Trí ngồi vuốt cằm, hắng giọng oai phong lẫm liệt:
— Được! Nhất bái thiên địa! Tụi bây dập đầu lạy nhau đi! Từ nay con Thắm là vợ anh Tư, anh Tư lỡ làm kép hát mà khổ quá thì xách vợ lên đây tui cấp cho mẫu ruộng lúa mà gặt!
Thắm rớt nước mắt lã chã, bụng chà bá nhưng cũng ráng khom lưng dập đầu lạy thằng Trí với thằng Lợi một lạy tạ ơn:
— Trời đất… Tui cám ơn hai người nhiều lắm… Tui rước nghiệp vô thân, nhờ Cậu Hai mà mẹ con tui có chỗ dung thân… Tui mang ơn Cậu Hai đời đời kiếp kiếp…
Lợi dòm Thắm khóc, mũi nó cũng cay xè. Nó lúng túng đứng dậy, đỡ Thắm lên:
— Khóc lóc cái gì! Bữa nay ngày vui, không có rơi nước mắt! Đứng lên, vô bàn nhậu lẹ đi! Tao nướng cá lóc khét nửa con rồi kìa, không ăn là nguội hết bây giờ!
Lễ lạt đơn sơ nhưng ngập mẹ nó tình người kết thúc cái rụp. Bốn đứa bu lại cái bàn tròn bằng gỗ mít ngoài hiên, đèn măng sông treo tòng teng sáng rực một góc sân.
Trí xách bình rượu chuối hột, rót đầy bốn cái tô sành. Cậu Hai bưng tô rượu lên, hất hàm:
— Dô! Mừng cô Tư Thắm không phải làm Mợ Hai nhà tui! Mừng anh Tư Bền cưới được cô vợ dữ dằn! Mừng thằng Lợi làm Mợ Hai khỏi chối cãi! Dô đi!
— DÔ!!!
Bốn cái tô sành cụng vô nhau đánh "cạch" một tiếng rổn rảng. Rượu đế ớt cay nồng trôi tuột xuống làm nóng ran cả cổ họng, thiêu đốt luôn mấy cái buồn phiền u ám rớt lại từ dạo tháng trước.
Tư Bền nốc cạn tô rượu cái ực, khà ra một hơi sướng rân, bốc gà xé phay nhét vô miệng nhai rôm rốp:
— Khà… Rượu nhà Cậu Hai ngâm bén quá! Tui nói thiệt với Cậu Hai với anh Lợi, bữa đó con Thắm nó vác bụng bầu về báo tui tía má nó ép nó đi lấy chồng gạt Cậu Hai, tui xách dao tính đi lên xẻo cặc Cậu Hai rồi đó chớ! May mà bả cản tui lại, bả nói Cậu Hai bóng mẹ nó rồi.
Trí nghe vậy sặc rượu, ho sặc sụa, trừng mắt dòm Thắm:
— Á đù má con đĩ Thắm! Mày kể chuyện tao bóng bang cho giang hồ miệt Cà Mau nghe hết trơn rồi hả? Tao là thiếu gia Rạch Giá đó mày chừa tao miếng thể diện đéo được sao?
Thắm bốc cái càng cua đồng bỏ vô miệng cắn cái rốp, nhăn nhó:
— Thể diện cái mả cha mày! Đám tá điền nhà mày tụi nó đồn ra tận chợ tỉnh là mày bắt thằng Lợi làm Mợ Hai, bắt lột truồng chẻ củi rồi! Mày giấu được ai nữa thằng ngáo!
Lợi ngồi lột vỏ con cá lóc nướng, nhếch mép cười khẩy, quăng cục thịt cá vô tô Trí:
— Nhục chưa Cậu Hai? Mày hống hách ngoài sân cho lắm vô, giờ thiên hạ đồn tao với mày rượng đực ngáo đá vầy, mai mốt mồ mả tổ tông mày ai nhang khói?
— Tao đéo cần thiên hạ nhang khói! Tao có đít mày là tao sướng rồi! — Trí trơ trẽn cắn cục cá, đưa tay choàng qua eo Lợi bóp một cái làm Lợi nhảy nảy lên.
— Anh Tư dòm vợ tui coi, cơ bắp cuồn cuộn vầy anh nhắm anh vật tay lại nó không?
Tư Bền cười hắc hắc, rót thêm rượu:
— Tui vật lộn với đào chằn lửa của tui quen rồi. Nhưng mà công nhận, hồi nãy nghe anh Lợi kể chuyện cầm phảng chém Bảy Búa, tui nể anh Lợi sát đất. Lão Ba Chinh đó nghe đâu ra Côn Đảo bị đánh đập thê thảm lắm hả Cậu Hai?
Nhắc tới lão Ba Chinh, không khí bàn nhậu chùng xuống một nhịp. Thắm trầm giọng:
— Chớ sao nữa! Ác giả ác báo. Hôm bữa tui gặp thằng Cò Tây ngoài chợ, nó kể lão Ba bị đày ra trỏng ráng sống lay lắt được mười bữa. Tụi tù nhân trong đó khinh lão ác ôn, đè lão ra đánh đập ngày đêm. Lão bị điên con mẹ nó rồi, lảm nhảm gọi tên "Hai Tên… Hai Tên…" rồi cắn lưỡi tự tử trong xà lim tối tăm mẹ nó rồi!
Lợi đang cầm ly rượu, khựng lại. Tim nó đập hụt một nhịp. Kẻ thù giết cha đã chết sình trong tù, một cái chết nhục nhã, dơ bẩn đúng với bản chất tăm tối của lão. Lợi ngửa cổ, ực cạn tô rượu cay xé họng, thở hắt ra một hơi như trút cạn gánh nặng mười mấy năm trời.
— Chết rồi cũng coi như dứt nợ. Tao không còn hận ổng nữa… Xuống suối vàng, ổng cũng chẳng có mặt mũi nào nhìn tía tao đâu. — Lợi lầm bầm, lấy mu bàn tay quệt ngang khóe môi ướt nhẹp.
Trí xót vợ, nhích lại gần, nắm lấy cái bàn tay của Lợi siết chặt:
— Lão chết rồi, từ nay đéo có đứa nào chia cắt tao với mày nữa. Lợi, mày tha thứ cho dòng họ tao nghen Lợi. Tía tao liệt giường nằm đó đái ỉa cũng là quả báo của tía tao tin lầm súc sinh… Phần đời còn lại, tao đền mạng tao cho mày!
Lợi dòm Trí, mũi cay xè, nó mắng yêu:
— Đền cái gì! Mạng mày tao giữ rồi, mày trả tao ba xào ruộng để tao mướn người cấy lúa là được! Nói mấy câu sến súa nghe nổi da gà! Nhậu tiếp đi anh Tư! Bữa nay tui chưa say là chưa chịu vô buồng đâu!
— DÔ!!!
Bầu không khí lại rổn rảng tiếng cười nói, tiếng chửi thề . Rượu chuối hột hết bình này tới bình khác được bưng ra. Bốn con người, một thiếu gia ngáo đá, một thằng gia đinh cục súc, một bà bầu nanh nọc và một anh kép hát thật thà, tạo thành một bàn nhậu quái gở không giống ai giữa cái điền trang lộng gió.
Đêm càng về khuya, trăng mười sáu tròn vành vạnh chiếu sáng rực mặt sông.
Cô Tư Thắm nốc rượu vô say bí tỉ, ngã lăn ra sập gụ ngáy o o, cái bụng bầu lùm lùm phập phồng. Anh Tư Bền cũng say quắc cần câu, hai mắt díp lại, ráng sức bế bổng con vợ chằn lửa lên:
— Khà… Xin lỗi Cậu Hai… Tui… tui xỉn quá xá rồi… Tui bế cổ vô buồng khách ngủ… Lát khuya Cậu Hai… Cậu Hai nhẹ tay nghen… Sập cái nhà tui không có tiền đền đâu…
Nói xong, Tư Bền lảo đảo bế Thắm lủi thẳng vô buồng trong đóng cửa cái rầm.
Ngoài hiên, chỉ còn lại Trí và Lợi.
Trí cũng say bét nhè, hai má đỏ bừng bừng. Cậu Hai nằm ườn ra ghế, vươn cái cẳng chân còn hơi thọt khều khều vô bắp đùi săn chắc của Lợi đang ngồi xếp bằng dưới chiếu:
— Lợi… Đụ má… tụi nó vô buồng chịch con mẹ nó rồi kìa… Mày… mày có nứng không Lợi?
Lợi ngước cặp mắt lờ đờ vì men rượu dòm Trí. Ánh trăng hắt lên khuôn mặt ngăm đen của nó một vẻ đẹp hoang dã, đầy nam tính. Máu rượu rần rần trong huyết quản làm những rào cản luân thường tự ái bay sạch. Lợi nhếch mép, liếm giọt rượu còn đọng trên môi:
— Nứng cái mả tổ mày… Tao nứng từ cái lúc mày xắn quần ra bến đón con Thắm rồi thằng rượng đực… Mày hứa đền mạng mày cho tao mà…
Trí nghe vậy, như bị sét đánh trúng huyệt dâm. Cậu Hai bật dậy, không thèm chống gậy, nhào thẳng tới ôm chặt lấy Lợi quật ngã xuống bờ hiên gạch lạnh ngắt.
— Đền! Tao đền hết tinh binh tao cho mày đêm nay! Đám cưới tụi nó xong rồi, giờ tới đám cưới tụi mình nghen cục cưng! Mày không cho tao đút lút cán tao cắn gãy cổ mày!
— Cắn cái củ cặc… Ưm… Vô buồng… đù má rách áo tao rồi thằng súc sinh…
Tiếng rên khe khẽ, tiếng vải sột soạt tan vào âm thanh ễnh ương kêu ngoài bờ ao. Đêm nay, điền trang không còn giông bão hay mưu toan gì nữa, chỉ còn lại sự gắn bó bản năng và chân thật của hai người đàn ông quê, quấn quýt bên nhau dưới ánh đèn măng sông. Một đêm tân hôn theo cách rất riêng, không cần nghi thức cầu kỳ, chỉ cần một tấm ván gỗ và những câu nói cộc cằn mà đầy tình cảm dành cho nhau.