Nội dung truyện
Đầu Clark ngã ra sau ghế. Tiếng lầm bầm và rên rỉ buột ra khỏi miệng cậu, hông cậu thình lình đẩy mạnh vào trong sự kẹp chặt của Bruce. “Chết tiệt! Bruce đừng dừng lại, làm ơn!” Clark chưa bao giờ cảm thấy điều gì như thế này trước đây. Niềm vui sướng khó tin. Cậu cảm nhận bàn tay vuốt ve cậu từ gốc đến đỉnh. Hông Clark rời khỏi ghế, cậu cong người xuống vì sự khoái lạc đang đốt cháy dây thần kinh của cậu một cách kích thích.
Bruce vuốt ve cậu nhanh hơn và anh cúi xuống bắt đầu mút vào cổ cậu mặc dù nó không để lại một dấu nào. Nhưng tiếng ồn mà Clark tạo ra là xứng đáng. Chẳng mấy chốc, sự khoái lạc trở nên quá sức với Clark. “Bruce chậm lại! Tôi không thể.” Clark bắt đầu vặn vẹo vì sự kích thích đang lấn át cậu. “Bruce!” Clark hét to, lưng cậu rời khỏi ghế khi cơn cực khoái bao phủ lên cậu. Cậu dựa vào lưng vào ghế sô pha thở hổn hển và người cậu đầy mồ hôi, sau đó cậu bắt gặp ánh mắt của Bruce. Cậu có thể cảm nhận được Bruce buông tay ra khỏi dương vật mình. Một mớ hỗn độn màu trắng bao phủ cả bàn tay của anh và chiếc áo của Clark. Bruce làm ra một khuôn mặt dễ hiểu nhưng anh ta lờ đi nó và anh nhìn lại mặt Clark.
Cuối cùng, cảm xúc mãnh liệt của Clark bắt đầu giảm xuống, có rất nhiều cảm xúc dồn nén trong cậu. Cậu sốc khi thấy chuyện này tuyệt vời thế nào, bối rối vì nó xảy ra quá nhanh, và một chút hỗn loạn vì không biết điều này có nghĩa gì cho mối quan hệ của họ từ khi họ biết nhau. “Điều này thật… wow.” Sau đó Clark im lặng, cậu thực sự không biết phải nói gì. Với một nụ cười tự mãn trên khuôn mặt, Bruce nói “Wow, thế à. Ai mà biết anh sẽ ồn ào như vậy.” Sau đó, anh ta lau sạch phần còn lại trên bàn tay vào áo của anh.
“Bruce anh đang làm gì vậy? Anh sẽ làm bẩn áo của anh mất! Không có cách nào mà tôi có thể trả tiền để làm sạch nó đâu! Hãy để đó cho tôi và tôi chắc chắn có thể tìm thấy một số khăn giấy ở đâu đó.” Clark cuống cuồng cố đưa cho Bruce một chiếc khăn lau nhưng đã quá muộn rồi.
“Thư giãn đi, nó chỉ là một chiếc áo. Tôi còn có nhiều hơn nữa để thế chổ cái cũ trong tủ quần áo của tôi.” Bruce nói và cố trấn an Clark rằng điều đó vẫn ổn.