Edit + Beta: Hoa Hoa
Chủ nhật em họ đột nhiên đến nhà chơi nên Hứa Cảnh Niệm không thể đến tìm Tạ Viễn.
Em họ vô cùng nghịch ngợm, mợ đưa em họ qua chơi để hai đứa nói chuyện.
Hứa Cảnh Niệm: "…"
Hứa Cảnh Niệm ở trong lòng thở dài một hơi, đành phải đồng ý.
Sau đó gửi tin nhắn cho Tạ Viễn hôm nay cậu không tới được.
Tạ Viễn gửi cho cậu một dấu chẩm hói: [?Em họ?]
Hứa Cảnh Niệm gửi một chữ ừ.
Đối phương hiển thị "Đang nhập tin nhắn", nhưng nửa ngày sau cũng không thấy gửi đi.
Hứa Cảnh Niệm không thể làm gì khác hơn là phải gửi lại một tin khác: Tạ Viễn, có phải anh tức giận không?
Tin nhắn của Tạ Viễn lập tức gửi đến.
[Nếu anh tức giận, em sẽ thế nào?]
Hứa Cảnh Niệm trả lời: Xin lỗi, mợ đặc biệt đến tìm em. Nếu em từ chối là quá không hiểu chuyện. Tạ Viễn, anh đừng nóng giận. Buổi tối em họ sẽ về, con bé phải đi học. Buổi tối em đến chỗ làm việc tìm anh được không?
Tạ Viễn làm việc trong một quán cà phê mỗi tối từ 7 giờ đến 10 giờ, cũng ngẩn ngơ ba tiếng đồng hồ. Gương mặt lạnh lùng, nếu không phải là ưa nhìn đã bị đuổi việc từ lâu rồi.
Trước đây có lần Hứa Cảnh Niệm đến tiệm cà phê chơi với Tạ Viễn, kết quả là Tạ Viễn liên tục nhìn về phía cậu, bị trừ lương.
Sau đó cậu không đến nữa.
Tạ Viễn ngồi ở trước bàn, u ám giữa lông mày và ánh mắt hơi tản đi.
[Tư Niệm: Ừm. Không được tiếp xúc thân thể với người khác, chạm vào vai cũng không được.]
Hứa Cảnh Niệm đảm bảo có thể làm được. Kết quả buổi tối Hứa Cảnh Niệm cũng không đến, bởi vì em họ ở lại nhà cậu.
"Con không về đâu. Con không muốn nói chuyện với mọi người, con nói chuyện với anh họ."
Mợ Hứa Cảnh Niệm hơi bó tay.
Em họ ngồi bất động trên bãi cát.
Hứa Cảnh Niệm: "…"
"Em vẫn nên đi về đi, ngày mai không phải học sao?"
Em họ nhìn sang, có phần không thể tin được: "Anh họ anh đuổi em à?"
"Không…"
Trẻ con thời kỳ nổi loạn quá nhạy cảm.
"Mợ, ngày mai để em đi cùng con. Con dậy sớm chút, đạp xe đưa con bé về."
Mợ có chút không quá yên tâm, Hứa Cảnh Niệm có chứng buồn ngủ, mấy năm trước nghiêm trọng đến mức lúc đang ăn cơm ăn rồi ngủ mất.
Mợ nhíu mày nhìn mẹ Hứa Cảnh Niệm.
Mẹ Hứa cười cười, cũng hiểu điều mà mợ đang lo lắng: "Tiểu Niệm đã tốt hơn nhiều rồi, một tháng gần đây làm việc nghỉ ngơi không khác gì một đứa nhỏ bình thường."
Hứa Cảnh Niệm mím môi cười, có phần vui vẻ: "Mợ, con đã khá hơn rất nhiều."
Tuy rằng lúc đi học toàn ngủ, nhưng thật ra là bài khó hiểu quá mới muốn ngủ.
Mợ cũng mỉm cười, thừa dịp mẹ Hứa đi vào nhà bếp thì đi theo.
"Sao lại nói bệnh của Tiểu Niệm khỏi rồi? Không phải trước đây bác sĩ đều nói không thể chữa khỏi sao?"
Mẹ Hứa nói với ánh mắt uể oải: "Tiểu Niệm đã uống thuốc suốt mấy năm rồi, chắc do uống thuốc nên tốt hơn."
"Thật sao?" Mợ vẫn chưa tin lắm.
Mẹ Hứa giả vờ tức giận: "Tiểu Niệm tốt lên em không vui à?"
"Không không không." Mợ không hỏi nữa.
Mẹ Hứa thở phào nhẹ nhõm, tối nay thật sự phải nói chuyện với bố cậu.
….
Bố Hứa là bác sĩ, đi học ngoại tỉnh được một thời gian rồi, hôm qua mới về. Sau khi trở về lại đến bệnh viện bận bịu phẫu thuật. Đêm nay về đến nhà đã gần 12 giờ, phát hiện vợ mình còn chưa ngủ.
"Sao em còn chưa ngủ?'
Mẹ Hứa ngồi ở trên giường nhíu mày, suy nghĩ một chút, vẫn quyết định bàn bạc với bố Hứa: "Con anh dạo gần đây không ngủ nhiều nữa."
Bố Hứa cầm lấy quần áo của mình ở trên ghế rồi lại đặt xuống. Bước tới ngồi ở trên giường, sửa lại lời nói của mẹ Hứa, "Em nói là con trai chúng ta gần đây không ngủ rũ nữa?"
Mẹ Hứa ừ một tiếng, "Từ lúc anh đi ra ngoài học đã bắt đầu, thứ sáu này hăng hái cực kỳ, cuối tuần này còn đến nhà bạn học chơi nữa."
Bố Hứa cau mày, "Nam nữ?"
Mẹ Hứa nói: "Nam."
Bố Hứa càng nhíu mày chặt hơn, "Tiểu Niệm là do tâm lý nên dẫn đến chứng buồn ngủ. Hiện giờ đột nhiên tốt hơn, chỉ có thể là trong tiềm thức đã không còn bài xích cơ thể mình, Thế nhưng, tại sao lại đột nhiên không bài xích?"
Từ nhỏ Hứa Cảnh Niệm đã được giáo dục về cách đối xử với cơ thể của mình một cách chính xác. Nhưng khi còn nhỏ, vì quá ưa nhìn nên Hứa Cảnh Niệm đã bị nghi ngờ về giới tính. Trong giờ nghỉ trưa ở nhà trẻ bị mấy đứa nhỏ nghịch ngợm cởi quần.
Bí mật song tính bị bại lộ, toàn bộ trẻ con đang ngủ trưa trong nhà trẻ bị đánh thức. Còn có một số đứa chưa nhìn thấy nháo nhác muốn cởi quần Hứa Cảnh Niệm. Quần lần thứ hai bị cởi ra, có kinh ngạc, có hiếu kỳ, còn có nhục mạ.
Giáo viên đến không kịp, sau khi biết chuyện cũng nhìn Hứa Cảnh Niệm với vẻ quái dị, đồng thời gọi điện thoại cho bố mẹ Hứa Cảnh Niệm, giữa những câu chữ đều là khuyên nghỉ học.
Hứa Cảnh Niệm nhỏ xíu cuộn thành một cục, đến nước mắt cũng không dám rơi. Sau khi nhìn thấy bố mẹ mình, từng giọt nước mắt lớn bằng hạt đậu lộp bộp rơi xuống.
Mẹ Hứa ngay lập tức bật khóc. Ôm Hứa Cảnh Niệm vẫn luôn khóc trở về nhà.
"Mẹ, con là quái vật."
"Không phải, Tiểu Niệm của mẹ là đứa nhỏ đáng yêu nhất trên thế giới."
"Nhưng con không còn đáng yêu nữa."
Nước mắt của mẹ Hứa rơi trên khuôn mặt Hứa Cảnh Niệm, bàn tay nhỏ bé vươn tới muốn lau nước mắt cho mẹ, "Con là quái vật. Mẹ khóc."
Mẹ Hứa vội vã lau nước mắt của mình, dỗ một lúc lâu, Hứa Cảnh Niệm mới đi ngủ. Đôi mắt khóc đã sưng húp lên, gương mặt trắng nõn đều là nước mắt.
Bố Hứa nghiến răng, "Trường học nát, làm sao có thể tuyển giáo viên và học sinh hỏng bét thế."
Mẹ Hứa cũng hận.
Nhưng không còn cách nào.
Định kiến và phân biệt đối xử chưa bao giờ bị pháp luật trừng phạt.
Bố Hứa và mẹ Hứa chuyển đến một thành phố khác, đồng thời mẹ Hứa từ chức ở nhà để dạy cho Hứa Cảnh Niệm.
Nhưng Hứa Cảnh Niệm lại trở nên thích ngủ, mẹ Hứa nói chuyện Hứa Cảnh Niệm liền thiếp đi.
Bố Hứa đưa Hứa Cảnh Niệm đến bác sĩ thần kinh khám bệnh, bước đầu kết luận đó là chứng ngủ rũ. Sau đó đề nghị đưa đến gặp bác sĩ tâm lý.
Rào cản tâm lý lớn hơn rào cản thể chất. Nhưng Hứa Cảnh Niệm không biết, cậu đã quên hết những chuyện đã trải qua ở trường mẫu giáo đó.
Bởi vì mẹ dỗ cậu ngủ, ngủ rồi tỉnh lại thì mọi thứ sẽ ổn. Cậu ngủ, cho nên không có chuyện gì nữa.
Mẹ Hứa không thoải mái, vẫn luôn tận tâm tận lực chăm sóc con trai mình. Mãi cho đến khi lên tiểu học mới để Hứa Cảnh Niệm đến trường học.
Nhưng bây giờ, Hứa Cảnh Niệm không ham ngủ nữa.
Mẹ Hứa nghi ngờ, "Chẳng lẽ là có cảm tình với đứa nhỏ kia?"
Bố Hứa nói: "Nhiều năm nay chúng ta vẫn luôn nói cho con biết người song tính cũng là người bình thường. Nhìn như là tin, thế nhưng nhiều năm như vậy có khá hơn đâu? Chỉ cần tốt hơn, chắc chắn sẽ không hòa hảo. Anh đoán, thân thể đã bị người ta nhìn thấy."
Mặt mẹ Hứa trắng bệch.
Bố Hứa thở dài, "Bệnh tình thuyên chuyển là chuyện tốt, chờ hôm nào mời bạn học đó đến nhà. Dù sao cũng là con trai, con trai tuổi này nội tiết tố rất mạnh. Tiểu Niệm cũng không phải người tùy tiện, có thể là thật sự yêu thích. Hi vọng đứa trẻ kia là đứa trẻ tốt."
Mẹ Hứa đánh một cái lên lưng bố Hứa, "Con trai anh có quan hệ với người khác mà anh vẫn thản nhiên như thế này? Nó vẫn còn là con của anh hả? A!"
Bố Hứa an ủi mẹ Hứa, "Đương nhiên là con trai anh. Đúng, con trai có bộ phận nữ. Nhưng chính bởi vì như thế, chúng ta càng không thể coi con thành một đóa kiều hoa để chăm sóc được. Em xem có có đứa con trai nào làm lớn bụng con gái người ta còn được bố mẹ mình lôi kéo tay nói đau lòng? Không đánh chết là còn may."
Mẹ Hứa: "…"
Mẹ Hứa thở dài một hơi, "Tiểu Niệm rảnh rỗi chúng ta tìm con tâm sự. Xem con nghĩ như thế nào."
Bố Hứa nói: "Sớm không lo, bây giờ sầu?"
Mẹ Hứa trừng mắt nhìn bố Hứa, tiếp tục sầu.
Mà bản thân Hứa Cảnh Niệm không biết gì, vẫn đang lo lắng có phải bạn trai cậu giận cậu rồi không.