Mùi nước đái ngựa, bia ôi thiu và mồ hôi chua loét quyện vào nhau tạo nên thứ không khí đặc quánh của quán trọ The Griffin. Tại góc khuất nhất, nơi ánh đuốc leo lét không rọi tới, tiếng cụng ly gỗ chan chát vang lên hệt như tiếng búa tạ nện vào đe sắt. Đám khách khứa xung quanh đều dạt ra xa, chừa lại một khoảng trống đủ rộng cho cái bàn sứt sẹo của “Bình Minh Kỵ Viện”. Khốn nạn thay, cái tên mỹ miều ấy lại được chúng thống nhất đặt cho nhóm sau một đêm thác loạn bét nhè tại khu đèn đỏ phía Nam thành phố.
Minh ngồi chình ình như một tảng thịt bọc thép. Gã Hiệp sĩ khạc một bãi đờm đặc quánh xuống sàn gỗ cáu bẩn, tay rút mảnh giẻ rách lau miết dọc theo sống lởm chởm của thanh trọng kiếm. Lưỡi thép lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt, còn vương vài vệt máu đen ngòm chưa kịp cạo sạch từ trận càn quét lũ goblin hôm qua.
“Bọn chó đẻ ấy hôi rình,” Minh làu bàu, giọng ồm ồm như sấm rền trong họng.
“Lần sau thằng nào nhận vụ dọn cống ngầm thì tao sẽ nhét thanh kiếm này vào lỗ đít thằng đó.”
Ngồi đối diện, Sơn chẳng buồn ngẩng đầu lên. Tên Pháp sư lật một trang trong cuốn ma đạo thư rách bươm, ngón tay gầy guộc miết theo những ký tự cổ quái đang rực lên thứ ánh sáng tím lịm. Đôi mắt tinh anh của hắn chớp nhẹ, để lộ vẻ khinh khỉnh thường trực.
“Mày có não không đấy, Minh?” Sơn hừ lạnh, nhấp một ngụm thứ chất lỏng sủi bọt trong chiếc cốc sừng súc vật. “Tiền thưởng gấp ba bình thường. Mày định lấy gì để bao con ả ngực bự ở phố Hàng Bạc tối nay nếu không moi ruột lũ xanh lè đó? Hay tính dùng con cu teo tóp của mày để trả tiền phòng?”
Cả bàn cười ồ lên. Đức, vị Mục sư với nụ cười hiền lành thường trực, suýt sặc ngụm bia đang tu dở. Gã vỗ đùi bôm bốp, lớp áo choàng trắng thêu gia huy thánh thần xộc xệch để lộ bờ vai vạm vỡ chẳng kém gì dân đâm thuê chém mướn.
“Thôi nào anh em,” Đức giơ tay vuốt lại mặt dây chuyền thánh giá đang lủng lẳng trước ngực. “Đừng xúc phạm người anh em của chúng ta thế chứ. Dù sao thì cu cậu cũng trụ được tận ba phút trước khi xuất tinh rớt lên bụng con đĩ kia mà. Kỷ lục mới đấy!”
“Địt mẹ mày, Đức!” Minh chồm lên, chiếc ghế gỗ nghiến rít dưới sức nặng của bộ giáp bạc. “Mày thì khá hơn đéo gì? Tuần trước thằng nào bú rượu say mèm rồi lôi mụ chủ quán xấp xỉ sáu chục tuổi vào kho rơm hả? Cầu nguyện cho mụ ta lên đỉnh bằng phép thuật chữa lành chắc?”
Trong góc tối nhất, nơi bóng râm dường như nuốt chửng mọi thứ, Hải ngồi vắt vẻo trên thành cửa sổ. Tên Sát thủ gác một chân lên mặt bàn, mũi dao găm sắc lẹm lướt qua những kẽ ngón tay thoăn thoắt như múa. Chẳng ai thấy rõ mặt Hải dưới lớp trùm đầu đen ngòm, chỉ nghe thấy tiếng cười khùng khục khô khốc phát ra từ cổ họng hắn.
“Khép cái mỏ lại đi lũ tinh trùng khuyết tật,” Hải rít lên, chất giọng mỏng tanh nhưng sắc lẹm. “Lũ khốn kiếp bàn bên cạnh đang nhìn chằm chằm vào túi tiền của tao nãy giờ. Cứ oang oang cái mồm thì lát nữa lại phải dọn xác bây giờ.”
Nghe vậy, Kiên mới từ từ rời mắt khỏi ống tên đặt trên bàn. Chàng Thợ săn có đôi mắt như mắt diều hâu, những ngón tay chai sạn vì kéo dây cung vuốt ve từng sợi lông vũ gắn ở đuôi mũi tên. Cậu ta khẽ nghiêng đầu, lắng nghe những âm thanh hỗn tạp rầm rì trong quán.
“Bảy thằng,” Kiên nói khẽ, chỉ đủ để bốn gã còn lại nghe thấy. “Mùi mồ hôi chua loét cộng thêm mùi rỉ sét của vũ khí rẻ tiền. Lũ lính đánh thuê dạt vòm từ biên giới phía Bắc. Tên cầm đầu có một vết sẹo dài từ mắt trái xuống mép, đang vác cây rìu đôi to tướng.”
Minh nhếch mép, để lộ hàm răng ố vàng. Gã dập mạnh chuôi trọng kiếm xuống sàn cái “rầm”, khiến những ly bia trên bàn nảy lên.
“Ngon. Đang ngứa tay. Thằng nào cản tao, tao chém đứt cặc.”
Sơn gập mạnh cuốn sách lại. Những tia lửa ma thuật xèo xèo tắt ngấm.
“Đừng có làm hỏng áo choàng của tao bằng máu của lũ hạ đẳng đó là được. Vừa mới giặt xong.”
Không khí xung quanh bàn của “Bình Minh Kỵ Viện” đột nhiên trầm xuống. Sự im lặng chết chóc trái ngược hoàn toàn với sự ồn ào náo nhiệt của cả cái quán trọ The Griffin. Phía bên kia phòng, gã sẹo mặt mà Kiên vừa nhắc tới vỗ mông cô hầu bàn một cú đau điếng khiến ả ré lên, rồi gã đứng dậy. Hắn cao lớn, cởi trần phô bày những khối cơ bắp cuồn cuộn chằng chịt sẹo và hình xăm thô bỉ. Sáu tên đàn em mặt mũi gớm ghiếc, lăm lăm chùy gai và đoản kiếm xúm xít theo sau.
Bọn chúng bước tới, những đôi giày đinh nện xuống sàn gỗ cộc cộc. Đám đông khách khứa biết điều liền thu mình lại, bưng ly bia dạt sát vào tường để tránh tai bay vạ gió.
Gã sẹo mặt dừng lại trước bàn của Minh. Hắn nhổ toẹt bãi nước bọt lẫn bã nhai thảo mộc ngay sát mũi giày bọc thép của chàng Hiệp sĩ. Mùi hôi thối từ miệng gã phả ra nồng nặc.
“Lũ ranh con vắt mũi chưa sạch,” Gã khàn khàn cất giọng, hất cằm về phía túi vàng căng phồng đặt cạnh cuốn sách của Sơn. “Nghe đồn bọn mày vừa kiếm được một mẻ khá khẩm từ hang quỷ lùn. Bọn tao đang thiếu tiền uống rượu, và cũng đang thèm đàn bà. Nôn cái túi đó ra, rồi cút khỏi đây, trước khi tao dùng cái rìu này chẻ đôi sọ từng thằng rồi lôi ruột tụi mày ra làm dây thừng.”
Đức ngước lên nhìn gã sẹo mặt, nụ cười hiền từ vẫn nở rộ trên môi, đôi mắt cong cong híp lại.
“Nguyện xin thần linh tha thứ cho những lời lẽ bẩn thỉu của con,” Đức chắp tay trước ngực, giọng nói êm ái như gió thoảng. “Nhưng con thề với Chúa, thưa ngài, hơi thở của ngài thối hệt như cái lỗ lồn con chó cái bị ghẻ lở nhà tôi vậy. Ngài có muốn tôi ban phép thanh tẩy vùng miệng trước khi chúng ta nói chuyện không?”
Mặt gã sẹo đỏ gay lên vì tức giận. Hắn rống lên một tiếng chửi thề thô thiển, vung chiếc rìu đôi chém phập xuống giữa bàn. Chiếc bàn gỗ sồi nứt toác làm đôi, bia và đồ ăn văng tung tóe.
“Giết mẹ chúng nó đi!”
Trận chiến bùng nổ chỉ trong một phần mười giây.
Minh gầm lên một tiếng man rợ hệt như ác thú bị bỏ đói lâu ngày. Gã không buồn rút kiếm ngay. Thay vào đó, gã dùng nguyên cánh tay bọc thép đấm thẳng vào mặt tên lính đứng gần nhất. Tiếng xương sọ vỡ vụn nổ giòn tan hệt như ai đó giẫm nát quả dưa hấu. Kẻ bạo vạ ngã ngửa ra sau, co giật liên hồi rồi chết ngay tại chỗ.
“Thằng lồn này là của tao!” Minh gào lên, tay kia nắm chặt chuôi trọng kiếm khổng lồ, vung một vòng cung chết chóc. Thanh kiếm xé gió rít lên chói tai, phạt ngang vòng eo của hai gã đánh thuê lao tới. Không có tiếng la hét nào kịp thoát ra khỏi cổ họng chúng.
Cùng lúc đó, Hải đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người từ lúc cái bàn bị chẻ đôi. Chẳng ai thấy tên Sát thủ di chuyển thế nào. Chỉ thấy một luồng hắc ám lướt qua phía sau lưng một tên to xác đang lăm lăm chùy gai. Ánh chớp lạnh lẽo lóe lên. Thanh dao găm rạch một đường gọn gàng, sâu hoắm vắt ngang yết hầu tên xấu số. Hắn ôm cổ, ngã khuỵu xuống đất, đôi mắt trợn ngược trắng dã, miệng sùi bọt máu rên rỉ những âm thanh ục ục đứt quãng.
“Địt con mẹ mày, đứng yên xem nào!” Tiếng Sơn chửi bới vang lên lanh lảnh giữa mớ hỗn độn. Tên Pháp sư vươn tay ra trước, những ngón tay gầy guộc kết ấn với tốc độ kinh hoàng. Một ngọn lửa xanh lè bùng phát từ lòng bàn tay hắn, cuộn xoáy thành quả cầu lửa rừng rực nhiệt lượng. Hắn ném thẳng nó vào mặt tên sẹo.
Gã cầm đầu kịp giơ lưỡi rìu lên đỡ, nhưng hỏa ngục bùng nổ ngay khi chạm vào mặt kim loại. Sóng xung kích hất văng gã ra xa, ngọn lửa ma thuật bám chặt lấy da thịt gã như những con đỉa háu đói.
“Á á á! Nóng quá! Cứu tao!” Gã sẹo mặt lăn lộn trên sàn, tiếng thét thê thảm vang dội. Lớp da ngực và mặt gã cháy đen thui, bong tróc ra từng mảng rỏ mỡ xèo xèo, bốc mùi thịt khét lẹt nôn mửa.
“Mày ồn ào quá,” Kiên lầm bầm. Chàng Thợ săn đã đứng chễm chệ trên quầy bar từ bao giờ. Cậu vắt chéo chân, điềm tĩnh kéo căng dây cung.
Phập!
Mũi tên xé gió lao đi, xuyên thủng yết hầu gã sẹo đang gào thét, tiếng la hét tắt ngấm, chỉ còn lại sự tĩnh lặng rợn người bao trùm lấy cái xác đang bốc khói.
Tên lính đánh thuê cuối cùng đứng chết trân, chứng kiến sáu đồng bọn bị nghiền nát chỉ trong chưa đầy một phút. Hắn buông thõng thanh đoản kiếm, hai chân run lẩy bẩy, đũng quần ướt sũng tỏa ra thứ mùi khai ngấy. Hắn quay đầu định bỏ chạy.
“Đứng lại đã, con trai lạc lối,” Giọng nói trầm ấm của Đức vang lên ngay sát bên tai. Vị Mục sư đã xuất hiện đằng sau gã từ lúc nào. Bàn tay to bè của Đức túm chặt lấy mớ tóc bù xù của tên lính, kéo giật ngược đầu hắn ra sau. Nụ cười thánh thiện vẫn hiện diện trên khuôn mặt Đức, nhưng đôi mắt lại lạnh lẽo như tảng băng trôi.
“Chúa dạy chúng ta phải biết khoan dung,” Đức thì thầm, tay kia rút ra một cây chùy sắt đầu bọc đinh tán từ dưới nếp áo choàng. “Nhưng tao thì đéo.”
Bốp!
Cây chùy nện thẳng vào giữa mặt tên lính.
“Nhát này… vì dám làm hỏng… bữa bia của tao!”
Đến nhát cuối cùng, khuôn mặt tên lính chỉ còn là một mớ bùng nhùng nham nhở, không thể nhận dạng. Hắn mềm nhũn như cọng bún, gục xuống vũng máu dưới chân vị tu sĩ.
Quán trọ The Griffin câm lặng như một nấm mồ. Đám khách khứa núp dưới gầm bàn run rẩy, chẳng ai dám ho he một tiếng. Mùi tanh tưởi, mùi khét của thịt cháy và mùi xú uế trộn lẫn vào nhau tạo thành thứ không khí buồn nôn tột độ.
Minh hạ thanh kiếm xuống, giũ giũ những mảng thịt bám trên lưỡi thép. Gã khạc một bãi nước bọt bực dọc.
“Mẹ kiếp, hỏng hết mẹ nó cái bàn rồi. Quần áo tao dính đầy máu của cái bọn hạ cấp này.”
Sơn phủi bụi trên tay áo, lấy mũi giày đá văng nửa cái xác đang cản đường.
“Đã bảo là đừng có làm văng máu vào áo tao rồi cơ mà, đồ ngu! Lát nữa mày trả tiền giặt đồ cho tao đấy.”
Hải từ trong bóng tối bước ra, lau sạch lưỡi dao găm vào vạt áo của một cái xác chết, hờ hững nói.
“Có ai để ý là túi tiền của thằng sẹo này khá to không? Đủ để chúng ta đổi sang một cái tửu quán đàng hoàng hơn, và kiếm vài con điếm sạch sẽ hơn cái lỗ chuột này.”
Đức vuốt lại nếp áo choàng trắng đã lốm đốm máu đỏ, gỡ một mảnh răng ghim trên vạt áo rồi mỉm cười hiền lành hướng về phía mụ chủ quán đang rúc sau quầy bar, mặt cắt không còn một giọt máu.
“Bà chủ, phiền bà dọn dẹp đống rác này giúp nhé,” Đức tung một đồng tiền vàng dính máu lên quầy, tiếng kim loại lanh lảnh vang lên.
“Và mang cho chúng tôi năm vại bia mới. Nhớ ướp lạnh, tao đéo uống thứ nước đái bò ban nãy nữa đâu.”
Kiên nhảy xuống từ bệ gỗ, thu hồi mũi tên đã bắn. Chàng Thợ săn cẩn thận lau sạch vết bẩn trên mũi tên, tra lại vào ống, rồi uể oải vươn vai.
“Nhanh lên đi, tao đói thối mồm rồi đây. Uống nốt chầu này rồi qua phố đèn đỏ. Đêm nay, tao phải nắc tung lồn ba con đào mới bõ công chịu đựng cái mùi thối hoắc của bọn này.”
Đám thanh niên của “Bình Minh Kỵ Viện” lại kéo ghế dạt sang một cái bàn mới vội vã được lau dọn. Tiếng cười nói, tiếng chửi thề ồn ào lại rộ lên, xé toạc bầu không khí tang thương. Bên dưới gót giày chúng, những vũng nhầy nhụa vẫn đang rỉ rả loang lổ trên mặt sàn gỗ mục nát, nhưng chẳng kẻ nào mảy may bận tâm. Với chúng, sự cuồng nộ, nhục dục và những trò đâm chém trần trụi thế này mới chính là hương vị hoàn hảo nhất để tấu lên khúc nhạc sau những nhiệm vụ vào sinh ra tử.