Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Nhập Môn Phô Dâm
  3. Chương 23 - 23. Chuyến Về Miền Tây
Prev
Next

Định đẩy cửa bước vào căn nhà nhỏ ở Sài Gòn, ánh đèn vàng cam từ phòng khách hắt lên bức tường cũ kỹ, chiếu sáng bức ảnh gia đình đặt trên kệ gỗ. Anh đứng lặng, nhìn gương mặt rạng rỡ của Nguyên và nụ cười hồn nhiên con trai.

Định cởi chiếc áo thun bó sát, để lộ cơ thể săn chắc, từng đường cơ bắp lấp lánh mồ hôi dưới ánh đèn. Anh ngồi xuống ghế sofa, tay vô thức lướt qua ngực, cảm nhận nhịp tim vẫn còn đập mạnh từ những ký ức buổi chiều – những cái chạm nóng bỏng, ánh mắt cháy rực, và cảm giác tự do mà anh không thể cưỡng lại.

"Đây không phải mình," anh thì thầm, nhưng giọng nói lạc lõng trong chính tâm trí. Anh biết mình sai, biết mình đang đánh cược hạnh phúc gia đình, nhưng ngọn lửa dục vọng trong anh không ngừng cháy. Mỗi lần anh cố dập tắt, nó lại bùng lên mạnh mẽ hơn, như dòng sông tràn bờ không thể kìm hãm.

Anh thở dài, đứng dậy, cởi bỏ chiếc quần short thể thao, để lại chiếc quần lót bó sát màu đen ôm lấy hạ bộ đầy đặn. Anh bước vào phòng tắm, dòng nước lạnh xối xuống, nhưng không thể rửa trôi cảm giác tội lỗi xen lẫn phấn khích.

Điện thoại rung lên trên bàn, màn hình sáng lên với tin nhắn từ Tùng. "Ê Định, chiều nay sao rồi? Ông ổn không? Ông Minh đó có tính đăng ký tháng với ông luôn hông?" Tùng nhắn kèm một biểu tượng cười nham nhở, nhưng Định cảm nhận được sự thăm dò ẩn sau giọng điệu thoải mái. Anh mỉm cười, ngón tay lướt trên màn hình.

Tùng với nụ cười ấm áp và thân hình rắn chắc như được tạc từ đá, luôn khiến Định cảm thấy vừa thân thuộc vừa nguy hiểm. "Tạm ổn, chiều hơi mệt thôi." anh trả lời, cố giữ giọng nhẹ nhàng.

Tùng đáp lại ngay: "Ngủ sớm đi, mai gặp hẹ hẹ."

Định do dự, hình ảnh Tùng trong chiếc áo ba lỗ bó sát, mồ hôi lấp lánh trên vai rộng, hiện lên trong đầu. Anh nhắn lại, tim đập nhanh hơn một nhịp.

Tối đó, Nguyên bước vào phòng, mặc một chiếc áo sơ mi lụa mỏng màu trắng, để lộ đường cong mềm mại của cơ thể. Cô ngồi xuống cạnh Định, mái tóc đen dài buông xõa, ánh mắt dịu dàng nhưng sắc bén như đọc được tâm can anh.

"Anh, em tính cuối tuần này về quê thăm ba má. Hoàng cũng nhớ ông bà rồi. Anh đi cùng em được không?"

Định gật đầu, cố nở nụ cười tự nhiên. "Được chứ, anh sẽ đi cùng. Thứ Hai anh quay lại Sài Gòn, lo công việc."

Nguyên nhìn anh, ánh mắt thoáng chút lộn xộn, nhưng cô chỉ gật nhẹ và đứng dậy. "Vậy tốt rồi. Anh nghỉ sớm đi, mai còn lái xe."

Khi cô rời đi, Định cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Anh tự hỏi liệu cô có nhận ra điều gì từ ánh mắt lơ đãng hay những dấu vết mờ nhạt trên cơ thể anh.

Sáng thứ Sáu, ánh nắng sớm len qua cửa kính phòng gym Private Fitness, chiếu lên sàn gỗ bóng loáng. Định đến sớm, mặc một chiếc áo thun không tay màu xám bó sát, tôn lên cơ ngực nở nang và cánh tay cuồn cuộn.

