thể nồng đậm này không phải là Ly. Xong cuộc vui, Ly hổn hển nằm vật xuống người Hạo, cô mơn trớn đống cơ bắp đầy mùi mồ hôi sau buổi “tập riêng” với nhau mà thè lưỡi ra liếm.

 

“Nhột quá… Đừng có làm mấy chuyện đó”

 

Nói rồi hắn ngồi phắt dậy vươn tay lấy đống quần áo mà mặc vào rồi quay đầu nhìn cô trợ lý của khách hàng kia vẫn còn đờ đẫn sau cuộc làm tình.

 

“Sau này đừng tìm em nữa, khi về em sẽ gửi lại tiền khóa tập cho chị…”

 

“Thằng gay dâm đãng đó, mẹ nó…”

Prev
Novel Info
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 19 21 Tháng 4, 2026
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 46 14 Tháng 5, 2026
Chương 45 14 Tháng 5, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 8 13 Tháng 5, 2026
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026

Comments for chapter "Chương 2"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz