Hưng đứng dưới ánh đèn đường vàng vọt, bóng in dài trên vỉa hè loang lổ vết dầu, như vết thương rỉ máu trong lòng cậu. Tay siết chặt điện thoại đến trắng khớp, màn hình rực sáng dòng tin nhắn từ số lạ:
“Tao biết hết trò bẩn của mày với Đồng – clip sex, OnlyFans, cách mày biến nó thành con chó. Muốn tao im lặng? Gặp tao, hoặc cả thế giới sẽ thấy.”
Tim Hưng đập dữ dội, như muốn xé toạc lồng ngực. Có kẻ biết bí mật – clip Hưng quay lén Đồng say rượu, những đêm dâm loạn trong công viên, và tài khoản “Mr. Peach” khét tiếng với cặp mông trắng phếu bị trói, bị tát đỏ rực. Kẻ đó dám đe dọa cướp Đồng – kho báu quý giá nhất của Hưng, thứ cậu yêu đến điên dại, hận đến muốn nghiền nát. Cậu muốn lao về ký túc xá, lôi Đồng ra, trói chặt bằng dây da, đụ mạnh cho đến khi Đồng chỉ biết rên tên cậu, cầu xin dưới chân cậu. Nhưng Hưng kìm lại, hít một hơi sâu, mắt tối sầm như bầu trời không trăng, lạnh lẽo và u ám.
“Được, mày muốn chơi? Tao sẽ cho mày thấy ai là kẻ cầm dây,” Hưng thì thầm, giọng rít qua kẽ răng, ngón tay gõ nhanh:
“Địa điểm. Giờ. Nói.”
Tin nhắn đáp lại tức khắc, sắc lạnh như lưỡi dao:
“Quán bar Neon, phòng VIP 3, 10 giờ tối. Mang Đồng theo. Tao muốn cả hai mày quỳ trước tao.”
Bình minh vừa ló dạng, Hưng đứng trước cửa phòng Đồng trong ký túc xá, mùi ẩm mốc của hành lang cũ kỹ hòa lẫn hơi thở gấp gáp. Cậu không ngủ cả đêm, đầu óc ám ảnh bởi hình ảnh Đồng trên OnlyFans, jockstrap đỏ siết chặt mông căng mọng, tiếng rên dâm đãng khi bị cu giả đen bóng dập mạnh sau bụi cây Cần Giờ. Nhưng lần này, nỗi lo không chỉ là bí mật bị phanh phui. Đồng đã đổi khác. Đêm qua, trong ký túc xá, Đồng không chỉ cam chịu – ánh mắt cậu sắc lạnh như dao, như muốn nói: “Mày không sở hữu tao mãi được.” Hông cậu đẩy ngược lại khi bị đụ, rên tên Hưng không phải vì sợ, mà như thách thức, như ngọn lửa muốn thiêu đốt Hưng. Tin nhắn chết tiệt kia càng khiến Hưng bất an, như thể Đồng có thể vuột khỏi tay cậu bất cứ lúc nào.Hưng gõ cửa, mạnh đến mức cánh cửa gỗ rung bần bật, như muốn vỡ tan. Đồng mở cửa, mắt sắc bén như lưỡi kiếm, không một chút mệt mỏi. Tóc rối bù, nhưng vẻ bất cần toát ra từ từng đường nét. Cậu mặc quần đùi mỏng tang, để lộ cặp đùi ếch săn chắc, cơ bụng phẳng lì lấp ló dưới ánh sáng mờ. Vết đỏ từ vòng cổ da đêm qua vẫn in trên cần cổ trắng ngần, như dấu ấn Hưng khắc sâu. Đồng đứng thẳng, khoanh tay trước ngực, không cúi đầu như trước, ánh mắt đối diện Hưng, cháy bỏng thách thức.
“Mày đến sớm thế, Hưng?” Đồng hỏi, giọng trầm lạnh, sắc như dao cắt. “Lại muốn trói tao, ép tao quỳ? Tao nói trước, tao không phải con chó của mày mãi đâu.”
Hưng sững sờ trước thái độ của Đồng, nhưng cơn ghen và dục vọng bùng lên, thiêu đốt lý trí. Cậu đẩy Đồng vào trong, đóng sầm cửa, lôi cậu ấy vào phòng tắm chật hẹp. Vòi sen cũ kỹ rỉ nước tí tách, mùi xà bông rẻ tiền hòa lẫn hơi nước nóng bỏng, tạo nên không gian ngột ngạt. Không gian nhỏ đến mức Hưng cảm nhận được hơi thở nóng bỏng của Đồng phả vào ngực, như ngọn lửa liếm qua da thịt cậu.
“Mày dám cứng đầu với tao?” Hưng gầm gừ, đè Đồng vào tường, tay siết chặt cổ tay cậu ấy đến đỏ ửng, như muốn khắc dấu sở hữu.
“Có thằng khốn nào đó đang nhòm ngó mày. Nhưng tao sẽ khắc sâu vào người mày rằng mày chỉ thuộc về tao.”
Đồng giật tay ra, đẩy Hưng lùi lại, mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ, như muốn thiêu đốt cả căn phòng:
“Khắc cái gì? Mày chỉ biết dùng dây da, clip sex để giữ tao. Mày nghĩ tao không thấy mày sợ tao rời đi? Tao mệt mỏi rồi, Hưng. Tao không phải con rối để mày giật dây.”
Hưng sôi máu, kéo phăng quần đùi của Đồng xuống, để lộ con cặc nửa cứng, đầu khấc hồng hào bóng nhẫy, và cặp mông căng tròn khiến Hưng phát điên. Cậu mở vòi sen, nước lạnh phun ra, ướt át cả hai, làm nổi bật cơ thể Đồng dưới ánh đèn mờ ảo. Đồng rùng mình, nhưng không co người, đứng thẳng, ánh mắt thách thức như muốn nuốt chửng Hưng. Hưng lôi từ túi chiếc vòng cổ da khắc “Property of Hưng” và bịt miệng da có khóa kim loại, định buộc quanh miệng Đồng. Nhưng Đồng giật lấy bịt miệng, ném mạnh xuống sàn, giọng run nhưng kiên quyết, như lưỡi dao sắc:
“Đừng hòng bịt miệng tao. Muốn chơi, tao chơi ngang hàng với mày.”
Hưng sững sờ, nhưng dục vọng bùng cháy dữ dội. Đồng mạnh mẽ hơn cậu tưởng, và sự đối kháng ấy khiến cậu vừa giận vừa nghiện điên cuồng. Cậu đè Đồng vào gương, siết vòng cổ da quanh cổ cậu ấy, nước sen chảy dọc cần cổ, xuống ngực, lấp lánh trên lông măng mịn màng và cơ bụng co giật, như một bức tranh dâm dục. Đồng không quỳ ngay, chống tay vào gương, ánh mắt xuyên qua Hưng qua hơi nước, sắc lạnh như dao:
“Mày muốn tao quỳ? Thì mày quỳ trước tao một lần đi, Hưng. Công bằng đi.”
Hưng cười khẩy, nhưng tim đập mạnh, như bị Đồng kéo vào cơn lốc dục vọng. Cậu quỳ xuống trước Đồng, nắm con cặc cậu ấy, sục mạnh, lưỡi liếm dọc thân cặc từ gốc đến đầu khấc, vị mặn của nước nhờn hòa nước sen khiến cậu rùng mình. Đồng rên khe khẽ, tay nắm tóc Hưng, kéo mạnh, hông đẩy nhẹ như muốn kiểm soát nhịp độ, như muốn tuyên bố cậu không còn là kẻ bị động:
“Mày cũng biết sướng, đúng không, Hưng? Đừng giả vờ chỉ tao nghiện trò này.”
Hưng ngậm sâu, lưỡi xoáy quanh đầu khấc, cảm nhận nó cứng dần, rỉ nước nhờn dính môi, như mật ngọt dâm dục. Cậu liếm xuống bìu dái, mút nhẹ, khiến Đồng cong lưng, tiếng rên dâm đãng vang lên, hòa với tiếng nước chảy, như bản nhạc của dục vọng. Hưng đứng dậy, cởi quần, con cặc căng cứng bật ra, bóng nhẫy dưới ánh đèn mờ ảo, như sẵn sàng chinh phục. Đồng nắm lấy cặc Hưng, sục mạnh, ánh mắt thách thức, như muốn lật ngược trò chơi:
“Muốn đụ tao? Tao cũng muốn chơi mày. Lần này, mày không được ép tao một mình.”
Hưng đẩy Đồng vào gương, ép cậu ấy chống tay, nước sen chảy dọc khe mông ướt át, như mời gọi. Cậu lôi sợi dây da đen bóng, trói chặt hai tay Đồng ra sau, dây siết sâu vào da thịt, làm nổi bật cơ bắp căng cứng, như một bức tượng sống. Ngón tay Hưng trượt dọc khe mông, chạm lỗ hậu co bóp nóng bỏng, bôi gel lạnh ngắt, ấn hai ngón vào, cảm nhận sự chặt khít như muốn nuốt chửng. Đồng cắn môi, ánh mắt qua gương sắc lạnh, giọng khàn đầy dục vọng:
“Muốn đụ tao? Làm đi. Nhưng tao sẽ không chỉ nằm im chịu trận.”
Hưng tát mạnh vào mông Đồng, tiếng “bốp” vang lên, cặp mông đỏ ửng, rung lên mỗi cú đánh, như ngọn lửa bị kích thích. Đồng đẩy hông ngược lại, như thách thức, khiến Hưng sôi máu, dục vọng như muốn xé tan lý trí. Cậu rút ngón tay, thay bằng con cặc, xâm nhập mạnh mẽ từ phía sau, từng nhịp dập sâu, tiếng da thịt chẹp chẹp hòa với nước sen, như bản giao hưởng dâm dục. Đồng đáp trả, hông đẩy mạnh, lỗ hậu siết chặt cặc Hưng, như muốn hút cậu vào sâu hơn. Cậu rên lớn, không nghẹn ngào mà đầy dục vọng, như muốn thiêu đốt Hưng:
“Nhanh hơn, Hưng! Nếu mày muốn tao là của mày, làm tao sướng đến mức tao quên hết mọi thứ!”
Hưng nắm vòng cổ da, kéo mạnh, cắn vào vai Đồng, để lại dấu răng đỏ ửng, như muốn khắc dấu sở hữu. Cậu liếm dọc cần cổ, vị mặn của mồ hôi hòa gel khiến cậu điên cuồng, như bị Đồng kéo vào cơn mê. Hưng sục cặc Đồng, cảm nhận nó cứng ngắc, rỉ nước nhờn dính tay, như mật ngọt của dục vọng. Đồng cong lưng, mông lắc lư, tiếng rên dâm dục vang khắp phòng tắm, át cả tiếng nước. Hưng đổi tư thế, đẩy Đồng nằm ngửa trên sàn gạch lạnh, nước sen phun lên ngực, xuống bụng, làm nổi bật múi bụng săn chắc, như một tác phẩm nghệ thuật. Cậu nâng chân Đồng, đặt lên vai, xâm nhập sâu hơn, mỗi nhịp dập khiến Đồng giật người, cặc lắc lư, bắn nước nhờn lên bụng, như những giọt sương dâm dục. Hưng thì thầm:
“Mày là của tao, Đồng. Dù thằng khốn nào nhòm ngó, tao cũng lôi mày về.”
Qua gương, Hưng thấy ánh mắt Đồng – không chỉ cam chịu, mà là sự đối kháng, nghiện ngập, và một tia yêu thương bị bóp nghẹt. Đồng cắn môi, nước mắt chảy dài, nhưng hông đẩy mạnh, như muốn hòa nhịp với Hưng, như muốn thách thức cậu. Hưng phóng tinh, dòng chất lỏng nóng hổi bắn lên mông Đồng, chảy xuống đùi, hòa với nước sen, như một nghi thức dâm dục. Đồng xuất theo, bắn mạnh lên ngực Hưng, tinh trắng đục chảy dài xuống sàn, tạo vệt dâm dục, như dấu ấn của cả hai. Đồng quay lại, ánh mắt sắc lạnh, như lưỡi dao xuyên tim Hưng:
“Mày yêu tao, hay yêu việc kiểm soát tao? Tao không phải con chó mãi đâu, Hưng.”
Hưng tháo dây trói, nhưng Đồng đứng thẳng, lau mồ hôi, ánh mắt kiên định, như ngọn lửa không thể dập tắt:
“Tao đi với mày gặp thằng đó. Nhưng không phải vì mày ép. Tao muốn biết thằng khốn nào đang chơi trò này, và tao sẽ tự giải quyết.”
Tin nhắn thứ hai đến vào buổi chiều, hẹn Hưng tại quán bar Neon – nơi ánh đèn tím đỏ và mùi rượu nồng nặc dành riêng cho giới nhà giàu. Đồng không bị kéo, bước ngang hàng với Hưng, ánh mắt kiên định, mặc áo phông bó sát và quần jeans rách, cặp đùi ếch nổi bật khiến cả quán ngoái nhìn, như bị hút hồn. Hưng siết tay Đồng, móng tay cắm vào da, ánh mắt thiêu đốt kẻ nào dám nhìn lâu. Đồng nhếch môi, thì thầm, giọng trầm đầy thách thức:
“Bình tĩnh, Hưng. Tao không chạy đâu. Nhưng mày đừng nghĩ tao sẽ ngoan ngoãn mãi.”
Trong phòng VIP 3, dưới ánh đèn neon tím, một gã xuất hiện. Khoa – bạn học cũ, giờ là thiếu gia nhà giàu, mặc vest đen bóng bẩy, nụ cười nửa miệng kiêu ngạo, như con thú săn mồi. Hưng nhận ra ngay. Khoa từng ghen tị vì Đồng thân với Hưng, từng thầm yêu Đồng, ánh mắt thèm khát khi nhìn cậu chơi bóng, từng tặng áo bóng rổ đắt tiền nhưng bị từ chối thẳng thừng.
“Lâu rồi không gặp, Hưng,” Khoa nói, giọng mượt mà nhưng sắc lạnh, như lưỡi dao lướt qua da.
“Và Đồng… mày vẫn đẹp, nhưng mắt mày mệt mỏi quá. Hưng chăm sóc mày kiểu gì mà để mày tiều tụy thế này?”
Đồng không cúi mặt, ánh mắt đối diện Khoa, tay siết mép bàn, giọng lạnh như băng:
“Tào lao. Tao tiều tụy hay không, mày không có quyền phán xét. Nói thẳng, mày muốn gì? Đừng vòng vo.”
Hưng nghiến răng, đứng chắn trước Đồng, nhưng sức mạnh mới từ Đồng khiến cậu vừa tự hào vừa bất an, như đứng trước ngọn lửa sắp bùng cháy.
“Mày muốn gì?” Hưng gầm gừ, giọng rít qua kẽ răng.
“Tin nhắn đó là mày, đúng không?”
Khoa nhếch môi, rút điện thoại, mở clip sex của Đồng với cô giáo, thứ Hưng dùng để khống chế. Rồi cậu ta mở video livestream OnlyFans: Đồng quỳ, jockstrap đỏ siết mông, bị Hưng trói trong công viên, cặp mông rung lên dưới những cú tát. Khoa nhấp ngụm whisky, ánh mắt lấp lánh như kẻ nắm giữ bí mật chết người:
“Tao mua được clip sex từ một nguồn… thú vị. Còn cái này,” Khoa chỉ video OnlyFans, “tao tự săn được. Tao theo dõi Đồng từ lâu, Hưng. Tao biết mày ép nó làm OnlyFans, ép nó quỳ, ép nó làm mọi thứ. Mày chơi bẩn. Nhưng tao không tử tế đâu. Tao yêu Đồng từ lớp 10. Mày nhớ lần Đồng ngồi cả đêm giúp tao ôn thi không? Nó quan tâm tao, và tao sẽ không để nó làm nô lệ cho mày. Hoặc tao tung cả hai video này lên mạng, để cả trường, cả làng biết mày và Đồng chơi trò gì.”
Đồng đứng bật dậy, đập tay xuống bàn, ly rượu sóng sánh, giọng lạnh như băng:
“Mày dám? Khoa, mày nghĩ mày biết tao? Mày chỉ là thằng hèn mua clip để đe dọa. Tao không phải đồ chơi để mày hay bất kỳ ai tranh giành!”
Hưng sững sờ, tim đập mạnh. Đồng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không còn là cậu trai chỉ biết rên dưới dây trói.
“Mày nghĩ mày mua được Đồng bằng tiền?” Hưng gằn giọng, mắt tối sầm như muốn nuốt chửng Khoa.
“Mày không biết mày đụng vào ai đâu.”
Khoa cười lớn, ánh mắt lướt qua Đồng, đầy thèm khát, như con thú săn mồi. Cậu ta tiến lại, chạm vai Đồng. Đồng hất tay Khoa ra, giọng lạnh như dao cắt:
“Đừng chạm tao, Khoa. Mày muốn chơi, tao sẵn sàng. Nhưng tao không phải con mồi để mày săn.”
Khoa vẫn mỉm cười, ánh mắt không rời Đồng:
“Đồng, mày từng giúp tao, từng coi tao là bạn. Mày chắc mày muốn ở lại với thằng như Hưng? Tao có tiền, có quyền, tao biết cách làm mày hạnh phúc. Không như Hưng, chỉ biết trói mày, biến mày thành đồ chơi.”
Đồng nghiến răng, ánh mắt rực lửa, như muốn thiêu đốt Khoa:
“Hạnh phúc? Mày biết gì về tao mà nói hạnh phúc? Mày chỉ muốn sở hữu tao, như Hưng. Nhưng ít nhất Hưng không giả vờ đạo đức như mày.”
Cơn ghen thiêu đốt Hưng, như ngọn lửa muốn nuốt chửng cậu. Cậu kéo Đồng vào nhà vệ sinh quán bar, nơi ánh đèn neon tím mờ ảo và tiếng EDM dồn dập át mọi âm thanh. Đồng không đứng im, đẩy Hưng vào tường, ánh mắt đối kháng, như ngọn lửa sẵn sàng bùng cháy:
“Mày muốn gì nữa, Hưng? Lại trói tao, đụ tao để chứng minh tao là của mày? Tao nói rồi, tao không phải con rối để mày giật dây.”
Hưng lôi sợi dây da và còng tay thép nhỏ, nhưng Đồng giật lấy, ném còng xuống sàn, giọng sắc như dao:
“Muốn chơi, tao chơi ngang hàng. Mày muốn tao, thì mày cũng phải để tao chạm vào mày.”
Hưng cười khẩy, nhưng dục vọng bùng cháy, như bị Đồng kéo vào cơn lốc. Cậu đè Đồng vào gương lớn, buộc cậu ấy nhìn chính mình – cặp mông căng mọng lộ ra dưới ánh neon tím, đỏ ửng từ những cú tát đêm qua, như dấu ấn của dục vọng. Hưng tát mạnh, tiếng “bốp” vang lên, hòa với tiếng nhạc, như nhịp trống dâm dục. Đồng nắm tay Hưng, kéo cậu xuống, ánh mắt cháy bỏng, thì thầm:
“Tát nữa đi, Hưng. Nhưng lần này, tao sẽ tát lại.”
Hưng cởi quần, con cặc cứng ngắc bật ra, chạm khe mông Đồng, trượt dọc da thịt nóng bỏng, như muốn bùng nổ. Đồng nắm cặc Hưng, sục mạnh, lưỡi liếm đầu khấc, mút sâu, khiến Hưng rên khe khẽ, hông đẩy theo nhịp miệng Đồng, như bị cậu kiểm soát. Cậu kéo Đồng đứng dậy, ép cậu ấy chống tay vào bồn rửa, nước từ vòi sen rò chảy dọc khe mông, như lời mời gọi dâm dục. Hưng lôi ra một plug rung đen bóng, bôi gel lạnh ngắt, ấn chậm vào lỗ hậu Đồng, cảm nhận sự co bóp chặt khít, như muốn nuốt chửng. Đồng cong lưng, rên lớn, nhưng ánh mắt qua gương đầy thách thức, như muốn thiêu đốt Hưng:
“Chỉ thế thôi à, Hưng? Mày muốn tao quỳ, thì làm tao sướng hơn đi!”
Hưng bật remote, plug rung ù ù, khiến Đồng giật người, mông lắc lư, cặc cương cứng chạm bồn rửa lạnh buốt, rỉ nước nhờn thành vệt. Cậu rút plug, thay bằng con cặc của mình, xâm nhập mạnh mẽ, từng nhịp dập sâu, tiếng da thịt chẹp chẹp hòa với tiếng nhạc, như bản giao hưởng của dục vọng. Đồng đáp trả, hông đẩy ngược lại, lỗ hậu siết chặt cặc Hưng, như muốn hút cậu vào sâu hơn. Hưng tát mông Đồng, để lại dấu tay đỏ ửng, nhưng Đồng quay lại, tát nhẹ vào mông Hưng, giọng khàn đầy dục vọng:
“Công bằng đi, Hưng. Mày thích đánh, tao cũng biết chơi.”
Hưng sôi máu, đổi tư thế, đẩy Đồng nằm ngửa trên sàn nhà vệ sinh, nước từ vòi sen rò phun lên ngực, làm nổi bật múi bụng săn chắc, như một bức tượng sống. Cậu nâng chân Đồng, đặt lên vai, xâm nhập sâu hơn, mỗi nhịp dập khiến Đồng rên lớn, cặc lắc lư, bắn nước nhờn lên bụng, như những giọt sương dâm dục. Hưng sục cặc Đồng, cảm nhận nó cứng ngắc, rỉ nước nhờn dính tay, như mật ngọt của dục vọng. Đồng nắm tóc Hưng, kéo cậu xuống, lưỡi liếm môi Hưng, thì thầm, giọng run nhưng đầy thách thức:
“Mày muốn tao là của mày? Thì làm tao quên thằng Khoa, quên cả thế giới đi!”
Hưng cắn vai Đồng, để lại dấu răng đỏ ửng, liếm dọc cần cổ, vị mặn của mồ hôi hòa gel khiến cậu điên cuồng, như bị Đồng kéo vào cơn mê. Cậu đổi nhịp, lúc chậm sâu, lúc nhanh mạnh, khiến Đồng cong lưng, mông lắc lư, tiếng rên dâm dục vang khắp nhà vệ sinh, như bản nhạc của dục vọng. Hưng phóng tinh, dòng chất lỏng nóng hổi bắn lên mông Đồng, chảy xuống đùi, hòa với nước trên sàn, như một nghi thức dâm dục. Đồng xuất theo, bắn mạnh lên ngực Hưng, tinh trắng đục chảy dài, tạo vệt dâm dục, như dấu ấn của cả hai. Đồng đứng dậy, nhìn Hưng, giọng khẽ nhưng sắc lạnh, như lưỡi dao xuyên tim:
“Việc này đã đi quá xa, Hưng. Mày cần nhìn lại chính mình.”
Hưng tháo dây trói, Đồng đứng thẳng, lau mồ hôi, mặc lại quần áo, ánh mắt kiên định, như ngọn lửa không thể dập tắt:
“Chuyện với Khoa là quá khứ, tao chỉ xem nó như bạn mà giúp đỡ. Còn mày là bạn thân của tao. Nhưng giờ tao cần tiền để trả nợ, không có thời gian dây dưa tình cảm với chúng mày.”
Hưng và Đồng trở lại phòng VIP, nơi Khoa ngồi, nụ cười kiêu ngạo như con thú săn mồi. Khoa đẩy tấm danh thiếp và USB qua bàn:
“Tao cho mày một tuần, Hưng. Buông Đồng ra, hoặc video lên mạng. Tao còn có hình mày trói Đồng trong công viên. Tao có người theo dõi mày từ lâu.”
Đồng đập tay xuống bàn, ly rượu sóng sánh, giọng lạnh như băng:
“Khoa, mày muốn đe dọa? Tung video đi, tao không sợ. Tao sẽ đối mặt cả thế giới nếu cần. Nhưng mày đừng nghĩ mày sạch hơn Hưng.”
Hưng sững sờ, tim đập mạnh. Đồng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không còn là cậu trai chỉ biết rên dưới dây trói.
Khoa cười lớn, ánh mắt lướt qua Đồng, đầy thèm khát, như con thú săn mồi. Cậu ta tiến lại, đối mặt với Đồng, tay cậu khẽ chạm vào má Đồng:
“Đừng chạm tao, Khoa. Mày cũng đang đe dọa tao như nó thôi, chúng mày cuối cùng cũng chỉ là cùng một hạng người.”
Khoa vẫn mỉm cười, ánh mắt không rời Đồng:
“Đồng, tao với nó không giống nhau, tao có tiền, có thể giúp nhà mày trả nợ, chỉ cần mày ở bên tao, tao sẽ lo cho mày.”
Đồng nghiến răng, ánh mắt rực lửa, như muốn thiêu đốt Khoa:
“Mày muốn bao nuôi tao, tao thà bán thân kiếm tiền chứ không để bị mày khinh thường, nhớ đấy, việc làm Onlyfans là do tao tự nguyện, đừng vượt quá giới hạn, nếu không tình bạn của chúng ta cũng nên kết thúc rồi.”
Khi rời quán bar, Hưng nắm tay Đồng, nhưng Đồng rút tay ra, bước trước, ánh mắt kiên định, như ngọn lửa không thể dập tắt. Điện thoại Hưng rung lên, tin nhắn từ Khoa:
“Đồng muốn rời mày, Hưng. Hỏi nó xem, mày dám không?”
Đồng nhìn tin nhắn qua vai Hưng, ánh mắt tối lại, nhưng giọng cứng rắn, như lưỡi dao sắc:
“Hưng, tao sẽ đi với mày. Nhưng không phải vì mày. Tao muốn đối mặt tất cả – Khoa, gia đình, và cả mày.”
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, Hưng cảm nhận Đồng không còn là con chó ngoan. Cậu ấy là ngọn lửa, sẵn sàng thiêu đốt mọi thứ, kể cả Hưng. Và trong lòng Hưng, một nỗi sợ mới trỗi dậy: nếu Đồng thực sự muốn tự do, cậu sẽ giữ cậu ấy bằng cách nào?