Trí lao tới như một con cọp đói, xô mạnh Lợi ngã ngửa ra đống sình lầy và lá chuối khô. Hai mắt Trí hằn lên tia máu thèm khát điên dại:
— Mới ngậm tao chưa đã Lợi ơi! Tao nướng mày luôn đêm nay! Tao thèm cái lỗ đít của mày! Tao đéo nhịn nữa! Bữa nay tao lấy trinh mày ngay khúc sông này!
Lợi hoảng hồn, hai tay chống xuống đất ráng sức lùi càn ra sau nhưng hai cái đùi đã bị Trí đè dẹp lép. Nó gào lên, hoảng loạn tột độ:
— Đù má Trí! Mày xạo lồn! Mày nói ngậm xong mày tha! Tao là đực rựa, tao đéo có lồn, đâm vô lòi phèo đứt ruột tao chết mẹ tao đó Trí! Buông tao ra! Tao đéo chịu! Á đù má bỏ cái quần tao ra thằng điên!
Trí đéo thèm nghe tiếng van xin. Bằng sức mạnh của một kẻ rượng đực, Cậu Hai hai tay nắm lấy cạp cái xà lỏn rách mép của Lợi, giật phăng xé toạc ra làm hai mảnh quăng thẳng xuống dòng sông Cầu Gãy kêu cái "tủm".
Cơ thể cường tráng, hoang dại của thằng Lợi tồng ngồng lộ ra dưới ánh trăng mờ. Trí đéo có lấy một giọt dầu dừa bôi trơn. Cậu Hai nhổ một bãi nước bọt chà bá vô lòng bàn tay, xoa xoa rồi trét thẳng vô cái khe lộ đít phía sau của thằng gia đinh.
— Á! Đù má nó rát! Nước miếng mày có hột quẹt hay gì mà xót vậy Trí! Mày tính giết tao thiệt hả? — Lợi giãy nảy, cong mông lên định vung chân đạp Trí văng ra.
— Chịu khó đi vợ tao! Đéo có lồn tao đâm lỗ đít! Rách tao đền đít khác! Nằm im đó vạch háng ra lẹ lên! — Trí tát một cú "bốp" vang dội vô cái mông ngăm đen đang gồng cứng của Lợi.
Trí bóp chặt hai bắp đùi của Lợi vác ngược lên vai mình, phơi bày trọn vẹn lỗ đít thơ ngây chưa từng có ai xâm phạm. Cậu Hai rướn người, nắm lấy cái con cặc đang cương cứng của mình nhắm thẳng vô lỗ, lấy sức đẩy mạnh một cú lút cán thô bạo nhất, dã man nhất cuộc đời.
"PHẬP… Rột rột…"
Tiếng xé rách da thịt vang lên rợn óc, hòa cùng tiếng lá chuối khô nát vụn dưới lưng thằng Lợi.
— Á Á Á!!! ĐỤ MÁ MÀY TRÍ ƠI!!! RÁCH… RÁCH LỖ ĐÍT TAO RỒI THẰNG LỒN!!! ĐAU QUÁ TRỜI ĐẤT QUỶ THẦN ƠI!!! RÚT RA!!! RÚT CÁI CỦ CẶC ĐÓ RA NHANH THẰNG SÚC SINH!!!
Lợi gào thét thảm thiết. Tiếng rú xé toạc màn đêm mé sông, đau đớn y như bị trâu mộng húc lủng bụng. Nó hai tay vồ lấy mớ sình lầy và rễ cây chuối cào xé nát bươm. Cái cảm giác bị nong rộng bất thình lình làm xương chậu nó tưởng chừng như gãy làm đôi. Nước mắt ứa ra giàn giụa, mười đầu ngón chân quặp chặt lại vì rát kinh khủng. Máu tươi rỉ ra, hòa cùng nước bọt trơn tuột trên dương vật của Trí.
Trí cũng cắn chặt môi tới tứa máu nướu. Bên trong Lợi siết chặt y như một cái kìm sắt đầy gai bóp nát cặc cậu Hai. Trí ráng sức ụp lồng ngực mình vô lồng ngực ngăm đen của Lợi, mồ hôi hột rớt lộp bộp xuống mặt thằng gia đinh. Cậu Hai thì thầm dỗ ngọt nhưng cái điệu bộ thì bá đạo vô cùng:
— Lỏng ra Lợi… Đù má mày khít quá đứt mẹ cặc tao rồi… Mày ráng chịu đau xíu đi cục cưng… Qua cái khúc này tao đảm bảo mày sướng lên tận mây xanh… Đừng gồng nữa…
— Sướng cái mả tổ mày! Rút ra thằng chó! Tao đau thấu trời xanh! Tao lấy cuốc tao cuốc lủng sọ mày tao thề… Ưm…
Trí đéo thèm nhượng bộ, bắt đầu nắc hông. Ban đầu là những cú rút ra đẩy vào chậm rãi, cọ xát vô vách ruột chật hẹp. Từng cú nhấp làm Lợi giật nảy người lên bần bật. Nhưng rồi, tốc độ của thằng thiếu gia tăng lên dồn dập như vũ bão. Lực đụ sấm sét giáng xuống liên hồi.
"Bạch… bạch… bạch…"
Tiếng da thịt ngăm đen va đập vô nhau chan chát vang vọng trong bụi chuối rậm rạp, át luôn cả tiếng ếch nhái râm ran.
— Á… Đù má Trí… Mày… mày đâm trúng cái vách đó rồi… Đau… á… nhột… — Lợi ngửa cổ ngáp ngáp y như con cá trê cạn nước.