Ba ngày sau cái đêm máu nhuộm đỏ sân gạch tàu, cái điền trang nhà họ Trần sực nức mùi thuốc bắc, lấn át luôn cái mùi trầm hương đạo mạo giả tạo ngày xưa.
Trong gian buồng rộng nhất nhà lớn, cậu Hai Trí nằm dang háng trên cỗ ván gỗ đỏ, cái cẳng chân trái bị băng nẹp trắng toát, kê cao lên xấp gối bông. Cạnh đó, Lợi nằm sấp, bả vai quấn băng vải rịn chút máu hồng, nhưng sắc mặt đã hồng hào lại nhờ ngày nào cũng húp ba tô cháo cá lóc.
Thầy lang vuốt chòm râu bạc, rắc miếng bột thuốc vàng khè lên vết thương hở của Trí.
— Á ĐÙ MÁ! THẦY LANG! Thầy rắc cái bột quỷ quái gì vô thịt con mà nó xót thấu trời xanh vậy hả! Đứt gân con rồi! — Trí la oai oái, cắn chặt cái chăn quằn quại.
Lợi nằm kế bên, nhăn mặt vỗ cái "bốp" vô cái mông đang cong lên của Trí:
— La làng cái mả cha mày! Đàn ông con trai, xích sắt siết giò đéo khóc, rắc có chút xíu thuốc mà rống y như con heo nái chọc tiết! Câm mồm cho thầy ổng làm!
— Mày đéo đau mày nói hay lắm thằng chó đen! Thuốc này ổng trộn muối hột hay gì á! Á á… nhẹ tay thầy ơi… đụ má rát… — Trí mếu máo, tay quơ quào nắm chặt lấy bàn tay của Lợi mà bóp chặt.
Thầy lang lắc đầu cười khổ, thu dọn đồ nghề rồi xách tráp bước ra ngoài.
Thầy lang vừa đi khuất, Bà Cả từ nhà trên tất tả chạy vô. Mắt bà xưng húp như hai trái mù u, tóc tai bơ phờ. Từ cái đêm quan Tây xộc vô nhà bắt Dượng Ba, rồi lôi xệch cái rương gỗ ra ánh sáng, sự thật về việc ông Hội đồng bị hạ độc vỡ lở làm bà sốc tới mức xỉu lên xỉu xuống ba bốn chập.
Thấy Trí băng bó chằng chịt, Bà Cả òa khóc, nhào tới ôm mép phản:
— Trí ơi… Con ơi! Cái nhà này vô phước rồi con ơi! Má ngu quá má mới rước con cọp đó vô nhà, để nó đút thuốc chuột cho tía mày nằm liệt giường đái ỉa đéo biết gì! Má có tội với tổ tông họ Trần! Trời đất quỷ thần ơi!
Trí nhíu mày, vuốt vuốt lưng Bà Cả, giọng nghiêm nghị không còn chút cợt nhả:
— Má nín đi! Khóc lóc cái gì giờ này! Tía chưa chết, cứ đút sâm đút thuốc cho tía dưỡng sức, con mướn bác sĩ trên tỉnh xuống chữa. Cái quan trọng là má sáng mắt ra chưa? Cái thứ đạo mạo, rao giảng luân thường đạo lý, thật ra là loại người đâm lén sau lưng đó, má thấy chưa?
Bà Cả thút thít gật đầu. Bà đưa mắt nhìn sang Lợi đang nằm sấp bên cạnh. Cái thằng gia đinh mà bà từng chửi là "quỷ quái thai", "thứ đĩ đực" dụ dỗ con bà, chính nó đã lấy thân mình đỡ nhát mã tấu, rồi vác kiếm Nhật chém tụi chó săn để cứu mạng thằng Trí. Bà chùi nước mắt, giọng sượng trân:
— Lợi… Má… Bà Cả mang ơn mày. Tía mày bị thằng súc sinh Ba Chinh đâm chết… nhà này mang nợ mày nhiều quá Lợi ơi. Từ nay… mày cứ ở lại đây, tao không cho đứa nào sai vặt mày nữa…
Lợi nghe Bà Cả hạ giọng, trong bụng cũng mũi lòng. Dẫu sao bả cũng là người đút cơm đút cháo cho nó từ nhỏ tới lớn. Lợi định ráng ngóc đầu dậy thưa chuyện đàng hoàng thì Trí đã chen ngang, hất hàm lên trời:
— Sai vặt? Á đù má, đứa nào dám sai vặt nó con chém đứt tay đứa đó! Má nghe cho rõ đây! Lão Ba vô tù rồi, tía liệt giường, từ bữa nay cái điền trang này con làm chủ! Khế đất con nắm, sổ sách con giữ! Và thằng Lợi, nó đéo phải người ở, nó là ân nhân, là bạn đời, là… VỢ CON!
Lợi giật thót mình, sượng chín mặt, đạp cẳng chân của nó vô hông Trí:
— Vợ cái gì! Mày bị sảng thuốc hả Trí? Mày nói bậy bạ, lỡ bả tăng xông lật ra sàn nhà bây giờ thì sao, thằng khùng! Im miệng lại đi!
Bà Cả trợn ngược mắt, mồm há hốc dòm hai thằng con trai lực lưỡng đang nằm chung một cỗ ván. Nhưng trải qua cái đêm đẫm máu vừa rồi, bà hiểu cái tình của tụi nó sâu nặng tới mức dám chết vì nhau. Bà không cản nổi nữa. Bà thở dài thườn thượt, lẩm bẩm:
— Thôi… Tụi bây muốn làm cái gì thì làm… Đừng rủ nhau chết trôi sông là tao mừng rồi… Còn con Tư Thắm…
Bà Cả chưa dứt lời thì từ ngoài cửa, giọng nói chanh chua lanh lảnh của cô Tư Thắm đã oang oang dội vô:
— Kêu tui gì đó má chồng hụt? Tui đem tin vui về cho cái nhà này nè!