Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Nhập Môn Phô Dâm
  3. Chương 9 - 9. Chạy Bộ (H+)
Prev
Next

Mặt trời còn lặn, Định đẩy cánh cửa locker mở ra. Anh bước vào phòng gym lúc còn rất sớm, ánh sáng trắng lạnh từ đèn trần càng khiến nơi đây trông vắng và sâu hơn thường lệ.

Anh đặt balo xuống, mở ngăn tủ quen thuộc. Trong đầu vẫn còn âm vang từ đoạn hội thoại hôm qua, tin nhắn từ Thiện, và ánh nhìn im lặng ấy. Lúc nhận được tin Thiện nói sẽ đến sớm, anh có thoáng lưỡng lự, nhưng vẫn gật đầu. Bây giờ, khi cánh cửa khép lại, anh lại một lần nữa tự hỏi liệu cậu ấy đã đến chưa – hay đang ở đâu đó?

Định liếc ra ngoài, bãi xe vắng. Không có tiếng động. Anh tự trấn an: "Chắc chưa ai tới. Sớm quá mà." Một phần anh tin, phần còn lại – có thể chỉ đang viện cớ.

Anh cởi áo, ném lên băng ghế, chợt nghĩ có bao giờ mình tùy tiện như vậy. Làn da trắng mịn ẩn dưới ánh đèn huỳnh quang trở nên càng rõ từng đường cơ. Anh xoay người, kéo khóa quần, rồi cởi ra, chiếc boxer ôm sát là lớp cuối cùng trước khi anh hoàn toàn trần trụi. Khi kéo lớp vải cuối cùng xuống, một thoáng e dè thoáng qua. Nhưng rồi, như tự trả lời bản thân: "Không sao đâu. Ở đây chỉ có mình."

Anh đi vào phòng tắm. Nước lạnh ào xuống từ vòi sen, xối qua tóc, vai, sống lưng rồi trượt dài xuống lưng dưới, khiến anh rùng mình nhẹ. Cơ thể phản ứng nhanh với cái lạnh, những cơ bắp siết lại, gọn gàng, rõ nét. Anh ngửa mặt đón làn nước, tay chà nhẹ lên ngực, rồi bụng, rồi… thấp hơn. Một vài giọt nước đọng nơi đầu khấc bắt đầu tạo cảm giác ấm ẩm, như mời gọi.

Anh quyết định thật nhanh, như không cần suy nghĩ, anh xoay người, mở toang cánh cửa phòng tắm.

Anh rướn người, tựa nhẹ vào vách gạch mát lạnh. Cánh tay anh trượt xuống, đầu ngón tay lần mò quen thuộc trên chính cơ thể mình. Từng dao động lên xuống nhịp nhàng, thứ cự vật hùng vĩ kia bắt đầu ngạo nghễ đứng thẳng lên. Lúc này, không còn tiếng nước – anh đã tắt vòi sen để lắng nghe xem liệu có ai không, nhưng chỉ có tiếng thở của chính mình.

Cả tòa ngọc ngà đồ sộ hiện ra giữa không gian phòng tắm chật chội. Từng dòng nước chảy qua không làm mòn mà còn khiến cơ ngọc thêm óng ánh. Nhất là chỗ chiếc đầu màu hồng, căng tròn và khơi gợi lên nhiều khao khát của bao nhiêu kẻ phàm tục.

Rồi bất chợt, một cảm giác khác khiến anh khựng lại. Anh nhìn ra phía ngoài cửa – chỉ kịp thấy một bóng người rất nhỏ, rất nhanh – như ai đó vừa rút bước về sau chỉ để lại âm thanh và cái bóng mờ.

Tim anh đập mạnh. Rất mạnh.

"Thiện…?" – Anh không gọi thành tiếng, nhưng cái tên đó vang trong đầu.

Trong một thoáng, Định vội mở nước trở lại, như thể nhấn chìm mọi thứ vào tiếng xối ào. Anh tắm nhanh, lau khô sơ sài, rồi quấn khăn ngang hông, bước ra. Trong hành lang locker, không ai cả. Nhưng anh biết.

Vẫn có ai đó đã thấy. Dù chỉ là một giây.

Và điều làm tim anh rối loạn – là anh không chắc mình muốn phủ nhận điều đó.

Anh thay đồ nhanh, áo thể thao dài tay màu sẫm, quần bó gọn, rồi đi ra sảnh. Gió sớm luồn nhẹ qua khe cửa kính. Trời còn chưa sáng hẳn, nhưng không gian đã nhá nhem ánh xanh bạc.

Thiện đang đứng cạnh quầy nước, hai tay đút túi, dáng vẻ như vừa đến – hoặc giả vờ như vậy. Cậu quay sang khi nghe bước chân, gật nhẹ đầu, cười:

"Chào anh."

"Em tới lúc nào vậy?" – Định hỏi, giọng không căng nhưng rõ ràng, ánh mắt quan sát kỹ.

Thiện hơi khựng lại một nhịp. Rồi như không thể giả thêm được, cậu cúi nhẹ đầu, giọng nhỏ đi:

"Em… tới trước một chút. Em… không cố ý đâu anh."

Định nhìn cậu thêm vài giây, rồi thở ra chậm rãi. Anh không hỏi gì thêm, chỉ gật đầu. Sự thật thà trong giọng nói ấy khiến anh không thể giận được. Hoặc… không muốn giận.

"Đi thôi. Tranh thủ lúc trời chưa đông người." – Anh nói, bước về phía cửa.

Thiện đi bên cạnh, không nói gì. Nhưng trong lòng cậu, có điều gì đó đang đập rộn. Còn Định, mỗi bước chân dường như nhẹ hơn bình thường – không hẳn vì thói quen chạy bộ, mà vì anh đã thôi giấu đi những suy nghĩ không tên đang lớn dần trong mình.

Hai người chạy dọc con đường dẫn ra khu công viên phía sau, nơi không khí buổi sáng còn trong vắt, gió phả vào mặt mát rượi. Cây hai bên đường cao và thưa, ánh sáng sớm chưa lên hết nên cả đoạn như phủ một lớp sương xanh nhè nhẹ.

Khi đến một chỗ rẽ yên tĩnh, nơi bờ tường phủ đầy dây leo và hương đất ẩm còn đọng, Thiện bỗng dừng lại. Cậu đứng thở, quay sang nhìn Định. Mắt vẫn còn ánh mồ hôi, nhưng giọng trầm hơn bình thường:

"Anh… em nghĩ là tụi mình giống nhau. Ý em là về sở thích đó, em nghĩ em biết."

Định hơi nghiêng đầu, không hỏi lại, không phủ nhận. Ánh mắt anh dừng lại nơi cổ áo Thiện đang ướt, và ngực áo ôm sát phần lưng mảnh, vai gọn.

Thiện tiếp lời, khẽ cười – không phải kiểu đùa cợt, mà như đang tự thừa nhận một điều:

"Em cũng từng thử… vài lần. Ở nơi không ai biết, không ai thấy. Chỉ là… muốn được nhìn thấy bản thân một cách thật sự. Chắc vì đẹp, chắc cũng vì táo bạo."

Nói xong, cậu siết tay áo, rồi từ từ kéo vạt áo ra khỏi lưng quần. Không gấp, không hở hang, nhưng rất tự nhiên. Rồi cậu cởi áo, cởi cả quần thể thao, chỉ còn lại chiếc quần lót thể thao ôm vừa vặn phần hông rắn rỏi, độn lên một hòn thiên nhiên rắn rỏi thu hút ánh nhìn.

Dưới ánh sáng nhạt sớm, cơ thể của Thiện hiện rõ – da rám nắng, săn chắc, không đồ sộ nhưng cân đối từng đường cơ. Xương quai xanh gọn, phần ngực đầy đặn, bụng phẳng. Vùng hông xiết gọn, hai chân thon mạnh – một vẻ đẹp không cầu kỳ nhưng gợi cảm theo một cách khó định nghĩa. Và nơi đó, vùng cấm kỵ chứa cự vật đang ẩn hiện, nó thu hút ánh nhìn của Định.

Định không nói gì ngay. Anh chỉ nhìn, ánh mắt không còn giữ vẻ nghiêm khắc như mọi ngày. Tay anh siết nhẹ vạt áo dài tay của chính mình. Một thoáng ngập ngừng.

"Anh cũng từng…" – Định khẽ nói – "Chỉ là… lúc nào cũng sợ. Mình là người có gia đình. Là người của công việc. Phải mặc kín, phải đúng mực."

Thiện tiến đến một bước, không quá gần nhưng đủ để giọng cậu hạ xuống, như một lời thì thầm:

"Vậy giờ anh muốn gì?"

Định nhìn xuống cơ thể mình. Bộ đồ tập chỉnh tề đang ôm lấy từng khớp cơ, từng đường nét – như một bộ giáp. Nhưng bên dưới, là thứ đang âm thầm lên tiếng. Anh không đáp lại ngay, nhưng bắt đầu kéo khóa áo.