Chiếc quần short thể thao màu xanh navy ôm lấy đôi chân săn chắc, làm nổi bật hạ bộ đầy đặn. Anh đứng trước gương, kiểm tra tư thế, nhưng tâm trí vẫn rối bời. Anh nghĩ về Nguyên, về Hoàng, và về những khoảnh khắc anh đã để dục vọng dẫn lối.

Thiện bước vào, mặc áo ba lỗ màu đen bó chặt, để lộ cơ bụng sáu múi sắc nét và đôi tay gân guốc. Cậu mỉm cười, ánh mắt tò mò như mọi khi. "Sáng nay anh Định trông nghiêm túc quá ha," Thiện nói, giọng nửa đùa nửa thật, tay vô thức chạm vào bắp tay Định khi chuẩn bị tập.

Định cười gượng, cố tập trung vào bài tập. Hôm nay, cả hai tập trung vào bài squat và đẩy tạ, mồ hôi chảy dài trên trán Thiện, thấm ướt áo, làm lộ từng đường cơ bắp căng tràn sức sống. Định hướng dẫn, giọng trầm ổn, nhưng trong lòng anh vẫn lo lắng về chuyến đi về quê, tự hỏi mình có thể làm gì để hỗ trợ Nguyên.

Sau buổi tập, Định và Thiện ngồi nghỉ trên băng ghế, mồ hôi lấp lánh trên da họ như những viên ngọc dưới ánh đèn phòng gym. Định mặc chiếc áo thun ướt đẫm, dính chặt vào cơ ngực, làm nổi bật từng đường cong. Thiệ, vẫn trong chiếc áo ba lỗ ướt sũng, đưa chai nước cho Định, ánh mắt lướt qua cơ thể anh.

"Anh Định, dạo này anh sao ấy, cứ lơ đãng hoài," Thiện nói, giọng nhẹ nhưng đầy ý tứ. Định cười, lắc đầu: "Chắc tại mệt thôi. Mai anh về quê với Nguyên, thăm nhà chút."

Tùng bất ngờ xuất hiện, mặc một chiếc áo tank top màu đỏ rực, ôm sát cơ ngực rộng và đôi tay lực lưỡng. Quần short thể thao màu đen bó chặt, làm nổi bật đôi chân cơ bắp và hạ bộ săn chắc.

"Ê, hai người! Chiều nay đi bơi tiếp không? Lần trước vui mà!" Tùng cười lớn, ánh mắt lấp lánh nhìn Định.

Thiện sáng mắt lên, vỗ tay: "Đi chứ! Bơi thích lắm!"

Định đỏ mặt, ký ức về lần bơi trước khiến anh bối rối. "Tui không được, chiều nay tui về quê với Nguyên," anh từ chối, giọng hơi ngập ngừng.

Tùng nhướng mày: "Quê hả? Nghe hay đấy. Tui đi với được không? Lâu lắm không về miền Tây."

Thiện chen vào: "Em cũng muốn đi!!" Định bất ngờ trước sự nhiệt tình của cả hai, nhưng không nỡ từ chối. Anh nhắn tin hỏi Nguyên, và trong lúc chờ, cả ba kéo nhau ra một quán bít tết gần đó để ăn sáng.

Quán bít tết đông đúc, mùi thịt nướng thơm lừng. Định gọi một phần bít tết lớn, Tùng chọn trứng ốp la với bánh mì, còn Thiện gọi một đĩa salad gà để giữ dáng. Họ trò chuyện vui vẻ, nhưng ánh mắt Tùng và Thiện thi thoảng lại lướt qua Định, như muốn gợi lại những khoảnh khắc thân mật trước đó.

Nguyên nhắn lại: "Được thôi, anh dẫn bạn về cũng vui. Má thích nhà đông người." Định thở phào, nhưng trong lòng lại lo lắng – liệu anh có thể giữ bí mật của mình khi cả Tùng và Thiện đều ở gần?

Chiều đó, Định lái chiếc xe bốn bánh của gia đình, chở Nguyên, Hoàng, Tùng và Thiện về quê. Nguyên mặc một chiếc áo thun cotton màu xanh nhạt và quần jeans, ôm Hoàng trong lòng, cậu bé cười khanh khách khi nhìn ra cửa sổ.

Tùng ngồi ghế trước, mặc áo thun trắng bó sát, để lộ cơ ngực nở nang và cánh tay rắn chắc. Thiện ngồi phía sau, trong chiếc áo ba lỗ màu xám và quần short kaki, cơ thể cậu lấp lánh mồ hôi vì cái nóng miền Tây.

Trên xe, họ bật nhạc, hát theo những bài dân ca miền Tây, tiếng cười vang lên mỗi khi Tùng kể một câu chuyện cười nhạt nhẽo. Định cố tập trung lái xe, nhưng ánh mắt Tùng và Thiện thi thoảng lướt qua anh khiến anh cảm thấy nóng ran.

Quê Nguyên là một ngôi làng nhỏ ở miền Tây, nơi những cánh đồng lúa trải dài bất tận, xen kẽ với những con kênh lấp lánh và vườn cây ăn trái trù phú. Ngôi nhà chữ L của ba má Nguyên nằm giữa một khu vườn xanh mướt, với cây nhãn, chôm chôm, xoài, dừa và bưởi nặng trĩu quả.

Phía sau nhà là giàn nước với sóng chén, một cây đu đủ cao lớn, và một khoảng sân đất đỏ. Định, Tùng và Thiện bước xuống xe, mồ hôi thấm ướt áo, làm nổi bật cơ thể săn chắc của họ. Định mặc áo thun không tay màu đen, quần short thể thao, cơ bắp căng tràn sức sống.

Họ thu dọn hành lý, đặt vào một căn phòng nhỏ trong nhà. Không gian chật hẹp, với ba tấm nệm trải trên sàn, khiến Định cảm thấy hồi hộp khi nghĩ đến việc ngủ cạnh Tùng và Thiện. Tùng và Thiện, không muốn nghỉ ngơi, nằng nặc đòi Định dẫn đi khám phá.

"Đi đi, Định! Miền Tây chắc vui lắm!" Tùng cười, vỗ vai Định, bàn tay rắn chắc khiến anh rùng mình.

Định dẫn Tùng và Thiện vào nhà chính, nơi ba má Nguyên đang chờ. Ba Nguyên, một người đàn ông khắc khổ nhưng hiền hậu, mặc áo sơ mi lụa cũ kỹ, chào họ với nụ cười ấm áp. Má Nguyên, trong chiếc áo bà ba màu tím nhạt, nhìn cả ba với ánh mắt tò mò. Tùng và Thiện tặng một giỏ quà – bánh kẹo và trái cây – khiến má Nguyên cười rạng rỡ.

Họ ngồi ăn uống sơ sơ, với bánh xèo giòn tan và nước dừa tươi. Định cố giữ vẻ tự nhiên, nhưng ánh mắt má Nguyên dường như quan sát anh kỹ hơn bình thường, khiến anh lo lắng.

Sau bữa ăn, cả ba thay đồ thoải mái để đi khám phá. Định mặc một chiếc áo ba lỗ trắng mỏng, để lộ cơ ngực nở nang và đôi tay cuồn cuộn. Quần short màu xanh navy bó sát, làm nổi bật đôi chân săn chắc và hạ bộ đầy đặn. Tùng chọn một chiếc áo tank top màu xanh lá, ôm chặt cơ thể, cơ bắp lấp lánh mồ hôi dưới nắng chiều. Thiện mặc áo ba lỗ đen và quần short kaki, cơ bụng sáu múi hiện rõ mỗi khi cậu vươn vai.

Họ mượn hai chiếc xe Wave cà tàng từ nhà Nguyên. Định chở Thiện, cảm nhận hơi thở nóng ấm của cậu phía sau, tay Thiện vô tình chạm vào hông anh khi xe lắc lư. Tùng chạy một mình, nụ cười rạng rỡ, cơ bắp căng lên khi điều khiển xe.

Dọc đường, những con chó sủa inh ỏi, khiến Định nhăn mặt. "Tui thích chó, nhưng mấy con hay sủa thế này thì thôi nhé!" anh lẩm bẩm, khiến Tùng và Thiện cười phá lên. Người dân làng nhìn theo, ánh mắt tò mò xen lẫn ngưỡng mộ trước ba chàng trai to lớn, cơ thể rắn rỏi như những chiến binh.

Họ dừng lại ở một vườn trái cây, nơi những cây nhãn, chôm chôm và xoài nặng trĩu quả. Định leo lên cây, cơ bắp căng lên khi anh với tay hái những chùm nhãn ngọt lịm. Tùng và Thiện đứng dưới, cười đùa, thi thoảng chụp ảnh.

Định ngại ngùng, nhưng ánh mắt háo hức của Thiện khiến anh đồng ý tạo dáng, để lộ cơ thể lấp lánh mồ hôi dưới nắng. Rồi họ chia sẻ kỷ niệm tuổi thơ – Định kể về những ngày chạy nhảy trên cánh đồng, Tùng nói về những lần trốn nhà đi bắt cá, còn Thiện cười ngượng khi thừa nhận mình từng sợ ma. Không khí thoải mái, nhưng ánh mắt cả ba trao nhau đầy ẩn ý, như ngọn lửa chờ bùng cháy.

Cả ba đi dọc con kênh chạy ngang vườn trái cây, nơi một chiếc xuồng gỗ nhỏ buộc bên bờ. Tùng hào hứng: "Chèo xuồng đi! Chắc vui lắm!"

Định lắc đầu, biết cả ba chẳng ai rành, nhưng Thiện đã nhảy xuống xuồng, kéo Định theo. Tùng cười lớn, leo lên, khiến chiếc xuồng chòng chành. Ba cơ thể lấp lánh mồ hôi, như những bức tượng sống động giữa khung cảnh miền Tây nên thơ.

Họ thay nhau chèo, tiếng cười vang lên khi mái chèo vụng về làm nước bắn tung tóe. Định ngồi giữa, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể Tùng và Thiện ở hai đầu. Ánh nắng chiếu qua tán cây, lấp lánh trên mặt nước, làm nổi bật cơ bắp căng tràn của họ.

Đột nhiên, Định kêu lên: "Ê, quần tui ướt rồi! Xuồng lủng hả?" Nước bắt đầu tràn vào, thấm ướt quần cả ba. Chiếc quần của Định dính chặt mông, để lộ vòng ba nở nang. Quần short ngày càng bó sát, làm nổi rõ hạ bộ căng đầy, khiến anh đỏ mặt. Thiện thì chật vật với cái quần short kaki đang trĩu nặng vì ướt, để lộ đai quần lót gợi cảm.

Thiện cố tát nước, nhưng chiếc xuồng dần chìm. "Thôi, nhảy xuống đi!" Tùng hét lên, và cả ba bật cười, nhảy xuống con kênh nông lấp xấp. Nước mát lạnh ôm lấy cơ thể họ, làm nổi bật từng đường cơ bắp.

Họ kéo chiếc xuồng dọc kênh, quần áo ướt đẫm dính chặt, như một lớp da thứ hai. Hạ bộ của Định nổi rõ qua lớp quần short mỏng, khiến anh mắc cỡ, cố dùng tay che nhưng không thể giấu được sự cương cứng dần trỗi dậy. Tùng cũng không khá hơn, quần áo ướt ôm lấy cơ thể, làm nổi bật những đường cong gợi dục. Còn Thiện thì chiếc quần kaki đã tuột xuống lộ ra quá đai quần lót.

Người đi đường trên bờ nhìn xuống, ánh mắt tò mò xen lẫn ngưỡng mộ. Một người đàn ông đi xe đạp còn huýt sáo: "Mấy cậu thành phố đúng là chịu chơi!" Định đỏ mặt, tim đập thình thịch, vừa xấu hổ vừa phấn khích.

Tùng cười lớn, vỗ vai Định: "Thư giãn đi, anh! Ở đây ai quan tâm đâu!" Thiện nhìn Định, ánh mắt rực cháy, như muốn kéo anh vào một bí mật chỉ họ hiểu. Cả ba kéo xuồng lên bờ, cơ thể ướt sũng, đứng dưới nắng chiều như ba chiến binh vừa bước ra từ một giấc mơ gợi tình.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 23"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz