Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Mỗi ngày đều phải dỗ bạn trai
  3. Chương 23
Prev
Next

Edit + Beta: Hoa Hoa

Hóa ra Tạ Viễn cũng sẽ xấu hổ, cậu còn tưởng chỉ có mình cậu thôi chứ. Thế nhưng Tạ Viễn xấu hổ thật sự là quá mơ hồ, lại rất bá đạo. Cũng không nói không cho cậu biết, chỉ cần cậu nói chuyện là hôn, miệng bị hôn đến đau.

Hứa Cảnh Niệm lén lút vui vẻ rất lâu, chờ đến lúc năm giờ cậu nhận được tin nhắn của mẹ mình, hỏi tối nay cậu trở về à.

Hứa Cảnh Niệm nằm lỳ ở trên giường lười biếng, Tạ Viễn đang thu quần áo.

Không muốn về nhà.

Hơn nữa, Tạ Viễn không phải là muốn nhốt cậu lại sao?

Hứa Cảnh Niệm nghĩ nghĩ, cố ý chạy đi hỏi Tạ Viễn, "Mẹ em bảo em về."

Tạ Viễn ôm quần áo vào trong ngực, liếc mắt nhìn Hứa Cảnh Niệm, "Ngủ ngon không?"

Hứa Cảnh Niệm nói muốn học, sau đó ngủ cả một buổi trưa. Thật ra là học nên buồn ngủ, nhưng Tạ Viễn không biết, còn tưởng cậu mắc chứng ngủ rũ.

Hứa Cảnh Niệm mặt không đỏ tim không đập gật đầu, "Ngủ ngon."

Tạ Viễn ép lọn tóc vểnh lên do bị đè của Hứa Cảnh Niệm xuống, "Chờ ăn tối xong sẽ đưa em về."

Hứa Cảnh Niệm: "…"

Tạ Viễn không phải nói nhốt cậu lại sao? Làm sao cứ như vậy cho cậu đi?

Hứa Cảnh Niệm cau mày, cũng không tiện mở miệng. Lúc Tạ Viễn cầm quần áo thu dọn xong cất vào tủ, hỏi Hứa Cảnh Niệm: "Có mang quần lót về không?'

Hứa Cảnh Niệm: "…"

Hứa Cảnh Niệm đỏ mặt, ngồi xổm ở bên cạnh Tạ Viễn nhét quần lót của mình vào trong tủ quần áo của Tạ Viễn.

"Không mang theo, em còn muốn ở đây."

Giọng nói buồn buồn, vô cùng nhỏ.

"Hả? Không về?"

Thấy Tạ Viễn lại giả ngu, Hứa Cảnh Niệm trực tiếp ôm lấy Tạ Viễn hôn lên. Kinh nghiệm trên người Hứa Cảnh Niệm đều là học được từ Tạ Viễn, mà Tạ Viễn lại bá đạo cực kỳ, lần nào cậu cũng bị động nhận lấy nụ hôn của Tạ Viễn. Thật vất vả lần này cậu chủ động, sau khi đụng phải môi Tạ Viễn, đầu lưỡi hơi thăm dò hướng vào sâu bên trong, nhưng Tạ Viễn mãi không có phản ứng gì.

Hứa Cảnh Niệm thất bại, định rời đi, lại bị Tạ Viễn giữ chặt đầu.

"A…."

Hứa Cảnh Niệm bị nói không kịp nói được gì, thời điểm hai môi tách nhau, nước bọt vẫn quấn quýt lấy nhau.

Hứa Cảnh Niệm há miệng thở hổn hển.

Tạ Viễn trầm thấp nở nụ cười, bế Hứa Cảnh Niệm lên, sau đó mới đứng vững hỏi Hứa Cảnh Niệm: "Hôn nhiều lần như vậy, vẫn không thở nổi?"

Hứa Cảnh Niệm vẫn có chút bất ổn, ngã vào trong lồng ngực Tạ Viễn.

"Em phải về nhà."

Tạ Viễn ừ một tiếng, "Đưa em về."

Nhưng đây không phải câu trả lời Hứa Cảnh Niệm muốn, cậu ủ rũ túm lấy cổ áo của Tạ Viễn, lẩm bẩm: "Không phải nói muốn nhốt em sao? Em phải về, anh cũng không giữ lại."

Tạ Viễn sững sờ, cụp mắt thử thăm dò hỏi: "Thật sự muốn anh nhốt lại?"

Mặt Hứa Cảnh Niệm đỏ lên, nằm nhoài trong lồng ngực Tạ Viễn không nói lời nào. Sau đó Tạ Viễn bắt được một tiếng "ừm" rất thấp.

Tạ Viễn thấp giọng nở nụ cười, ôm Hứa Cảnh Niệm: "Nhưng anh không muốn giam lại."

Hứa Cảnh Niệm nhỏ giọng hỏi: "Tại sao?" Mặt đã đỏ chót.

Tạ Viễn cười cười, không nói tại sao.

Giấc mộng nô lệ tình dục nhỏ của Hứa Cảnh Niệm tan nát, không thể làm gì khác hơn là đành phải rút lui tự mình chủ động hơn.

"Vậy anh lại làm đau em đi."

Hứa Cảnh Niệm cọ cọ người Tạ Viễn, dáng vẻ yêu tinh nhỏ muốn tìm bất mãn làm vẻ ta đây. Nhưng khuôn mặt đỏ bừng, giọng nói cũng nhỏ, như là yêu tình vừa sa vào quỷ giới.

"Không đau?"

Tạ Viễn nói xong vươn tay tiến vào, vừa đụng tới hoa huyệt của Hứa Cảnh Niệm, Hứa Cảnh Niệm liền run lên. Hoa huyệt quá nhỏ, ngày hôm qua đã nhận quá nhiều thô bạo của Tạ Viễn, không chịu được thêm nữa.

"Mặt sau cũng được." Hứa Cảnh Niệm nhẫn nhịn ngượng ngùng nói.

Tạ Viễn sửng sốt một giây, tay liền vươn ra phía sau nhéo vào mông cậu.

Khắp toàn thân Hứa Cảnh Niệm từ trên xuống dưới nơi nào cũng mẫn cảm, đặc biệt là phía dưới. Hứa Cảnh Niệm run lên, cả người chỉ dựa vào Tạ Viễn không ngã xuống.

"Đừng nhéo mông em."

Tạ Viễn mỉm cười, ngón trỏ chạm vào miệng huyệt phía sau của Hứa Cảnh Niệm.

Nhưng phía sau quá chặt, ngón tay Tạ Viễn nửa ngày sau cũng không nhét được vào, còn làm Hứa Cảnh Niệm đau.

"Trong nhà không có bôi trơn, phía trước lại chảy thật nhiều nước, có thể mượn chút nước không?"

Vừa chạm vào phía trước Hứa Cảnh Niệm đã run lên.

Hứa Cảnh Niệm đỏ mặt, nằm nhoài trong lồng ngực Tạ Viễn bất động. Tuy rằng cậu biết nhưng gì Tạ Viễn nói đều là sự thật, nhưng cần gì phải đàng hoàng trịnh trọng nói ra thế chứ?

Cậu lần đầu tiên cầu hoan thất bại.

Trở thành nô lệ tình dục nhỏ cũng không được.

Nô lệ tình dục nhỏ vẫn cảm thấy hơi tiếc nuối khi trở về nhà, gửi tin nhắn cho Tạ Viễn vẫn còn chưa đi xa.

[Tạ Viễn, em quên hỏi anh, có phải anh cố ý để em nhìn thấy cái bình thuốc kia không?]

Thực ra không phải cậu quên, là cậu xấu hổ. Cậu vừa nói là Tạ Viễn sẽ hôn cậu. Cậu hỏi nữa, Tạ Viễn chắc chắn sẽ cho là cậu cố ý hỏi, muốn được hôn.  Cậu mới không phải ấy.

[Không.]

Hứa Cảnh Niệm cười, chọc điện thoại phản bác Tạ Viễn.

[Anh đừng gạt em, cố ý kéo ngăn kéo trước mặt em, để em nhìn thấy lọ thuốc. Em nhớ là, mình từng thấy quyển sách kia ở trường chiều hôm qua, ở trong cặp sách của anh. Hôm nay lại ở trong ngăn kéo. Tạ Viễn, anh không gạt được em đâu.]

Tạ Viễn gửi một đoạn ghi âm tới.

[Thông minh đột xuất? Vậy có thể đoán được tại sao anh cho em xem không?]

Giọng của Tạ Viễn rất trầm thấp, Hứa Cảnh Niệm vừa nghe thấy, mặt liền nóng.

Hứa Cảnh Niệm suy nghĩ một chút, gõ: Em đoán được, thế nhưng em cảm thấy mình hơi tự luyến.

[Không cười em.]

Hứa Cảnh Niệm nhìn thấy tin nhắn thì mím môi cười, đưa điện thoại lại gần, ghi âm: "Tạ Viễn có phải anh không muốn em luôn cảm thấy tự ti, cho nên mới cố ý nói với em là anh đã thích em từ lâu?"

Là trước khi biết về bí mật thân thể cậu đã thích cậu, sau khi biết về bí mật thân thể của cậu, vẫn như cũ rất thích cậu.

Hứa Cảnh Niệm nói xong lời cuối cùng giọng càng ngày càng nhỏ, mặt cũng càng ngày càng hồng. Cậu có vẻ tự luyến quá đi!

Thế nhưng Tạ Viễn gửi một từ "Ừ" đến.

Tim Hứa Cảnh Niệm đập rất nhanh, ngay sau đó có một tin nhắn gửi tới.

[Sau này không được phép tự ti, tự ti một lần làm một ngày.]

Hứa Cảnh Niệm: "…"

Mặt Hứa Cảnh Niệm đỏ như nhỏ máu, đặt điện thoại lên ngực không nhìn những câu nói lang hổ của Tạ Viễn.

Sau đó cố tình đổi chủ đề.

[Sáng mai em sẽ đến chỗ anh học bài.]

[Ừ.]

Bình thường!

Hứa Cảnh Niệm hít thở, nằm lỳ ở trên giường chọc ảnh đại diện con mèo nhỏ đang ngủ của Tạ Viễn.

Tư Niệm. Nick name của Tạ Viễn.

Cậu là Hứa Cảnh Niệm. Tạ Viễn gọi cậu là Tiểu Niệm.

Hứa Cảnh Niệm đỏ mặt nằm trên giường, chọc điện thoại hỏi Tạ Viễn: "Nếu như so sánh em với động vật, em sẽ là loại động vật gì?"

Tạ Viễn đã lên xe bus rồi, thời điểm nhận được tin nhắn con ngươi hiện ra ý cười, đáp: Con mèo.

Con mèo!

Hứa Cảnh Niệm đâm đâm ảnh đại diện của Tạ Viễn, phóng to, quan sát con mèo nhỏ đang ngủ, là kim thuận lợi rồi.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 23"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz