Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Mỗi ngày đều phải dỗ bạn trai
  3. Chương 2
Prev
Next

Edit + Beta: Hoa Hoa

Nữ sinh chậc một tiếng, cho là Hứa Cảnh Niệm lại buồn ngủ rồi. Cô vỗ vỗ đầu cậu, rất từ ái nói: "Bảo bối nghỉ ngơi thật tốt, cố gắng vào tiết không ngủ." Lại tiện tay cầm cốc trà sữa chưa uống trong tay đặt trên bàn Hứa Cảnh Niệm.

Mà cảnh tượng này tình cờ bị Tạ Viễn từ bên ngoài trở về nhìn thấy, anh hơi rũ mắt xuống, che khuất cảm xúc không rõ bên trong.

Anh đi tới, liếc nhìn cốc trà sữa trên bàn, thấp giọng hỏi: "Cậu với cô ấy có quan hệ rất tốt?"

Hứa Cảnh Niệm nằm trên bàn với cái đầu trống rỗng, chỉ cảm thấy giọng nói của Tạ Viễn rất hay, cậu còn muốn nghe thêm.

Đến khi Tạ Viễn hỏi cậu lần thứ hai, Hứa Cảnh Niệm mới phản ứng được Tạ Viễn đang nói chuyện với cậu, đầu óc thật sự thành hồ dán.

Hứa Cảnh Niệm muốn nói chắc vậy, nhưng lại sợ mình sẽ phát ra âm thanh gì kỳ lạ nếu nói quá nhiều, cuối cùng chỉ ừ một tiếng.

Rất tốt?

Tâm trạng Tạ Viễn lập tức xấu đi, anh như có như không gõ lên bàn, "Cậu muốn uống trà sữa?"

Hôm nay Tạ Viễn nói thật nhiều, Hứa Cảnh Niệm nghĩ thầm. Cậu không dám nói gì, không thể làm gì khác hơn là lắc đầu, tỏ ý từ chối, cậu lúc này không muốn uống gì hết.

Tạ Viễn đứng dậy cầm cốc trà sữa trên bàn Hứa Cảnh Niệm lên, sau đó ném nó vào thùng rác.

Bạn nam ngồi phía sau kinh ngạc liếc mắt nhìn Tạ Viễn.

Không phải mối quan hệ giữa cậu ấy với Hứa Cảnh Niệm rất tốt à? Sao lại ném trà sữa của người ta?

Nhưng rốt cuộc nam sinh cũng không lắm chuyện như vậy, một người mở chủ đề trò chơi, thì bị dời đi.

Hứa Cảnh Niệm không biết gì cả.

Vì lúc này cậu đang chịu đựng dằn vặt của thân thể.

Trong suốt giờ học, Hứa Cảnh Niệm đều duy trì tư thế quay mặt vào tường. Bởi vì có chứng buồn ngủ, nên các giáo viên cũng chỉ biết thở dài trước tình huống như thế của Hứa Cảnh Niệm, tiếp tục lên lớp.

Nhưng Tạ Viễn biết Hứa Cảnh Niệm không hề ngủ.

Hô hấp Hứa Cảnh Niệm không ổn định, không có quy luật, thậm chí có thể nói là hơn lộn xộn, cậu ấy đang nghĩ gì vậy.

Tạ Viễn siết chặt cây bút trong tay, một tiết học, anh cái gì cũng không nghe.

Sau khi tan lớp, Hứa Cảnh Niệm vỗ vỗ má mình, lại đâm đâm vai Tạ Viễn: "Có thể cho tớ đi ra ngoài không?"

Tạ Viễn không nhúc nhích.

Hứa Cảnh Niệm không thể làm gì khác lại chọc Tạ Viễn: "Được không?"

Giọng nói của Hứa Cảnh Niệm ngọt ngào khiến người trầm mê, Tạ Viễn nghe một câu liền muốn bắt người nhốt lại, chỉ có thể nói chuyện với một mình anh.

Nhốt lại, nhưng anh không xứng.

Tạ Viễn tránh ra, Hứa Cảnh Niệm lại nhỏ giọng nói cảm ơn.

Hứa Cảnh Niệm rất lễ phép.

Mà phép lịch sự của Hứa Cảnh Niệm khiến Tạ Viễn rất buồn bực, lễ phép, là đối với người ngoài.

Cậu cũng lịch sự với cô gái kia sao?

Tạ Viễn nhìn chằm chằm bóng lưng Hứa Cảnh Niệm, chọn cách im lặng đi theo sau Hứa Cảnh Niệm.

Hứa Cảnh Niệm không phát hiện ra.

Hứa Cảnh Niệm đến phòng thiết bị bỏ hoang, quen cửa quen nẻo bước vào trong phòng. Bên trong quần cậu đã nhớp nháp, cậu từ từ lấy đồ vật nhét trong hoa huyệt phía trước lấy ra, trong quá trình này Hứa Cảnh Niệm không nhịn được hừ một tiếng.

Tạ Viễn đứng ở ngoài cửa, anh thông qua khe hở, phát hiện bí mật của Hứa Cảnh Niệm.

Song tính.

Lỗ nhỏ vẫn đang chảy nước, Hứa Cảnh Niệm ngồi xổm trên mặt đất lau tiểu huyệt, sau đó lại nhét đồ vật kia vào bên trong, chầm chậm đưa vào một cách thoải mái nhất, Hứa Cảnh Niệm nhỏ giọng rên rỉ, như một con mèo nhỏ.

Con mèo nhỏ phát tình.

"Cậu đang làm gì vậy?"

Âm thanh đột nhiên truyền đến khiến tay Hứa Cảnh Niệm run một cái, đồ vật tiến vào trong huyệt không còn chống đỡ rơi trên mặt đất. Mặt đất bẩn, đồ vật cũng dính bẩn.

Tạ Viễn đẩy cánh cửa khép hờ bước vào.

Trên mặt Hứa Cảnh Niệm lộ ra vẻ hoảng sợ, cậu như là một con cừu con chờ bị làm thịt, bị Tạ Viễn nhìn chằm chằm.

Trong không gian phòng thiết bị vô cùng nhỏ hẹp, giống như một phòng thay đồ trống rỗng, khóa cửa bị hỏng, không đóng được, chỉ có thể khép hờ.

Hứa Cảnh Niệm không ngờ rằng ngay lần đầu tiên làm cái chuyện này đã bị phát hiện, cậu như một tên trộm bị bắt gặp, chột dạ vô cùng. Tay cậu để trong quần run run, giọng nói cũng có chút run rẩy: "Cậu sẽ nói cho người khác biết ư?"

Người song tính sẽ có thời kỳ động dục cố định, một số là mỗi năm một lần, một số là mỗi tháng một lần, cũng có một số thì không. Song tính vốn đã khiến người ta tự ti không ngẩng đầu lên được, lại còn bị bắt gặp trong thời kỳ động dục.

Hứa Cảnh Niệm không muốn người khác biết, không phải do tự ti.

Chỉ là bí mật thân thể bị phát hiện sẽ rất phiền phức, cậu sẽ giống như một con khỉ bị thật nhiều người đến xem xét, còn bị người khác chỉ trỏ. Khiến cho người ta ghét, cậu không muốn.

Hứa Cảnh Niệm ngẩng đầu nhìn Tạ Viễn, hai mắt vì dục vọng mà hơi mơ hồ, nhưng liếc một cái cũng có thể nhìn thấy đáy, đặc biệt sạch sẽ, cậu nên được bảo vệ thật kỹ.

Tạ Viễn nghĩ thầm.

"Không." Nửa ngày sau Tạ Viễn mới nói.

Hứa Cảnh Niệm nở nụ cười, chân thành nói cảm ơn như mỗi lần cậu nghe hiểu kiến thức anh giảng.

Tạ Viễn không đáp.

Khi Hứa Cảnh Niệm đã mặc quần áo chỉnh tề chuẩn bị rời đi, Tạ Viễn kéo Hứa Cảnh Niệm vào trong ngực, vòng tay ôm lấy cậu, "Cậu bây giờ, muốn làm cái gì?"

Hứa Cảnh Niệm thành thật nói: "Đi tẩy rửa, tớ đang đến kỳ phát tình."

Rửa sạch đồ vật rơi trên đất kia, bẩn nên không thể đưa vào.

Mà thân thể cậu không được thoải mái.

Hứa Cảnh Niệm thấy Tạ Viễn nửa ngày cũng không lên tiếng, cho là Tạ Viễn không biết thời kỳ động dục là cái gì, mím môi một cái ngẩng đầu nhỏ giọng giải thích: "Thân thể như vậy, là sẽ phát tình."

Tạ Viễn ừ một tiếng.

Đôi mắt thật sạch sẽ.

"Vậy tớ… Vậy tớ đi trước."

Hứa Cảnh Niệm cũng không chờ Tạ Viễn nói chuyện, xấu hổ quay người muốn rời đi, nhưng lại bị Tạ Viễn kéo vào trong lồng ngực: "Đừng rửa, tôi giúp cậu."

Không gian thu hẹp hai người cách nhau rất gần, Hứa Cảnh Niệm có thể ngửi thấy mùi bột giặt quần áo trên người Tạ Viễn.

Lông mi Hứa Cảnh Niệm run lên, cậu nghi ngờ những gì mình nghe được.

Nhưng lúc này quả thực cậu đang ở trong vòng tay của anh.

Trong lúc nhất thời Hứa Cảnh Niệm không biết nên nói cái gì.

Hứa Cảnh Niệm im lặng một lúc lâu khiến Tạ Viễn càng thêm cáu kỉnh, anh trực tiếp hôn lên môi Hứa Cảnh Niệm, liếm láp rồi đi vào cuốn lấy đầu lưỡi Hứa Cảnh Niệm, để cho cổ họng cậu tràn ngập mùi vị của anh.

Cơ thể Hứa Cảnh Niệm vốn đã nhạy cảm, không có chút năng lực chống đỡ nào.

"Không… Không được."

"Tại sao. Gậy thủ dâm thì được, tôi thì không thể?"

Thanh âm của Tạ Viễn đã nhuốm màu dục vọng, anh cương quyết cởi quần Hứa Cảnh Niệm, "Tôi không được, có phải người khác thì được?"

Hứa Cảnh Niệm lắc đầu, không liên quan gì đến chuyện này.

Phải thích… Thích nhau mới được.

Nhưng Hứa Cảnh Niệm dần dần không thể nói rõ ràng.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 2"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz