Sài Gòn sau giờ tan tầm là một mớ hỗn độn của khói bụi, tiếng còi xe và những gương mặt mệt nhoài đang gồng mình trong dòng chảy hối hả. Nhưng phía sau cánh cửa kính cách âm của phòng gym C tại trung tâm Quận 1, thế giới lại vận hành theo một nhịp điệu khác: nhịp điệu của những tiếng tạ va chạm, tiếng hơi thở dồn dập và mùi hormone nam tính đặc quánh trong không gian điều hòa lạnh buốt.
Tại dãy nhà vệ sinh nam, sự ồn ào của máy chạy bộ bỗng chốc bị dội lại sau cánh cửa gỗ dày nặng. Bên trong buồng vệ sinh cuối dãy, không gian chật chội đến mức ngột ngạt. Ánh đèn vàng mờ nhạt phía trên cao hắt xuống, tạo thành những mảng sáng tối nhập nhạng trên mặt sàn gạch men lạnh lẽo. Cậu quỳ rạp trên hai đầu gối mảnh khảnh, đôi bàn tay gầy gò với những đốt xương ngón tay thanh tú đang bám chặt lấy hai bên đùi rắn chắc của Tấn Hạo.
Cái lạnh của mặt sàn thấm qua lớp vải quần tập mỏng, nhưng cậu chẳng hề bận tâm. Thứ duy nhất chiếm trọn tâm trí và các giác quan của cậu lúc này là sự hiện diện lừng lững, đầy kinh hãi ngay trước mặt. Tấn Hạo đứng đó, hơi tựa lưng vào tấm vách ngăn bằng nhựa tổng hợp. Hắn cao tới 1m89, thân hình to lớn ấy chiếm trọn trong không gian nhỏ hẹp đến đáng thương vốn chỉ dành cho một người. Chiếc áo phông tập gym bị kéo ngược lên ngực, lộ ra những khối cơ bụng cứng như đá tảng và làn da màu lúa mạch bóng loáng vì mồ hôi. Nhưng điểm nhấn tàn bạo nhất chính là thứ đang ngạo nghễ vươn thẳng ngay trước mắt Bảo – một thực thể nam tính sừng sững, gân guốc và nóng rực như một thanh sắt vừa lấy ra từ lò nung.
Nó chạm ngưỡng 20, không có thể tận 21 cm, không đơn giản là một bộ phận cơ thể, mà là một vũ khí đầy tính sỉ nhục và chiếm hữu. Những mạch máu lớn cuộn tròn quanh thân, rung động nhẹ theo từng nhịp tim đập nhanh của gã đàn ông đang đứng phía trên.
“Anh lâu quá đó Bảo.”
Giọng nói trầm thấp của Hạo vang lên, dội vào vách tường nhỏ hẹp rồi đâm thẳng vào màng nhĩ của Bảo. Đó không phải là một lời nhắc nhở, mà là một mệnh lệnh. Hắn cúi xuống, bàn tay to lớn và thô ráp – bàn tay của một kẻ quen cầm tạ nặng và điều khiển mọi cuộc chơi – thô bạo vục sâu vào mái tóc dài che khuất trán của Bảo. Hắn nắm lấy một nắm tóc, kéo ngược đầu cậu ra sau, ép Bảo phải đối diện với thực tại trần trụi này.
Bảo nhíu mày vì đau, nhưng đôi môi mỏng lại khẽ cong lên một nụ cười đầy tính khiêu khích. Cậu ngước nhìn lên, xuyên qua lớp tóc rối, bắt gặp đôi mắt sắc lẹm của Hạo. Trong mắt hắn, cậu thấy được sự khinh miệt của một gã trai thẳng tự phụ, nhưng đồng thời cũng thấy được ngọn lửa dục vọng đang thiêu cháy lớp vỏ bọc đạo mạo kia.
Bảo không vội vã. Cậu chậm rãi đưa đôi môi mềm mại, hồng nhạt của mình tiến lại gần. Hơi thở nóng hổi của cậu phả vào đỉnh đầu của thứ đang rung động kia, khiến Tấn Hạo không tự chủ được mà gầm nhẹ trong cổ họng.
Khi cậu bắt đầu công việc của mình, không gian dường như ngưng đọng. Cậu há miệng, cố gắng tiếp nhận sự đồ sộ kia. Cảm giác căng trướng tràn ngập khoang miệng khiến cơ mặt Bảo run lên, nước mắt sinh lý vì sự kích ứng quá độ mà rịn ra nơi khóe mắt, khiến cậu trông càng thêm phần tội nghiệp nhưng cũng đầy dâm mị.
Hạo không hề có ý định dịu dàng. Hắn ghì chặt tay vào tóc Bảo, bắt đầu nhịp hông một cách thô bạo. Sự va chạm giữa xác thịt nghe chát chúa, trần trụi và bẩn thỉu. Mùi nước bọt hòa cùng một tí mùi hơi khai của thứ đó, tiếng ma sát nhớp nháp, tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị chặn đứng trong cổ họng Bảo, chỉ còn lại âm thanh của sự chiếm hữu nguyên thủy nhất, khung cảnh đó, mùi hương và cả âm thanh đó chỉ khiến cho bản ngã dục vọng của cả hai ngày càng lấn át lý trí.
“Đúng rồi… nuốt cho hết vào… Shhh…. má nó sao miệng của anh dâm vậy….” – Hạo gằn giọng, đôi bàn tay gân guốc chuyển xuống siết chặt lấy bả vai gầy của Bảo, móng tay cắm sâu vào da thịt trắng sứ, để lại những vết hằn đỏ hực.
Trong giây phút ấy, Bảo cảm nhận được sự thô tục đang chảy tràn trong máu mình. Cậu lẳng lơ đưa mắt nhìn lên, đôi mắt mờ sương cố tình xoáy sâu vào đáy mắt Hạo. Mắt ngấn nước, cảm giác muốn nôn ra, cặc của Hạo như muốn đâm thủng đến não của cậu, đâm thủng luôn cả những ngần ngại mà trước cuộc vui này mà cậu đã thể hiện.
“Ưm..ưm…. ư..ào…ó …ướng….ôn…g” – Câu hỏi của Bảo dành cho Hạo không thốt ra đầy đủ vì khoang miên cậu hiện tại đang bận chăm sóc cho cho thứ vũ khí giết người của hắn, chưa kịp nghĩ thêm, đôi tay rắn chắc ấy lại nhấn đầu cậu xuống một cách thô bạo cho thấy Tấn Hạo đã đạt được mức khoái cảm làm lu mờ một chút lý trí ít ỏi còn lại của hắn. Thế nhưng ngay lúc này cậu muốn nhìn thấy gã đàn ông tự cho mình là thẳng này sụp đổ hoàn toàn. Cậu muốn hắn phải nhớ kỹ cái cảm giác được một “người đàn ông mờ nhạt” như cậu phục vụ.
Đỉnh điểm của cuộc hoang loạn khi Tấn Hạo mất kiểm soát hoàn toàn. Hắn thở dốc như một con thú bị dồn vào đường cùng, đôi chân to khỏe gồng cứng lại. Hắn ấn mạnh đầu Bảo xuống, từng cú thúc như bản năng hắn bắt cậu phải tiếp nhận mọi thứ tinh túy dơ bẩn và nồng đậm nhất của mình. Bảo bị sặc, bả vai rung lên bần bật, nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn nuốt xuống, không để rơi ra dù chỉ một giọt, đúng như cái cách mà một nô lệ của dục vọng nên làm.
“Nhiều quá… thằng này là người hay trâu vậy”
Mùi tanh còn vương trong miệng, cảm giác đau rát cổ họng, cơ hàm thì mỏi nhừ nhưng Bảo vẫn đưa tay lên rối quệt lấy chút tinh dịch còn dính lại trên môi mà đưa lưỡi ra liếm, ánh mắt cậu nhìn nó và thưởng thức như thể đó là món kì trân dị bảo khó kiếm trên đời, sau đó lại dời ánh mắt để nhìn lại kẻ đã gây ra tất cả cớ sự này.
Hắn thở dốc mắt thì mơ hồ nhìn xuống cứ như không muốn chấp nhận kẻ đã phục vụ hắn trong cuộc vui vừa diễn ra nhưng thân thể của cậu trần trụi trước mắt, những dịch thể nhớp nháp trên nền gạch còn vương lại kia như là thứ bằng chứng thép chứng minh Tấn Hạo đã để một người đàn ông khác bú cặc của mình – làm một điều mà trong miệng của các người tình trước đây của hắn luôn cho là kinh tởm và không cần thiết khi làm tình.
“Tốt nhất đừng có mà xin nghỉ và ngày mai.”
Hắn quay lưng bước ra ngoài, để lại Bảo một mình trong gian phòng chật hẹp. Bảo đưa tay quệt ngang miệng, ánh mắt nhìn theo bóng lưng to lớn của Hạo rồi thầm cười lạnh.
Cách đó 2 tuần.
Phòng Logistics của công ty xuất nhập khẩu N chi nhánh HCM hiện lên với những dãy bàn làm việc chất đầy hồ sơ. Hoài Bảo ngồi ở vị trí của mình, chiếc sơ mi trắng cài kín cổ, mái tóc dài che kín trán âm u phần nào che đi khuôn mặt cậu đã được vuốt lại gọn gàng. Cậu lặng lẽ lướt chuột trên bản kế hoạch vận chuyển lô hàng sang Nhật Bản vào tháng tới.
Gương mặt cậu lúc này thanh tú, trầm mặc và xa cách, khác hẳn với hình ảnh người thiếu niên quỳ dưới sàn nhà vệ sinh cảnh trước. Sự thay đổi đột ngột giữa hai miền không gian khiến chính Bảo đôi khi cũng cảm thấy lơ mơ. Cậu nhớ lại ngày đầu tiên chuyển từ Hà Nội vào đây. Khi chị Thủy HR nhiệt tình dắt cậu đi giới thiệu.
“Bảo nè, đây là phòng Kinh doanh, sau này em sẽ là ‘mối nối’ chính với các anh bên này đó.”
Lúc đó, Tấn Hạo đang ngồi tựa lưng vào ghế, tay xoay xoay cây bút máy đắt tiền. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Bảo đã thấy được cái nhìn quét từ đầu tới chân đầy vẻ đánh giá của hắn. Hắn chấm điểm cậu ngay trong đầu, cậu không biết. Nhưng điều khiến Bảo để ý nhất không phải là sự khinh thường của hắn, mà là cái cách bắp thịt cánh tay hắn căng lên dưới lớp áo sơ mi, và cái cách hắn liếm môi một cách vô thức khi thấy làn da trắng quá mức của cậu – thứ mà một người “đàn ông bình thường” khó mà sở hữu. Hạo có lẽ không biết rằng, Bảo có một khả năng thiên bẩm: đọc vị dục vọng của người khác qua những chi tiết nhỏ nhất.
“Lại một tên dâm ô nấp mình sau vỏ bọc tri thức đây mà… Hừ”
“Đây là Tấn Hạo, Phó phòng kinh doanh 1, sau này nếu có bất cứ thắc mắc hay cần hỗ trợ về mặt kĩ thuật thì các nhân viên và vị phó phòng này sẽ tìm em đó nha nên là hai đứa làm quen đi” – Chị Thủy xởi lởi giới thiệu.
“Chào cậu, tôi là Tấn Hạo, mong được giúp đỡ”
Câu chào hỏi không dài nếu không muốn nói là quá ngắn nhưng vẫn đủ ý tứ và phép lịch sử tối thiểu khi muốn làm quen với đồng nghiệp mới. Hạo đưa tay ra, cánh tay rắn chắc và hơi ngã màu. Nhưng Hạo đâu biết lúc ấy trong đầu đối phương chỉ nhìn và đánh giá có lẽ tính chất công việc kinh doanh ngồi văn phòng nhiều nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc hắn có được thân hình cứ như những công nhân hay kĩ sư phải làm việc nặng ngoài trời trong thời gian dài.
Bảo đang mải suy nghĩ thì một bàn tay vỗ nhẹ lên vai cậu, kèm theo mùi hương nước hoa dịu nhẹ và hiện đại, hai tay người ấy bóp mạnh đột ngột lên vai khiến cậu giật mình.
“Bảo ơi! Nghỉ tay đi ăn trưa thôi ông tướng. Làm gì mà ngồi đờ đẫn ra như bị mất hồn vậy?”
Khánh Dương xuất hiện với nụ cười rạng rỡ, mái tóc side part 6/4 rủ xuống che một bên mắt đầy gợi cảm. Dương lúc nào cũng thế, rực rỡ và tự tin như ánh mặt trời, trái ngược hoàn toàn với vẻ âm u của Bảo.
“Chưa, tôi còn nốt mấy cái mã vận đơn…” – Bảo đáp, giọng nói khàn khàn hơi ngập ngừng vì luồn suy nghĩ đột nhiên bị xen ngang.
“Thôi thôi, việc để đó không chạy mất đâu. Xuống căng tin đi, hôm nay có mấy chị bên Kinh doanh rủ ăn cùng đó. Có cả ‘crush’ của toàn công ty – Tấn Hạo phó phòng kinh doanh nữa. Nghe nói hôm nay hôm nay có drama mới của công ty á nên mấy bả rủ tui đi ăn chung nè.”
Dương nháy mắt, rồi không đợi Bảo đồng ý, cậu kéo tay bạn mình đứng dậy. Bảo khựng lại một chút khi nghe đến tên Hạo, nhưng rồi cũng lẳng lặng đi theo. Tại bàn ăn trưa, hội chị em Genz của phòng Kinh doanh đang rôm rả về một vụ drama “ngoại tình” của một tên phó phòng nào đó ở chi nhánh Hải Phòng đang lùm xùm trên group tổng mấy ngày gần đây. Tấn Hạo ngồi ở đầu bàn, thong thả ăn phần bít tết giàu đạm của mình. Hắn vẫn là gã đàn ông kĩ tính, sạch sẽ, không một vết bẩn bám trên áo.
“Nè thằng cha đó quen đàn ông, xong đi ngoại tình với đàn bà… ghê quá mấy đứa”
“Thiệt hả má… Nghe gì mà thấy loạn quá vậy, ý là tui cũng không có kì thị nhưng mà quen đàn ông rồi còn qua lại với phụ nữ thấy nó sao sao á.”
“Nhưng kể ra mấy người có tư tưởng lệch lạc vậy thường nhiều tiền với chức cao ha, kiểu dễ bao che chiện xấu mà bản thân người ta làm.” – Trâm, cô bé thực tập mới vào của phòng kinh doanh tiếp lửa cho câu chuyện nhưng không ngờ câu nói của cô lại như một bình xăng thảy vào mồi lửa đang cháy.
“E hèm…. Trâm thoại gì vậy, nói vậy không khác nào vả thẳng mặt Tấn Hạo đâu” – Lúc này cô mới để ý đến biểu cảm hơi âm trầm của Hạo, dù chăm chú cắt miếng bít tết nhưng mắt cậu lại nhương lên một tí và dán lên cô.
“Haha… em không có ý đó mà, chắc tại em không khéo ăn nói…”
“Thôi dị được ời, chứ chuyện thích đàn ông hay phụ nữ thì lỡ người ta Bisexual hay muốn hồi sinh gia tộc thì sao?” – Dương lên tiếng chặn luôn câu chuyện để nó không đi quá xa với sự thoải mái của một bữa ăn trưa bình thường.
