Sáng nay Dương dậy sớm vì mũi đau nhức quá. Chân cũng đau thấu xương. Nằm nghĩ mãi về cậu. Tự nhiên muốn xin lỗi, muốn làm hòa quá. Nửa vì sợ cậu, nhóc lắm chiêu như thế, biết đâu còn tìm trò hại Dương dài dài. Nửa thấy có lỗi vì đã đem cậu ra làm trò cười cho thiên hạ.
Tiếng chuông cửa làm Dương giật bắn. Cảm giác y như cái hôm bị cậu gọi xuống tát. Đăng Dương tập tễnh xuống nhà. Vừa ló đầu ra, suýt ngã vì nhìn thấy cậu đứng ở cửa. Lại gì nữa đây? Dương không dám bước thêm bước nào nữa, cứ đứng trong nhà nói vọng ra:
-Gì vậy? Hôm qua đánh chưa hả à?
Cậu thò tay vào cổng mở then. Óe! Mẹ đi làm không khóa cổng. Chẳng hiểu sao Dương run như cầy sấy. Sợ quái gì cậu chứ, mình to gấp đôi nhóc, cùng lắm đóng cửa đè ra hấp >” ”< Thằng hàng xóm trời đánh. Dám nhét gián vào áo rồi đưa Dương mặc. Khỏi phải nói, Dương nhảy nhởn hét ầm lên. Đăng Dương không sợ gì trên đời, ngoài gián. Hồi bé tu siêu nước bị con gián chui trong vòi siêu chảy tọt vào mồm mà Dương kinh hãi ám ảnh tới tận giờ.
Sao trời đất quỷ thần nặn ra được thằng hàng xóm ác như con tê giác kia vậy? Cậu nhìn Dương cười ngặt nghẽo, trong khi mặt Dương xanh như đít nhái. Mẹ mình dưới nhà nghe thấy tiếng hét với tiếng chân mình dậm cồm cồm xuống nền nhà, gọi với lên:
-Lại lên cơn điên hả Dương?
-Mẹ ơi!!!!! Gián!!!!!
-Tao lên bỏ gián vô mồm mày giờ. Im đi!
Đăng Dương chỉ thiếu nước khóc thôi. Chưa bao giờ thấy thằng con trai nào khốn như mình lúc này.
-Ê thằng kia? Mày chơi gì ác vậy?
Cậu vẫn ôm bụng cười. Dương không thể nghĩ chỉ vài phút trước tim mình còn đập tưng tưng vì cậu. Mặt giả nai dễ sợ. Nhìn cậu cười nhe hết cả hàm răng nanh ra, ghê gai người.
-Thích vậy! Được không?
-Thế thì đừng mơ đằng này trả áo nha.
-Đây mua hai cái mới rồi. Cứ giữ làm của tin trong nhà đi nha.
Đăng Dương đơ! Thua tập thứ mấy rồi Dương cũng không biết nữa. Vuốt vuốt vai với lưng xem còn con gián nào không. Hậm hực bực bội. Chỉ muốn xé xác cậu cho bõ ghét.
-Này nha. Mới sáng đằng này sửa xe cho đằng ấy nha. Vô ơn vậy đó hả?
-Tưởng anh hỏng thật đó hả? Anh lừa đó ku.
Nói chuyện với nhóc này lúc nữa chắc đầu Dương phòi óc ra mất. Dương vào phòng đóng cửa cái RẦM. Nằm vật ra giường mà vẫn nghe thấy điệu cười của cậu vang vang ngoài cửa sổ.