Mấy ngày nay, 2 thứ xuất hiện nhiều nhất trong những giấc mơ của Đăng Dương là cái nhíp và quần đùi hoa. Cái nhíp khỉ gió kia thì Dương chả quan tâm. Nhưng cứ nhắc đến quả quần đùi hoa thì ruột lại đau như cắt, nước mắt lại đầm đìa. Tất cả tài sản của Đăng Dương đã ra đi vào cái ngày chả mưa chả nắng. Hôm đó mặc quần kẻ sọc của bố mà không dám bước ra cửa phòng. Mà các cụ già cũng có cái mốt đẹp thật. Mặc quần đùi kẻ sọc trông không khác gì tù nhân.
Sáng sớm Đăng Dương lại ra cửa vươn vai. Dương thề rằng nếu được trả lại đống quần, mình nguyện sẽ mua nhíp cho em hàng xóm dùng cả đời, bao giờ không có lông nách mà nhổ nữa thì thôi. Đang suy nghĩ miên man thì giật mình vì bên ban công nhà cậu có tiếng động. Quay sang vẫn thấy cửa phòng đóng im ỉm. Thấy ghê!
Hôm nay ra ngoài chẳng cần ngó nghiêng nữa. Cậu mà xông ra là Dương chiến luôn. Bây giờ là nỗi đau ngang nhau, hận thù bằng phẳng.
Tối đi học về, mẹ đã mua cho mấy quần đùi rồng bay phượng múa. Chỉ tội chưa được mặc vì mẹ bảo phải giặt không mặc luôn sẽ bị ngứa… Dương nhăn nhó cho đống tài sản mới vào máy giặt.
Mò mẫm lên facebook xem có gì hấp dẫn. Sao hôm nay chẳng thấy động tĩnh gì ở cái ảnh của cậu thế nhỉ? Hủy được vài cái quần đùi của mình mà hả hê tới mức dừng trận chiến rồi sao? Dương lần mò sang face cậu, mà nhóc này có cái ava lừa tình dã man, cũng nháy mắt chu mỏ như ai.
Khóc thét. Vào trang cá nhân của cậu mà mình như bị sét đánh ngang tai. Chình ình nổi bật giữa trang là ảnh mình mặc quần đùi sọc đứng ngoài ban công vươn vai uốn éo. Cái caption cũng không thể đau lòng hơn.
”Sớm ra thấy anh hàng xóm uốn éo luyện hàng”
Mà cũng phải công nhận đi. Nhìn Đăng Dương trong ảnh thấy kinh. Người gì gầy nhẳng toàn tay với cẳng không à. Mà trong lúc vươn vai trông cái dáng Dương cũng thật khó đỡ, ưỡn đúng chỗ cần ưỡn. Quả ảnh này mà mấy đứa trong lớp nhìn thấy thì Dương đến phải chuyển trường mất.
Khỏi phải nói. Giờ mới hiểu vì sao hôm trước bị tát tí gãy răng. Chính bản thân Dương còn không giữ được bình tĩnh, chỉ muốn vạng cho cậu một chày. Họ hàng anh em nhà cậu được bữa cười thả phanh. Mà mất dậy cái là bạn bè Dương mới khốn. Chúng nó vào hùa cười rũ rượi, bình luận chém mình tơi tả cùng phe địch. Tự nhiên còn mỗi mình Đăng Dương một phe. Không bị ai đánh mà người Dương đau ê ẩm, như vừa bị vứt vào cối xay.
Hằm hằm lên tầng thượng phơi quần áo. Đăng Dương ngó sang bên sân nhà nhỏ xem có cái quần nào của cậu Dương khều về nhét ống thoát nước nhà mình cho bõ tức. Vậy mà cậu đã rút hết quần áo từ bao giờ rồi. Đành ngậm ngùi phơi quần. Hôm nay Dương cẩn thận phơi ra phía xa sân nhà cậu, dùng kẹp hẳn hoi cho gió không thổi bay sang. Mất đống quần này chắc mẹ cho Đăng Dương cởi truồng luôn mất.
Được lắm, đợi đấy hàng xóm!
Lần đầu tiên Dương vừa phơi đồ vừa nghiến răng
Vừa mò mẫm mở lại máy, nghĩ cách trả thù thì mất điện! *mặt ngu*. Mẹ Thư gọi với lên, giọng vang khắp nhà
-Dương! Xuống đây ngay! Sang nhà cô Ly đòi hộ mẹ cái đèn tích điện!
Gì vậy mẹ ơi? Sang nhà thằng hàng xóm lấy đèn á? Không đời nào! Dương run rẩy lết ra cầu thang thương lượng:
-Mẹ xinh đẹp ơi, mẹ lấy hộ con. Con không có quần!
-Một là mặc quần dài vào sang lấy, hai là từ mai mẹ cắt mạng!
Không đời nào! Cắt mạng vào lúc này ngang với cắt tiết Đăng Dương. Lần mò tìm quần dài mặc không khác gì người mù. Dương chỉ ước giờ có điện, Dương nguyện làm thân trâu ngựa lấy em nào ế con bác thợ điện để trả công.
Bấm chuông nhà cậu mãi không thấy nhỏ ra. Dương lững thừng về nhà. Mẹ đợi lâu quá nên cáu, gắt um lên:
-Thiếu i ốt hả Dương? Mất điện bấm chuông ai nghe?
Lại lững thững sang. Cô Ly đi công tác mấy ngày nay. Chỉ có cậu ở nhà. Mình gọi chắc gì nhóc đã ra. Bực quá nhặt đá ném chó. Con chó becgie nhà cậu sủa ẩm lên, sồ chân lên cổng. Nó mà thoát ra được Dương chỉ còn nước vào viện nằm.
Cậu mở cửa đi ra. Mặt nghiêm như đi họp quốc hội. Cậu quát con chó im lặng, đứng trong sân hỏi:
-Gì đây? Định tát lại hay đòi quần!
Choáng! Nghe cậu nói mà ù cả tai.
-Định làm cả 2! Sao không?
Cậu cúi xuống tháo xích chó. Dương nhìn thấy thế bủn rủn chân tay. Đấu với cậu còn có cơ thắng chứ đấu với chó thì hết đường lành lặn.
-Ế… không! Mẹ đằng này bảo đằng này sang đòi đằng ấy cái đèn tích điện!
-Đây chả mượn mẹ đằng ấy!
-Đằng ấy không mượn nhưng mẹ đằng ấy mượn.
-Thế thì đằng ấy đi mà đòi mẹ đằng này.
Nói xong cậu quay vào nhà luôn. Quá quắt! Dương đứng như trời trồng ở cổng nhà cậu. Muốn lao vào bóp cổ cậu chết tươi mà sợ con becgie. Cú quá. Cậu chơi trò chó thì Dương chơi trò mèo. Đăng Dương về cửa nhà rồi hét ầm lên:
-Mẹ ơi! Con đòi đèn nhưng cô Ly không trả.
Chó mấy nhà đối diện nghe thấy tiếng hét, sủa ầm ĩ. Mấy đứa trẻ hàng xóm ló đầu ra cổng nhìn. Ngượng quá, đành… đứng huýt sáo chống chế.
Có vẻ có hiệu quả. Nhóc hàng xóm mở cửa cái XOẠCH, mở cổng cái RẦM, hằm hằm bước đến gần Dương. Đăng Dương vẫn còn hãi cái tát hôm trước nên tư thế phòng thủ. Cậu mà tát nữa là Dương không nhịn nữa đâu. Ai dè cậu đứng nhìn Dương chăm chăm, Dương cũng đứng nhìn cậu chăm chăm. Chỉ cần không tát Dương hay sàm sỡ Dương mà cứ nhìn thế này, Dương đấu đến khi nào có điện thì thôi.
Nhìn chán, chắc thấy Dương đẹp trai quá, cậu quắc mắt nhìn chỗ khác. Dương đang mừng thầm thì cậu quay lại phía Dương, tống thẳng cái đèn tích điện vào ngực , tiện thể lúc Dương đang đau đớn, cậu nã cái guốc vào dóng chân Dương. Học võ hay sao mà đá đau điếng. Trong lúc hoảng loạn quá, lại sợ trời tối, cậu đạp cho Dương mấy phát nữa thì Dương hết đường sống, mình hét ầm lên:
-Mẹ ơi con cô Ly đánh con!
Nhanh như cắt, cậu thụi cho Dương một quả đấm nóng hổi ngay mũi rồi chạy biến vào nhà. Bỏ mặc Dương ngã dúi dụi dưới gốc cây xà cừ. Ngàn lần trong giấc mơ, vạn lần trong ác mộng, cũng không có cảnh tượng nào hãi hùng đến thế này.
Mẹ hốt hoảng chạy ra đỡ Đăng Dương dậy. Bật đèn lên soi. Vừa nhìn thấy mình, mẹ chửi ầm ngõ:
-Mất dậy. Mới ra đường đã gây sự với thằng nào để nó đấm cho sưng mặt thế này?
Dương mếu máo thanh minh:
-Con cô Ly đánh con!
-Thằng mất dậy, mày nói vớ vẩn cô ra tát vỡ mồm mày giờ. Đi vào nhà ngay.
Mẹ cầm đèn vô nhà luôn. Đau lòng quá. Vừa lết vào nhà thì có điện. Mẹ nhét vào tay Dương lọ dầu rồi ngó xem có xây xát gì không. Vừa dòm xuống phía dưới, mẹ cười ầm lên:
-Ra ngoài đường mà quần chưa kéo khóa. Mất nết!
Đăng Dương tia ngay xuống, thấy cửa sổ mở tung, cái quần kẻ sọc của bố còn lòi cả ra ngoài. Nhăn nhó cầm lọ dầu đi lên gác. May mà trời tối om chứ không Dương lại thành hot new trên facebook nhóc đáng ghét kia.
Ngồi phịch xuống giường, cởi quần dài ra. Chân Dương đã kịp đỏ và chuẩn bị chuyển sang thâm tím. Mũi đau đến mức phải thở bằng mồm. Dương nằm vật ra giường. Với lấy điện thoại vào facebook.
Trạng thái mới: “Qua mất quần đùi, hôm nay vỡ mũi”
Giấc mơ của Đăng Dương đêm nay không còn có nhíp với quần. Luẩn quẩn trong tâm thức là hình ảnh mấy cái đèn tích điện chạy tứ tung, đấm đá nhau vỡ kính vỡ quai.