Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Giả Sử Con Và Cậu Út Yêu Nhau
  3. Chương 36
Prev
Next

Sài Gòn, ngày … tháng … năm 2013 (36)

Sáng nay tôi đi làm với cặp mắt gần như mở không lên. Mặc dù tôi đã dùng nhiều cách để tăng cường khả năng cho con mắt, như là hơ trên hơi nước ấm, nhấm nháp ngụm trà Ô Long, rửa mặt thật kỹ, xoa bóp thể dục cho mắt,… mà chẳng có tác dụng là mấy. Hậu quả của đêm hôm qua gần như thức trắng. Làm sao mà tôi ngủ được khi nằm kế bên thằng cháu đẹp trai, nam tính và hừng hực hơi đàn ông ngất ngây. Tôi lại trong tình trạng khoả thân nữa chứ. Cứ mỗi va chạm vô tình của nó lên từng xen-ti-mét da thịt để hớ hênh là tôi lại dậy lên khoái cảm và thôi thúc trong đầu những ý muốn đầy nhục cảm.

Một điều làm tôi cảm thấy thất vọng nhất chính là bao nhiêu cái va chạm vô tình của thằng Thịnh đều không trúng con cu dựng đứng thường trực của tôi. Nếu bàn tay của nó chạm vào chỗ ấy thì thế nào nhỉ. Thỉnh thoảng, tôi có giả bộ trở mình để hướng "khẩu súng" vào sát thằng cháu hơn nữa. Nhưng để chạm vào người nó thì tôi chưa dám. Thế là tôi cứ nằm đó mà nghĩ cách, tạo tình huống, sao cho "bàn tay thiên thần" của thằng cháu tôi một lần chạm vào "vùng đất thiêng liêng" của cậu Út nó. Và hậu quả tất yếu là tôi đã có một đêm gần như thức trắng.

Mặc dù thao thức trằn trọc vậy mà tôi vẫn không phát hiện ra được thằng Thịnh rời khỏi phòng ngủ lúc nào. Chỉ khi cái lạnh lúc tờ mờ sáng xâm nhập hoàn toàn vào cơ thể trần truồng lộ liễu không được mền che đậy của tôi thì tôi mở mắt và thấy bên cạnh chỉ còn mền gối vương vãi. Thằng Thịnh đang nằm ngủ say mê dưới salon ở tầng trệt. Sao nó lại bỏ ra khỏi phòng mà chui xuống salon ngủ thế nhỉ? Nó ghê sợ cậu Út của nó chăng? Có phải nó đã nhận ra những ý đồ xấu xa và dâm đãng của cậu Út suốt đêm qua? Có phải nó đã nhận ra cậu Út nó là thằng pede có ý dâm tà với cháu? Và để tránh phải chạm vào con cu dựng đứng của cậu Út đang liên tục tìm cách để nó chạm vào, thằng Thịnh đành chui xuống salon ngủ?

Tôi mang theo một mớ thắc mắc vào trong công ty cùng với cơn buồn ngủ rã rời. Tình trạng đó càng làm dậy lên cảm giác buồn tủi trong lòng tôi. Buồn tủi vì thằng cháu muốn xa lánh cậu của nó, thấy gớm sự dâm dục của cậu Út, thấy gớm với giới tính thật của cậu Út. Chỉ có mình tôi mới thoả hiệp với sự loạn luân chứ thằng cháu của tôi đời nào chịu như thế. Chưa kể nó là trai thẳng nữa. Vậy hỏi sao nó không gớm nhợm thằng cậu khốn nạn như tôi. Buồn thật chứ, mặc dù thằng Thịnh chưa biểu lộ gì nhưng trong lòng tôi đã xem nó như một người bạn đồng hành tự lúc nào. Chỉ cần có nó ở bên cạnh, chung phòng, chung nhà, tôi đã cảm thấy như có chỗ dựa và vui vẻ, mạnh mẽ hơn nhiều trong cuộc sống lẫn công việc.

Tôi nhìn đống thư từ, tài liệu cao ngất chờ tôi ký mà càng nản hơn. Lật một vài lá thư ra đọc lướt sơ qua, tôi gọi mấy đứa nhân viên ra la mắng chửi bới sa sả. Tôi chửi bới như xả ra những uất ức ngập ngụa trong lòng. Mà tôi đang uất ức việc gì mới được cơ chứ? Ai xử ép gì tôi đâu mà ấm ức. Hôm nay sếp tôi cũng đi công tác mất rồi. Rồi tự nhiên tôi muốn đi mua một tấm nệm khác, hoặc là tôi hoặc là thằng Thịnh sẽ được "điều động" sang ngủ bên phòng thờ. Vậy đi cho yên chuyện. Giống như uống ngụm thuốc, bao nhiêu dị ứng tan đi hết cả. "Út không để ai đó gớm nhợm mình, xa lánh kì thị mình đâu, Thịnh ạ".

Mấy đứa bạn học Anh văn chung gọi hỏi tối nay kéo lên nhà tôi nhậu được không. Ngày mai là cuối tuần, tôi lại đang buồn chán nữa chứ. Đúng là buồn ngủ lại gặp chiếu manh. Tôi đồng ý không cần suy nghĩ. Tối nay tôi phải uống thật nhiều rồi nhân cơ hội say sưa đó mà nói cho thằng cháu tôi nghe những suy nghĩ trong lòng tôi, bất kể ra sao thì ra. Cùng lắm là nó dọn ra khỏi nhà tôi thôi. Mà nếu như vậy thì càng tốt, tôi sẽ có điều kiện cắt đứt cái tình cảm quái đản này.

Tôi bỗng nhớ lại cái hôm tôi và thằng người yêu cũ chia tay nhau. Trước đó một ngày, tôi cũng ngồi đắn đo rồi quyết định chọn thời gian gặp người ta nói lời vĩnh biệt. Hôm nay sao cũng giống như hôm ấy, cái hôm tôi ngồi phân vân, đắn đo, lưỡng lự. Cho đến khi tôi quyết định dứt khoát cũng là lúc giọt nước mắt đủ to và đủ nặng để chui ra khỏi khoé mắt mà lăn dài trên má. Hôm nay khác hôm ấy một chút ở chỗ, giọt nước mắt không đủ to và không đủ nặng để vẫn bị mí mắt giữ chặt lại không rời tôi.

Chiều. Tôi lờ đờ vào chợ mua vài thứ nấu sẵn để dành lát nhậu nhẹt. Chả còn bụng dạ tinh thần nào mà nấu nướng gì cả. Tôi mang đống thức ăn ấy vất vào bếp rồi chui tọt vào phòng ngủ. Lại cởi sạch quần áo. Không thèm đóng cửa phòng. Trước khi thằng Thịnh lên đây ở, tôi cũng như thế, có cần phải để ý để tứ gì đâu. Nhà của tôi mà, tôi muốn làm gì tôi làm! Tôi ngủ một hơi chẳng biết trời trăng mây gió gì, mãi đến khi thằng Thịnh lên gõ vào cánh cửa đang mở cộc cộc, đánh thức tôi dậy:

– "Út ơi! Bạn Út tới kìa!"

Nhìn nét đẹp trai còn pha nhiều vẻ ngây thơ của thằng Thịnh, tôi lại cảm thấy buồn và giận bản thân. Tôi đúng là đứa không ra gì, tự nhiên lại đâm đầu vào yêu thằng cháu. Nó không đáp lại thì chuyển qua hờn giận, ra vẻ chủ nhà. Đúng là thằng cậu khốn nạn. Tôi bối rối nhìn thằng Thịnh, rồi lại nhìn vào cơ thể trần truồng của mình, mất cũng gần chục giây tôi mới lí nhí được vài tiếng:

– "Ờ! Thịnh ra mở cửa cho tụi nó vô chuẩn bị đồ nhậu. Út tắm cái rồi xuống"

– "Dạ"

Bữa nhậu bắt đầu với năm thằng, tính luôn tôi và thằng Thịnh. Không lẽ tôi thể hiện cái buồn chán quá rõ nét ra bên ngoài hay sao mà bọn còn lại cũng nhậu nhẹt kém hào hứng hơn hẳn. Tôi đón lấy cái ly xoay chuyền từ tụi nó, nói góp vài ba câu chuyện, húp ly rượu cái tụp rồi bưng ca trà đá lên uống vài ngụm chữa lửa. Nói chung là hết sức đơn điệu. Khác hẳn tôi hoạt bát vui vẻ mỗi khi nhậu nhẹt. Thằng Thịnh thì đôi khi lén lút nhìn tôi bằng cái nhìn mà tôi không hiểu được. Một phần là do tôi không buồn để ý dò xét xem cái nhìn đó mang ý nghĩa gì, chỉ đơn giản là những cái nhìn lén khó hiểu.

Vậy mà cũng hết vèo hai chai rượu đế. Thằng Thịnh gục gặc thấy rõ. Ba thằng bạn nhóc của tôi cũng đuối quá rồi. Thế mà sao tôi vẫn còn tỉnh táo lắm. Tôi bước xuống lấy thêm một chai rượu nữa, khui ra rót tiếp một vòng nữa. Một đứa lên tiếng đề nghị ngưng bữa khác nhậu nữa. Tôi cũng gật đầu "ok" rồi tiễn tụi nó về. Xong xuôi nhìn thằng Thịnh đang cầm chai rượu rót thêm. Trời, bữa nay nó lại còn muốn uống tay đôi với tôi. Cũng hay, tôi chưa đủ say để có thể mạnh dạn nói ra những điều dự định từ sáng đến giờ. Tôi đẩy vài vòng nữa, nào ngờ cháu tôi lên đường luôn, nằm ngủ tại chỗ nhậu. Tôi lay nó cho tỉnh lại, xốc nách dìu nó lên liêu xiêu phòng, thả nó xuống nệm. Không thèm "hiếp dâm" nó. Chỉ thấy cô đơn thôi! Tôi nằm đè lên thằng Thịnh ôm nó một lúc lâu để cảm thấy bình yên hơn, để cho những giọt nước mắt trong lòng chảy ra mà đôi mắt bên ngoài ráo hoảnh. Rồi tôi bỏ xuống nhà, dọn dẹp đống tàn tích, tắm rửa lại rồi lầm lũi nằm trên salon dưới phòng khách xem tivi một mình. Khi buồn chán, máu dâm của người ta cũng giảm đi nhiều hơn thì phải?

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 36"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz