Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Next
  1. Home
  2. Người cha cơ bắp sụp đổ
  3. Chương 1 - Thằng con nuôi
Next

Truyện có yếu tố sex, cha con. Nếu cảm thấy không hợp xin hãy đừng report và bỏ qua vui lòng không đọc tiếp.

Buổi chiều hôm ấy, Nguyễn Quốc Hùng đẩy cửa nhà bước vào, sau lưng ông là một thằng nhóc con trai vạm vỡ. Trần Văn Cường cúi gằm mặt, hai tay siết chặt tay kéo vali đến trắng khớp, vai hơi co lại như con thú non vừa đặt chân vào lãnh địa lạ. Đôi mắt chỉ dám ngẩng lên nhìn liếc vào người con trai ruột của ông Hùng đang ngồi trên ghế sofa – Nguyễn Quốc Sơn.

Ông Hùng vỗ vai Cường, giọng trầm ấm nói với con trai mình: “Sơn à, đây là thằng Cường con nhà chú Long. Từ nay về sau nó chính thức là thành viên trong nhà mình. Con phải chăm sóc nó thật tốt nghe chưa?”

Sơn ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua thân hình thằng nhóc, khẽ gật đầu, nặn ra một nụ cười gượng: “Ừ, chào mừng em.”

Bố ruột của nó – Nguyễn Quốc Hùng – là đội trưởng đội hình sự. Bố thằng Cường (chú Long) là tay chân đắc lực nhất của ông, đồng thời cũng là bạn thân hơn chục năm. Cách đây không lâu, hai người đi làm nhiệm vụ, lái xe đuổi theo tên tội phạm thì xảy ra tai nạn. Xe cảnh sát đâm phải xe tải chở đầy ống thép. Ông Hùng chỉ bị xước mặt và vai hơi trật, còn chú Long thì bị ống thép xuyên thủng ngực, chết ngay tại chỗ.

Hùng day dứt vô cùng, ông xin từ chức nhưng cấp trên chỉ cho ông nghỉ dài hạn để suy nghĩ lại. Cả hai người đều là bố đơn thân, ly hôn, trong nhà chỉ có mỗi một thằng con trai. Sau khi chú Long hy sinh, Hùng cho rằng mình có trách nhiệm phải lo cho thằng Cường, nên quyết định nhận nuôi và đưa thẳng nó về nhà mình.

Thằng nhóc năm nay vừa tròn mười sáu, nhỏ hơn Sơn mười tuổi, vẫn còn nguyên cái vẻ non nớt của học sinh thể thao cấp ba – vai rộng, tay chắc, dù chưa to lớn bằng bố ruột như một tòa tháp sắt, nhưng khí thế lực lưỡng đang chờ bùng nổ đã rất rõ. Đúng là con nhà cảnh sát, thân thể đã có nét của chú Long vạm vỡ ngày trước. Hổ phụ sinh hổ tử !

Việc nhận nuôi này bố không bàn với Sơn lấy một câu. Đến khi nó biết thì giấy tờ đã hoàn tất hết. Sơn cực kỳ khó chịu. Nó thừa nhận nhà mình có trách nhiệm với thằng Cường, nhưng trách nhiệm không có nghĩa là phải nhận về làm con nuôi. Thằng nhóc đã mười sáu tuổi, tự lo được bản thân, cứ tài trợ tiền là đủ rồi. Vậy mà giờ nó phải nhường cả phòng riêng cho thằng con nuôi ngứa mắt này ở.

“Anh Sơn ơi, sau này em xin anh chỉ bảo nhiều nhiều nhé!” Cường cười, nụ cười trông hiền lành, ngượng ngùng. Nhưng đúng khoảnh khắc nó ngẩng mắt lên, Sơn bắt được một tia thù địch lóe lên trong đáy mắt thằng nhóc. Nó lập tức cảnh giác. Nó ghét cay ghét đắng thằng “em trai” đột nhiên xâm nhập này. Dưới lớp vỏ hiền lành kia chắc chắn đang ẩn giấu thứ gì đó rất nguy hiểm. Nhưng dù sao nó cũng là con chú Long, nên bề ngoài Sơn vẫn phải giữ thái độ.

Bố Hùng dẫn thằng Cường lên lầu, chỉ vào phòng cũ của Sơn: “Phòng này từ nay là của con. Ga giường chú vừa thay, sạch sẽ lắm. Có gì không vừa ý thì nói chú nhé.” Phòng không lớn nhưng gọn gàng, tường vẫn dán poster cũ của Sơn – một con tàu vạn tấn đang phá sóng. Trần Văn Cường sờ mép giường, mắt sáng rỡ: “Chú ơi, đẹp quá, cảm ơn chú nhiều!” Hùng xoa đầu nó, cười hiền như bố: “Con cái trong nhà, cảm ơn cái gì. Anh Sơn con không có nhà, phòng để không cũng phí.”

Sơn đứng ngoài cửa nghe mà cau mày. Nó hay đi biển dài ngày, mỗi lần về nhà hiếm lắm, giờ muốn nghỉ ngơi trong phòng riêng cũng không được, đành nằm sofa phòng khách. Hùng quay lại nhìn nó, ánh mắt thoáng buồn: “Sơn à, bố biết là làm phiền con rồi. Bố cả đời này có lỗi với con. Giờ lại thêm thằng em, con chịu khó một chút nhé.” Sơn cười gượng: “Không sao đâu ạ.”

Bữa tối, Cường ngồi ngay ngắn, động tác còn rất rụt rè. Tay nó cầm đũa hơi run, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn Hùng đầy vẻ phụ thuộc và biết ơn. Hùng ăn ngồm ngoàm, mép dưới bộ râu quai nón khẽ nhếch lên: “Cường con đừng khách sáo, coi như nhà mình. Mai chú dẫn con đi trường làm thủ tục.”

Cường gật đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Dạ cảm ơn chú.”

Sơn ngồi một bên nhai cơm, cảm nhận được ánh mắt thằng Cường thỉnh thoảng lén lút quét qua bố nó. Trong đó có thứ ánh sáng không nên thuộc về thằng nhóc mười sáu tuổi – một thứ thèm khát nóng bỏng. Nó nhíu mày nhưng không nói gì. Đến lúc ăn xong, nó đứng dậy vào bếp rửa chén, thằng Cường bất ngờ theo vào, đứng ở cửa thì thầm: “Anh ơi… em sẽ không gây phiền hà đâu.”

Sơn quay lại nhìn, khuôn mặt thằng nhóc vẫn hiền lành không tì vết, nhưng nó luôn cảm giác trong đáy mắt kia đang có thứ gì đó đang âm thầm tính toán.

Những ngày nghỉ dài của Hùng khá hiếm. Buổi tối ông thường ngồi xem ti vi. Sơn ngồi ghế đơn bên trái bố, nói chuyện về lịch trình sắp tới – nó sắp đi một chuyến tàu vận tải quốc tế, kéo dài một tháng. Thực ra cũng chẳng phải bàn bạc gì nhiều, chủ yếu nó nói, bố nghe rồi “ừ” một tiếng.

Khác với không khí ấm áp giữa chú Long và con trai, quan hệ giữa Sơn và bố của cậu khá lạnh nhạt. Cũng vì thế, sau khi tốt nghiệp trường cảnh sát, nó không theo chân bố mà đi thi bằng thủy thủ, chạy tàu biển quốc tế. Làm thủy thủ thường vắng nhà mấy tháng liền, hai cha con càng ít gặp nhau, quan hệ càng thêm xa cách.

Hùng luôn day dứt vì chuyện này. Ông nghĩ mình ngày xưa làm cảnh sát, tính tình nóng nảy, hay dùng cách thẩm vấn với thằng con còn nhỏ, nên mới thành ra thế này. Ông không biết làm sao để bù đắp, nhất là giờ lại nhận nuôi thằng Cường, ông càng thấy mình có lỗi với con ruột.

Nhưng Hùng không bao giờ ngờ được, lý do thực sự khiến Sơn dần xa cách ông lại là vì từ khi học cấp hai, nó đã bắt đầu có những ảo tưởng tình dục ngày càng mạnh mẽ với chính bố ruột mình. Thân thể lực lưỡng của ông, khí chất oai vệ của đội trưởng hình sự, những múi cơ bóng loáng lúc tắm xong, và đặc biệt là khi mặc đồng phục cảnh sát toát ra mùi đàn ông mạnh mẽ… tất cả khiến Sơn vừa chóng mặt vừa nứng cặc muốn bắn. Nó sợ nếu tiếp tục ở gần, một ngày nào đó nó sẽ làm chuyện vượt quá giới hạn cha con. Ánh mắt thất vọng của bố là thứ nó tuyệt đối không muốn thấy. Vì vậy nó chọn cách xa cách để dập tắt dục vọng sai trái này.

Ban đầu Sơn đã thuyết phục bản thân rằng quan hệ cha con như vậy là ổn. Nhưng giờ thằng Cường xen vào, mọi thứ dường như sắp thay đổi.

Ngày hôm sau là ngày cuối cùng Sơn ở nhà trước khi đi tàu. Nó suy nghĩ kỹ, có nên nhận chuyến đi này không. Tiền công rất hậu hĩnh, nhưng thằng Cường luôn khiến nó cảm thấy một mối đe dọa kỳ quái. Cuối cùng nó vẫn quyết định đi, vì dù sao nó cũng là con ruột, thằng kia chỉ là con nuôi, địa vị không thể so được.

Chỉ là mỗi lần thằng Cường lại gần bố, ánh mắt nó lại khiến Sơn lạnh sống lưng. Nhân lúc ban ngày bố dẫn thằng Cường đi mua đồ dùng sinh hoạt, nó lén lắp đặt khắp nhà những chiếc camera ẩn – phòng khách, phòng ngủ, ban công, thậm chí cả bếp. Camera kết nối với laptop của nó, có thể ghi lại mọi thứ. Trên biển sóng yếu, nó sẽ cách ly với internet gần như hoàn toàn một tháng, nhưng khi về gần nhà, nó có thể xem lại toàn bộ những gì xảy ra trong nhà.

Sáng sớm, Sơn vác balo ra cửa. Hùng tiễn nó đến tận ngưỡng cửa, vỗ vai: “Sơn con về sớm nhé. Bố ở nhà chờ con.” Thằng Cường đứng bên cạnh cười hiền: “Anh đi đường bình an nhé.”

Sơn gật đầu, mắt quét qua hai người. Lại một lần nữa nó thấy trong đáy mắt thằng Cường lóe lên ngọn lửa chiếm hữu trần trụi. Nó không nói gì, quay người rời đi. Khi tàu rời cảng, nó đứng trên boong nhìn bờ biển xa dần, nghĩ thầm: “Chỉ một tháng thôi, không sao đâu.”

…………………

Một tháng trôi qua nhanh chóng. Thời tiết trên biển tốt một cách lạ kỳ, mọi thứ suôn sẻ, Sơn thậm chí còn về sớm hơn ba ngày so với dự kiến. Nó kéo theo thân thể mệt mỏi lao thẳng về nhà, chỉ muốn bất ngờ hét lên một tiếng “Bố ơi, con về rồi!”

Nhưng tay vừa chạm tay nắm cửa, nó khựng lại. Trong nhà vọng ra những tiếng rên rỉ trầm thấp, bị kìm nén, như tiếng thú hoang gầm gừ trong cổ họng. Âm thanh… không ổn chút nào.

Tim Sơn chùng xuống, chuông báo động vang lên. Nó không mở cửa mà vòng ra sau nhà, nhờ thân thủ lanh lẹ rèn luyện từ nghề đi biển, nó trèo tường lên ban công. Cửa ban công khép hờ, nó áp sát khe cửa sổ, nín thở nhìn vào.

Cảnh tượng trong phòng khách như một cú búa tạ đập thẳng vào ngực nó.

Bố nó – Nguyễn Quốc Hùng – đội trưởng hình sự oai vệ, thân thể lực lưỡng như tháp sắt, bộ râu quai nón xồm xoàm, cái thằng đàn ông thẳng thắn từng cầm côn cảnh sát bắt trọn tội phạm – giờ đang quỳ bốn chân trên thảm phòng khách như một con chó nứng tình bằng cơ bắp. Nguyễn Quốc Hùng cởi trần, mồ hôi chảy dài trên lồng ngực căng mọng, mặt đỏ bừng dưới bộ râu. Hai đầu gối dang rộng, cặp mông chắc nịch cao ngất, thịt mông rung bần bật dưới từng cú thúc mạnh từ phía sau. Con cặc to lớn từng bị kìm nén nay mềm oặt, đầu khấc nhỏ nước trong suốt, lắc lư theo mỗi cú đụp, chứng tỏ chủ nhân đằng sau đã hoàn toàn quy phục được.

Trần Văn Cường đứng sau lưng, thân thể thể thao mười sáu tuổi đã cực kỳ lực lưỡng. Hai tay nó bóp chặt eo bố, con cặc to lớn thô dài hung hãn đâm mạnh vào cái lỗ đít hồng hào chặt khít của thằng đàn ông thẳng. Bốp! Bốp! Bốp! Mỗi lần dập đều phát ra tiếng nước dâm đãng, tiếng thịt va thịt vang vọng khắp phòng khách. Nó như một cái máy khoan không biết mệt, rút con cặc ra chỉ còn khấc kẹt lại miệng lỗ, rồi lại hung tợn đâm xuyên hết cỡ, đâm thẳng vào sâu nhất.

Cái lỗ đít thẳng nam của đội trưởng Hùng đã bị đụ đến mềm nhũn ướt sũng, miệng lỗ sưng đỏ lật ra ngoài, mỗi lần rút ra đều kéo theo bọt trắng đục lẫn dịch ruột, chảy dài xuống đùi trong, nhỏ xuống thảm thành một vũng ướt át dâm ôi.

Đôi mắt Hùng đờ đẫn, giọng trầm uy nghiêm ngày thường giờ đứt quãng phát ra những tiếng rên dâm đãng bị kìm nén: “Ư… a… Cường à… nhẹ… nhẹ thôi con…” Giọng ông cố gắng kiềm chế như đang chịu đau trên chiến trường, không muốn mất kiểm soát. Nhưng thân thể thì thành thật phản bội – mỗi lần con cặc thằng nhóc đâm sâu, eo ông lại cong lên không tự chủ, lưng cơ bắp căng cứng thành những đường rãnh dâm đãng. Cái lỗ đít chặt khít của thằng đàn ông thẳng bị con cặc thằng Cường hung bạo giãn ra, thành ruột co giật cố gắng ôm lấy vật xâm nhập, nhưng mỗi lần rút ra lại phát ra tiếng chụt chụt dâm đãng. Ngực ông phập phồng mạnh, cặp vú to chắc rung lắc theo từng cú dập. Hùng rên rỉ cúi gập người, hai núm vú cương cứng cọ sát thảm, mang lại khoái cảm đau nhức.

Hai tay ông bấu chặt thảm, khớp ngón tay trắng bệch, cố gắng ngoắc mông đón lấy con cặc của “con trai nuôi”. Ông khẽ vặn mông, chủ động nuốt trọn con cặc thô dài, tiền liệt tuyến bị nghiền nát liên tục, gây ra từng đợt điện giật chạy từ đuôi sống lên não. Đùi ông căng cứng, đầu gối trượt trên thảm, cố giữ tư thế, nhưng mỗi cú đụ sâu khiến cả thân người ông lao về trước, cổ họng bật ra tiếng rên bị kìm: “Hà… ư… sâu quá…”

Thằng Cường không còn vẻ hiền lành ban đầu. Giờ nó như ông chủ thực sự của ngôi nhà, cưỡi trên thân thể trần truồng của cha nuôi, tùy ý chinh phục, xâm chiếm, như đang tuyên bố chủ quyền. Thằng nhóc mười sáu tuổi thở hổn hển, mồ hôi chảy dài trên ngực chắc nịch, một tay ấn vai ông, tay kia tát mạnh vào cặp mông cao: “Bố ơi, lỗ bố chặt quá… thả lỏng ra đi, để con đụ sâu hơn.” Nó hành động man rợ mà mạnh mẽ, mỗi lần hông thúc đều đâm thẳng tử cung, gân guốc trên cặc cọ xát thành ruột, kéo ra thêm nhiều dịch nhờn. Thảm dưới chỗ hai người đụ đã ướt một vùng lớn, chứng tỏ cuộc đụ dâm đã kéo dài rất lâu.

Ông Hùng không kháng cự, mà càng chìm sâu hơn. Môi dưới bộ râu khẽ hé, giọng trầm nay phát ra tiếng rên dâm đãng cao vút: “A… Cường ơi… lỗ đít của bố… lỗ đít bố ngứa quá… mạnh vào… sâu nữa đi… đụ bố mạnh lên… bố là của con…” Ông cố gắng ngoắc mông đáp lại, cặp mông lực lưỡng chủ động va mạnh ra sau, khiến thân người ông lao về trước, cặp vú to rung lắc. Cường càng lúc càng hung hãn, nó đứng thẳng người thở hổn hển, hông như máy nổ, con cặc ra vào nhanh hơn, khấc đâm sâu vào ruột, kích thích từng đợt khoái cảm chua nhức. Không khí phòng khách ngập mùi hôi nồng nặc của tinh dịch, mồ hôi và dịch nhờn.

Con cặc to của Hùng cuối cùng cũng bị đụ bắn ra một tràng tinh, nhưng ông không ngừng ngoắc mông, mà rên càng dâm hơn: “Bắn rồi… bố bắn rồi… Cường ơi… vú bố… bóp vú bố đi…”

Trần Văn Cường nhếch mép cười khẩy, cúi xuống, hai tay luồn từ nách ông ra, thô bạo bóp chặt hai núm vú cương cứng, vặn vẹo kéo giật như đang chơi đồ chơi. Thân thể ông Hùng giật nảy như bị điện giật, lỗ đít co thắt mạnh, con cặc to như vòi nước hỏng van, phun tinh không ngừng dưới cú đụ liên tục của thằng con nuôi. Thân hình lực lưỡng của ông run rẩy trong khoái cảm, cằm dưới bộ râu căng cứng, một dàn tinh bắn lên sống mũi, nhỏ vào miệng, lưỡi ông bản năng liếm láp, trông dâm đãng đến mức không còn giống đội trưởng hình sự ngày xưa.

“Bố là của con… cái nhà này là của con… thằng Sơn vô dụng kia làm được cái đéo gì… cái lồn dâm của bố chỉ cho con đụ thôi…” Nghe vậy thằng Cường liền buông vú, một tay túm tóc ông, ép đầu ông ngẩng lên nhìn thẳng vào gương trong phòng khách. Trong gương phản chiếu hai thân thể quấn lấy nhau: một con chó cơ bắp khổng lồ quỳ sụp, một tên chinh phục trẻ tuổi đang cưỡi ngựa. Con cặc của Trần Văn Cường ra vào rõ mồn một, mỗi lần đâm vào khiến bụng Nguyễn Quốc Hùng hơi phồng lên, hiện rõ hình dáng con cặc khổng lồ.

“Bố nhìn xem bố dâm thế nào… cặp mông ngẩng cao thế này, chỉ để ăn cặc con thôi…” Nó nói xong lại càng tăng tốc, tiếng hông va mông như pháo nổ liên hồi, dịch trong lỗ đít bị khuấy tung tóe. Tiếng rên của ông Hùng đã lạc nhịp: “Cường ơi… bố… bố toàn là của con… đụ… đụ nát lồn dâm của bố đi… bố yêu con… bố là con chó dâm của con… chỉ cho Cường đụ thôi…”

Những lời dâm ô càng lúc càng thô tục. Hùng dường như đã quên mình từng là đội trưởng hình sự oai vệ, quên thằng nhóc đang dùng con cặc to dài hung hãn đụ nát lỗ đít thẳng nam của mình chính là con nuôi của bạn thân. Ông quỳ trên thảm ngập tinh dịch, ngẩng mông lắc cặc vung vú, như muốn tận dụng từng giây phút con ruột đi vắng để dâng hiến hoàn toàn cho thằng con nuôi đụ.

Sơn liếc nhìn phòng khách – khắp nơi hỗn loạn. Quần áo thể thao, đồng phục cảnh sát, tất, quần lót vương vãi khắp nơi như tàn tích của những lần đụ dâm đói khát. Sofa và bàn trà loang lổ tinh dịch khô và ướt, không khí nặng mùi tinh trùng nồng nặc. Từ bao giờ? Sơn tự hỏi trong đầu mà hô hấp gần như ngừng thở. Bố nó từ bao giờ bị thằng học sinh cấp ba đụ thành ra như con chó thế này?

Nó đáng lẽ phải xông vào, phải gào thét kéo thằng Cường ra. Nhưng ngoài dự liệu của chính nó, nó không làm vậy. Nó lặng lẽ rút lui khỏi ban công, trèo tường ra ngoài, chân mềm nhũn đi về khách sạn gần nhất. Ngực nó như bị dao cắt. Bố nó… cái thằng đàn ông cảnh sát oai phong… lại trở thành đồ chơi của thằng nhóc con? Nhưng cùng với đau đớn, là một dòng dục vọng và hưng phấn cuồn cuộn dâng trào, nóng ran hạ thể khiến nó chân mềm nhũn.

Trong phòng khách sạn tối om, Sơn vứt hành lý xuống, mở laptop. Hệ thống camera nhà nó chia làm hai màn hình: một bên là lịch sử ghi hình, một bên là hình ảnh thời gian thực. Nó cắm thêm màn hình ngoài, hai màn hình trái phải. Màn chính bên trái xem lại lịch sử, màn bên phải xem trực tiếp tình hình trong nhà.

Trên màn hình thời gian thực, ông Hùng nằm bất lực trên thảm ướt đẫm tinh dịch và mồ hôi, thở hổn hển. Cường ngồi một bên hút thuốc (trước đây nhà tuyệt đối không cho hút), thỉnh thoảng còn dùng chân đạp đạp vào con cặc mềm oặt của ông, mà ông Hùng chỉ ngoan ngoãn dâm đãng cương lại dưới bàn chân thằng nhóc.

Sơn tay hơi run, trong lòng có một nỗi khao khát mãnh liệt. Nó mở màn hình bên trái, kéo thời gian về ngày đầu tiên nó rời nhà. Nó muốn biết bố nó – cái thằng cảnh sát nóng tính ít cười – đã biến thành con chó dâm dưới háng đàn ông như thế nào.

Ngày đầu tiên vẫn yên bình. Bố vẫn là bố, thằng Cường vẫn hiền lành rụt rè. Có lẽ vì giờ thằng Cường danh chính ngôn thuận là con trai nuôi của ông, nên Hùng đối xử với nó dịu dàng hơn, thông cảm hơn nhiều so với con ruột.

Không có Sơn – cái nguồn gây áp lực ngầm khi còn ở nhà, Hùng dường như thoải mái hơn. Ông dẫn thằng Cường ra ngoài, hai tiếng sau hai cha con xách đầy túi đồ về nhà. Sơn pause lại phóng to màn hình, trong túi rõ ràng có mấy bộ quần áo mới, hai hộp giày, một quả bóng rổ và rất nhiều đồ ăn vặt.

Nó dừng lại vài giây, rồi tiếp tục phát.

Hai người ngồi sát nhau trên sofa. ông Hùng đang hăng hái kể lại lần ông lẻn vào hang ổ tội phạm bắt sống tên tội phạm. Câu chuyện ngoằn ngoèo, nguy hiểm, nghe mà nghi ngờ có bao nhiêu phần bịa. Sơn nghe câu chuyện này đến phát ngấy. Mỗi khi không khí cha con căng thẳng, ông Hùng thường kể nó nghe, hy vọng tìm lại ánh mắt ngưỡng mộ của con mình ngày xưa, cũng như muốn hàn gắn tình cảm cha con. Còn Sơn vì muốn dập tắt dục vọng, nên mỗi lần nghe đều tỏ ra khó chịu, nên dần dần ông cũng ít kể lại.

Giờ thì ánh mắt ngưỡng mộ và khát khao ấy, Hùng lại thấy trong mắt thằng Cường.

Sơn nhìn vẻ mặt làm bộ của thằng Cường trên màn hình mà buồn nôn. Trình diễn xuất của mày chỉ đến mức này thôi sao?

Nó tua nhanh. Ông Hùng càng kể càng hăng, kể đến lúc trời tối mới vào bếp nấu cơm. Sơn tua nhanh đến lúc ông về phòng ngủ. Trong khoảng thời gian đó, hai người nói chuyện rất bình thường, dường như thằng Cường không có ý đồ gì xấu. Nhưng hình ảnh hôm nay nó cưỡi trên lưng bố túm tóc mà hung hãn đụ, đã phủ nhận hoàn toàn giả thuyết đó.

Cốc cốc. Thằng Cường gõ cửa bước vào phòng ngủ của Hùng. “Biết ngay mà!” Sơn lập tức tắt tua nhanh, phóng to hình, tăng âm lượng.

“Con muốn massage cho chú à?” ông Hùng hơi ngạc nhiên.

“Dạ đúng ạ. Hôm nay con thấy vai chú có vẻ không thoải mái, chắc vết thương cũ chưa khỏi hẳn. Con muốn giúp chú xoa bóp một chút.”

“Không sao đâu, chỉ là vết trật nhẹ thôi, vài ngày nữa khỏi. Con không cần lo.”

“Vai trật rất nguy hiểm ạ. Chú đừng coi thường. Bọn con thể thao hay bị va chạm, toàn xoa bóp thế này là khỏi. Tay con massage giỏi lắm, chú tin con đi ạ.”

“Ha ha ha,” ông Hùng cười xoa đầu thằng nhóc, “Không phải chú không tin tay nghề con, mà chú đã hứa sẽ chăm sóc con thật tốt. Chú không muốn con nghĩ mình phải làm gì đó mới được ở nhà này. Đây là nhà của chú với anh Sơn, giờ cũng là nhà của con. Con về phòng ngủ đi. Thân thể ông già chú toàn cơ cứng, đừng để con mệt.”

Thằng Cường há miệng, nhất thời không biết nói gì. Nó quay lưng. Lời ông Hùng khiến nó nhận ra, trong lòng ông, người bạn thân đồng môn – bố ruột nó (ông Long) vẫn rất đáng quý. Dù là nhận nuôi danh chính ngôn thuận, hay nhường phòng duy nhất cho nó, đều cho thấy ông muốn chứng minh ông sẽ thay bố ruột nó chăm sóc nó.

Nhưng thằng Cường không những không mềm lòng, mà trong mắt nó lại bùng lên ngọn lửa chiếm hữu càng cháy bỏng hơn. Ông Hùng không thấy biểu cảm của nó, nhưng Sơn trên màn hình nhìn rõ mồn một. Thằng khốn! Nhìn dục vọng gần như không che giấu của thằng nhóc, Sơn siết chặt nắm đấm, nhưng sâu thẳm trong lòng nó lại có một dục vọng kỳ lạ khiến nó hơi mong chờ những gì sắp xảy ra.

“Chú ơi, vết thương vai của chú là từ lần đó với bố con phải không ạ?” Thằng Cường đột nhiên hỏi.

“Ừ…” ông Hùng hơi bất ngờ, không chối. “Cường à, chú xin lỗi con về chuyện bố con…”

“Chú!” Thằng Cường cắt lời, “Con không trách chú. Con chỉ trách tên tội phạm đó! Nhưng con cũng hận bản thân không giúp được bố. Chú biết không, mỗi đêm con đều mất ngủ. Con rất muốn lúc đó nếu con làm được gì đó thì có lẽ đã cứu được bố…” Thằng Cường quay người nhìn ông Hùng, thân thể run run, mắt đầy đau đớn và tự trách.

“Cường đừng nghĩ vậy, lúc đó con còn đang học ở tỉnh khác mà…”

Ông Hùng nhìn thằng nhóc đang bị nỗi đau mất cha hành hạ, không biết làm gì, chỉ vụng về ôm nó vào lòng, tay vỗ nhẹ lưng. Ông không thấy nỗi đau mất cha trong mắt nó mấy ngày nay, còn tưởng nó là thằng vong ân bội nghĩa. Hóa ra nó chỉ kìm nén quá sâu. Thằng bé tội nghiệp, mấy ngày nay chắc khổ sở lắm.

Thằng Cường vùi mặt vào vai lực lưỡng của ông Hùng, thân thể vẫn run, nhưng trên mặt đã không còn vẻ buồn bã. Nó lén hít sâu mùi mồ hôi mặn của thằng đàn ông thẳng lực lưỡng, lộ ra vẻ mê đắm đầy xâm lược. Nó ngẩng đầu lên, vẻ đau buồn đã bị nó “kìm nén” trở lại.

Nó nhìn ông, nghiêm túc nói: “Chú ơi, vết thương vai chú là từ lần đó. Chú để con xoa bóp đi. Giúp chú chữa lành vết thương, cũng coi như con đang thay bố chăm sóc chú. Giúp được cho bố, con nghĩ tối nay con sẽ ngủ ngon.”

Ông Hùng nhìn đôi mắt giống hệt người bạn đã mất, chỗ mềm yếu nhất trong lòng bị chạm mạnh. Ông cuối cùng cũng gật đầu: “Ừ, được.”

Miệng thằng Cường khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng, nhanh chóng bị vẻ ngoan ngoãn che lấp.

Thằng Cường quỳ sau lưng ông, hai tay thử nghiệm đặt lên đôi vai rộng lớn, ngón tay cách lớp áo mỏng, nhẹ nhàng nhưng chính xác ấn vào huyệt vị – phong trì, kiên tỉnh… từng cái như gõ dây đàn. Nó là vận động viên cử tạ và vật, sức tay rất lớn, nhưng lúc này thu phát tự nhiên như thầy massage chuyên nghiệp. Ông Hùng dần giãn mày, cổ dày ngửa ra sau, giọng trầm phát ra tiếng thở khoan khoái: “Ư… thoải mái thật. Cường tay nghề giỏi đấy. Vai chú mấy ngày nay cứ căng cứng, con xoa thế này xương cốt đều giãn ra rồi.”

Giọng ông vẫn vững vàng, khuôn mặt oai phong dưới ánh đèn mờ dịu lại, môi dưới râu khẽ mím, lộ vẻ thỏa mãn. Nhưng Sơn trước màn hình thì chết cứng khi nhìn vào đôi mắt thằng Cường. Thằng nhóc bề ngoài cúi đầu chăm chú xoa vai, nhưng ánh mắt nó luôn lén lút dừng lại trên cặp vú lồi của ông, như con thú đói khát, đầy tham lam bệnh hoạn. Đó không phải ánh mắt trong sáng của thiếu niên, mà là ánh mắt thử dò của kẻ chiếm hữu.

Theo thời gian ghi hình, khoảnh khắc ấm áp và buồn thương này xảy ra cách đây 27 ngày. Còn hôm nay, trên màn hình thời gian thực bên phải, một cái tát thẳng vào mặt xé toạc hết vẻ ấm áp ấy.

Hai “cha con” đã chuyển chiến trường ra ban công. Ban công nhà Sơn vốn là chỗ bố hay đứng hút thuốc ngắm phố. Lan can thấp chỉ ngang eo. Bên ngoài là sân chung cư, dưới gốc cây đa lớn có mấy bà già ngồi tám chuyện, mấy đứa nhỏ đuổi bóng, xa xa là đường phố xe cộ ồn ào.

Sơn thở gấp, mắt dán chặt vào màn hình phải. Bố bị điên à? Sao dám làm thế?

Trong hình, ông Hùng chống hai tay lên lan can, nửa thân trên trần truồng thò ra ngoài, lồng ngực ướt mồ hôi lấp lánh dưới nắng, cặp vú to chắc như hai ngọn núi. Ông đang trò chuyện với ông Thiêm – người hàng xóm vừa đi chợ về – cố giữ giọng bình tĩnh: “Ông Thiêm à, trời hôm nay đẹp thật… ừ, thằng Sơn nó đi biển, chắc mấy ngày nữa về…” Giọng trầm, nhưng run run không tự nhiên, mỗi chữ đều kìm nén.

Lan can ban công nhà Sơn thấp, với thân hình cao lớn lực lưỡng của ông Hùng thì gần như vô dụng. Nếu ông đứng ra thêm chút nữa, người dưới sân sẽ thấy rõ ông không mặc gì dưới, và cái mông đang bị đụ lắc lư. Trong camera, hai chân ông dang rộng, cặp mông chắc nịch cao ngất, như đang cầu xin bị chinh phục. Thằng Cường áp sát sau lưng, thân thể thể thao trần truồng nhanh nhẹn mạnh mẽ, hai tay bóp chặt eo ông, ngón tay cắm sâu vào lớp cơ dày. Con cặc to dài gân guốc dính đầy dịch ruột ra vào không ngừng trong lỗ đít ông, mỗi lần đâm sâu đều phát ra tiếng bốp bốp khe khẽ. Lỗ lồn của Hùng đã ướt nhẹp, miệng lỗ sưng đỏ lật ngược như cái miệng tham lam co giật mút lấy kẻ xâm nhập. Hông thằng Cường như máy nổ, đầu khấc đâm sâu nhất, nghiền nát chỗ thịt mềm bí mật nhất của đàn ông.

Sự điên cuồng đụ của thằng Cường kết hợp với nguy cơ bị hàng xóm nhìn thấy khiến ông Hùng vừa mê đắm vừa sợ hãi. Sau lưng, thằng Cường càng lúc càng mạnh, thân thể lực lưỡng của ông không tự chủ run lên, mặt đỏ như gấc, răng nghiến ken két, cố kìm không cho tiếng rên thoát ra. Đôi tay từng cầm súng nay bấu chặt lan can giữ thăng bằng cho nửa thân trên. Hùng vẫn tám chuyện, nhưng thân trên ông đã bắt đầu lắc lư không tự nhiên, khuỷu tay trượt trên lan can, lời nói xen lẫn tiếng rên trầm bị kìm: “Ừ… hà… công việc bận… ừ… trên tàu sóng yếu, liên lạc khó…”

Cặp vú ông thỉnh thoảng run lên theo cú đụ từ sau, thịt cơ trước sau lắc lư. Mỗi tiếng “hà” “ừ” đều đồng bộ với cú thúc của thằng Cường. Cường càng lúc càng liều lĩnh, hai tay từ eo trườn lên, cuối cùng túm chặt vai ông! Nó dường như chẳng quan tâm ông có bị phát hiện là thằng cơ bắp dâm đãng hay không, hai tay bóp vai ông, dưới thân hung hãn đâm sâu nhất, khiến ông Hùng giật nảy, lỗ đít co chặt, kẹp đến mức thằng Cường thở dốc.

“Hùng à, sau lưng con hình như có ai?” Ông Thiêm thấy vai ông đột nhiên có thêm hai bàn tay thì hỏi.

“Bố… cái lồn dâm của bố lại bóp chặt cặc con rồi… ngoài kia người nhiều thế, bố còn dám kẹp chặt vậy… muốn để hàng xóm nghe tiếng rên dâm của bố à?”

Ông Hùng đầu óc bị đụ rối loạn, nhưng vẫn cố che giấu trả lời: “Con… thằng con trai thứ hai… ừ… đang massage… massage vai cho cháu ấy mà…”

Thằng Cường cúi xuống, ngực áp sát lưng ướt mồ hôi của ông, hơi thở nóng bỏng phả vào vành tai: “Bố ơi, ngẩng mông cao hơn… để con đụ sâu… ông Thiêm vẫn đang nhìn dưới kia kìa. Thân trên bố trần truồng lực lưỡng thế này, dưới lại ngẩng mông ăn cặc con… dâm quá đi…”

Con cặc nó như máy khoan đâm mạnh, nhịp từ chậm rãi nghiền nát chuyển sang bão tố, mỗi lần đâm hết cỡ đều chạm đến khúc ruột cong, phát ra tiếng chụt chụt dâm đãng. May mà thân trên ông rộng lớn, ông Thiêm hoàn toàn không thấy được cảnh dâm loạn phía sau.

“Quốc Hùng à, chào cháu nhé…” Ông già dưới sân vẫy tay, hoàn toàn không biết trên ban công đang diễn ra chiến trường dâm loạn. Ông Hùng miễn cưỡng cười, môi dưới râu run run.

Ông Thiêm chậm rãi đi khỏi. Lúc này thằng Cường đột nhiên tăng tốc, mỗi cú đều sâu đến cực hạn, đầu khấc đâm thẳng thành ruột. Hai tay ông Hùng bấu chặt lan can đến trắng bệch. Mỗi lần con cặc thằng nhóc đâm sâu như một cú búa tạ nặng đập vào lớp phòng tuyến kìm nén bao năm của ông.

Ngoài ban công, tiếng ồn ào quen thuộc của khu chung cư ùa tới: tiếng chân ông Thiêm xa dần, mấy bà hàng xóm đẩy xe đẩy tám chuyện, xa xa tiếng còi xe, tiếng bước chân người… bất cứ lúc nào cũng có thể có người ngẩng đầu nhìn lên. Cái lan can thấp ấy với thân hình lực lưỡng của ông gần như là tờ giấy. Thân trên lộ hết, dưới thân trần truồng ngẩng mông cao, bị thằng thể thao lực lưỡng áp sát đụ. Chỉ cần ông dịch ra thêm nửa bước, cái lỗ đít sưng đỏ và con cặc to lắc lư sẽ phơi bày hoàn toàn trước mắt hàng xóm.

Hùng nhìn cảnh sinh hoạt bình thường trước mắt, nỗi sợ hãi như thủy triều lạnh buốt khiến khuôn mặt dưới râu khẽ co giật. Nhưng đồng thời, một kích thích cấm kỵ như lửa cháy lan từ đuôi sống lên não, khiến từng khối cơ trên thân thể lực lưỡng của ông không tự chủ co cứng, run rẩy đáp lại sự xâm nhập của con cặc thô dài phía sau. “Đéo… điên thật rồi…” Ông nghĩ thầm, trong đầu hiện lên hình ảnh sắt máu ngày xưa khi còn làm cảnh sát. Lúc đó ông là nam nhân sắt, là bố, là thằng đàn ông thẳng kìm nén dục vọng bao năm. Còn bây giờ? Trên ban công nhà mình, như con chó dâm nứng tình, ngẩng mông để con nuôi của bạn thân tùy ý đụ. Sợ hãi khiến ông muốn đẩy thằng Cường ra, nhưng kích thích lại khiến ông ngoắc mông về sau, thành ruột co giật mút lấy khấc cặc, mỗi lần Cường thúc đều nghiền nát tiền liệt tuyến hóa thành dòng điện chạy lên tới đầu, tê liệt lý trí, khiến ông muốn gào lên.

“Bố… cái lồn dâm của bố nóng quá… kẹp cặc con muốn gãy rồi…” Thằng Cường cắn nhẹ dái tai thằng đàn ông lực lưỡng, giọng khàn khàn đầy chiếm hữu bệnh hoạn: “Bố ơi, ngoài kia người đông thế… bố còn ngẩng cao vậy… có phải muốn cho hàng xóm xem thằng cảnh sát cơ bắp bị con đụ không?”

Ông Hùng cổ họng ép ra tiếng thì thầm chỉ thằng Cường nghe được, run run van xin: “Cường… chậm thôi… đừng đụ nữa… sẽ… sẽ bị người ta thấy mất!”

Thân trên ông cố giữ bình tĩnh, cặp vú dưới nắng lắc lư, nhưng mỗi cú va hông đều khiến khối cơ trước sau rung động, im lặng tuyên bố sự mất kiểm soát. Ông nghiến răng, môi dưới râu run run, cố nuốt tiếng rên từ cổ họng. Thằng Cường mặc kệ, con cặc ra vào cực nhanh, mỗi cú đều đâm tận cùng. Bốp! Bốp! Bốp! Tiếng va chạm liên hồi, thân thể lực lưỡng của ông run theo, thịt mông rung mạnh hơn, nửa thân trên bắt đầu lắc lư không tự nhiên.

Tiếng rên bị kìm nén cuối cùng cũng trào ra, khàn khàn đầy tuyệt vọng và kích thích: “Sắp… sắp bị thấy rồi! Bố sắp bị người ta thấy là thằng cảnh sát cơ bắp bị con trai nuôi đụ lỗ đít thành con đĩ dâm rồi!” Sợ hãi khiến ông muốn co lại, nhưng cảm giác nguy hiểm phơi bày lại phóng đại từng chút khoái cảm. Thân trên ông càng cúi thấp, nửa ngực gần như áp vào lan can. Nếu hàng xóm nhìn kỹ, chắc sẽ thấy sự run rẩy bất thường và gương mặt đỏ bừng dưới râu.

Cuối cùng, khoái cảm tích tụ bấy lâu như đê vỡ. Thân thể cơ bắp của Nguyễn Quốc Hùng cứng đờ cong lên, cặp vú phồng to như muốn nổ, bụng cơ nổi từng múi, mông chết cứng ngoắc về sau, con cặc to dưới háng vừa cứng vừa bất lực phun từng dòng tinh trùng đặch quánh của thằng đàn ông trung niên cảnh sát thẳng ra tường ban công, trong camera thấy rõ những vệt nước dài chảy xuống sàn.

Ông Hùng mắt đờ đẫn, môi dưới râu hé mở, nhưng nghiến răng không phát ra tiếng, cao trào im lặng như sấm nổ trong cơ thể, khiến thân thể lực lưỡng run không ngừng, đầu gối suýt không trụ nổi. Nhưng thằng Cường không cho ông thở, con cặc nó phồng to, khấc kẹt sâu, tinh trùng nóng bỏng như lũ lụt bắn vào đầy lỗ đít co giật, tràn ra ngoài theo khe hở, nhỏ xuống nền gạch hòa cùng với tinh dịch của ông thành một vũng bẩn thỉu.

“Bố… bố bắn rồi… bị con đụ bắn tinh ngay trên ban công… cái lồn dâm của bố giờ toàn là tinh trùng của con bắn vào…” Thằng Cường thì thầm đầy thỏa mãn chiếm hữu, tiếp tục khẽ rút ra đẩy vào, kéo dài dư vị nguy hiểm, tay vuốt ve lưng ông mạnh mẽ mà dịu dàng. Ông Hùng mềm nhũn dựa vào lan can, nửa thân trên thở hổn hển ướt mồ hôi. Một lúc sau, khi tỉnh lại, ông quỳ sụp trong vũng tinh của mình và thằng Cường, giấu thân thể lực lưỡng dâm đãng sau lan can thấp, trong lòng vẫn cuộn trào nỗi sợ và kích thích.