Thiện đứng đó, dõi theo, ánh mắt không có sự vồ vập, chỉ là chờ đợi.

"Anh…, em muốn quay lại. Nhưng chỉ để anh xem. Không ai khác biết. Em hứa sẽ giữ kỹ."

Câu nói vừa chạm tới, Định ngừng tay. Nhưng không hẳn vì do dự, mà vì chính cơ thể đang tự lựa chọn. Và lần này, anh để nó quyết định.

"Được," Định khẽ nói, giọng trầm và khản như chưa từng cất tiếng suốt đoạn đường dài. "Nhưng đừng quay mặt."

Thiện chớp mắt, rồi gật đầu rất nhanh, rất thật. "Em sẽ che lại. Em hứa."

Cậu quay đi một chút, lấy điện thoại trong túi quần đã bỏ sang bên, mở ứng dụng camera, gạt chế độ quay và đặt nhẹ xuống một mô đá thấp. Ống kính hướng về phía anh, góc nghiêng đủ để thấy.

Định hít sâu một hơi, như thể muốn lấy lại trọng lực cho chính mình. Tay anh đưa lên, tháo dần từng lớp – không còn là sự vội vã, mà là một cách tự nhận lại cơ thể. Lớp áo dài tay trượt khỏi bờ vai, lộ ra từng múi cơ săn chắc phủ lớp da sáng, không một vết sạm, không một khuyết điểm.

Mỗi chuyển động đều được anh cảm nhận rõ – làn gió mát sớm chạm vào làn da vừa thoát khỏi lớp vải, cảm giác rùng nhẹ sống lưng khi cúc áo cuối cùng được bung ra, và tiếng thở của chính mình – nhẹ, nhưng kéo dài.

Cái quần bó vẫn còn đó, như ranh giới cuối cùng. Anh siết nhẹ thắt lưng, rồi từ từ kéo nó xuống, từng chút một, như thể không muốn làm vỡ đi cảm giác nghi lễ đang hiện ra trong từng centimet da thịt. Chiếc quần trượt xuống, qua phần mông gọn gàng, xuống bắp đùi chắc gọn, và cuối cùng, rơi xuống mắt cá.

Không ai lên tiếng. Chỉ có gió sớm lướt qua, mang theo mùi cỏ ẩm và chút hơi lạnh đủ khiến làn da người ta rùng mình. Định vẫn đứng đó – hoàn toàn hiện hữu trong thân thể của chính mình, không bị bó buộc bởi lớp vải hay vai trò nào nữa.

Cảm xúc trong anh dâng lên – không phải như một đợt sóng, mà như dòng thủy triều chậm rãi nhấn sâu vào bờ cát. Tay anh lướt nhẹ xuống, chạm vào ranh giới cuối cùng – nơi căng đầy sự sống, nơi ánh sáng dường như không rời mắt được.

Chỉ còn lại chiếc quần lót bên trong, thứ duy nhất giữ lại một phần sự kín đáo, nhưng lại chính là nơi ánh sáng dừng lại lâu nhất. Phần vải co giãn ôm sát, hơi lộ ra vài đường viền khiến người ta phải tự hỏi điều gì đang ẩn phía sau – không cần thấy hết, cũng biết đang có một sức căng, một sự căng đầy không thể lấp đi.

Thiện vẫn không cử động, nhưng ánh mắt cậu dường như sâu hơn. Có điều gì đó giữa hai người đang căng ra trong không khí – một thứ không phải dục vọng đơn thuần, mà là sự đồng cảm kỳ lạ của hai tâm hồn từng che giấu quá lâu một phần bản thân. Nơi bên dưới cậu cũng đang dần căng tức, nó lên tiếng gọi như muốn thoát ra để ngắm nhìn đoạn đường công viên xinh đẹp và hít thở khí trời.

Rồi, như được khơi dậy bởi chính sự im lặng ấy, Định khẽ xoay người – không vội, không gượng. Tư thế nghiêng cho phép ánh sáng lướt qua những đường nét săn chắc, những đường cong gân guốc nơi sống lưng, nơi bắp đùi – và đặc biệt là chỗ được che phủ bởi lớp vải mỏng đang ôm chặt lấy bản năng.

Anh không làm gì rõ rệt. Nhưng sự hiện diện của anh như thế này đã là một hành động. Một hành động can đảm, đầy mâu thuẫn, nhưng cũng là một lần anh thừa nhận sự thật: có một phần trong anh, lâu nay, chỉ chờ được nhìn thấy.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 9"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz