Tiếng roi da cuối cùng vang lên, sắc lẹm và tàn nhẫn, rồi mọi thứ chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Cái im lặng ấy còn nặng nề và đè nén hơn cả những tiếng roi quất vừa rồi. Thiên An vẫn nằm sấp, cơ thể co rúm từng hồi, tiếng nức nở nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng khô khốc. Cậu vẫn đang chờ đợi. Chờ đợi cú roi tiếp theo, chờ đợi sự đau đớn quen thuộc sẽ đến và xé nát da thịt cậu. Nhưng nó không đến.
Hùng thở ra một hơi dài, hơi thở nặng trịch như của một dã thú vừa đi săn trở về. Anh ném cây roi da xuống sàn gỗ. Tiếng "cộc" khô khốc vang lên, một âm thanh chấm dứt hoàn toàn cho màn tra tấn vừa qua. Thiên An giật bắn người, đôi vai mảnh khảnh run lên vì hoảng sợ và bối rối. Cậu không hiểu. Tại sao lại dừng lại? Liệu có một hình phạt khủng khiếp nào khác đang chờ đợi cậu không?
Hùng quỳ xuống bên cạnh sofa, đầu gối anh tạo ra một tiếng động nhẹ khi chạm vào thảm. Bóng người to lớn của anh bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé của Thiên An, che khuất ánh sáng yếu ớt từ trần nhà. Một bàn tay, bàn tay vừa mới cầm cây roi tàn nhẫn, giờ đây đặt nhẹ lên lưng cậu. Da thịt Thiên An nóng rát, những vết roi sưng đỏ như những đường gân nổi lên dưới làn da trắng bệch. Ngón tay của Hùng, thô ráp và mạnh mẽ, nhẹ nhàng di chuyển, dò xét từng vết thương. Động tác chậm rãi, cẩn thận, hoàn toàn trái ngược với sự tàn bạo vừa qua.
Rồi Thiên An cảm nhận được một thứ khác. Một hơi ấm, ẩm ướt, phả lên một vết roi đang sưng tấy nhất trên mông trái cậu. Hùng đã cúi người xuống. Đôi môi mỏng của anh áp nhẹ lên vết thương. Không phải là một nụ hôn của sự yêu thương, mà là một nụ hôn chiếm hữu, một cái chạm đầy tính sở hữu. Thiên An rên lên một tiếng khẽ, một âm thanh hỗn loạn giữa đau đớn và một cảm giác khác, một cảm giác lạ lẫm mà cậu không dám gọi tên.
Lưỡi Hùng lướt ra, ẩm và nóng. Anh liếm nhẹ lên vết roi, từ từ, theo đường cong của nó. Vị mặn của mồ hôi và vị tanh của máu loang lỏa nơi da thịt bị tổn thương hòa quyện vào nhau. Anh hôn lên vết thương đó một lần nữa, lần này sâu hơn, mút nhẹ vào da thịt đang run rẩy của cậu.
"Mỗi vết sẹo này đều là của anh," Hùng thì thầm, giọng khàn đặc, run rẩy vì ham muốn. "Mỗi dấu vết anh để lại trên người em đều là để nhắc nhở em rằng em thuộc về ai."
Cơ thể Thiên An cứng đờ. Lời nói dâm đãng của Hùng như một dòng điện chạy dọc sống lưng cậu. Cái lưỡi đó lại di chuyển, tìm đến một vết roi khác trên mông phải, rồi lại lặp lại hành động tương tự. Hôn, liếm, mút. Sự đau đớn nhói lên mỗi khi da thịt bị kích thích, nhưng theo sau đó là một làn sóng khoái cảm lạ lùng, khiến lỗ đít của cậu co thắt mạnh. Cái cặc đang cứng của cậu bị ép chặt vào sofa, mỗi lần Hùng chạm vào, nó lại đập mạnh một nhịp, bức bách và đau đớn.
"Thích bị anh hành hạ như vậy không, con đĩ biến thái của anh?" Hùng tiếp tục thì thầm, đôi môi anh di chuyển lên sống lưng, hôn lên những vệt đỏ dài. "Cái miệng dâm đãng của em kể về thằng Dũng, về những thằng khác… chúng đã làm em sướng bằng cách này chưa? Chúng có dám đánh em rồi lại liếm sạch những vết thương của em như anh không?"
Thiên An chỉ biết khóc, nước mắt lặng lẽ chảy dài, thấm vào vỏ da lạnh lẽo của sofa. Cậu lắc đầu, không phải để trả lời câu hỏi, mà là để gạt đi sự hỗn loạn trong đầu. Cái lưỡi của Hùng giờ đây đang khám phá những vết roi trên đùi trong của cậu, nơi da thịt mỏng manh và nhạy cảm nhất. Mỗi cái liếm của Hùng ở đó đều khiến cậu run lên bần bật. Đau và khoái cảm đan xen, xung đột dữ dội trong cơ thể cậu, khiến cậu không biết nên phản ứng ra sao.
"Em là của anh thôi," Hùng gầm lên, anh cắn nhẹ lên một vết roi ở hông cậu, đủ để khiến Thiên An hét lên một tiếng ngắn, nhưng không đủ để làm rách da. "Cái lỗ đít này, cái miệng này, toàn bộ cơ thể này… tất cả đều là của anh. Anh sẽ cho em biết thế nào là sự khuất phục thực sự. Anh sẽ cho em sướng đến phát điên, đến mức em chỉ còn biết khóc lóc và cầu xin anh cho thêm."
Hùng dùng cả hai bàn tay xoa nắn mông cậu, ngón tay cái day mạnh vào khe mông, ép hai quả mông căng tròn ra, để lộ cái lỗ đít đang co rút liên tục của cậu. Anh hôn lên đỉnh khe đó, cái lưỡi của anh liếm một đường dài, ẩm ướt, từ dưới lên, dừng lại ngay trước cửa hậu đang run rẩy của Thiên An.
"Đây… mới chỉ là sự bắt đầu," Hùng thì thầm, hơi thở nóng hổi của anh phả trực tiếp vào cái lỗ nhạy cảm. "Anh sẽ dạy dỗ em, cho đến khi cơ thể em chỉ còn nhớ đến hương vị của anh, cảm giác của anh, và nỗi đau mà anh ban tặng."
Thiên An không còn chịu nổi nữa. Cơ thể cậu run rẩy không kiểm soát, một tiếng rên rỉ dài thoát ra từ giữa tiếng khóc. Cậu vừa đau đớn vì những vết roi đang nóng rát, vừa sung sướng tột độ vì những cái chạm, những nụ hôn, và những lời nói dâm đãng của Hùng. Cậu bị mắc kẹt trong một cơn bão cảm xúc, một mớ hỗn độn của sự đau khổ và khoái lạc, và người duy nhất có thể giải thoát hoặc nhấn chìm cậu hơn nữa chính là người đàn ông đang thống trị cậu bằng cả sự tàn bạo và sự dịu dàng quái dị này.