Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Giả Sử Con Và Cậu Út Yêu Nhau
  3. Chương 47
Prev
Next

Vĩnh Hưng, ngày … tháng … năm 2013 (47)

Vài lần về nhà thằng Thịnh, tôi chợt nảy ra một thắc mắc nhỏ. Căn nhà thường vắng bóng anh rể của tôi. Chị Hai tôi thì cứ "ôi dào ổng đi ta bà thế giới hơi nào mà để ý". Tôi thì thấy vậy không nên, đàn ông tuy không nên kềm kẹp chặt nhưng cũng không nên thả lỏng như vậy. Tôi cũng có chút đàn ông đó mà, nên tôi hiểu tính đàn ông, sự chung thuỷ chỉ mang tính tương đối, yêu vợ nhưng lại thèm và ham của lạ. Tôi không có (nhiều) tính đó, hihi. Các bạn đừng vội kết luận do tôi là gay nên không có tính đó nhé. Thằng người yêu cũ của tôi, thằng Kha bác sĩ bạn tôi cũng như vài ba người bạn gay ít ỏi của tôi, hầu như ai cũng có tính đó. Như vậy, có khi cái tính đó là cái thước đo tính chất đàn ông của một người đàn ông.

– "Ủa lạ quá Thịnh" – Tôi nảy ra một thắc mắc – "Sao ngoài mấy cánh đồng nước dâng cao vậy mà con sông trước nhà vẫn không ngập tràn bờ?"

– "Hồi năm con mười tuổi có lần ngập tràn bờ đó Út" – Cháu tôi đáp – "Nhưng mà giờ người ta làm hệ thống thuỷ lợi sao đó con không rành, nên không có bị vậy nữa"

Hay nhỉ, con người cũng biết nghĩ ra cách cải tạo tự nhiên. Dòng sông tuy có dâng cao hơn bình thường một chút nhưng vẫn chừa ra hai bên bờ mấy bụi cây dại với lấp ló những hàng lau sậy non tơ. Và dĩ nhiên không thể thiếu những cụm lục bình lưu lạc lặng lẽ trôi, lặng lẽ cài lên mình một vài chùm hoa tim tím. Bên kia sông, còn khá đông đúc người. Đám giỗ bên nhà chị Tám Lũ vẫn chưa vãn. Tôi khều khều thằng Thịnh nói nhỏ:

– "Chạy cái ào vô nhà trốn liền nha Thịnh"

– "Sao vậy Út?" – Thằng cháu tôi thắc mắc

– "Né nhậu chứ sao" – Tôi đáp – "Thấy mặt mình thế nào cũng réo qua nhậu à!"

– "Đúng quá!" – Thằng Thịnh cười nói – "Anh Bình khoái nhậu với Út lắm, dễ gì bỏ qua"

Cái thằng Thịnh miệng đúng là ăn mắm ăn muối mà. Chưa kịp tấp xe vô nhà đã nghe tiếng thằng Bình kêu réo bên kia. Hắn đã nhận ra chiếc xe SH của tôi nên liên tục mời gọi "cậu Út qua nhà tui chơi, bữa nay đám giỗ ba tui!". Vài ba người nữa, lạ có quen có, chủ yếu là tôi không nhớ hết tên, người thì "cậu Út", người thì "em Út" tùm lum tá lả cũng thi nhau réo tôi sang ngồi chơi. Hết cách trốn, anh chàng Bình đang bơi xuồng qua đón tôi kia kìa.

– "Mời cậu Út với em Thịnh bước qua nhà tui chơi. Phải biết bữa nay cậu Út về chơi…"

– "Ừa, phiền Bình quá" – Tôi giả lả – "Để thằng Thịnh bơi xuồng nhà qua khỏi mắc công đưa rước không"

– "Có chút xíu mà mắc công gì" – Bình nói – "Thôi xuống xuồng đi cậu Út (rõ ràng là có chữ cậu nha), em Thịnh!"

Tấp cho tôi ba ly chào bàn muốn xiểng niểng. Chưa kịp nhai miếng chả lụa ai đó vừa gắp cho, từng người trong bàn đã thi nhau "chào hỏi" tôi, người Sài Gòn duy nhất ở đây, khách quý đó nha! Chắc phải giả say sớm quá trời ạ! Thằng cháu tôi ngồi kế bên nhưng không có bị "dồn ép" như tôi. Nó sung sướng tận hưởng những món ăn trong bàn một cách nhiệt tình, bỏ mặc cậu Út tả xung hữu đột với mấy ông bợm nhậu.

