Cô Tư Thắm bận bộ áo mớ ba mớ bảy lụa hường, bụng bầu lùm lùm, một tay xách nách cái quạt giấy, một tay xách xâu nem chua. Đi theo sau là thằng Tèo bưng nguyên mâm xoài cát Hòa Lộc. Thắm tướng đi chạng háng, bước vô đá cái ghế đẩu cái rầm rồi ngồi phịch xuống, nhổ nước bọt nhai trầu cái toẹt vô ống nhổ.
— Tin gì? Bót Tây xử lão chó đẻ đó sao rồi Thắm? — Trí vội vàng rướn cổ lên hỏi, hai mắt sáng rỡ.
Thắm vỗ đùi bép bép, cười ha hả văng cả miếng trầu:
— Trả giá! Đền tội đáng kiếp con mẹ nó rồi! Án chung thân, đày ra Côn Đảo! Quan Tây lôi cái áo dính máu của tía thằng Lợi ra, cộng thêm gói thuốc chuột dưới gầm giường, lão Ba cãi đéo được một câu!
— Á đù má! Chung thân hả? Ra Côn Đảo đập đá tới rục xương hở? — Lợi kích động, ráng chống tay lồm cồm ngồi dậy, mặc kệ vết thương trên vai rêm nhức.
— Rục xương cái con cặc! Ra trỏng đéo kịp rục xương đâu! — Thắm vừa lột vỏ xoài vừa nhai trệu trạo.
— Tao nghe thằng bót trưởng nói, lão Ba bị gông cổ giải đi hồi sáng nay. Đám tù nhân trong bót nghe danh lão giết cha cướp của, hạ độc người nhà, tụi nó ghét cái thứ tiểu nhân bỉ ổi. Tối qua trong xà lim, lão bị mấy thằng cướp giang hồ đè ra thông đít, đập gãy mẹ nó hai cái giò rồi! Ra Côn Đảo chắc nằm liệt giường mút chỉ, y chang ông Hội đồng! Ác giả ác báo!
Nghe tới đoạn Dượng Ba bị giang hồ đè ra "thông đít", Trí và Lợi dòm nhau, cười phá lên một trận rần rần.
— Đù má ông trời có mắt! Lão thèm lỗ đít người ta, giờ bị người ta đâm lút cán cho biết mùi! Haha! Đáng kiếp thằng già dâm loàn! Mày thấy tao nói đúng không Lợi? Mày đéo cần tự tay chém ổng, để ổng sống không bằng chết vầy mới hả dạ tao! — Trí vỗ tay đôm đốp, cười tới chảy nước mắt.
Lợi cắn môi, ngước mắt dòm ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời quang đãng không còn một gợn mây đen. Tía nó dưới suối vàng chắc nay đã nở nụ cười. Cái nợ máu hai chục năm rốt cuộc cũng được rửa sạch. Lợi thở phào một hơi nhẹ nhõm, cục đá đè nặng trong lồng ngực vỡ nát sành sanh.
Bà Cả nghe chuyện, chắp tay rái lia lịa lên trời:
— Mô Phật… Thiện tai thiện tai… Con Thắm, vậy chừng nào mày về miệt Cà Mau với thằng kép hát của mày? Bụng mày chà bá vầy, làng xóm người ta dòm ngó tao nhục chết!
Thắm liệng cái hột xoài vô sọt rác, phủi tay đứng dậy:
— Sáng mơi tui dọn ổ! Anh Tư Bền ổng thuê đò máy lên rước tui rồi! Hai Trí, tao với mày xé giấy hôn thú. Từ nay tao với cái nhà này méo nợ nần gì nhau! Nhờ cái thai của tao mà mày cứu được thằng bồ của mày, mày liệu hồn mà đối xử tốt với nó!
— Đù má mày là Bồ Tát của tao mà Thắm! Bữa nào đẻ tao sắm nguyên cặp vòng vàng mười chỉ tao xuống tận Cà Mau tao đeo vô cổ con mày tao thề! — Trí vỗ ngực cái bụp, hào sảng hứa hẹn.
Một tháng sau.
Cẳng chân Trí đã tháo nẹp, đi đứng còn hơi cà nhắc nhưng đã chống gậy gõ cộc cộc được khắp sân. Lợi thì tháo băng, sẹo trên lưng vằn vện nổi cộm thêm vài đường, nhìn tướng tá càng thêm bạo tợn, hoang dã.
Sáng hôm đó, nắng lên vàng rực. Trí bận bộ đồ the, đầu chải sáp láng cón. Cậu Hai đứng trên bậc thềm gạch, chống gậy gõ ba tiếng chát chúa. Bên dưới sân, hơn năm chục gia đinh, tá điền, đám vú em, mướn thằng đực rựa đứa nào đứa nấy đứng túm tụm lại, im phăng phắc.
Bà Cả ngồi chễm chệ trên ghế mây ngoài hiên, mặt nhăn như khỉ ăn ớt nhưng không dám ho he lời nào.
Trí ngoắc tay, lôi xềnh xệch thằng Lợi từ trong nhà bước ra. Lợi bận bộ đồ bà ba gấm màu xanh dương, mặt mày bí xị, đỏ chét y như đít khỉ, ráng bấu chặt tay vô khung cửa đéo chịu ra:
— Đù má Trí… Mày khùng hả! Tha cho tao! Ra đó nhục nhã tông môn tao cắn lưỡi tao chết tao thề! Buông cái tay tao ra!
— Nhục cái củ cặc! Bước ra đây cho tao! Bữa nay tao làm lễ tấn phong! — Trí dùng sức lực của thằng đàn ông rượng đực, giật mạnh tay Lợi kéo ra đứng sừng sững giữa bậc thềm.
Trí giơ cao bàn tay đang nắm chặt lấy tay Lợi lên trước mặt năm chục con người, hắng giọng, oang oang cái họng:
— Tụi bây dòm cho kỹ đây! Tao là Cậu Hai Trí! Từ bữa nay tao chính thức nắm khế ước, làm chủ cái điền trang mười ngàn mẫu lúa này!