“Bảo nè, ăn nhiều vào em.” – Chị Lan, một người chị ở phòng Kinh doanh nhìn Bảo ái ngại – “Nhìn em ở ngoài Hà Nội vào đây hình như sụt cân hả? Người gì đâu mà ốm nhách, đâu chị rờ coi… xương quai xanh hiện rõ mồn một thế kia.”
“Ờm chị nghe nói là em chuyển từ chi nhánh Hà Nội vào nhưng mà có tìm được chỗ ở chưa, chứ nói thật đọt này ở Sài Gòn bị hụt nhân sự nên mới điều gấp từ Hà Nội vào, chị sợ em không chuẩn bị kịp hết mọi thứ kĩ càng”
Mọi ánh mắt trong bữa ăn bỗng đổ dồn về Bảo, cậu cũng chỉ cặm cụi ngồi ăn phần cơm tự nấu ở nhà của mình. Trông có vẻ rằng Hoài Bảo sẽ định không tham gia cuộc trờ chuyện rôm rã này nhưng giờ khi bị chú ý đến cậu đành phải mở lời.
“Em hiện đang ở một sleepbox gần công ty, vì không đủ thời gian nên ở tạm … tới khi tìm được chỗ tốt hơn, cảm ơn chị” – Giọng nói mang chút ngập ngừng tưởng chừng không phù hợp với những con người hoạt bát và vui vẻ từ phòng kinh doanh lại khiến cho Tấn Hạo cười hừ một tiếng.
“Anh bị sợ giao tiếp xã hội hả? Lỡ sau này có cần đi gặp khách hàng thì làm sao đây?”
“Ờm chắc do Bảo mới vào công ty chưa quen môi trường thôi, em không cần phải gấp như vậy đâu thằng này!” – Chị Thủy lên tiếng xóa đi bầu không khí căng thẳng từ nụ cười hằn của Hạo.
Dương vừa nhai miếng xà lách vừa chen vào: “Đấy, em cũng nói rồi mà nó không nghe. Chắc tại mới vào môi trường mới nên stress quá.”
Tấn Hạo ngước mắt lên, ánh mắt hắn chạm vào Bảo. Một giây, hai giây. Hắn nhìn vào cái cổ áo sơ mi cài kín mít của cậu, thầm nghĩ về những hình ảnh, khi cậu trai trẻ ngồi trên thân của người đàn ông khác, tay đưa nhẹ nâng cằm đối phương, dù trong cuộc vui là bên yếu thế nhưng cử chỉ và lời nói như thể cậu ta mới là người làm chủ cuộc làm tình nóng bỏng đó. Một cảm giác hiếu kì nhen nhóm trong lòng hắn, nhưng mặt hắn vẫn lạnh như tiền.
“Ốm quá thì đi thực tế ở cảng không chịu nổi nhiệt đâu.” – Hạo buông một câu khô khốc.
Dương cười hì hì: “À đúng rồi! Hay là để tui giới thiệu PT cho ông nha? Tui có ông bạn, Thanh Khoa bên phòng Logistics luôn đó, cùng phòng với Bảo luôn. Cha đó thì thôi rồi, tứ chi phát triển, đầu óc chỉ có gym với đá bóng nhưng dạy kèm thì mát tay lắm. Để chiều nay nhắn nó qua ‘nhận đệ tử’ nha Bảo?”
Bảo chưa kịp phản ứng, cậu chỉ thấy đôi lông mày của Tấn Hạo khẽ giật một cái. Hạo đặt nĩa xuống đĩa sứ, tạo nên một tiếng “cạch” khô khốc giữa bàn ăn. Buổi ăn trưa kết thúc trong cảm giác kì lạ mà ánh mắt của hắn khiến cậu cảm thấy kì lạ, cứ như hắn đã nhìn thấy điều gì đó mà cậu muốn che giấu dù rằng cả hai vừa gặp nhau tuần trước.