Mới sáng sớm đã bị bấm chuông inh ỏi. Bực mình. Đăng Dương lật chăn vùng dậy, chạy xuống nhà với cái quần đùi không thể chóe hơn.
Tưởng nhà có thư hay điện báo hay thu tiền điện gì gì đó. Ai dè cậu nhóc hàng xóm. Đăng Dương mừng thầm chắc bác nhà bên nấu xôi chè gì đó bảo nó đem sang cho nhà mình chút. Chưa kịp nói gì cậu đã đẩy cửa cổng bước vào, mặt mũi hằm hằm như thịt bằm nấu cháo, tát Đăng Dương cái BỐP!
Rồi chẳng để cho Dương kịp la lối gì, cậu hét luôn một tràng. Lúc này Đăng Dương vừa xoa mồm vừa tròn mắt nhìn cậu. Thằng này hôm nay bị khùng sao ý, sáng sớm bấm chuông vô nhà tát người ta xong còn chửi. Dương thề là nhà mình có chó là Dương chạy vào thả cho nó đuổi nhóc chạy chết luôn. Mặt Dương lúc này chắc kinh hãi lắm. Cậu thì cứ xa xả. “Anh bị điên hay sao? Anh là thằng vô duyên nhất trên đời. Anh không gỡ ngay nó xuống thì đừng trách tôi, thần kinh…” bla bla.
Đăng Dương cá cả mạng sống cùng cái quần đùi hoa mình đang mặc là Dương hiểu cậu nói gì thì Trần Đăng Dương bị sét đánh ngay. Hay thằng nhóc này đánh ghen nhầm người?
Cậu về rồi mà mình vẫn run. Bình thường ỏn à ỏn ẻn nói không nên câu mà sao hôm nay như vừa mới uống phải đống thuốc lắc vậy trời
Tỉnh luôn cả ngủ. Đăng Dương vừa bật máy tính, vừa vặn vẹo hàm xem có gãy cái răng nào không. Đau như trèo cau bị ngã. Vào trang cá nhân, tá hỏa, có cái ảnh của mình vừa bị báo cáo vi phạm. Đăng Dương nhớ là hôm qua mình có đăng ảnh nude hay sex gì đâu . Nhấn vào thư thông báo. Xém té ghế.
Trời ơi, sao mình quên nhanh thế. Sáng qua mắt nhắm mắt mở ra ban công vươn vai, nhìn thấy ngay nhóc hàng xóm bắc ghế ngồi ngoài ban công nhà ẻm… nhổ lông nách. Hứng lên chụp cho cậu một tấm. Mang vào post lên face kèm theo caption: “Mới sáng ra đã thấy em hàng xóm nhổ lông nách”. Sau đó lũ bạn Đăng Dương vào chém nhau tơi tả, cười rũ rượi.
Thôi xong rồi.
Cái ảnh có rõ mặt đâu Ai biết em nó là ai mà hùng hổ sang tát mình lệch mặt thế này. Đã thế, không gỡ ảnh xuống đấy. Xem làm gì được nhau. Nói năng nhẹ nhàng đây còn nghe. Đã châm mìn thì anh phải ném.
Đăng Dương mắm môi mắm lợi viết cái sờ tát tút mới: “Vừa bị ẻm hàng xóm tát. Cuộc chiến chính thức bắt đầu!”
Xong đâu đó, Đăng Dương bỏ xuống bếp ăn sáng. Nghĩ mình có khốn nạn quá không ta? . Thôi kệ, thỉnh thoảng quậy cho vui. Sống cạnh nhà cậu mấy năm trời mà chả được lần chào hỏi bắt chuyện. Nhất là cay cú mối thù vừa bị tát nổ đom đóm mắt. Không cho qua được.
Ngày mai, cái gì đến sẽ phải đến
Từ ngày hôm đó đi học, mỗi lần bước ra khỏi cổng là Đăng Dương phải ngó trước ngó sau mãi mới dám phóng ra đường. Gì chứ người mà bị dìm hàng khùng lắm. Nhỡ đâu cậu ý điên lên lựa thời cơ lao ra phang cho mình một gậy lăn quay ra trấn thương não thì mình biết ăn vạ ai? Vì mấy cái lông nách mà sống đời sống thực vật chết không cam lòng
Facebook của Đăng Dương tự nhiên tăng lượt theo dõi vùn vụt, yêu cầu kết bạn đến mấy chục người. Hầu hết là bạn bè anh em nhà cậu. Nhóc này định spam cho Đăng Dương ăn hành đến khi chịu gỡ ảnh hay sao ý. Chiều lòng cậu, Đăng Dương cho cái ảnh thành tin nổi bật trong trang facebook, ngày nào cũng đổi thời gian về hiện tại cho nó cứ hiện lên đầu trang cá nhân.
Mới hai ngày mà cái ảnh của Đăng Dương mấy trăm lượt like và hơn nghìn comment. Chẳng có lấy cái comment nào của Đăng Dương và cậu. Hầu hết là phe của Dương và phe của cậu chửi nhau. Phe của cậu thì toàn mấy nhóc lít nhít, có cả mấy nhà người lớn vào chửi Dương vô đạo đức vô văn hóa thậm tệ. Phe của Dương thì cười sằng sặc cãi: “Mới đầu chả biết ẻm là ai, nhờ người của ẻm mà giờ ẻm ra đường ai cũng biết, chúc mừng =))”. Người ngoài cuộc cứ múa may quay cuồng còn người trong cuộc thì im ỉm đóng cửa. Người đau khổ, kẻ hả hê.
Sáng sáng ra vươn vai không thấy nhóc hàng xóm nữa. Cửa phòng nhóc cứ đóng im ỉm. Đăng Dương vươn vai, ngó ngó vài cái rồi đi vào.
Hôm nay ăn cũng không thấy ngon nữa. Cảm giác tội lỗi thế nào ý. Đăng Dương gặm nốt cái bánh mì, định bụng lát lên gỡ cái ảnh xuống để mai em ý ra đường còn dám ngẩng mặt lên với bạn bè. Cứ thế này, mọi chuyện quá lên, em đi kiện mình xâm phạm đời tư cá nhân thì bỏ xừ.
Mẹ bảo mình lên gác rút cho mẹ ít quần áo. Ừ thì lên rút xong xuống giải quyết hậu quả. Mở cửa ban công, giật bắn mình. Cậu đang rút quần áo. Dương lúi cúi vơ đống quần áo nhà mình vào để nhanh chạy xuống nhà. Nhóc này tát đau lắm, suýt gãy răng, nhỡ đâu điên quá bẻ cong song sắt chạy sang xử Dương thì tàn đời trai.
Quay sang nhìn trộm cậu. Muốn khóc thét. Trên tay cậu là đống quần đùi hoa của mình. Chả biết cậu thò tay rút trộm, hay là gió bay sang. Nhìn mặt cậu vẫn hằm hằm như hôm trước. Chắc đống quần của mình bị xé tan nát quá. Đăng Dương đứng đờ người. Cố gắng lắm mới dám mở lời: “Đằng ấy cho tớ xin..”
“Mơ nha cu! Dám chơi anh à?”
Đăng Dương nghe xong tí ngất. Ít ra mình cũng hơn cậu ấy 1 tuổi. Ăn nói hàm hồ vậy trời! Chưa kịp phản ứng, cậu cúi xuống nhét đống quần đùi của Dương vào lỗ ống thoát nước luôn. Đăng Dương khóc không nổi. Nay lại phải nhờ mẹ đi mua quần đùi cho. Mà đống quần kia mới mua chứ lâu đâu.
Facebook của Trần Đăng Dương hôm nay có stt mới.
”Chỉ vì mấy cái lông nách mà mất quần đùi”