Cái bàn tôi ngồi là nơi tập trung những người uống mạnh nhất. Các bàn khác đã được dọn đi hết rồi. Trời cũng đã dần khoác áo màu hoàng hôn, ánh nắng chiều đã nhạt. Gió bên sông đưa lên hơi bùn, hơi cỏ, hơi cây cối mùa màng, hơi đồng quê ngọt dịu. Hoà lẫn với hơi của nước mắt quê hương. Đến giờ tôi viết văn chương rồi đó. Đây có lẽ là lúc mọi người thích tôi nhất khi nhậu, tôi nói chuyện duyên hơn, pha trò nhiều hơn, nói say mê hơn và có khi là thuyết phục hơn. Vậy là rượu nói chứ có phải tôi nói đâu. Liếc sang ông cháu quý hoá, cũng còn tỉnh táo lắm. Ức chế chưa, gài cho nó vài vòng uống cho nó say theo cậu Út.

Thế mà vẫn chưa say. Là tôi chưa say đấy. Tôi chưa say nên nhận ra anh chàng Bình có gì đó khác lạ. Rất là thích quàng tay ngang hông tôi rồi kéo tôi ngồi sát lại hắn ta. Mà đang ngồi sát lắm rồi. Hai ba bàn tiệc tàn nhập lại nên mười hai người ngồi san sát nhau trong cái bàn tròn chỉ vừa đủ cho mười người. Bàn tay để ngang hông tôi thì hay xoa xoa vào chỗ cơ thể tôi hay nhột nhạt. Tay rảnh rang còn lại của hắn ta cứ liên tục gắp đồ ăn cho tôi làm cái chén của tôi vun đồ ăn lên như núi. Gắp vậy đó mà tôi có ăn được đâu, mắc uống không à! Không được ăn nhưng được ấp ôm, được rờ rẫm miết. Tôi bỗng nhớ lại lần nhậu hồi Tết, tôi có cảm giác thế này đây. Giờ gặp lại cảm giác cũ, tôi lờ mờ nhớ lại khá là chi tiết.

Tôi bắt đầu say mèm. Tay chân quờ quạng hết cả. Giọng nói lè nhè ngang phè. Lần nay say để nhớ lại lần hồi Tết. Tiếp theo của cuộc tiệc sẽ là màn chia tay khi bóng tối đang dần dần kéo đến. Tôi cố ý để con mắt nửa nhắm nửa mở của tôi tìm thằng Thịnh nhưng chẳng thấy nó đâu. Anh trự đang tham gia vào cái hội dọn dẹp. Còn anh chàng Bình thì đang giữ lấy tôi để cùng "thổ lộ những tâm sự" của hai thằng xỉn lúc tiệc tàn, chia tay. Và cũng như hồi Tết, hắn lại ôm lấy tôi, vỗ vỗ lưng tôi. Thoáng rùng mình một cái, hắn áp nguyên cái mũi và cái cằm lún phún râu vào trong cổ tôi như thể hôn lên cổ tôi, hít lấy mùi da thịt của tôi vậy.

– "Thịnh ơi Thịnh! Đưa Út về Thịnh ơi!" – Tôi dùng hết phần giọng khào khào còn lại

Hắn ta ôm ngang sau lưng tôi, dẫn tôi ra mé nước. Mùi đàn ông nông dân và mùi rượu quyện vào nghe mê đắm. Có lẽ tôi sẽ mê đắm thật nếu không có mùi da thịt quen thuộc của thằng cháu tôi chen vào. Sự khéo léo cùng lúc của hai cậu cháu khiến cho thân thể tôi thoát khỏi anh chàng Bình. Nó dìu tôi xuống xuồng. Tôi ngả đầu vào vai thằng Thịnh, phả hơi rượu nồng nặc vào mũi nó, miệng khe khẽ thổ lộ một bí mật tôi cất giấu nãy giờ:

– "Út giả say đó Thịnh! Út mệt quá chừng!"

Không hiểu có phải là đóng kịch nhập tâm quá hay không mà tôi luýnh quýnh suýt ngã nhào xuống nước lần nữa. Thằng Thịnh chắc rút kinh nghiệm hay sao mà giữ tôi khá chặt. Nó lấy tay phải của tôi quàng ra sau hông nó và dùng tay phải của nó cầm chặt. Tay trái của nó thì quàng sau hông tôi, kéo người tôi dính sát vào nó. Vậy thử hỏi sao tôi té được, té luôn hai cậu cháu thì may ra. Lên tới bờ bên nhà, nó tạm biệt anh chàng Bình rồi xốc tôi lên lưng và cõng tôi vô tuốt trong buồng ngủ mặc cho tôi ra sức thanh minh qua cái hơi rượu lè nhè:

– "Út chưa có say mà Thịnh! Để Út tự đi"

Nó đặt tôi xuống giường rồi nó cũng trèo lên, chui vô mé trong, nằm xuống. Cháu tôi cũng buồn ngủ lắm rồi đây. Vậy hoá ra nó cũng bị ép uống nhiều chứ đâu có ít.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 47"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz