Nội dung truyện
Thiện gật đầu, tay cầm đũa xoay nhẹ sợi phở. “Em thì… đang học năm hai IT, nhưng nói thật, em không thích ngành này lắm. Học cho xong thôi, chứ chẳng biết sau này làm gì.” Giọng cậu thoáng chút bâng quơ, nhưng trong đó là một sự chân thành, như thể cậu đang mở ra một phần nhỏ của mình trước Định.
Định nhìn cậu, ánh mắt trầm nhưng không phán xét. “Học hành không phải lúc nào cũng hợp ngay. Nhưng em còn trẻ, cứ thử nhiều thứ, rồi sẽ tìm ra cái mình muốn.” Anh nói, giọng chậm rãi, như một người anh lớn chia sẻ kinh nghiệm. Nhưng trong lòng anh, một suy tư thoáng qua – về những ngày anh cũng từng lạc lối, từng tìm kiếm chính mình trong những buổi sáng chạy bộ, những giờ tập gym, và cả những khoảnh khắc như sáng nay, khi anh để cơ thể mình phơi bày trước ánh sáng và ánh mắt của Thiện.
Cả hai ăn trong im lặng một lúc, chỉ có tiếng thìa chạm vào tô và tiếng rao vặt từ xa vọng lại. Nhưng sự im lặng ấy không nặng nề, mà như một khoảng lặng cần thiết, để cả hai cảm nhận được sự đồng điệu đang lớn dần. Khi rời quán, họ chào nhau bằng một cái gật đầu nhẹ, Thiện nở nụ cười tươi, còn Định đáp lại bằng ánh mắt ấm áp, như ánh nắng sớm. Họ chia tay ở ngã rẽ, mỗi người đi về một hướng, nhưng trong lòng cả hai, một mảnh ký ức chung đã được khắc sâu.