Sơn nhìn màn hình, mặt cắt không còn giọt máu, bàn tay đè lên màn hình run run. Trong camera, lan can, gạch, thân thể trần truồng lực lưỡng của bố, ngay cả trong cái lỗ đít sưng đỏ hé mở cũng có tinh trắng chảy ra chậm rãi. Nó hiểu rõ, thằng bố cảnh sát cơ bắp của nó trong nhà nó giờ đã hoàn toàn trở thành con điếm riêng của thằng con nuôi.

Nửa thân trên thò ra ban công giờ là thằng Cường, hai tay thả lỏng trên lan can, mặt cười đắc ý, vẫy tay chào hàng xóm dưới sân: “Chào các bác ạ! Trời hôm nay nóng thật, bố con đang bận trong nhà ạ…” Giọng trong trẻo, nhưng đầy vẻ giễu cợt không che giấu. Đôi mắt nó quét qua mấy bà đang tám chuyện dưới cỏ, miệng nhếch lên như đang khoe chiến lợi phẩm không thể nói ra.

Còn thằng đàn ông cảnh sát oai vệ ngày xưa, thân hình cao lớn lực lưỡng, giờ lại co ro quỳ dưới chân thằng Cường, như con chó dâm hoàn toàn quy phục. Hai tay ông ôm chặt đùi lực lưỡng của thằng nhóc, lòng bàn tay cảm nhận sức mạnh tuổi trẻ, trong lòng dâng lên một sự lệ thuộc méo mó và sợ hãi. Thân thể lực lưỡng trần truồng của ông ướt đẫm mồ hôi, cặp vú to chắc phập phồng, lỗ đít còn nóng ran co thắt, tinh trắng tràn ra theo đùi nhỏ xuống gạch thành vũng nhớt nhát. Con cặc khổng lồ của thằng Cường như con trăn hung dữ, tỏa mùi hôi nồng, chĩa thẳng vào miệng ông, giữa bộ râu quai nón.

Ông Hùng thở gấp gáp nóng bỏng, mặt dưới râu đỏ như lửa, há miệng ra, cố gắng nuốt con cặc to lớn vào họng. Thằng Cường cười khẩy, một tay thả lỏng trên đầu ông, năm ngón tay luồn vào tóc ngắn cứng, khẽ ấn xuống. Ông Hùng ư ử trong cổ họng, cố thả lỏng họng, để con vật khổng lồ từ từ đẩy vào, thân cặc căng đầy miệng, từng đường gân cọ xát lưỡi và vòm miệng. Má ông phồng lên, mép dưới râu tràn nước dãi trong suốt chảy dài xuống cằm, nhỏ lên cặp vú, làm ướt núm vú sưng tấy.

Camera ghi lại tất cả chi tiết: đầu ông lắc trước lắc sau, nhịp từ chậm rãi nuốt ra nuốt vào chuyển thành deepthroat gấp gáp. Mỗi lần nuốt sâu mũi ông gần như chạm bụng thằng Cường, cổ họng phát ra tiếng ực ực nhớt nhát. Tiếng ấy mơ hồ, bị miệng bịt kín ép ra, khàn khàn nhưng đầy thỏa mãn quy phục.

Lưỡi ông Hùng linh hoạt liếm láp miệng sáo nhạy cảm dưới thân cặc, cuốn lấy từng giọt nước trong tham lam nuốt xuống. Sơn trợn mắt. Thằng đàn ông thẳng lực lưỡng như bố nó mà liếm cặc giỏi đến vậy, không cần nói cũng biết đều là công lao thuần phục của thằng Cường!

Lúc này, có lẽ ông không cẩn thận cắn nhẹ vào cặc, thằng Cường tát mạnh một cái vào mặt ông: “Địt mẹ con đĩ! Ăn cặc nhiều lần thế mà vẫn không học được à?” Nói xong, dưới thân nó hung hãn thúc mạnh, con cặc đâm thẳng vào họng sâu, khấc va vào vòm miệng mềm, khiến thân thể ông giật nảy, yết hầu lăn mạnh. Hai tay ông bấu chặt đùi thằng Cường, đầu gối trượt trên gạch vì tinh dịch, để lại vết đỏ.

Mắt ông Hùng ướt, nước mắt trào ra khóe mắt – không phải đau, mà là kích thích cấm kỵ. Thằng đàn ông thẳng cơ bắp cảnh sát giờ quỳ dưới chân con nuôi, miệng bị cặc khổng lồ bịt kín, tham lam nuốt ra nuốt vào, dù bị tát cũng không dám phản kháng. Nhưng họng ông co chặt hơn, mút mạnh thân cặc, như đang cầu xin thêm hình phạt.

“Bố… deepthroat cặc giỏi quá… cặc con sắp bị miệng bố mút bắn tinh rồi…” Thằng Cường thở hổn hển, một tay ấn đầu, tay kia vẫy vẫy dưới sân giữ hình tượng con nhà lành, nhưng hông lại như máy nổ, mỗi cú thúc khiến đầu ông ngửa ra sau. Bị đối xử thô bạo vậy, con cặc to dưới háng ông Hùng lại cương cứng trở lại, đầu khấc lắc lư nhỏ nước, nhỏ xuống sàn ban công.

“Bố… nuốt sâu nữa… con sắp bắn… bắn hết vào họng bố… để bố uống tinh con…” Con cặc khổng lồ trong họng ông phồng to, hông thằng Cường thúc mạnh, đâm hết cỡ, khấc kẹt sâu. Thằng Cường gầm thấp, tinh nóng bỏng như lũ phun thẳng vào dạ dày ông. Họng ông ực ực nuốt, cố gắng uống từng giọt, nuốt không kịp thì tinh trào ra mũi và khóe miệng, bắn lên cặp vú thành những đốm trắng.

Ông Hùng thở gấp, mắt đờ đẫn ngẩng nhìn thằng Cường, khuôn mặt oai phong đầy thỏa mãn quy phục: “Cường ơi… bố uống hết rồi… trong miệng bố… toàn tinh trùng của Cường con…”

Thằng Cường rút cặc ra, cúi xuống nhìn ông, miệng nhếch cười bệnh hoạn: “Bố, cái miệng dâm của bố ăn sạch thật… trước khi anh Sơn về, con phải chơi thêm nhiều với thân thể bố mới được.”

Ông Hùng thở hổn hển gật đầu, lưỡi thè ra liếm láp tinh trắng còn sót ở khóe miệng, như đang tận hưởng mùi vị cấm kỵ.

Thằng Cường cười gian, khẽ đá nhẹ vào con cặc cương cứng nhục nhã giữa hai chân ông: “Lồn dâm, còn sức không? Muốn con giúp giải quyết cái này không?”

“Muốn… muốn!” Ông Hùng cố gắng chống người dậy. Mới bị đụ bắn chưa bao lâu, con cặc ông giờ lại cứng ngắc. Nhưng dù thèm khát đến đâu, hai tay ông cũng không dám sờ vào cặc mình, vì giờ con cặc này không còn là của ông nữa, mà là tài sản riêng của thằng Cường.

“Muốn con giúp thì phải trả công. Trên người bố chẳng có manh áo, cho con cái gì đây?” Thằng Cường giễu cợt, rồi dùng chân đạp mạnh con cặc đang cương ngẩng của ông xuống sàn, không nhẹ không mạnh nghiền nát. Khuôn mặt Nguyễn Quốc Hùng dưới râu méo mó vì đau đớn xen lẫn khoái cảm, mắt càng đờ đẫn, nửa đau nửa sướng ôm chặt đùi thằng Cường, con cặc run run phun thêm nhiều nước trong.

“Bố… cái gì cũng cho… giúp bố đi con…”

“Con còn thiếu một con chó. Bố, bố làm chó cho con được không?” Thằng Cường tăng lực nghiền, ngón chân xoay tròn đầu khấc, mỗi vòng khiến con cặc ông co giật.

“Bố…sẽ làm chó cho con… ngày ngày ngẩng mông cho con đụ lỗ, cho con giẫm cặc… thân thể lực lưỡng của bố, đều là của con!” Thân thể lực lưỡng của ông giật như bị điện, hai tay ôm chặt hơn, ngón tay run run sờ đùi trong của thằng Cường như van xin thương xót, mông ngẩng lắc lư: “Gâu… gâu… bố… bố làm chó của Cường… cặc bố… đừng giẫm nữa… đụ vào đi… đụ bắn bố…”

“Tốt lắm! Vậy thì cứ để con giẫm cho bắn tinh đi!” Thằng Cường một tay túm bộ râu quai nón của ông, ép khuôn mặt oai phong ngẩng lên, bàn chân chuyển từ nghiền sang giẫm nhịp nhàng, từ gốc cặc giẫm lên đầu khấc, con cặc trượt dưới bàn chân phát ra tiếng bốp bốp ướt át. Thân thể ông Hùng hoàn toàn mất kiểm soát, đầu gối run run dang rộng hơn, eo ngoắc cao hơn, con cặc to phồng đến cực hạn, gân guốc nổi rõ, mỗi lần giẫm đều khiến khoái cảm như thủy triều ập đến, tê liệt lý trí.

“Gâu gâu… Cường ơi… cặc chó của bố… sắp bắn rồi… giẫm… bố sắp bị Cường giẫm bắn tinh…” Ông Hùng rên dâm, lưỡi thè ra như con chó dâm thật sự, mắt đầy dục vọng sa đọa, môi dưới râu run run, mồ hôi lẫn tinh khiến ông trông dâm đãng đến mức kinh tởm.

Cuối cùng, con cặc của ông Hùng dưới bàn chân thằng Cường co giật dữ dội, dòng tinh trắng nóng bỏng đầu tiên phun ra, lẫn với nước trong, thành một vũng bẩn thỉu. Thân thể lực lưỡng của ông căng cứng, cặp vú co giật trước sau lắc lư: “Bắn rồi… bố bị Cường giẫm bắn tinh rồi… tinh chó của bố… toàn cho Cường…” Thằng Cường cười lớn, bàn chân tiếp tục nghiền nát con cặc đang bắn tinh, kéo dài cao trào nhục nhã, đến khi giọt cuối cùng bị vắt kiệt, nó mới nhấc chân lên.

Nó cúi xuống hôn môi ông, lưỡi xâm nhập, nuốt vị tinh còn sót: “Bố, đúng là con chó ngoan… Nhưng con chưa chơi đủ đâu. Trước khi anh Sơn về, bố là chó của con. Lỗ đít, miệng, cặc của bố, toàn là đồ chơi của con… hiểu chưa?”

Ông Hùng thân thể lực lưỡng run run gật đầu, vẫn ôm chặt đùi thằng Cường không buông. Ông thở hổn hển, mắt đầy mê luyến nhìn thằng đàn ông trẻ tuổi. Một tháng trước nó mới là con trai ông, một tháng sau nó đã là chủ nhân của ông. Thằng đàn ông cảnh sát cơ bắp thẳng nam giờ lại tìm được cảm giác an toàn dưới chân thằng Cường. Ông cúi người quỳ bốn chân, ngẩng cái mông bẩn thỉu lắc lư cái đuôi không tồn tại, há miệng thè lưỡi thở hà hà, để nước dãi nhỏ giọt từ đầu lưỡi. Bộ râu quai nón ướt nước dãi bóng loáng dính vào cằm, khuôn mặt oai phong méo mó thành sa đọa triệt để, niềm tự hào thẳng nam bị kìm nén bao năm tan thành mây khói, chỉ còn lại cơn thèm khát với chủ nhân.

Thằng Cường túm tóc ngắn của ông, cười: “Xem ra bố còn thiếu cái đuôi. Làm chủ nhân con phải bù cho bố!” Nói xong, nó kéo tóc ông vào phòng khách. Ông Hùng đau điếng, vội vàng bò nhanh hơn, theo chân chủ nhân.

Sơn không chuyển góc nhìn phòng khách. Phía sau sẽ xảy ra gì thì ai cũng đoán được. Nó nhìn chằm chằm ban công trống không, những vết tích dâm loạn vương vãi khắp nơi vẫn còn nóng hổi. Nó biết bố đã sa đọa. Chỉ là không ngờ sa đọa sâu đến vậy. Nhớ lại ánh mắt bố nhìn thằng Cường, nó gần như không nhận ra người đó nữa. Camera hướng ra ban công lúc này mơ hồ thu được tiếng rên dâm đãng nhớt nhát từ phòng khách bên ngoài. Sơn lắc đầu, bấm tắt tiếng.

Nó nhìn sang màn hình bên trái, khung hình đang dừng ở cảnh ông Hùng ngồi mép giường, thằng Cường đang xoa bóp vai ông. Vết thương vai ông được xoa bóp của thằng nhóc làm dịu đi, ông giãn mày, mặt lộ vẻ khoan khoái. Sơn chết cứng nhìn khuôn mặt bố, như đang tìm kiếm thứ gì đó. Nhưng nó không tìm thấy. Cùng là vẻ khoan khoái, trong đoạn ghi hình 27 ngày trước, nó không tìm thấy bóng dáng con chó dâm đang run rẩy dưới cặc thằng Cường hôm nay.

Làm sao thằng nhóc làm được? Nó làm con Nguyễn Quốc Hùng hai mươi mấy năm mà không phát hiện ra bản chất thật của bố, vậy mà thằng Cường lại nhìn ra. Nó có thể nhìn thằng cảnh sát nghiêm nghị, không giận đã uy nghiêm kia, và thấy được hình dáng con mẹ dâm đang thèm khát dục vọng ngày hôm nay sao?

Nó đã làm gì?! Sơn muốn biết thằng Cường đã từng bước một đào bới ra bản chất dâm đãng trong lòng bố, và khai thác đến mức hôm nay. Nó tắt màn hình thời gian thực bên phải, click phát lại khung hình đang dừng trên màn hình trái.

Khách sạn đặt ba ngày, thời gian còn dư dả. Sơn gọi lễ tân mang cơm trưa lên, rồi ngồi trước máy tính, mắt không rời màn hình. Nó sẽ dùng ba ngày này để tìm ra câu trả lời.

Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 107 1 ngày ago
Chương 106 1 ngày ago
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 1"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz