– Thôi đây, mặc quần của tao đi! Tao mới mặc được một lần thôi!
Dương áy náy ghê gớm. Cầm cái quần sịp còn mới mới đưa cho thằng Khang, lúc nó đang đứng vò đầu bứt tóc ở cửa nhà tắm.
– Mày khai đi thằng kia! Em Nhíp nhà mày chơi tao phải không?
– Dở à? Thanh Pháp cũng sợ nhện bỏ bố ra.
– Mày cứ liệu hồn đấy. Tao mà biết được bé nhà mày ủ mưu gì troll tao thì tao giết
– Ờ. Giết tao thì dễ, giết được Thanh Pháp thì mày cứ làm!
Thay quần áo xong chạy ra ban công gọi em. Thằng Khang đứng lườm Dương từ đầu đến cuối.
– Pháp ơi sang ăn sáng rồi còn đi học.
– Dạ!
Thằng Khang đứng trề môi nhại theo:
– Zịaaaaaaaaaa…
– Mày nữa. Mặc quần áo vào xuống ăn sáng. Ở bẩn kiểu gì mà nhện chui vào cả chim
Thanh Pháp xuống bếp ốp lếp trứng trong khi Đăng Dương chạy ra ngoài ngõ mua bánh mì. Chạy ra khỏi nhà chỉ mong về nhanh không ở nhà hai người kiếm cớ giết nhau mất. Chạy vào bếp đã thấy thằng Khang vừa ngồi nhau dưa chuột vừa lườm Pháp.
– Thằng này mày thái độ gì vậy? Đã nấu cho ăn còn cau có
– Tao ăn cái gì người ta nấu đâu? Dưa chuột Pháp trồng hở?
– Không! Ăn nhanh lên muộn học giờ. Đây! Ăn trứng đi.
– Tao không ăn!
– Không ăn thì thôi. Cảm ơn!
Đến phải lạy hai ông nội này. Sáng sớm ra đã đau hết đầu. Chỉ lo thằng Khang bày trò gì trả thù em thì Dương biết làm sao. Ăn xong dắt xe ra cổng, thằng bạn bệnh của Dương cứ ngồi sau ôm chặt eo rồi dựa lưng vào Dương trêu ngươi em. Em tức lắm nhưng chắc chưa nghĩ ra trò gì đáp lại. Đi trên đường Dương cứ đi ngang hàng để ngắm em. Thỉnh thoảng Thanh Pháp liếc sang cười cười với Dương. Trái tim lại xốn xang. Đưa em đến cổng trường. Dặn em chiều đợi Dương đến đón. Ngắm em dắt xe vào cổng trường rồi mới phóng đi. Lúc này thằng Khang mới buông Dương ra. Cái thằng. Cứ đi trêu ngươi.
– Đi nhanh lên!
– Mày lên mà lái!
– Được, để bố lái!
Thằng này lúc nãy sợ quá hóa điên hay sao ấy. Nó nhảy lên trước xe đánh võng vèo vèo. Đăng Dương ngồi sau mà mặt biến sắc. Người bên đường chửi gần chết hai thằng thanh niên mất dậy. Đến cổng trường soi gương mà thấy mặt Dương phờ phạc do phóng nhanh.
Ngồi học chỉ mong chóng đến chiều để gặp em thôi. Dương nghiện em rồi. Nhiều lúc nhớ em không thở được. Yêu vào khổ quá. Lúc nào cũng như vật thuốc. Thỉnh thoảng thằng Khang quay sang nói đểu
– Mới yêu thế thôi ông nội. Tao với gấu yêu nhau 2 năm, giờ gặp nhau toàn kiếm cớ oánh nhau.
– Thế hả? Biết bao giờ mới được 2 năm như mày để đỡ vật bây giờ.
– Cơ mà em Nhíp nhà mày thì không biết mày có chịu được một năm không nữa. @@
– Mày im đi. Thanh Pháp như thiên thần ý, Pháp đáng yêu nhất trên đời.
– Chúng mày ơi, đưa tao mượn cái bô. Ựa!
