Hưng ngồi trên ghế bành trong căn phòng trọ nhỏ, ánh đèn đỏ mờ ảo từ chiếc đèn bàn hắt lên gương mặt góc cạnh của cậu, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, đầy ám ảnh. Trên bàn là một chai bia đã cạn quá nửa, vài hạt đậu phộng vương vãi bên ngoài đĩa. Trước mặt cậu, màn hình laptop đang phát video của Đồng – cậu ấy đang quỳ trên sàn, mặc mỗi chiếc jockstrap đỏ chót, dây đai siết chặt vào cặp mông căng mọng, trắng phếu. Cậu đọc từng bình luận của fans bên dưới video – toàn những bình luận dâm đãng. Hưng siết chặt tay vào thành ghế, hàm răng nghiến chặt, cảm giác vừa sướng vừa đau như xé toạc lồng ngực.
"Đồng, mày biết không, tao yêu mày từ cái ngày mày cười với tao dưới tán bàng sân trường, cái ngày mày kéo tao đứng dậy sau khi ngã lăn ra sân bóng," Hưng lẩm bẩm, giọng khàn đặc, như nói với chính mình.
Đôi mắt cậu dán chặt vào màn hình, nơi Đồng đang ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng nhưng cơ thể vẫn ngoan ngoãn làm theo lệnh của Hưng. Cậu ấy là của Hưng. Chỉ của Hưng. Nhưng tại sao, trong sâu thẳm, Hưng vẫn thấy trống rỗng? Cậu bấu chặt vào đùi mình, móng tay cắm sâu vào da thịt, như muốn trừng phạt chính mình vì không thể kiểm soát được cơn ghen đang bùng cháy. Mỗi bình luận từ đám fans xa lạ như một nhát dao, nhắc Hưng rằng Đồng không chỉ là của cậu, mà còn là món đồ chơi của cả thế giới.
Hưng không phải lúc nào cũng như thế này. Hồi nhỏ, cậu là thằng nhóc gầy gò, nhút nhát, luôn lẽo đẽo theo sau Đồng – thằng bạn thân to con, đẹp trai, luôn là tâm điểm của mọi ánh nhìn. Hưng nhớ như in cái lần Đồng cõng cậu về nhà sau khi cậu bị ngã trầy đầu gối, giọng Đồng trầm ấm:
"Yên tâm, tao ở đây mà."
Cái cảm giác an toàn ấy, cái hơi ấm từ lưng Đồng, nó đã khắc sâu vào tim Hưng, biến thành thứ gì đó lớn hơn, sâu hơn. Hưng không biết đó là tình yêu, chỉ biết mỗi lần Đồng cười, tim cậu lại đập loạn nhịp. Cậu nhớ cả những đêm thức trắng, nằm mơ về Đồng, về cách cậu ấy vô tình chạm vào tay cậu khi chuyền bóng, hay ánh mắt lấp lánh khi cả hai cùng cười đùa bên bờ sông quê. Những khoảnh khắc đó, Hưng từng nghĩ, là cả thế giới. Nhưng rồi, cái ngày định mệnh ấy đến. Hưng lấy hết can đảm, đứng trước Đồng, lắp bắp tỏ tình. Cậu nghĩ Đồng sẽ cười, sẽ đùa, hoặc ít nhất sẽ nhẹ nhàng từ chối. Nhưng không! Đồng nhìn cậu với ánh mắt kinh tởm, rồi cú đấm giáng xuống.
"Mày bị điên à? Tao không phải loại biến thái như mày!"
Những lời ấy, như dao cứa vào tim Hưng. Cậu ngã xuống đất, máu từ môi rỉ ra, nhưng đau đớn nhất là ánh mắt của Đồng – ánh mắt như nhìn một con quái vật. Đêm đó, Hưng ngồi co ro trong góc phòng, nước mắt chảy dài, tự hỏi tại sao người cậu yêu nhất lại xem cậu như rác rưởi. Cậu thề sẽ không bao giờ để mình yếu đuối như thế nữa. Từ đó, Hưng thay đổi. Tình yêu trong trẻo ngày nào dần bị bóp méo bởi nỗi hận. Cậu không còn là thằng nhóc yếu đuối nữa. Cậu tập gym, học cách nói chuyện lạnh lùng, học cách thao túng để không ai dám coi thường mình. Và khi phát hiện clip sex của Đồng với cô giáo, Hưng biết cơ hội đã đến. Cậu nắm lấy nó như một con thú đói khát, không phải để yêu, mà để sở hữu, để trả thù, để buộc Đồng phải quỳ xin lỗi bằng chính cơ thể cậu ấy.
Hưng đứng dậy, tắt màn hình. Cậu không chịu nổi cảnh Đồng uốn éo với những người xa lạ, dù chính cậu là người ép Đồng mở OnlyFans. Cậu muốn Đồng chỉ làm những chuyện đó với mình, chỉ nhìn mình, chỉ rên rỉ vì mình. Cậu mở cửa, bước ra ngoài trời đêm. Gió lạnh thổi qua, nhưng không làm dịu đi ngọn lửa đang cháy trong lòng cậu. Đầu óc cậu quay cuồng với hình ảnh Đồng bị đám fans thèm khát, những lời bình luận bẩn thỉu như "Cho tao thấy cặp mông đó đi" hay "Rên to lên, ngoan nào". Hưng muốn đập nát mọi thứ, muốn hét lên rằng Đồng không phải của chúng, mà là của cậu – chỉ của cậu. Đồng đang ở ký túc xá cách đó vài con phố, chắc chắn vẫn đang mệt mỏi sau giờ học. Hưng không báo trước, chỉ lặng lẽ đi bộ đến đó. Cậu đứng trước cửa phòng Đồng, tay siết chặt nắm đấm, rồi gõ cửa. Một tiếng, hai tiếng, cửa mở ra. Đồng đứng đó, tóc rối bù, chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi mỏng, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn đẹp đến chết người.
"Mày đến làm gì?" Đồng hỏi, giọng khàn khàn, rõ là vừa mới tỉnh.
Hưng không trả lời, đẩy Đồng vào trong, đóng sầm cửa. Cậu đè Đồng xuống giường, không cho cậu ấy kịp phản kháng.
"Mày nghĩ mày là ai, hả?" Hưng gầm gừ, tay siết chặt cổ tay Đồng, ánh mắt đỏ ngầu.
"Mày nghĩ mày có thể làm trò đó trước mặt cả thế giới mà tao không biết? Mày là của tao, Đồng. Chỉ của tao thôi!"Đồng cựa quậy, nhưng không phản kháng mạnh như trước.
Cậu ấy chỉ nhìn Hưng, ánh mắt phức tạp – vừa căm ghét, vừa cam chịu, và đâu đó, một chút gì đó khó hiểu.
"Mày điên rồi, Hưng," Đồng thì thầm, nhưng giọng không còn sắc lạnh như xưa.
Hưng không quan tâm. Cậu kéo phăng chiếc quần đùi của Đồng xuống, để lộ cặp đùi ếch săn chắc mà cậu luôn mê mẩn.
"Mày biết tao thích mày thế nào không?" Hưng nói, tay lướt dọc theo đùi Đồng, cảm nhận cơ bắp căng lên dưới đầu ngón tay.
"Tao yêu từng cái mụn ruồi trên người mày, từng sợi cơ trên cái đùi này, từng tiếng rên mày phát ra khi tao đụ mày. Nhưng mày cứ cố làm tao ghen, đúng không?"
Cậu cúi xuống, cắn mạnh vào đùi Đồng, để lại dấu răng đỏ ửng. Đồng rên lên, không phải đau, mà là thứ âm thanh khiến Hưng điên cuồng hơn. Cậu lôi từ túi ra một chiếc vòng cổ da màu đen, thứ cậu mới mua hôm qua, có khắc dòng chữ "Property of Hưng" ở mặt trong.
"Mày thích làm chó cho fans, đúng không? Đêm nay, tao sẽ cho mày biết mày thực sự thuộc về ai."
Hưng đeo vòng lên cổ Đồng, siết vừa đủ để cậu ấy cảm nhận được sự kiểm soát. Đôi mắt Đồng lóe lên một tia hoảng loạn, nhưng rồi nhanh chóng cụp xuống, như chấp nhận số phận. Hưng lôi sợi dây thừng từ túi ra – thứ cậu luôn mang theo từ sau lần chơi outdoor ở công viên. Cậu trói tay Đồng ra sau lưng, từng nút thắt siết chặt, làm nổi bật cơ bắp trên cánh tay cậu ấy. Cậu kéo Đồng quỳ xuống sàn, mặt đối mặt với gương lớn treo trên tường, buộc Đồng phải nhìn chính mình – một kẻ bị trói, bị chiếm hữu.
"Nhìn mày đi, Đồng," Hưng thì thầm, tay vuốt dọc sống lưng Đồng, xuống cặp mông căng tròn. "Nhìn mày đẹp thế nào khi ngoan ngoãn là của tao."
Cậu đẩy Đồng nằm sấp, kéo cặp mông trắng ngần lên, tát mạnh một cái. Tiếng "bốp" vang lên, kèm theo tiếng rên kìm nén của Đồng.
"Mày sướng lắm, đúng không?" Hưng thì thầm, tay sục lấy cặc Đồng, cảm nhận nó cứng dần dưới tay mình.
"Mày có thể giả vờ ghét tao, nhưng cơ thể mày không nói dối."
Cảnh làm tình bùng nổ, trần trụi và dữ dội hơn bao giờ hết. Hưng cởi quần, để lộ con cặc căng cứng, bóng nhẫy. Cậu xâm nhập Đồng từ phía sau, từng nhịp mạnh mẽ như muốn xé toạc cậu ấy. Tiếng da thịt va chạm hòa lẫn với tiếng rên của Đồng – lúc đầu là kìm nén, rồi dần trở thành những âm thanh nghẹn ngào, gần như cầu xin. Hưng nắm lấy vòng cổ da, kéo nhẹ, khiến đầu Đồng ngửa ra sau, lộ ra cần cổ trắng ngần với những vết đỏ từ lần cắn trước. Cậu cúi xuống, liếm dọc cần cổ, thì thầm:
"Mày là của tao, Đồng. Dù mày có chạy đi đâu, tao cũng sẽ lôi mày về."
Nhưng giữa những nhịp điên cuồng, Hưng đột nhiên khựng lại. Cậu nhìn vào mắt Đồng qua tấm gương, thấy trong đó không chỉ là sự cam chịu, mà còn là một tia gì đó – lệ thuộc, hay là một chút yêu thương bị bóp nghẹt? Hưng cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp chặt. Cậu muốn ngừng lại, muốn ôm Đồng, muốn nói rằng cậu không chỉ muốn chiếm hữu, mà còn muốn được yêu. Nhưng cậu không thể. Cậu sợ nếu buông ra, Đồng sẽ biến mất.
Sau khi cả hai kiệt sức, Hưng nằm cạnh Đồng, không còn trói cậu ấy nữa. Cậu nhìn lên trần nhà, lòng nặng trĩu.
"Tao biết mày ghét tao," Hưng nói, giọng trầm xuống, không còn cái vẻ uy quyền thường ngày.
"Nhưng tao không dừng được. Tao yêu mày, Đồng, yêu đến mức tao muốn hủy hoại mày để mày chỉ thuộc về tao."
Đồng không đáp, chỉ nằm im, hơi thở vẫn còn hổn hển. Hưng quay sang, vuốt nhẹ tóc Đồng, một cử chỉ hiếm hoi dịu dàng.
"Tao không phải gay, mày biết không?" Hưng nói tiếp, như tự thú.
"Tao chưa từng thích thằng con trai nào ngoài mày. Mày là ngoại lệ. Mày là tất cả. Tao đã cố quên mày, cố sống như một thằng trai thẳng bình thường, nhưng mỗi lần thấy mày, tao lại mất kiểm soát."
Đó là lần đầu tiên Hưng thừa nhận điều này, không chỉ với Đồng, mà với chính mình. Cậu không phải gay – cậu chỉ yêu Đồng, yêu một cách điên cuồng, bệnh hoạn. Tình yêu ấy đã biến cậu từ một thằng nhóc ngây thơ thành một kẻ thao túng, một kẻ sẵn sàng làm mọi thứ để giữ Đồng bên mình, dù là bằng clip sex, bằng dây thừng, hay bằng những lời đe dọa. Nhưng đêm nay, có gì đó khác. Khi Hưng nhìn Đồng ngủ, cậu cảm thấy một cơn đau nhói trong lồng ngực. Cậu đưa tay chạm vào vòng cổ trên cổ Đồng, ngón tay lướt qua dòng chữ "Property of Hưng". Đột nhiên, cậu cảm thấy ghê tởm chính mình. Liệu đây có phải là yêu, hay chỉ là sự ám ảnh đang ăn mòn cả hai?Hưng ngồi dậy, lấy chai nước trên bàn, đổ lên tay rồi nhẹ nhàng lau những vết đỏ trên đùi và cổ Đồng. Cử chỉ ấy lạ lẫm đến mức chính Hưng cũng giật mình. Cậu muốn chăm sóc Đồng, muốn bù đắp, nhưng rồi cậu lại sợ – sợ rằng nếu cậu dịu dàng, Đồng sẽ không còn cần cậu nữa. Hưng đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi phòng. Cậu biết nếu ở lại, cậu sẽ lại muốn trói Đồng, muốn chiếm lấy cậu ấy lần nữa. Nhưng lần này, cậu muốn để Đồng được yên, dù chỉ một đêm.
Hưng bước ra đường, ánh đèn đường vàng vọt chiếu lên bóng lưng cô đơn của cậu. Điện thoại rung lên – một tin nhắn từ fans trên OnlyFans của Đồng, yêu cầu một buổi livestream với nội dung "nặng" hơn. Hưng siết chặt điện thoại, mắt tối sầm. Cậu biết mình sẽ không dừng lại. Đồng là của cậu, và cậu sẽ không để bất kỳ ai, kể cả chính Đồng, thay đổi điều đó. Nhưng khi cậu nhìn lại căn phòng ký túc xá qua cửa sổ, thấy Đồng vẫn nằm đó, yên bình trong giấc ngủ, một ý nghĩ lạ lẫm lướt qua đầu Hưng. Lần đầu tiên, cậu tự hỏi: Nếu cậu buông tay, liệu Đồng có tự nguyện ở lại bên cậu không?Đột nhiên, điện thoại rung lên lần nữa. Một tin nhắn từ số lạ: "Tao biết mày đang làm gì với Đồng. Muốn tao giữ im lặng? Gặp tao đi." Hưng siết chặt điện thoại, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ. Ai đó đã biết bí mật của cậu. Ai đó đang đe dọa lấy mất Đồng khỏi tay cậu.