Nội dung truyện
Minh giật mình tỉnh dậy giữa đêm, tim đập thình thịch như trống đánh. Quần lót đã ướt sũng, một mảng lớn ở đũng quần nhớp nháp, dính chặt vào da đùi và lông mu mới lún phún. Tinh trùng vẫn còn ấm, loang ra tận mép quần, chảy xuống khe mông một ít. Mùi tanh nồng bốc lên rõ mồn một trong không khí căn phòng.
Nó nằm im thin thít một lúc, sợ anh họ trên gác tỉnh giấc. Nghe tiếng thở đều đều của Khang, Minh mới dám động đậy. Tay run run luồn xuống dưới chăn, kéo mép quần lót xuống tận đầu gối. Con cặc vẫn còn hơi cương, đầu khấc đỏ hỏn dính đầy tinh trắng đục và nước nhờn. Nó cố không chạm vào, sợ lại cứng lên lần nữa.
Minh tụt hẳn quần lót ra, cuộn tròn lại thành một cục nhỏ, rồi lén lút ném vào đống quần áo bừa bộn ở góc phòng – chỗ nó hay vứt đồ dơ để mai giặt chung. Minh lấy góc chăn lau qua loa bụng dưới, đùi trong và hai hòn dái – chỉ lau cho bớt nhớp, chứ vẫn còn dính dính, tanh tanh. Nó kéo chăn lên che kín người, nằm nghiêng quay mặt vào tường, cố ép mình ngủ tiếp. Nhưng đầu óc vẫn quay cuồng với hình ảnh trong mơ: miệng đầy tinh, vị mặn tanh lan tỏa, và cảm giác sướng run người khi “thằng đàn ông lạ” bắn vào họng. Minh cắn môi, tay vô thức đưa xuống vuốt nhẹ con cặc đang mềm dần, rồi tự nhủ: “Mình điên rồi… ngủ đi, mai đừng nghĩ nữa…”
Khang dậy sớm hơn, khoảng 5 rưỡi, anh bước xuống giường dưới, thấy thằng em còn ngủ say, mặt đỏ hồng, môi hơi hé như đang mơ màng gì đó. Khang liếc qua góc phòng, đống quần áo bừa bộn vẫn y nguyên.