Sáng em phải dậy sớm về nhà chuẩn bị đi học. Em gọi Dương dậy rồi mở cửa ban công trèo về nhà. Trước khi về còn hứa trưa qua đón Dương đi ăn gà rán. Dương đánh răng rửa mặt xong xuống nhà đã thấy bà đang sửa soạn bữa sáng ra bàn.
– Bà ơi bà nấu xôi lạc à.
– Ừ. Thằng cu Bống của bà thích ăn
Cả buổi sáng quấn quýt với bà. Cứ tưởng ngày hôm đó bình yên không gió. Chẳng ngờ đến trưa Dương phát rồ lên khi nhận được tin nhắn của em. Tin nhắn vỏn vẹn thông báo em không về được vì có việc xảy ra với Duy. Lúc nào em cũng Duy Duy Duy Duy. Em vô tình hay cố ý Dương cũng không biết. Dương ghét nhất kiểu lỡ hẹn. Mà nhất là lỡ hẹn vì có công việc với một thằng con trai khác. Thế chẳng nhẽ cái thằng Duy ngoài em ra nó không còn đứa bạn nào à? Mà việc gì xảy ra với nó mà chỉ có em giúp được nó chứ?
Hôm nay thì Dương không nhịn được nữa rồi. Không phải cái kiểu cứ suốt ngày ở bên một thằng không phải người yêu rồi thỉnh thoảng về dỗ dành cho Dương yên lòng. Chào bà rồi phóng đến trường em. Chiều nay em không phải học, nhất định lôi em về nói cho ra chuyện. Dương đang bực bội đến mức có thể bẻ cùng lúc 10 cái nhíp và xé cùng lúc 10 cái quần đùi hoa.
Đến cổng trường gọi em thì em không nghe máy. Gọi vào máy Nhung thì Nhung ngu ngu ngơ ngơ chẳng biết em và Duy đi đâu. Lại còn đi riêng nữa. Gọi lại cho Nhung xin số Duy. Dương gọi cho thằng Khang trước rồi gọi cho thằng Cứt trâu. Em về nhà nó, không hiểu làm gì. Cùng đường nên rẽ qua đón thằng Khang rồi phi đến nhà thằng đó. Cách nhà Nhung có mấy số nhà. Em đang đứng thất thần ở cổng. Nhìn thấy Dương mặt em lạnh tanh theo kiểu ngạc nhiên tại sao Dương lại đến đây. Nhảy xuống xe trong khi xe chưa dừng hẳn làm thằng Khang vội phải chới với nắm tay lái quẹo vào lề đường. Dương chạy đến chỗ em cầm lấy tay em lôi đi.
– Thanh Pháp về anh bảo.
– Dương làm sao thế nhỉ. Dương bất lịch sự thế? Mình đang đứng trước cửa nhà người ta
– Người ta là ai? Nhà người ta sao em lại ở đây? Pháp hứa gì với anh ?
– Em gọi thông báo cho Dương là em có việc đột xuất rồi mà ?
– Việc gì. Anh đã đến đây rồi thì Pháp nói đi. Việc gì ?
– Anh có thể hạ giọng xuống được không ? To tiếng trước cổng nhà người khác là không hay.
Câu vừa rồi không phải của em, mà là thằng Chó Có Lát vô duyên tự nhiên xen vào. Thằng này đẻ ra để trêu ngươi người khác, không sai tí nào. Cứ nhìn bản mặt nó là chỉ muốn úp cái bàn là vào mặt.
– Xin lỗi. Hình như không liên quan đến đằng ấy ! Làm ơn dẹp ra.
Dương kéo Thanh Pháp sang bên đường, để đỡ phải đứng ở ”cổng nhà người ta”. Lúc này ai đem ốp lếp trứng trên đầu Dương thì đủ độ chín thơm. Em sững sờ nhìn Dương. Ánh mắt pha phần hốt hoảng của em làm Dương dịu đi một chút.
– Pháp biết không ? Anh không hiểu Pháp nghĩ gì. Cả tuần qua lúc nào Pháp cũng Duy. Đi học với Duy, ăn sáng ăn trưa với Duy, chiều về Duy đèo, nhắn tin gọi điện với Duy. Pháp xem xem trong điện thoại Pháp lưu tên Duy là gì và lưu tên anh là gì ? Anh chỉ là người bình thường còn Duy là người đặc biệt. Anh là A Dương còn Nhật là Chocolate. Hộp tin nhắn thì tràn ngập tin của Duy nốt. Hay do anh vô tâm quá cả ngày nhắn được cho em hai ba tin lúc nhớ nhung ?
– Dương… Dương kiểm tra điện thoại em à ?
– Pháp khiến anh phải làm thế ? Pháp khiến anh phải nghi ngờ, phải lo âu, phải thấp thỏm. Không chỉ có thế. Đi mua đồng hồ Pháp cũng đi cùng nó. Nó không có mắt không có tay hay sao mà phải lôi Pháp đi ? Nó không biết Pháp là người yêu anh hay sao mà cũng nào cũng sấn sổ đến ? Anh thấy người bất lịch sự không phải là anh đâu. Mà là nó kia kìa.
Vừa xổ ra một tràng, Đăng Dương vừa chỉ thẳng tay ra phía thằng oắt con kia. Cơn bực tức khiến Dương không còn kiềm chế được cảm xúc nữa. Thằng Khang đứng tròn mắt nhìn Dương. Bình thường Dương hiền lành nhút nhát chưa bao giờ nổi điên như thế này. Mọi việc có lẽ chỉ dừng ở đây nếu thằng Cứt trâu không đến giật tay Dương ra khỏi tay em rồi hất sang lề đường.
– Tôi cứ nghĩ anh Dương là người văn minh lịch sự lắm. Ai ngờ anh chẳng khác gì trẻ trâu
– Này tôi xin lỗi nhưng cậu ăn nói cho hẳn hoi và có trên có dưới một chút
– Tôi như thế này là lịch sự với anh lắm rồi. Đáng nhẽ anh không xứng đáng được thế đâu. Anh chẳng có quyền gì lăng mạ người khác bất lịch sự như cái cách anh vừa nói.
– Mày im đi thằng chó
– Đấy, chuyện chẳng có gì mà anh bắt đầu giở giọng chợ búa ra. Ba năm cấp ba ngồi quán net cày game tích lũy cho anh được từng đấy kinh nghiệm à ?
Dương nhìn em đau đớn. Dương là gì trong trái tim em ? Dương là gì ? Em đứng im lặng trước những lời xỉa xói Duy dành cho Dương. Quá khứ chơi bời không mấy tốt đẹp đã đẩy Dương vào thế yếu. Ừ thì đúng Dương không thể ngoan ngoãn như thằng con ngoan trò giỏi đam mê thể thao, không thể được tâm lý như nó. Nói túm lại thì Dương cũng chẳng cần có cái gì bằng nó cả bởi vì mọi sự so sánh Dương với thằng chó này đều là khập khiễng.
Cố gạt đi bao kỉ niệm đã trải qua bên em. Cảm giác thất vọng xâm chiếm cơ thể Dương. Những giây phút ôm em xua đi những tủi hờn lo lắng, nắm chặt tay em vứt đi những sợ hãi đớn đau, em không nhớ gì sao ? Hay hiện tại hào nhoáng đã khiến em quên hết quá khứ mất rồi ? Chờ đợi em nói một lời thôi. Em chỉ cần gạt Duy ra mà bênh vực Dương, quát mắng Duy một vài câu rằng Duy sai rồi, Duy không có quyền nói anh Dương như vậy. Nhưng em chỉ im lặng.
Dương cảm giác bị xúc phạm ghê gớm. Không muốn nói gì thêm. Dương quay ra chỗ thằng Khang, lên xe định rồ ga đi thì Khang ngăn lại.
– Mày hành xừ như trẻ con thế Dương. Từ từ đã.
Thằng Khang đến gần chỗ Thanh Pháp rồi hỏi.
– Có chuyện gì thế Duy ? Anh nhìn chúng mày thế này anh chán lắm
– Thằng Quang nhà em bị lạc. Trưa nay tan học không thấy nó về. Đến trường tìm thì không thấy đâu anh ạ.
– Có thế thôi à ? Thế không nói với Dương được một câu tử tế hả Pháp ?
– Em chẳng có gì để nói cả. Anh đưa anh Dương về đi. Em đi với Duy.
Được lắm Pháp ạ. Dương gắt thằng Khang ra nhanh rồi phóng về. Dương không muốn nhìn Thanh Pháp thêm một lần nào nữa. Cứ nghĩ đến ánh mắt lạnh lùng của em sau những câu nói của Chó Có Lát là Dương cảm thấy đau khủng khiếp. Từ nay, mọi thứ liên quan đến Thanh Pháp Dương không quan tâm nữa. Không phải phận sự của Trần Đăng Dương.
– Mày bình tĩnh đi Dương. Thanh Pháp nó cũng có lí do để giận mày.
– Mày im đi Khang, tao không muốn nghe gì cả.
– Tự nhiên mày sồn sồn lên, lại còn khai mày đọc trộm điện thoại nó
– Mày im đi.
– Được rồi được rồi. Xuống đi để tao lái xe cho.
Lái lái cái gì. Dương rồ ga phóng vù vù luôn. Cho gió thốc sâu tận đáy phổi. Dương muốn quên hết, quên tất cả mọi thứ xảy ra trong hơn một tháng vừa qua. Cứ đi như thế khoảng hơn một tiếng, tóc gáy Dương khô khốc dựng ngược hết cả lên. Dừng xuống quán trà đá bên đường, quay lại thì thấy thằng Khang hốc hác không kém. Nó khật khừ đi vào tìm ghế ngồi.
– U ơi, u cho con cốc nước nhanh con sắp chết rồi.
Xong rồi thấy nó hí húi bốc bốc đống đất dưới chân rồi vứt trước mặt Dương, giả vờ ho khụ khụ rồi nhăn nhó.
– Mày thấy chưa ? Tao nhổ ra được một đống đất.
Phì cười. Thằng mất dậy. Đang não hết cả lòng. Dương gọi một cốc trà đá rồi ngồi thở dài thườn thượt. Chẳng biết giờ này em đang làm gì với thằng Chó Có Lát nữa.
– Thôi ngồi một lúc rồi tao với mày về nghe ngóng tình hình xem thế nào. Mà thằng nhóc Quang đi đâu được nhỉ ?
– Mày biết à ?
– Ừ. Chạy sang nhà Nhung chơi suốt.
– Tao không cần biết. Tao về ngủ đây.
– Nhìn mày thế này tao nản lắm Dương ạ.
Uống nốt cốc nước rồi phi về. Trong lòng Dương trống rỗng lắm. Chẳng thiết làm gì nữa. Giờ chỉ muốn về gục vào lòng bà mà khóc tức tưởi thôi. Đàn ông con trai gì mà sướt mướt dã man. Nhưng Dương thề là mình rất muốn khóc. Có cái gì đó ức ức nghẹn nghẹn trong cổ.
Về nhà nhìn thấy bà lật đật chạy ra đón Dương, cười móm mém giục mình vào ăn cơm. Sao trưa rồi mà bữa cơm vẫn còn nguyên thế này?
– Bà ơi. Bà không thấy con về bà phải ăn chứ?
– Ờ ờ. Bà ăn một mình buồn lắm. Thằng Khang ăn luôn với bà nhá.
– Dạ!
Nhìn mâm cơm có bát cà muối và thịt rim mắm tôm, Dương ứa nước mắt. Nhớ những bữa cơm ăn cùng em. Những tiếng khúc khích khi em cười mỗi lúc bà gắp thức ăn cho. Nuốt miếng cơm cứ tắc ứ ở cổ. Trông mặt Dương khổ sở đến tội. Bữa cơm trôi qua chỉ có tiếng trò chuyện của bà và thằng Khang. Đầu Dương ong ong không còn nghĩ được gì nữa.
Ăn xong thằng Khang xin phép về. Dương cũng chẳng lí do gì mà giữ nó. Mặc dù lúc này Dương rất muốn có ai ở bên cạnh. Lên phòng đóng chặt cửa. Dương nhấn số thằng Học. Mãi mới thấy nó nghe máy.
– Mày làm gì lâu thế?
– Tao đang tắm.
– Tắm gì giờ này.
– Chiều tao đi chơi với gái. Hê
– Lại Thu à.
– Ừ.
Dương im lặng một lúc. Thằng này đang hạnh phúc, biết tâm sự gì với nó bây giờ. Nó có hiểu lòng Dương không.
– Học ơi
– Hử?
– Tao… nhớ quê quá mày ơi….
– Ờ… Tao cũng… nhớ mày
– Tiên sư mày.
– Dm mày sao chửi tao.
– Tao thích.
– Mà sáng nay thằng Biên nó đá lại tao rồi đấy.
– Thế mày có bị sao không?
– Tao mò đống đồ điện của bố thấy có cái ống nhôm khum khum. Tao cắt cho nó vừa cái của tao rồi ốp vào. Nhưng phải lấy xi lít mẹ mặc vào nó mới chịu yên một chỗ.
– =)) Thế mày không mặc sịp à?
– Không. Vướng víu lắm. Tao thích để rông. Xong rồi ra bãi tao đứng cho nó đá. Nó dạng chân đá coong một phát. Cả lũ bò lăn ra cười. Nó bảo “Bố biết ngay mày giở trò mà”. Nhưng sau nó cũng không đòi đá tao nữa.
– =))) Ờ.
– Chỉ tội về mẹ tao biết mẹ tao chửi tao suốt buổi trưa. Tiện thể tao nịnh mẹ mua cho tao hai cái sịp luôn. Chứ đi chơi với con Thu tao cứ thấy nó không ổn.
– =)) Ờ ờ. Cũng phải thế mày ạ.
– Ruộng ngô đang non. Có mày ở đây thì vui biết mấy.
– Hè tao về…
– Nhớ đấy. Tao sẽ cố học để lên thành phố với mày. Dạo này tao làm toán toàn được 5 với 6. Bà giáo còn phải tới nhà hỏi mẹ tao xem vừa rồi có đi cúng ở đâu không mà tao tiến bộ thế.
– Ừ mày nói thế thì tao mừng rồi.
– Thế tao đi tắm nốt nhá. Còn phải sang cho thằng Đạo mấy quả trứng gà hối lộ không nó cứ thấy tao với con Thu ở đâu là rình chui bụi rậm ném đá.
Thằng này lại chưa để Dương nói gì đã cụp máy. Nằm vứt điện thoại một góc rồi nằm suy nghĩ vẩn vơ về những khung cảnh yên bình của đồng quê. Vài giây sau thì có điện thoại.
– Khang à? Gì thế?
– Thằng chó kia buôn với ai mà bố gọi mãi không được. Lấy xe xuống đây bố bảo.
– Cái gì? Chuyện gì?
– Nhanh lên!
Chạy xuống cổng. Thấy thằng Khang đứng dựa vào song sắt, làm bộ lay lay cửa gọi thảm thiết: “Cán bộ thả em ra! Cán bộ thả em ra”.
– Thôi đi thằng điên. Đang sầu ruột mà cứ giở trò.
– Mày sang nhà cái bác gần nhà mày hộ tao với. Chẳng hiểu sao thằng Quang đang chơi trong ý.
– Bác nào?
– Nhà 66 kia kìa.
Ủa nhà bác Tâm mà. Dương lôi xe ra rồi đi sang đó. Thấy thằng Hào nhà bác Tâm đang chơi với một thằng nữa trong sân. Thằng Khang đứng cổng gọi
– Quang! Quang ơi! Đi học không về nhà. Bố mẹ đang cầm roi đi tìm kia kìa!
Thằng bé đang chơi vội lao vào hiên cầm cặp rồi chạy ra cổng. Khang đón nó rồi đặt lên xe. Dương chào bác Tâm rồi chở thằng bé về. Tức tức. Tự nhiên thành ra giúp thằng Chó Có Lát. Giờ này không biết em với nó sao rồi. Chở thằng Quang về đến cổng thì thấy em với thằng đó đang đứng với hai người lớn, chắc bố mẹ thằng đó nốt. Nhìn thấy Dương em ngạc nhiên chờ đợi xem chuyện gì sắp tới. Thằng Khang đỡ bé Quang xuống rồi thưa chuyện với bố mẹ nó. Bác gái vội véo tai thằng bé rồi hỏi
– Đi đâu mà trưa không biết cả đường về?
– Thằng Hào nó rủ con về nhà nó ăn cơm cá kho!
Dương bật cười trong vô thức. Nghe câu nói của thằng bé vừa buồn cười vừa thấy tội tội. Chắc mẹ đi làm cả ngày chẳng được ăn cơm mẹ nấu bao giờ nên thèm. Bạn rủ về là về luôn. Lại thêm một đứa trẻ mang một nỗi mơ ước nhỏ bé vu vơ. Nếu buổi trưa nhà Duy mà có những bữa cơm nóng hổi quây quần thì thằng bé chẳng phải đi ăn rình nhà bạn như thế.
Dương và Khang chào mọi người rồi về. Dương chẳng thèm ngó ngàng đến em nữa. Tự nhiên vô cảm đến lạ. Giờ em có người khác lo cho rồi. Dương thành người thừa. Rồ máy đi thẳng. Bỏ mặc em đứng đó. Trong lòng Dương cảm thấy đau nhức nhưng vì quá giận nên cố xua đi. Những tổn thương em vô tình gây ra quá lớn. Tình yêu thương bây giờ không đủ để vượt qua những vết thương tích tụ dày đặc những ngày qua.
Tối đến Dương ngồi thủ thỉ với bà một lúc thì lên phòng cho bà đi ngủ. Cứ nằm một mình trong góc phòng là đủ mọi cảm xúc lại ùa về. Hình ảnh em đôi khi hiện lên rõ nét. Đau đến từng góc cạnh. Ánh mắt lạnh lùng của em cắt cứa vào trái tim Dương theo từng nhịp đập.
Bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa ban công. Dương ngồi bật dậy. Nhưng không chạy ra mở. Tiếng gõ cửa chờ đợi. Dương không biết có nên mở hay không. Biết Thanh Pháp đứng đó. Lâu lâu tiếng động lại vang lên kiên nhẫn. Dội vào tim Dương những uất ức tủi hờn. Đứng dậy mở cửa thật mạnh. Em vẫn đứng đó như vị trí ấy là của riêng em từ ngàn kiếp trước. Ánh sáng trong phòng chiếu vào em, trải dài bóng em ra đằng sau. Em ngước nhìn Dương. Nước mắt đầm đìa. Em khóc. Đôi mắt đau đớn và pha chút sợ sệt. Tại sao em lại khiến Dương khổ sở thế này. Buông thõng hai tay, bước nhẹ đến gần em. Em bước tới gục vào ngực Dương nức nở. Dương kéo em vào phòng đóng cửa. Tay vuốt đi nước mắt trên khuôn mặt em. Tim Đăng Dương như vỡ ra thành ngàn mảnh. Cúi xuống tìm lấy môi em. Nuốt trọn lấy em trong hơi thở. Em nhỏ bé và mong manh đến lạ lùng. Người Dương và người em đều run lên như hai đứa đang đứng trong căn phòng lạnh đến âm 100 độ.
– Tại sao Dương giấu em? Tại sao Dương bị bố Vũ đánh mà lại giấu em? Tại sao bố Vũ hẹn gặp Dương mà Dương không nói với em. Sao Dương lại nói dối là bị ngã? Dương đưa em xem nào.
Chắc Khang nói cho em biết rồi. Vừa khóc em vừa vạch áo Dương ra bằng một lực đủ mạnh mà vẫn đủ mềm mỏng để Dương không bị đau. Gạt tay em ra mà ôm em tiếp.
– Mặc kệ anh. Anh ghét Pháp anh không thèm nói. Nói cho Pháp chẳng được tích sự gì cả. Pháp còn mải quan tâm đến ai đó đâu quan tâm tới anh.
– Dương đừng nói nữa. Dương giết em đi còn hơn. Em đau lắm. Ở đây này. Em đau lắm Dương biết không?
Em đặt tay Dương lên ngực em, phía trái tim. Ấm nóng và phập phồng mỗi khi em thở. Nhìn em khóc mà chân tay Dương rời rã như long hẳn ra khỏi cơ thể rồi. Em đưa cho Dương một chiếc kèn Harkmonica và một hộp quà nhỏ. Dương mở ra, thấy trong ấy là một chiếc đồng hồ bạc khá đẹp mắt. Em đi mua đồng hồ cho Dương à? Còn cái kèn thì sao?
– Em nhờ Duy dạy em thổi Harkmonica để tặng Dương. Em muốn tặng Dương một món quà gì đó đặc biệt để cảm ơn Dương đã đến bên em và che chở cho em. Em xin lỗi vì để Dương hiểu lầm. Từ nay em không thế nữa. Dương đừng giận em. Đừng lạnh lùng bỏ mặc em như chiều nay.
Thôi em đừng nói gì nữa. Giờ đến lượt anh đau. Không cần biết em mắc lỗi gì hay sai lầm ra sao. Anh sẽ quên hết. Chỉ cần em đừng khóc nữa. Nước mắt em làm anh tan chảy theo rồi.
Áp đầu em vào ngực mình. Để cho em nức nở thêm một chút. Cho trôi hết đi những giận hờn trách móc. Trôi hết đi những ràn ngăn cách trở. Để cho tình yêu trôi về nguyên vẹn, tinh khôi như ngày mới quen.