Mặc kệ lũ bạn trêu gì thì trêu. Dương nằm bò ra bàn nghĩ về em. Nghĩ về những lúc em nghịch ngợm quậy phá, về những lúc em khóc, lúc em cười, lúc em ngồi đung đưa chân rồi hát. Trường Dương mà cho mặc quần đùi hoa đi học thì sướng. Dương sẽ mặc mấy cái quần em giặt suốt ngày.
– Chúng mày ơi thằng Dương bệnh rồi!
– Còn đâu cái thời oanh liệt, cứ đến lớp là cả ngày ngồi nói xấu em Nhíp hàng xóm.
– Nói mới nhớ facebook thằng này cả tháng chưa cập nhật cái stt nào!
– Để tao. Tối tao sang nhà nó rình chụp trộm em ý!
Thằng Khang đập bàn kết thúc câu chuyện. Mặc kệ. Dương cứ ngồi cười mơ màng giữa những lời than phiền.
Chiều đến cổng trường đợi em. Mà sao có cái thằng nào lúc nào cũng lẽo đẽo theo em ra đến tận đường thế nhỉ. Em lại còn cười tươi vẫy tay chào nó chứ.
– Ai thế Pháp?
– Dạ! Bạn em!
– Bạn nào? Sao tối qua ăn cơm em không kể?
– Ơ em kể nhưng Dương mải ăn có nghe đâu.
– Không biết! Rõ ràng em không kể!
– Em có kể
– Không!
– Kệ Dương! Em đi về đây!
Đuổi xe chạy theo em. Mũi em nhăn lại làm mặt bướng. Nhìn muốn cắn.
– Tối đi chơi đi
– Đâu?
– Đi đâu cũng được.
– Lười nấu cơm chứ gì?
– Hê hê
Nhe răng cười. Muốn tận dụng những ngày mẹ chưa về để đi chơi cùng em thoải mái như những ngày trốn vào Đà Nẵng hay trốn về quê. Thế mà về đến cổng nhà sặc tí chết. Thằng Khang lại đứng chặn ở cổng. Hôm nay còn đem ba lô to tướng sang.
– Tao ở cùng mày đến lúc mẹ mày đi công tác về nha. Tao thương mày ở nhà một mình nên sang ở với mày cho vui.
Nói xong nó chui tọt vào nhà, để mặc Đăng Dương và Thanh Pháp đứng thờ thẫn ở cổng. Thằng này phá hoại đúng lúc vậy trời. Ngó mặt em thấy hỏa khí bốc phừng phừng rồi. Vội chọc chọc tay bảo em vào nhà nhanh không lạnh. Thế là tối nay mất cái hẹn. Em lục tủ lạnh tìm món để nấu cơm. Dương loanh quanh nhặt rau giúp em. Thằng Khang bê laptop xuống bàn ăn ngồi chỉ đạo. Hic. Sao lại có thằng vô duyên quá trời đất thế này.
Bữa cơm hôm nay em cho món nào cũng cay. Hại thằng Khang hại luôn cả Dương. Ăn muốn chảy nước mắt. Chỉ ước bây giờ thằng Khang bị bố hoặc mẹ gọi về để Dương được ở bên em thôi. Uất ức thần chưởng mà chết mất. Ăn xong em chẳng thèm chào Dương mà về thẳng nhà. Cũng không muốn níu em lại vì ở cùng thằng Khang thế nào cũng có truyện.
– Khang ơi!
– Giề?
– Mày có nhất thiết phải đối xử với tao thế không? Tao đã đủ khổ rồi!
– Tao ở với mày có một hai đêm thôi. Sau này mày được ở với em Nhíp cả đời còn gì. Hề hề
Tức quá ôm sách lên giường đọc. Vừa nằm vừa tưởng tượng xem em đang làm gì lúc này. Được một lúc tự nhiên thấy thằng Khang ngã đổ ghế. Sau đó hét ầm nhà lên.
– Dươngggg! Mày ra đây mà xem. Ra mà xem em Nhíp nhà mày đối xử với tao thế nào này.
Vùng dậy chạy ra máy tính. Trên face em là ảnh thằng Khang đứng chỉ tay ngoài ban công, trên người có mỗi cái quần nhỏ. Không phải nói, thằng Khang khóc thét. =)) Nhìn cái ảnh buồn cười lắm nhưng vẫn phải an ủi nó rằng Dương sẽ bảo Pháp tháo xuống. Trời ơi Thanh Pháp ơi. Đủ trò quậy phá. Mà em gây thù chuốc oán mà không sợ hậu quả gì hết thế này thì chết.
– Mày chừa tội đi ngủ không mặc quần đi nhé!
Chưa kịp nói thêm gì thì thằng Khang đã chạy tót ra ban công.
– Này ông nội. Chơi gì mà ác vậy? Trên face tôi còn thầy cô bố mẹ nữa. Mọi người nhìn thấy tôi ngủ với thằng Dương mà mặc mỗi cái sịp thì tôi biết giải thích sao?
– Giải thích sao kệ đằng ấy? Thế lần trước đằng ấy post cái ảnh nói chuyện với Dương lên sao đằng ấy không nghĩ cho tui?
– Này, có gỡ xuống không? Tôi … tôi giết thằng Dương.
Gì? Chỉ vì cái ảnh mà quay ra giết bạn. Mà nhìn thái độ của em Dương biết em không gỡ đâu. Ngang như cua. Vào máy tính đăng nhập facebook để chat khuyên nhủ em. Ủa mà sao Dương sang face em không nhìn thấy cái ảnh ấy nhỉ? Lật sang face thằng Khang xem. Ui zời. Em còn nhân đạo chán. Em hạn chế chỉ cho thằng Khang nhìn thấy. Yêu em thế. Em không bướng đến mức quá đáng như Dương tưởng. Ngó ra ban công thấy thằng Khang vẫn đang xuống nước van xin em gỡ ảnh. Mà thằng này cũng khôn. Biết tính đối thủ thế là tốt. Dương quay trở lại giường nằm đọc sách. Thỉnh thoảng hình ảnh em cứ nhảy vô làm Dương mất tập trung hoài. Phì cười rồi cố gạt hình bóng em đi để đọc sách.
***
Hôm sau Dương và Khang dậy muộn, em đã chuẩn bị xong bữa sáng. Kế hoạch dình chụp ảnh dìm hàng em của nó đã thất bại thảm hại. Còn suýt bị em dìm lại nữa. Nhưng không thấy nó cay cú gì. Thậm chí còn chào buổi sáng em một cách tử tế làm Dương sốc tí ngã.
– Mày ăn nhầm thuốc hả Khang?
– Đừng tưởng tao tha. Em Nhíp nhà mày được lắm. Tao cất mối thù này vào tim.
Lại còn gì nữa. Nghịch với em thì chỉ hại người thôi. Tốt nhất cứ như Dương là hòa bình. Hôm nay em dậy sớm nấu xôi lạc. Vừa ăn vừa nhớ quê. Chỉ tội cơm nấu bằng nồi cơm điện không thơm bằng bếp củi.
Dắt xe ra cổng, thằng Khang giành xe máy đi. Bảo Dương đi xe đạp cùng em. Sướng quá nhảy lên xe em phóng luôn. Em ngồi đằng sau Dương, lại hát. Dương vừa đi vừa cười.
– Pháp ơi!
– Dạ!
– Ôm đi!
– Không. Kì lắm!
– Ôm 1 cái thôi mà!
– Không đâu. Bạn nhìn thấy ngại lắm
Không nịnh được. Thôi vậy. Bao giờ chỉ có mình và em. Dương sẽ ôm bù.
Chiều tan học thằng Khang đèo Dương tới đón em. Đứng đối diện cổng trường đợi em, cứ nghĩ miên man tối nay sẽ ăn món gì, chơi trò gì, em hát cho nghe bài gì. Đang nghĩ thì bị thằng Khang tóm tay bất ngờ tí ngã.
– Chết mẹ rồi Dương ơi. Ông Vũ!
Hốt hoảng nhìn sang phía cổng trường. Đúng ông Vũ rồi. Không hiểu lão này cứ tìm em làm gì không biết. Hận gì cô Ly thì tìm cô mà tính sổ. Sao cứ làm khổ em tôi vậy hả trời. Chạy sang đến nửa đường thì lão đã bắt được em ngay khi em dắt xe ra cổng. Thanh Pháp sợ đến nỗi rúm ró. Dương cũng sợ không kém. Giờ Dương tới đó cũng không làm gì được lão, lão đạp Dương một cái gì lăn quay. Vội quay lại chỗ thằng Khang tìm cách đối phó.
– Giờ hai thằng mình không đánh lại được đâu, tao gọi cứu trợ rồi. Mình đi theo xem lão đi đâu đã.
Ông Vũ lôi Thanh Pháp vào taxi. Tim Dương đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sống cận kề nguy hiểm thế này chẳng mấy tổn thọ. Chắc phải tìm cách đưa em cao chạy xa bay nơi này mất. Lúc này lại thấy biết ơn và quý thằng Khang hơn bao nhiêu phần. Nhìn nó lái xe với vẻ mặt lo lắng không kém Dương mà cảm động.
Lão Vũ đưa Thanh Pháp ra phía đường cao tốc Láng – Hòa Lạc. Chẳng hiểu nếu có em trong tay lão sẽ làm gì nữa. Không dám nghĩ. Suýt bị lão bắt một lần đã hoảng lắm rồi. Giờ làm sao để cứu em về bây giờ. Dương cuống đến nỗi bấu chặt vào sườn thằng Khang.
– Thằng chó, bỏ tay ra cho tao gọi điện thoại.
– Gọi gì nữa?
– Thông báo địa điểm cho mấy thằng kia. Mà không xong rồi. Chúng nó không ra kịp đâu. Để tao nghĩ cách.
Chạy khoảng hơn 1 cây thì thằng Khang phóng lên trước xe taxi. Đường dành riêng cho oto mà chạy xe máy lên thế nào cũng bị bắt. Nếu Dương bị bắt, để lão Vũ vượt qua mất dấu thì em chết mất.
– Dương, Dương! Mày mắt tinh nhìn xem cho tao trước kia có phải trạm công an giao thông không?
– Phải! Tiên sư mày. Giờ có cả cơ động. Bị bắt là chắc rồi.
– Mày bám chặt vào nhá. Bọn mình sẽ mất tí máu đấy.
Chưa kịp chuẩn bị gì, thằng Khang đã vẹo đuôi xe ngay trước đầu taxi. Thằng này liều dã man. Chẳng biết có cứu được người không. Hai thằng cùng chết thì dở việc. Trong đầu Dương lúc này chỉ có hình ảnh em thôi. Rồi Dương nghĩ đến mẹ. Nhỡ đâu có chuyện gì thì sau này ai chăm mẹ. Huhu
Tài xế taxi thấy có biến trước mắt nên phanh gấp vào lề đường, phi lên hàng rào thép, cách mấy ông cơ động có mấy bước chân. Thằng bạn mình bình thường ngu ngu mà giờ thông minh phết. Dù bấm bụng thế nào cũng mất mấy trăm cho các chú. Nhưng mà kệ. Ông Vũ bước xuống xe xem có chuyện gì. Dương và Khang vội phóng đến.
– Chú công an ơi! Cái chú này tự nhiên đến trường lôi bạn cháu đi theo. Chú xem có phải bọn bắt cóc không chú!
Nghe cái giọng giả nai của thằng Khang mà bấm bụng cười. Câu quen thuộc nhất của cơ động mà ai đã từng bị bắt xe đều thuộc lòng:
– Xin anh cho chúng tôi kiểm tra giấy tờ!
Lão Vũ nhìn Dương cay cú lắm. Hai lần bắt cóc con hờ bị thất bại cả hai. Dương chạy ra cửa taxi lôi em ra. Mặt Thanh Pháp cắt không còn giọt máu. Đưa em vào trạm ngồi đợi giải quyết. Thằng Khang lúc này mới thở ra hơi. Dựng xe vào lề đường rồi vào ngồi phịch cạnh Dương. Thở một lúc nó quay sang hỏi em:
– Ông nội có bị đánh chỗ nào không?
Em lắc đầu rồi lí nhí cảm ơn. Lời cảm ơn thật lòng sau bao nhiêu trò quậy phá trả thù. Thằng Khang xua tay, ngồi dựa đầu vào tường:
– Khỏi! Về xóa ngay cái ảnh tôi đứng ngoài ban công đi là được.
Phì cười. Dương thừa biết nó cùng mình đuổi theo em, tìm mọi cách cứu em không phải chỉ vì cái ảnh đâu mà. Thằng quỷ! Nó rút điện thoại gọi đám bạn đến đón ba đứa. Phòng trường hợp lão Vũ giải quyết xong xuôi lại đuổi theo em. Dương kéo đầu em dựa vào vai mình. Mỗi khi sợ hãi nhìn em khác hẳn những lúc em nghịch ngợm bày trò quậy phá. Dương không biết như thế nào mới thật là em. Em mạnh mẽ hay em mỏng manh, yếu đuối? Có thể là cả hai! Mà có quan trọng đâu, dù thế nào Dương cũng yêu thương em hết lòng, bất chấp mọi hiểm nguy để bảo vệ em. Tay em vẫn còn run run. Trong lòng Dương cũng sợ lắm. Nhưng phải gạt đi vì Dương biết, mình cần phải cứng rắn và mạnh mẽ, bởi Dương còn là chỗ dựa cho một thiên thần.
Mình được tha về sau khi nộp 300k tiền đi nhầm làn đường cộng phóng nhanh vượt ẩu. Lúc đầu các chú đòi nhiều hơn nhưng do trong ví thằng Khang còn mỗi 320k, cộng thêm công Thanh Pháp năn nỉ ỉ ôi nên kết quả là “Thôi, chú cho 20k còn về đổ xăng” @@. Số Dương may mắn gặp toàn người tốt =.=
Trước khi về em bảo Dương đợi, tiến đến chỗ ông Vũ, nói gì đó Dương không nghe thấy. Nhìn em liều thế làm Dương sợ quá. Dương cũng chẳng quan tâm đến câu chuyện giữa hai người. Lần này về nhất định bắt cô Ly chuyển trường cho em. Dương không thể bảo vệ em cả ngày được. Những lần sau ông Vũ đến bắt em giữa giờ học thì ai sẽ cứu em?
Thằng Khang đưa xe cho Dương để Dương đèo em. Mở cốp xe lấy cái áo khoác dự trữ trùm lên người em. Thấy em run mãi làm Dương xót xa lắm. Cầm tay em xoa xoa trong lòng bàn tay Dương rồi đưa lên miệng hà hơi ấm. Thanh Pháp nhìn Dương cười hiền hiền, thu người trong cái áo khoác rộng. Lần này không cần nịnh em, em vòng tay ra đằng trước ôm chặt Dương, nhét tay vào túi áo Dương. Thỉnh thoảng em lại dụi dụi vào vai Dương rồi cấu một cái. Cảm giác yêu dã man. Chỉ muốn lao đầu vào cột điện. Hức
Về tới nhà thì trời tối hẳn. Ròng rã mấy ngày xa nhà làm sức Dương yếu rõ rệt. Dắt được cái xe vào sân là phi ngay vào ghế nằm vật vã. Thằng Khang cũng vào sau nằm lăn lóc ra sàn. Em thì lên gác cất đồ và thay quần áo. Nhìn theo bóng em mà thấy bồn chồn lo lắng. Nhưng ngày tiếp theo sẽ thế nào đây?
– Nghĩ cái quái gì mà nhăn nhó như con chó thế?
– Tiên sư mày, giật cả mình!
– Nấu cơm đi. Tao đói!
– Đói thì vào mà nấu!
Quát vậy chứ Dương vẫn lết vào bếp chuẩn bị đồ nấu cơm. Dù sao cũng trả ơn nó không ngại hiểm nguy mà lao vào đống lửa cùng bạn bè.
– Tao muốn ăn cái này, cái này, cả cái này nữa, mà nấu nốt cái này đi!
– Thằng kia, tao nấu cái gì thì ăn cái đấy. Không thì nhịn!
Nó lôi đủ thứ thịt thà tôm cá nem chả trong tủ lạnh ra. Mà nấu hết thì mấy ngày nữa mẹ chưa về lấy cái gì mà ăn. Đang suy nghĩ thì em xuống. Em chọn ra mấy thứ ngon ngon để nấu. Nhìn mặt thằng Khang hể hả khi em chọn toàn món nó muốn. Thôi kệ em, em thích làm gì Dương chiều hết. Em lại nhí nhảnh như bình thường rồi. Vui ghê. Vừa làm vừa chọc nhau cười. Trong lòng vừa muốn thằng Khang về cho Dương tự do bên em, vừa muốn giữ nó ở lại trong thời gian nguy hiểm này. Không có nó một mình Dương sợ không xoay sở được. Mà cái thằng, nhiều tật xấu dã man. Ăn cơm thì cứ tóp ta tóp tép, chê đủ cái nọ đến cái kia. Nửa bữa còn gác chân lên ghế ngồi ăn. Nhìn muốn đập.
Bố về nhà khi Dương và Pháp đang rửa bát. Bố mua cho Dương ít hoa quả và đồ ăn để tủ lạnh, hỏi han vài thứ về mấy hôm về quê. Có một lúc bố nhìn Thanh Pháp hồi lâu rồi hỏi Dương.
– Bố thấy thằng bé này nhìn quen lắm!
– Quen kiểu gì hả bố?
– Cũng chẳng biết, có thể là tại Pháp giống một người bạn của bố.
– Vậy ạ. Mặt Thanh Pháp cũng hơi phổ thông mà.
– Ừ, có thể!
Thăm nhà một lúc rồi bố về. Thằng Khang lại còn rủ bố ở lại chơi điện tử với nó. Bó tay. Vô tư đến mức không trừ già trẻ gì hết. Rủ bố không được, nó quay sang rủ Pháp. Mà sao không rủ Dương mới tức. Mà ức hơn nữa là Pháp đồng ý chơi luôn. Nhìn hai người cười đùa gào thét mà ngứa mắt quá thể. Được một lúc không chịu được nữa, Dương đến giật phăng cái điều khiển trên tay em rồi kéo em lên gác.
– Không chơi với anh lại còn ngồi chơi với thằng Khang khùng ấy, kiểu gì thế?
– Thì đây, Pháp lên đây chơi với anh còn gì!
– Không thèm!
– Không thèm hử? Thế thôi Pháp xuống nhà chơi tiếp!
Kéo em vào lòng. Bực quá đi mất. Sao có người ngang như cua thế không biết.
– Lên gác chăm mèo với em đi. Lúc nãy trộn cơm rồi mà mải chơi quên mất
– Ờ! Anh không nói thì cứ ngồi dưới chơi điện tử nhở?
Lũ mèo bắt đầu đến cữ nghịch, bò hết ra khỏi thùng ra cào với cắn khắp nơi. Đi vệ sinh bừa bãi chứ không chịu đi trong chậu sỉ. Hại Dương và em phải lúi húi dọn mệt vã mồ hôi. Em ôm lấy một con ra sân thượng ngồi chơi. Dương thấy thế cũng bắt chước em, túm đại lấy con gần nhất ôm ra ngồi cạnh. Mỗi lần ngồi cạnh em, chỉ có hai đứa là Dương không nói gì được. Cổ Dương cứ ứ lại như bị trét xi măng. Em nói gì cũng chỉ biết ờ ờ cho qua. Khó chịu đến nỗi vã mồ hôi ướt cả lưng áo.
Được một lúc im lặng, em tự nhiên nghiêng người sang dựa đầu vào vai Dương. Ôi! Phải nói là tim Dương ngừng đập tí thì chết. Người cứ đơ lại như bị điện giật đến mức tụt cả lưỡi. Em dựa xong cũng không nói gì. Cứ im ỉm đi. Hai con mèo trên đùi Dương và em bắt đầu trườn ra khỏi tay bò lại gần vật nhau eo éo. Dương cũng không dám túm con mèo lại, thành ra tay Dương thừa thãi kinh khủng, ngứa mà cũng không dám gãi.
Thanh Pháp và Đăng Dương ngồi lâu đến mức như cả hai bị đóng băng được mấy tỉ năm vậy. Các nơ ron thần kinh với mạch máu của Dương cứ cứng đơ hết cả. Mãi sau em mới ngẩng lên hỏi lấy một câu:
– Dương lạnh à?
Ôi Thanh Pháp ơi, em là cứu tinh của đời anh. Câu nói của em làm Dương tan chảy và rã đông đúng lúc.
– Ừ ừ. Lạnh đến nỗi không thở được luôn!
Chẳng hiểu sao Dương có thể phát ngôn bừa bãi như thế được. Em nghe câu ấy xong cúi xuống ôm hai con mèo vào ổ cất rồi bắt Dương xuống phòng. Tiếc quá đi. Hối hận quá đi. Hu Hu. Lủi thủi xuống phòng cùng em. Thấy thằng Khang đã ngồi ở đó ăn táo và online.
– Xin chào hai bạn. Hai bạn vừa bỏ mình đi ăn mảnh ở đâu đấy?
– Im mồm đi. Tao đi chăn mèo.
– Chăn mèo mất một tiếng? Mày ngồi nhá cho nó từng hạt cơm à?
– Im đê! =.=
Ngồi chơi với em một lúc thì thằng Khang hỏi:
– Vi có thân với Nhung không?
– Nhung lớp Pháp à? Bạn thân Pháp mà!
– Gấu của anh đấy. Hê hê. Thế Pháp chuyển đến ở cùng gấu nhà anh nhé! Nhung ở một mình một cái nhà to đùng mà bọn anh đỡ phải đưa đi đón về. Lúc nào nhỏ cũng có một đoàn người đi học cùng. Không sợ bị ông Vũ chặn đường nữa đâu.
Dương giật bắn mình ngồi dậy hỏi:
– Cái gì? Chuyển đến ở cùng Nhung nhà mày. Pháp là nam mà với thế còn tao?
– Ơ thằng này dở à? Nhà mày thì mày cứ ở. Tao có đuổi mày ra ngoài đường đâu? Với ở khác phòng mày khỏi lo.
– Không! Thế hằng ngày ai chơi với tao? Ai nấu cơm cho tao ăn?
– Thế trước khi quen Thanh Pháp mày sống thế nào? Mẹ mày nấu cho mày ăn chứ ai.
– Không, ý tao không phải thế. Tóm lại là tao không đồng ý với ý kiến của mày
– Thế cả ngày mày đưa đón Thanh Pháp chứ gì? Thế ông Vũ mà giở trò nữa thì đừng gọi tao nhá?
– Ơ… Tao…
– Mày im đi để Thanh Pháp suy nghĩ. Người ngoài cuộc mà cứ hóng hớt.
Dương là người ngoài ư? Hu hu. Cũng biết là không thể bảo vệ em 24/24 được. Nhưng em chuyển đến chỗ khác ở thì Dương buồn chết mất. Con mèo làm rối cuộn len rồi bỏ mặc cuộn len như thế sao. Tự nhiên thằng ngu kia cho cái tối kiến, làm em cũng hơi phân vân. Dương biết em cũng có nỗi sợ hãi riêng. Nhưng Dương và em mới yêu nhau chưa lâu, giờ lại phải xa nhau thì sống làm sao. Ôi tim tôi. Không thở được. Không thở được. Chỉ muốn đập đầu vào tường.
– Vậy để mai em nói chuyện với Nhung!
– Ở cứ tham khảo ý kiến đi. Nếu được anh đuổi luôn con Hoa nhà anh sang ở cùng cho vui.
Thằng chó. Hóa ra bàn kế hoạch tống khứ em gái đi. Tách Dương với Thanh Pháp ra mà nó sung sướng ra mặt. Em chào Dương rồi về nhà ngủ. Buồn quá. Hu hu. Trong người Dương khó chịu như có ròi. Nằm vật xuống giường suy nghĩ đủ thứ. Chỉ muốn được ở bên em thôi. Cả ngày nhìn thấy em, nghe em nói, nhìn em cười, ăn cơm em nấu, mặc quần áo em giặt cho. Sao nỡ tách người nghiện xa thuốc phiện thế này. Dương khổ quá. Hic hic.
Nằm mãi không ngủ được. Bực quá ôm gối đi ra ban công.
– Ơ thằng kia đi đâu thế?
– Đi đâu kệ mọe tao!
Gõ cửa phòng em rồi gọi nhẹ nhẹ. Em mở cửa cho Dương mà tròn mắt. Dương tót vào phòng em luôn rồi cài then cửa vào.
– Cho anh ngủ với!
– Sao có nhà không ngủ mà lại sang phá em?
– Kệ. Nằm ngủ ở nhà chán lắm!
Nói xong Dương phi vào giường em luôn. Chăn gối em thơm khủng khiếp. Chỉ muốn hít một phát là hết mùi luôn, xong rồi cất hết mùi thơm ấy trong phổi, thỉnh thoảng ựa ra ngửi. Em tắt đèn rồi chui vào chăn với Dương. Quay sang ôm chặt lấy em mà tự dưng muốn khóc vđ. Cảm giác ức ức tủi tủi làm sao ý. Em dụi đầu vào ngực Dương rồi thủ thỉ.
– Em chuyển đến ở với Nhung nha Dương nha!
– Pháp thích à?
– Nhung có rủ em mấy lần. Nhung ở một mình cũng buồn. Mà em ở đây cũng sợ bố Vũ. Hay em chuyển đi một thời gian thôi. Khi nào ổn thỏa em lại về với Dương.
– …
– Nha Dương nha. Dương đừng buồn nha!
– …
– Dương nhớ ăn uống đầy đủ, chăm thay sịp, chăm tắm nha!
– …
– Đăng Dương…!
– Ơi!
– Dương không nghe em nói à?
– Anh có nghe mà!
– Thế Dương trả lời đi!
– Ừ, Nguyễn Thanh Pháp muốn làm thế nào cũng được. Anh đồng ý mà!!!
Em giơ tay bóp bóp mũi Dương rồi lại dụi dụi vào ngực Dương. Cảm giác khó chịu khủng khiếp. Muốn khóc nhưng phải nín. Muốn chửi cho em một trận cho hả nhưng thương em quá mà phải im. Tại sao em có thể bỏ Dương mà đến ở với bạn được chứ. Em thương Nhung ở một mình chứ em không thương Dương sao? Dương ở một mình cũng buồn chứ bộ. Tủi thân chán lại thấy thương em. Em bị đánh, bị dọa nhiều quá thành ra sợ hãi ngấm vào máu rồi. Giờ cứ nhắc đến bố Vũ là mặt em lại tái mét rồi chân tay run lên. Dương chẳng tìm được cách nào giúp em hơn cách của thằng Khang. Đành phải để em chuyển đi thôi. Buồn quá! Tim Dương thắt lại theo từng nhịp thở. Ôm em trong tay mà không thể chấp nhận được sự thật là mai chẳng còn được nhìn thấy em ở đây nữa. Dụi cằm lên mái tóc em, vuốt nhẹ từng lọn tóc chờn vờn trước mặt mình. Thôi thì cứ ngủ ngoan đi em nhé. Chỉ cần em an toàn là được. Còn khổ đau, thương nhớ… Anh chịu vậy.